| 04-JUN-2013 | |||||||
|
Ngoài ra, Tòa còn buộc bị cáo Trương Văn Lộc có trách nhiệm bồi thường cho người bị hại số tiền 9 triệu đồng mà bị cáo đã chiếm đoạt. Theo Cáo trạng, khoảng 22 giờ ngày 27/10/2011, Lộc điều khiển xe gắn máy chở Dũng đi tìm tài sản để sơ hỡ lấy trộm. Khi đến khu vực ấp Hòa Tân, xã Định Thành, huyện Thoại Sơn thấy nhà anh Trần Văn Hạnh (Đội trưởng Đội trinh sát – Trại giam Định Thành, huyện Thoại Sơn, thuộc Tổng cục VIII – Bộ Công an) đang xây dựng, không có cửa, Lộc kêu Dũng ở ngoài canh giữ, Lộc vào cạy tủ lấy trộm 9 triệu đồng và một túi xách bên trong có 01 khẩu súng ngắn (P64, số BS06193, 01 hộp tiếp đạn). Sau đó, Lộc lấy 9 triệu đồng tiêu xài, còn khẩu súng thì đem về đưa cho Ngọt cất giấu dưới bụi tre trước nhà Nguyễn Thị Thủy (vợ của Ngọt). Đến khoảng 4 giờ ngày 8/12/2012, sau khi sử dụng ma túy, Ngọt về phòng trọ số 3 nhà trọ “Thảo” thuộc tổ 68, khóm Đông Thịnh 5, phường Mỹ Phước, thành phố Long Xuyên, tìm không thấy Phan Thị Thùy Trang (chung sống như vợ chồng với Ngọt), nên về lấy súng quay lại phòng trọ chửi bới, đe dọa mọi người xung quanh và dùng súng bắn 02 viện đạn vào vách tường phòng trọ thì bị lực lượng Cảnh sát 113 – Công an tỉnh An Giang kịp thời có mặt bắt giữ Ngọt. Ngay sau đó, Lộc và Dũng đến Công an đẩu thú. |
Theo Cáo trạng, khoảng 16 giờ ngày 01/6/2012, sau khi uống rượu, Út nhớ lại việc trước đó ông Võ Văn Bé Năm gây thương tích cho Võ Thành Nam (con của Út), nên Út chửi bới gia đình ông Năm. Khi thấy ông Năm ngồi trước nhà bà Nguyễn Thị Them, ngụ ấp Bình Phú, xã Hòa An, huyện Chợ Mới, Út liền về nhà lấy con dao Thái Lan dài 28,2cm, xông tới đâm từ trên xuống vào người ông Năm, ông Năm ngã đầu về phía sau, làm dao trúng vào trán bên trái ông Năm, Út tiếp tục đâm nhát thứ hai trúng vào cung mày bên phải của ông Năm, gây thương tích 6 %. Ngày 19/11/2012, Út bị Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an huyện Chợ Mới khởi tố và bắt tạm giam. Ngày 7/3/2013, TAND huyện Chợ Mới xét xử sơ thẩm và tuyên phạt bị cáo Võ Văn Út 06 tháng tù về tội “Cố ý gây thương tích”. Ngoài ra, Tòa còn buộc bị cáo Võ Văn Út bồi thường cho bị hại các khoản tiền gồm: tiền thuốc điều trị và viện phí là 4.078.000 đồng; Chi phí đi lại cho người nuôi bệnh 08 ngày là 800.000 đồng và tiền mất thu nhập của 08 ngày là 2.800.000 đồng tổng cộng là 7.678.000 đồng. Không đồng ý với án sơ thẩm về phần trách nhiệm dân sự, trong thời hạn luật định, bị hại Võ Văn Bé Năm kháng cáo yêu cầu tăng mức bồi thường thiệt hại các khoản với số tiền là 14 triệu đồng. Xét kháng cáo của bị hại, Hội đồng xét xử TAND tỉnh An Giang cho rằng án sơ thẩm xử phạt bị cáo là có căn cứ, đúng người, đúng tội. Tuy nhiên, về trách nhiệm dân sự, kháng cáo của bị hại là có cơ sở, phù hợp với quy định của pháp luật, nên Hội đồng xét xử đã chấp nhận yêu cầu kháng cáo của bị hại, sửa án sơ thẩm về phần trách nhiệm dân sự, buộc bị cáo có trách nhiệm bồi thường với tổng số tiền các khoản là 14 triệu đồng. | ||||||
|
Khoảng 13h ngày 1/9/2012, được biết anh Nguyễn Xuân Ngọc Tài (em ruột của Toàn) bị 6 thanh niên đánh ở quán bà Khôi (xã Hương Vinh) và đang đi về hướng đường Đặng Tất- Cầu Bạch Yến. Toàn đi từ quán café Hạnh Phúc chạy ra đường kiếm một thanh sắt dài 1,25m ở một xưởng cơ khí gần đó và đứng đón để đánh trả thù nhóm thanh niên gần cầu Bạch Yến. Khi 6 thanh niên trên điều khiển 3 xe máy đến gần, khi xe của anh Trương Phước Nhật (sinh năm 1993, trú tại phường Hương Sơ, thành phố Huế) chở sau anh Sơn chạy trước thì bị Toàn dùng thanh sắt đánh mạnh vào mặt anh Nhật, khiến anh Nhật bị thương nặng phải đi cấp cứu tại Bệnh viên Quân y 268 sau đó chuyển lên Bệnh viện TW Huế. Anh Nhật được giám định là bị gãy sập xương chính mũi, gãy xương gò má phải với tỉ lệ thương tật là 42% vĩnh viễn. Hội đồng xét xử TAND thị xã Hương Trà nhận định: Hành vi phạm tội của bị cáo mang tính côn đồ, hung hãn, đã gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe của bị hại và xử phạt bị cáo Nguyễn Nguyễn Xuân Ngọc Toàn 5 năm tù và đền bù gần 50 triệu đồng cho bị hại. |
Theo cáo trạng, khoảng 18h ngày 21/01/2013, Trần Thị Hoa đến nhà anh Trần Phương và chị Trần Thị Thu Thanh (là em trai và em dâu của Hoa) ở cạnh nhà Hoa chơi. Trong lúc ngồi chơi, Hoa nhìn thấy chị Thanh mở tủ gỗ lấy hạt dưa ra ăn, sau đó đóng tủ và rút chìa khóa ra nhưng không khóa tủ. Vì biết chị Thanh thường cất giữ tiền trong tủ nên Hoa nảy sinh ý định trộm cắp tài sản của chị Thanh. Thực hiện ý định đó, sau khi về nhà đến khoảng 19h30’ cùng ngày, lợi dụng lúc anh Phương đi vắng, chị Thanh và con gái chị Thanh đi họp xóm, trong nhà anh Phương chỉ còn lại con trai của anh Phương và cháu ngoại của Hoa đang ngồi xem ti vi ở nhà trên nên Hoa đi ra phía sau nhà anh Phương mở cửa nhà bếp đi vào trong nhà. Hoa đi đến bên chiếc tủ gỗ dùng tay kéo cánh cửa tủ ra, phát hiện thấy ở ngăn dưới cùng có 01 cái ví lấy ra, cầm về nhà Hoa mở ra lấy hết số tiền 27.930.000 đồng trong ví, còn cái ví đem vứt xuống giếng hoang ở sau vườn nhà rồi đi họp xóm. Đến ngày 22/01/2013, thì Hoa bị phát hiện bắt giữ cùng tang vật vụ án. Tại phiên tòa xét xử, bị cáo Hoa đã khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình. Sau khi nghiên cứu hồ sơ vụ án, lời khai nhận của bị cáo và kết quả tranh tụng tại phiên tòa, Hội đồng xét xử TAND thị xã Hương Trà xử phạt bị cáo Trần Thị Hoa 9 tháng tù nhưng cho hưởng án treo. | ||||||
| 06-JUN-2013 | |||||||
|
Theo nội dung vụ án: 20h ngày 02/12/2012 sau khi Vàng Ồng Pết (sinh năm 1990) và Tẩn Ồng Sú (sinh năm 1993) ăn cơm uống rượu ở đám cưới nhà ông Nhàn (thôn Nậm Trà, Gia Phú, Bảo Thắng, Lào Cai) xong thì đi ra đường liên thôn chơi, cả 2 nhìn thấy Chảo Thị Khé, sinh năm 01/12/1995 đi đến cửa hang đất cạnh đường nên Pết, Sũ đi theo. Đến cửa hang Pết, Sú khoác vai chị Khé đi vào hang ngồi chơi (trong hàng có 1 ghế gỗ để sẵn) Khé ngồi giữa, Pết và Sú ngồi hai bên, ngồi nói chuyện một lúc thì Tẩn Láo San (sinh năm 1993) đi vào. Thấy Khé nói bị say rượu nằm xuống nền đất thì Pết, Sú và San nảy ý định giao cấu với Khé. Nghĩ là làm, cả ba đã khống chế rồi lần lượt thực hiện hành vi đồi bại với Khé. Ngày 13/12/2012, Khé làm đơn tổ cáo. Sau đó, Pết, Sú và San bị bắt. Tại bản kết luận pháp y của Trung tâm pháp y tỉnh Lào Cai kết luận chị Khé đã bị xâm hại tình dục. Về trách nhiệm dân sự, gia đình Pết và Sú mỗi gia đình đã tự nguyện bồi thường cho chị Khé 3.000.000 đồng; gia đình San đã bồi thường cho chị Khé 2.000.000 đồng. Nay chị Khé không yêu cầu bồi thường gì thêm. Quá trình điều tra cũng như tại phiên tòa các bị cáo khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của bản thân, các bị cáo do không kìm chế được ham muốn về tình dục nên đã lợi dụng lúc chị Khé say rượu không có khả năng tự vệ để thực hiện hành vi giao cấu trái ý muốn của chị Khé nhằm thỏa mãn nhu dục vọng của bản thân. Tại thời điểm giao cấu chị Khé mới 17 tuổi 01 ngày. Khẳng định VKS truy tố các bị cáo về tội “Hiếp dâm” theo điểm c khoản 2 điều 111 là có cơ sở. Đây là bài học đắt giá cho những người coi thường pháp luật, chà đạp lên phẩm chất, danh dự của người khác để thỏa mãn nhu cầu thấp hèn của bản thân. |
Theo cáo trạng của Viện kiểm sát, khoảng 17 giờ ngày 31/12/2012, Phạm Văn Tuyến đang ngồi một mình trong nhà thì nghe tiếng chó sủa ngoài cổng, Tuyến đi ra cổng nhìn thấy cháu Phạm Thị Mỹ Duyên (sinh ngày 02/5/2008 là cháu họ của Tuyến) và cháu Phạm Thị Nhuệ Giang (sinh năm 2009), đều ở cùng xóm với Tuyến, Tuyến bế cháu Duyên vào trong nhà. Lợi dụng việc vợ con vắng nhà, Tuyến nảy sinh ý định quan hệ tình dục với cháu Duyên. Tuyến bế cháu Duyên lên giường, để cháu ngồi lên lòng mình rồi hôn, dùng tay phải bịt mồm, tay trái sờ soạng khắp người cháu Duyên. Tiếp đó, Tuyến để cháu nằm ngửa trên giường, tay phải vẫn tiếp tục bịt mồm không cho cháu Duyên kêu, rồi thực hiện hành vi “Hiếp dâm” cháu Duyên nhưng chưa hoàn thành. Vì đúng lúc đó, bà Nguyễn Thị Bột (sinh năm 1959, là vợ của Tuyến) đi làm về, sợ bị lộ nên Tuyến đã dừng hành vi của mình và bế cháu Duyên về. Khi về nhà, chị Dung (mẹ cháu Duyên) thấy cháu Duyên có biểu hiện sợ hãi, mồm có những vết đỏ, khi lau rửa cho cháu chị Dung phát hiện cháu Duyên bị đau vùng âm hộ và có vết sưng đỏ. Chị Dung gặng hỏi nguyên nhân, thì được biết do bị Phạm Văn Tuyến gây ra nên đã trình báo chính quyền và đề nghị Công an huyện điều tra làm rõ sự việc. Quá trình điều tra, ban đầu Phạm Văn Tuyến khai nhận hành vi phạm tội của mình như nêu trên, nhưng sau này lại chối tội. Tuy nhiên, căn cứ vào các tài liệu, chứng cứ thu thập trong quá trình điều tra, đã có đủ căn cứ xác định Phạm Văn Tuyến đã thực hiện hành vi phạm tội nêu trên. Căn cứ vào tài liệu điều tra và đã được thẩm tra công khai tại phiên toà, Hội đồng xét xử tuyên phạt Phạm Văn Tuyến 15 năm tù; đồng thời, về trách nhiệm dân sự buộc bị cáo Phạm Văn Tuyến phải bồi thường thiệt hại về chi phí điều trị và tổn thất tinh thần cho cháu Phạm Thị Mỹ Duyên 10.000.000 đồng. | ||||||
|
Theo nội dung vụ án, vào hồi 21h ngày 10/11/2012, Trung Hồng Đức (sinh tháng 5/1995) điều khiển xe máy chở Trần Ngọc Nam (sinh năm 1995) và Tủ Văn Hạnh (sinh năm 1994, trú tại thôn Ải Dõng, Phong Hải, Bảo Thắng, Lào Cai) đi từ thôn Ải Dõng ra QL 70. Trên đường đi Hạnh nhìn thấy anh Lìn điều khiển xe máy phía sau chở Cư Seo Nhà (sinh năm 1993) đi ngược chiều. Hạnh bảo Đức chặn xe máy của Lìn lại. Sau khi chặn xe máy của anh Lìn thì Hạnh hỏi Lìn và Nhà là “ở đâu đến đây” anh Nhà nói “ở thôn Sín Chải”. Hạnh tát 1 cái vào mặt anh Nhà rồi dùng chân đạp đổ xe máy của anh Lìn. Đức và Nam xông vào đấm đá anh Lìn, do có người can ngăn lên kết thúc không đánh nhau nữa. Anh Lìn và anh Nhà dựng xe định đi tiếp thì Hạnh đến túm cổ áo anh Nhà nói “Đưa điện thoại cho tao” anh Nhà sợ quá lấy điện thoại Nokia 110 trong túi quần đưa cho Hạnh. Sau đó, Hạnh, Đức, Nam đi về nhà Đức. Đến nhà Đức, Hạnh nói cho Đức, Nam biết về việc chiếm đoạt tài sản của anh Nhà. Thấy vậy Đức, Nam bảo Hạnh đem trả điện thoại cho anh Nhà nhưng Hạnh không nhất trí trả. Ngày 11/11/2012, Hạnh mang bán điện thoại bán được 300.000 đồng và bỏ trốn. Đến 17/01/2013 Hạnh bị bắt theo lệnh truy nã. Biên bản định giá của Hội đồng định giá huyện Bảo Thắng xác định chiếc điện thoại Nokia 110 của anh Nhà có giá là 950.000 đồng. Anh Cư Seo Nhà đã nhận lại điện thoại và không có yêu cầu gì về phần bồi thường dân sự.Căn cứ tính chất và mức độ của hành vi phạm tội Hội đồng xét xử tuyên phạt bị cáo Tủ Văn Hạnh 03 năm tù về tội “Cướp tài sản” và tuyên truy thu của bị cáo 300.000 đồng (tiền bán điện thoại) để sung công quỹ Nhà nước. |
16h30 ngày 20/3/2013 tại ngõ 244 đường 19/5 thị trấn Phố Lu, Bảo Thắng, Lào Cai Trần Văn Hợp (sinh năm 1984, trú tại xã Sơn Hà, Bảo Thắng, Lào Cai) phát hiện cháu Khánh và cháu Toàn đang trên đường đi học về trêu đùa dùng cặp sách đánh vào người nhau. Quan sát, Hợp thấy cháu Toàn rẽ vào ngõ để về nhà, còn cháu Khánh đi thẳng về phía Hợp. Khi Khánh đi chỉ còn cách Hợp khoảng 3m thì Hợp nhìn thấy cháu Khánh đeo sợi dây chuyền bạc, quan sát không có người qua lại Hợp đến gần, dọa nạt cháu Khánh và nhận Toàn(bạn của cháu Khánh) là cháu của Hợp, Hợp đe Khánh từ lần sau không được trêu và đánh Toàn, Khánh nói với Hợp là chúng cháu chỉ trêu đùa nhau chứ không đánh nhau, sau đó Hợp tỳ và ấn Khánh vào tường dùng tay tháo dây chuyền bạc của cháu Khánh, cháu Khánh đòi lại sợ dây chuyền nhưng Hợp không trả mà còn nói với Khánh: Dây bạc của mày tao thu để không đánh nhau nữa, mai đi học qua tao trả. Sau đó Hợp mang dây chuyền Bạc đến hiệu vàng bạc Hiệu Thảo bán được 802.000 đồng, Hợp ăn tiêu hết 294.000 đồng, số còn lại 508.000 đồng. Đến 22h ngày 20/3/2013, Hợp bị Công an huyện Bảo Thắng bắt giữ. Tại biên bản định giá tài sản số 11/BB.ĐG ngày 01/4/2013 của Hội đồng định giá tài sản huyện Bảo Thắng xác định sợi dây chuyền bạc nguyên chất đánh kiểu mắt xích bẹt nối vào nhau có số lượng 1,07 cây có trị giá 963.000 đồng. Quá trình điều tra, cơ quan điều tra đã trả cho cháu Khánh và đại diện hợp pháp của cháu Khánh sợi dây chuyền bạc, nay đại diện hợp pháp của cháu Khánh không yêu cầu bồi thường gì thêm. Đối với chị Thảo (chủ hiệu vàng bạc) khi mua không biết đó là tài sản bị cáo phạm tội mà có nên cơ quan điều tra không đề cập giải quyết, mặt khác chị Thảo đã được cơ quan điều trả trao trả số tiền 508.000 đồng số tiền bị cáo bán dây chuyền bạc cho chị mà có do bị cáo chưa chi tiêu hết, số còn thiếu 294.000 đồng chị không yêu cầu bị cáo phải có trách nhiềm hoàn trả. Xét thấy, bị cáo là người có nhân thân xấu, đã từng có 3 tiền án về tội trộm cắp tài sản. Sau khi mãn hạn tù trở về địa phương bị cáo không cải tạo hoàn lương mà tiếp tục dấn thân vào con đường phạm tội. Dựa trên chứng cứ, tính chất của vụ án cùng lời khai tại Tòa, Hội đồng xét xử đã tuyên phạt bị cáo Trần Văn Hợp 07 năm tù về tội “Cướp tài sản”. | ||||||
|
Tối 16/01/2013, Lù Thị Sen (sinh năm 1981) bàn với chồng là Lù Văn Cường(sinh năm 1982) cùng ở Lùng Vai, Mường Khương, Lào Cai đi trộm cắp trâu bán lấy tiền chi tiêu trong gia đình, Cường nhất trí. Sáng 17/01/2013, Cường lấy xe máy chở Sen xuống thôn Bản Cầm, Bảo Thắng, Lào Cai để quan sát địa điểm trộm cắp. Đến 9h30 ngày 18/01/2013 Cường điều khiển xe máy BKS 24K8-8590 chở Sen xuống gần bãi thả trâu thuộc thôn Bản Cầm, Bảo Thắng thì dừng lại. Sen bảo Cường “Ông đi ra km18 đợi tôi vào dắt trâu, nếu gặp 2 con thì lấy 2 con” Cường bảo “một mình bà làm sao dắt được 2 con” Sen nói “Cứ để tôi khắc tính”. Nói xong Sen vào bãi thả trâu thấy con trâu đực nhà ông Lâm đang ăn cỏ ven đồi không có người trông coi, Sen dùng dao cắt bỏ mõ đang đeo ở cổ trâu, rồi dắt trâu và buộc trâu vào khe núi sau đó quay lại bãi thả trâu để trộm cắp con thứ 2, đi được khoảng 200m thì Sen phát hiện thấy trâu nhà bà Sẻn đang ăn cỏ cạnh lối mòn, Sen dắt trộm trâu, thấy cổ trâu có chuông, không tháo được chuông Sen lấy lá rừng nhét vào trong chuông để không tạo ra tiếng động nhằm tránh phát hiện và dắt trâu theo lối cũ, đi được 60m thì gặp bà Lương đi rừng về bị phát hiện Sen liền bỏ trâu chạy đến chỗ con trâu giấu lúc trước dắt trâu đi ra chỗ Cường đợi. Sen gọi điện cho Lù Văn Trường và Vũ Văn Trường ở Lùng Vai, Mường Khương điều khiển xe ô tô BKS 24C-015.70 xuống chở trâu về nhà Sen. Cường đi xe máy chở Sen về. Gia đình ông Lâm phát hiện mất trâu tổ chức đi tìm. Ngày 19/01/2013, Sen đang dắt trâu ăn cỏ thì ông Lâm phát hiện và báo công an xã Lùng Vai để giải quyết. Tại biên bản định giá tài sản của hội đồng định giá thì con trâu của ông Lâm có giá trị là 34.000.000 đồng; con trâu của gia đình bà Sẻn là 40.000.000 đồng. Đối với ông Lâm đã nhận lại con trâu và được Lù Văn Cường bồi thường 3.210.000 đồng tiền chi phí đi tìm trâu. Nay ông Lâm và bà Sẻn không yêu cầu gì về phần bồi thường dân sự. Liên quan trong vụ án còn có Vũ Văn Trường là chủ xe Hunydai BKS 24C-015.70 và Lù Văn Trường. Quá trình điều tra xác nhận khi chở trâu hai người không biết đó là trâu Sen và Cường trộm cắp nên cơ quan điều tra không đề cập xử lý. Tại cơ quan điều tra cũng như tại phiên tòa các bị cáo Sen và Cường đều khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của bản thân. Căn cứ vào các tài liệu, chứng cứ đã được thẩm tra tại phiên tòa. Hội đồng xét xử đã tuyên phạt các bị cáo các mức án nêu trên. | |||||||
| 10-JUN-2013 | |||||||
|
Theo cáo trạng của Viện kiểm sát, vào khoảng 13 giờ ngày 03/4/2013, tổ công tác Đội cảnh sát điều tra tội phạm ma túy Công an thành phố Lào Cai làm nhiệm vụ tại khu vực tổ 19C phường Duyên Hải, thành phố Lào Cai nhận được tin báo của quần chúng nhân dân có 1 đối tượng nam giới đứng trước cửa số nhà 206 đường Nhạc Sơn thuộc tổ 19C phường Duyên Hải có biểu hiện tàng trữ trái phép chất ma túy. Tổ công tác đến và yêu cầu đối tượng xuất trình giấy tờ tùy thân nhưng đối tượng không có giấy tờ mà chỉ khai tên Vũ Đức Chung rồi tự giác giao nộp cho tổ công tác 01 gói nilon loại túi đựng kim tiêm, bên trong có 16 gói giấy báo đều chứa chất bột khô vón cục màu trắng và khai nhận đó là Heroin. Tổ công tác tiến hành lập biên bản bắt quả tang và niêm phong vật chứng theo quy định của pháp luật trước sự chứng kiến của anh Phạm Ngọc Biển. Theo kết luận của Phòng kỹ thuật công an tỉnh Lào Cai: 16 gói giấy báo bên trong chứa chất một khô vón cục màu trắng đều là chế phẩm Heroin có trọng lượng 0,64gam. Tại cơ quan điều tra và tại phiên tòa, bị cáo Vũ Đức Chung khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình. Bị cáo Vũ Đức Chung có thân nhân xấu từng bị Tòa án nhân dân thành phố Lào Cai xử phạt 2 năm tù về tội “Tàng trữ trái phép chất ma túy” chưa được xóa án tích, nay lại tái phạm. Vì vậy, Hội đồng xét xử tuyên phạt Vũ Đức Chung 2 năm 6 tháng tù. |
Tại phiên tòa và tại cơ quan cảnh sát điều tra Nguyễn Xuân Thuận khai nhận trong khoảng thời gian đầu tháng 12/2012 đã thực hiện 2 vụ trộm cắp xe máy tại khu vực phường Bắc Cường thành phố Lào Cai. Đầu tháng 01/2012, do không có tiền tiêu xài Nguyễn Xuân Thuận nảy sinh ý định đi trộm cắp xe máy để lấy tiền tiêu xài. Thuận ra chợ Cốc Lếu mua 03 bộ chìa khóa xe máy mục đích để trộm xe máy. Đến 21 giờ ngày 8/01/2012, Nguyễn Xuân Thuận đi xe ôm xuống khu vực phường Bắc Cường thành phố Lào Cai, sau đó đi bộ lang thang xem có xe máy sơ hở thì thực hiện hành vi trộm cắp. Đến số nhà 667 tổ 17 phường Bắc Cường phát hiện chiếc xe máy Exciter màu vàng BKS: 24B1 – 14403 để trước cửa không có người trong giữ, Nguyễn Xuân Thuận dùng chìa khóa mang theo mở khóa xe và nổ máy chạy đi được 1 đoạn dừng xe xuống giật biển số xe vứt vào bụi cây. Sau đó mang xe về nhà chị gái Nguyễn Thị Phượng ở tổ 6 phường Pom Hán cất giấu. Tiếp đó, vào khoảng 21 giờ 7/4/2012, Nguyễn Xuân Thuận cũng với thủ đoạn như trên Thuận đã phá khóa và lấy đi chiếc xe máy hiệu NoVo màu đen BKS: 24V1 – 00586 để ở vỉa hè ( tại nhà 537 tổ 4 phường Bắc Cường). Và sau đó mang xe về nhà chị gái Nguyễn Thị Phượng cất giấu. Đến ngày 13/5/2012, Nguyễn Xuân Thuận gặp Nguyến Nam Điệp là bạn và bảo “Tao vừa trộm cắp được 2 chiếc xe máy, mày xem ai mua thì bạn hộ tao, tao trả công 1 triệu đồng”. Sau đó Nguyễn Nam Điệp giới thiệu anh Nguyễn Trọng Kỷ ở tổ 6 phường Lào Cai mua xe, nhưng vì xe không có giấy tờ, không biển số nên anh Kỷ không mua mà giới thiệu cho chị Đặng Thúy Khuyên tổ 7 phường Phố Mới thành phố Lào Cai. Chị Khuyên đồng ý mua chiếc xe Exciter với giá 13 triệu đồng và hẹn giao xe, giao tiền tại Quảng trường thuộc phường Kim Tân thành phố Lào Cai. Đến ngày 20/5/2012, khi Nguyễn Xuân Thuận và Nguyễn Nam Điệp mang xe ra quảng trường phường Kim Tân để bán cho chị Đặng Thúy Khuyên thì bị cơ quan công an tỉnh Lào Cai phát hiện bắt giữ. Qua lời khai của Nguyễn Xuân Thuận cơ quan cảnh sát điều tra đã thu giữ chiếc xe Exciter màu vàng và xe máy hiệu NoVo màu đen mà Thuận cất giấu ở nhà chị gái Nguyễn Thị Phượng. Chị Phượng không biết xe em trai mình trộm cắp nên tòa không xem xét xử lý. Về bị cáo Nguyễn Xuân Thuận trước đó đã bị TAND thành phố Lào Cai tuyên phạt 2 năm tù trong một bản án khác. Còn Nguyễn Nam Điệp có 1 tiền án về tội trộm cắp tài sản bị Tòa án quận Hoàng Mai - Hà Nội xử phạt 6 tháng tù và 01 tiền sự đi cai nghiện bắt buộc. Tại phiên tòa, Hội đồng xét xử Tòa án nhân dân thành phố Lào Cai tuyên phạt Nguyễn Xuân Thuận 2 năm 3 tháng tù cộng với 2 năm tù ở bản án khác. Tổng hình phạt là 4 năm 3 tháng tù. Nguyễn Nam Điệp 9 tháng tù. | ||||||
|
Theo cáo trạng, khoảng 11giờ 20 phút ngày 10/03/2013, tổ công tác điều tra tội phạm về ma túy Công an thành phố Lào Cai làm nhiệm vụ tại khu vực tổ 12, phường Bắc Lệnh, thành phố Lào Cai. Bắt quả tang Trần Bảo Thắng đang có hành vi bán trái phép chất ma túy cho đối tượng tên Nguyễn Thị Huyền, Trần Bảo Thắng đã lên xe mô tô bỏ chạy. Lực lượng Công an đã tổ chức truy đuổi và bắt được Thắng tại nơi ở. Qua kiểm tra thu giữ thi phát hiện trên người của Thắng 01 gói băng dính màu đen bên trong là lớp nilon màu hồng chứa chất bột khô vón cục màu trắng. Trần Bảo Thắng thừa nhận có bán 01 gói hêrôin cho Nguyễn Thị Huyền với giá 310.000 đồng và Trần Thị Huyền cũng khai nhận vừa mua của Thắng 01 gói heroin. Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an thành phố Lào Cai tiến hành khám xét nơi ở của Trần Bảo Thắng, đã thu giữ tại nơi ở của Thắng 01 gói giấy báo bên trong chứa chất bột khô vón cục màu trắng. Tại bản kết luận giám định số 51/GĐMT ngày 12/3/2013 của Phòng kỹ thuật hình sự Công an tỉnh Lào Cai kết luận: 0,39g chất bột khô vón cục mầu trắng thu giữ của Trần Bảo Thắng đều là chế phẩm heroin. Xét tính chất, hành vi phạm tội của bị cáo là nguy hiểm cho xã hội, xâm phạm đến chính sách quản lý các chất ma túy của Nhà nước ta, gây mất trật tự trị an, làm gia tăng tệ nạn về ma tuý trên địa bàn thành phố Lào Cai. TAND thành phố Lào cai đã xử phạt Trần Bảo Thắng 02 năm 06 tháng tù và phạt bị cáo 5.000.000 đồng sung quỹ nhà nước. |
Theo cáo trạng, khoảng 8 giờ ngày 24/12/2011, Sơn hẹn với Nguyễn Vũ Tâm (cháu của Sơn) đến khu vực cầu số 13, xã Tà Đảnh, huyện Tri Tôn uống cà phê. Thấy Tâm có chiếc xe Honda Wave S, Sơn nảy sinh ý định chiếm đoạt, nên hỏi mượn để đi giải quyết việc gia đình, vì tin tưởng Tâm liền giao xe và giấy chứng nhận đăng ký cho Sơn. Sau đó, Sơn đem đến tiệm cầm đồ của anh Nguyễn Phước Sang, thuộc ấp Bờ Dâu, xã Thạnh Mỹ Tây, huyện Châu Phú cầm lấy 7 triệu đồng. Do không thấy Sơn trả xe, Tâm sinh nghi Sơn chiếm đoạt, nên đã đến Công an xã Tà Đảnh, huyện Tri Tôn trình báo. Đến khoảng 16 giờ cùng ngày, Công an huyện Tri Tôn bắt giữ Sơn và thu hồi lại xe trả lại cho bị hại. Quá trình điều tra và tại tòa còn xác định, từ tháng 9/2010 đến tháng 11/2011, Sơn lợi dụng sự quen biết với nhiều người để gạ mượn, thuê 07 xe mô tô, 02 xe ô tô của nhiều người trên địa bàn các tỉnh: Vĩnh Long, Đồng Tháp, Bình Phước, Bình Định và An Giang với tổng giá trị hơn 740 triệu đồng, rồi đem đi bán, cầm cố lấy tiền tiêu xài. Xét thấy hành vi phạm tội của bị cáo là đặc biệt nghiêm trọng, phạm tội nhiều lần, mang tính chuyên nghiệp, đã trực tiếp xâm phạm đến quyền sở hữu tài sản của người khác, làm mất an ninh, trật tự tại địa phương, nên sau khi cân nhắc tính chất, mức độ hành vi phạm tội, đặc điểm nhân thân, các tình tiết tăng nặng, giảm nhẹ trách nhiệm hình sự, Tòa án nhân dân tỉnh An Giang đã tuyên phạt bị cáo Lê Ngọc Sơn 14 năm tù về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”, tổng hợp với bản án 04 năm tù của Tòa án nhân dân huyện Kiên Lương, tỉnh Kiên Giang xử phạt bị cáo về tội “Trộm cắp tài sản” vào ngày 9/5/2012 trước đó, buộc bị cáo phải chấp hành hình phạt chung là 18 năm tù và có có nghĩa vụ bồi thường cho các bị hại số tiền đã chiếm đoạt. | ||||||
|
Vào khoảng 18h ngày 20-12-2012, Nghiêm Văn Tích (SN 1971, trú tại thôn Lũa, xã Tân Đức, huyện Phú Bình, tỉnh Thái Nguyên) nhận được điện thoại của một người tên Tuấn ở Lạng Sơn hỏi mua một cây Hêrôin, Tích nhận lời và bảo để tìm và thông báo lại sau. Ngay sau đó Tích liên hệ với một người tên là Hùng nhà ở khu vực giáp danh giữa thôn Sơn Quả, Lương Phong, Hiệp Hoà và thôn Phú Cường, Ngọc Vân, Tân Yên. Tích hỏi mua của Hùng một cây Hêrôin, Hùng đã đồng ý và nói giá 22 triệu đồng một cây. Sau đó Tích gọi điện cho Tuấn biết là đã có hàng và báo 30 triệu đồng một cây Hêrôin. Tuấn đồng ý và hẹn ngày 21/12/2012, Tuấn sẽ đến mua. Khoảng 19h ngày 20-12-2012, Tích lấy xe máy của vợ đi gặp Hùng để lấy Hêrôin, khi gặp Hùng, Tích nói là chưa có tiền, khi nào bán được hàng thì trả tiền cho Hùng sau, Hùng đồng ý và giao cho Tích một cây Hêrôin được đựng trong túi nilon mầu trắng, sau đó Tích ra về. Khoảng 11h, ngày 21-12-2012, như đã hẹn Tích nhận điện thoại của Tuấn thông báo Tuấn đi xe ôtô mầu đỏ đang đỗ ở khu vực Chợ Cũ, thôn Đại Hoá, Tân Yên báo Tích đem Hêrôin ra bán. Khi Tích và Tuấn đang thực hiện hành vi mua bán ma tuý, nhưng chưa kịp giao nhận tiền hàng thì bị lực lượng công an xuất hiện kiểm tra bắt được Tích cùng vật chứng là một cây Hêrôin có trọng lượng là 34,440 gam, còn Tuấn đã lái xe ôtô chạy thoát. Đối với người bán Hêrôin tên Hùng, người mua Hêrôin tên Tuấn, Cơ quan điều tra đã tiến hành điều tra xác minh nhưng không làm rõ được nhân thân lai lịch cụ thể nên khi nào điều tra được sẽ xử lý sau. Với hành vi phạm coi thường kỷ cương luật pháp, trực tiếp tiếp tay reo rắc cái chết trắng cho người khác, biết là hậu quả xấu cho xã hội nhưng vì hám lời nên cố tình phạm tội, vì vậy với hành vi của bị cáo nêu trên, TAND tỉnh Bắc Giang tuyên phạt Nghiêm Văn Tích 17 năm tù về tội “Mua bán trái phép chất ma tuý” theo điểm b, khoản 3 Điều 194 Bộ luật hình sự |
Theo cáo trạng, khoảng 12 giờ ngày 15/11/2012, Văn đi bộ tìm tài sản sơ hở để lấy trộm, bán kiếm tiền mua ma túy sử dụng. Khi đến khu vực tổ 07, khóm Mỹ Hòa, phường Vĩnh Mỹ, thị Xã Châu Đốc, Văn thấy một chiếc xe đạp dựng dưới sàn nhà của bà Nguyễn Thị Phỉ, không người trông giữ, nên lẻn vào lấy chạy về hướng xã Vĩnh Châu, thị xã Châu Đốc thì bị bà Phỉ phát hiện tri hô và cùng người nhà chạy xe gắn máy đuổi theo, đến cầu kênh 01 xã Vĩnh Châu thì bắt được Văn giao cho công an phường Vĩnh Mỹ xử lý. Theo kết quả định giá thì trị giá chiếc xe đạp là 400.000 đồng, dưới 2 triệu đồng (mức khởi điểm phải chịu trách nhiệm hình sự về tội trộm cắp tài sản). Tuy nhiên, trước đó, ngày 7/9/2012, Văn đã bị Công an phường A, thị xã Châu Đốc xử phạt hành chính 1,5 triệu đồng về hành vi trộm cắp tài sản, nên lần vi phạm này, bị cáo phải chịu trách nhiệm hình sự về tội trộm cắp tài sản. Tại Bản án hình sự sơ thẩm số 13/2013/HSST ngày 6/3/2013 của Tòa án nhân dân thị xã Châu Đốc đã áp dụng điểm c khoản 2 Điều 138; điểm g, p khoản 1 Điều 46 Bộ luật hình sự đã được sửa đổi, bổ sung năm 2009 xử phạt bị cáo Võ Quốc Văn 02 năm tù về tội “Trộm cắp tài sản”. Sau khi xét xử sơ thẩm, vào ngày 10/3/2013, bị cáo Võ Quốc Văn (Na) có đơn kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt. Xét kháng cáo của bị cáo Võ Quốc Văn, Tòa án cấp phúc thẩm cho rằng hành vi phạm tội của bị cáo là nguy hiểm cho xã hội, đã trực tiếp xâm phạm đến quyền sở hữu về tài sản của người khác, nên án sơ thẩm xử phạt là có căn cứ, đúng người, đúng tội. Tại phiên tòa phúc thẩm, bị cáo kháng cáo không nêu được tình tiết nào mới để xem xét, nên đã giữ nguyên án sơ thẩm, xử phạt bị cáo Võ Quốc Văn 02 năm tù về tội “Trộm cắp tài sản”. | ||||||
|
Theo cáo trạng của Viện kiểm sát, vào hồi 18h15 ngày 10/4/2013, Công an huyện Bảo Thắng, tỉnh Lào Cai bắt quả tang Nguyễn Văn Tam (sinh năm 1968, trú tại Làng Hà, xã Xuân Giao, huyện Bảo Thắng, tỉnh Lào Cai) đang có hành vi bán tái phép chất ma túy cho Nguyễn Văn Tuyến và Nguyễn Đức Tiến tại nhà riêng của Tam. Vật chứng thu được của Tuyến và Tiến mỗi người 01 gói nhỏ chứa chất bột khô màu trắng vón cục có trọng lượng 0,05g/gói. Thu của Nguyễn Văn Tam 200.000 đồng, Tam khai đó là tiền Tam vừa bán ma túy cho Tiến và Tuyến mà có. Tiến hành khám xét nơi ở của Tam phát hiện và thu giữ 03 gói nhỏ chứa chất bột khô màu trắng vón cục để trong bao gạo tại góc bếp nhà Tam có tổng trọng lượng 0,45g. Kết luận giám định của Phòng kỹ thuật hình sự Công an tỉnh Lào Cai: 0,05g chất bột khô vón cục thu của Tuyến; 0,05g chất bột khô vón cục thu của Tiến và 0,45g chất bột khô vón cục thu tại bếp nhà Tam đều là chế phẩm hêrôin. Về nguồn gốc ma túy, Tam khai 10h ngày 10/4/2013 Tam đến sân vận động thị trấn Tằng Loỏng, huyện Bảo Thắng, tỉnh Lào Cai mua của người đàn ông không quen biết số ma túy trên với giá 600.000 đồng (được 4 gói). Tam đem số ma túy trên về nhà lấy 1 gói ra chia nhỏ thành 2 gói cho vào túi quần đang mặc, còn 3 gói Tam giấu vào bao gạo để ở góc bếp. Số ma túy trên Tam mua về nhằm sử dụng dần và bán kiếm lời. Đến 18h15 cùng ngày thấy Tuyến và Tiến đến hỏi mua ma túy Tam đang bán cho Tuyến và Tiến mỗi người 1 gói thì bị bắt quả tang. Xét thấy Tuyến và Tiến là đối tượng nghiện, mỗi người mua 0,05g ma túy của Tam để sử dụng, vì trọng lượng ma túy thu giữ của Tuyến và Tiến không đủ yêu tố cấu thành tội phạm. Nên cơ quan điều tra đã xử lý hành chính đối với Hùng. Đối với Tam là người có đủ năng lực trách nhiệm hình sự, hiểu biết pháp luật, Bản thân là đối tượng nghiện, bị cáo biết rõ ma túy là hiểm họa cho xã hội, bị cáo cũng biết rõ mua bán ma túy đem lại siêu lợi nhuận, để phục vụ cơn nghiện của bản thân, bị cáo đã mua ma túy về bán kiếm lời. Hành vi của bị cáo là nguy hiểm cho xã hội, xâm phạm chế độ độc quyền về quản lý chất ma túy của Nhà nước và gây mất trật tự trị an tại địa phương. Vì vậy cần được xử lý nghiêm trước pháp luật. Căn cứ hành vi phạm tội của bị cáo, Hội đồng xét xử TAND huyện Bảo Thắng, tỉnh Lào Cai đã tuyên phạt bị cáo Nguyễn Văn Tam 07 năm tù về tội “Mua bán trái phép chất ma túy” |
Theo cáo trạng, do muốn có tiền để mua ma tuý và chi tiêu cho cá nhân nên ngày 07/03/2012 Hoàng Anh Dũng đã lợi dụng mối quan hệ là bạn bè quen biết cùng làm nghề bốc vác thuê với anh Đoàn Văn Lâm, Dũng đã mượn điện thoại di động Iphone 3 của anh Đoàn Văn Lâm, với mục đích để nghe nhạc và chơi điện tử. Khi anh Đoàn Văn Lâm không ngồi cùng Dũng đã nảy sinh ý định mang điện thoại đi bán để lấy tiền chi tiêu cá nhân. Hoàng Anh Dũng đã mang bán chiếc điện thoại của anh Đoàn Văn Lâm được 1.000.000 đồng. Số tiền này bị cáo đã tiêu hết 300.000 đồng, còn lại 700.000 đồng bị cáo bị thu giữ khi bị bắt. Chiếc điện thoại di động Iphone 3 mầu đen bị cáo Hoàng Anh Dũng chiếm đoạt của anh Đoàn Văn Lâm có giá trị là 1.273.000VNĐ | ||||||
| 12-JUN-2013 | |||||||
|
Theo án sơ thẩm, khoảng 14 giờ, ngày 28/9/2012, Dương Văn Tuấn, Nguyễn Văn Tài và một người tên Sỹ đến uống rượu tại quán của Hà, ở ấp Tân Hòa C, xã Tân An, thị xã Tân Châu với hai nữ tiếp viên Nguyễn Thị Dung, Trần Thị Nhung và Hà (chủ quán). Uống được một lúc, Tuấn gợi ý muốn quan hệ tình dục với Hà, Hà đồng ý và nói giá mỗi lần đi khách là 500.000 đồng, rồi cả hai vào phòng của Hà giao cấu. Sau khi Hà và Tuấn quan hệ xong, Tài và Dung thỏa thuận với nhau về việc quan hệ tình dục với giá 500.000 đồng, Tài nói với Hà cho Tài được quan hệ tình dục với Dung ngay tại phòng ngủ của Hà, Hà đồng ý và nhận 500.000 đồng của Tài. Trong lúc Tài và Dung đang giao cấu thì bị Công an thị xã Tân Châu đến kiểm tra phát hiện và bắt quả tang. Tại bản án sơ thẩm ngày 2/3/2013, TAND thị xã Tân Châu xử phạt bị cáo Lê Thị Thu Hà 18 tháng tù về tội “Chứa mại dâm”. Sau đó, bị cáo kháng cáo xin được giảm nhẹ hình phạt. Xét yêu cầu kháng cáo của bị cáo Lê Thị Thu Hà, Tòa án cấp phúc thẩm cho rằng, hành vi phạm tội của bị cáo là nguy hiểm cho xã hội; ảnh hưởng không tốt đến thuần phong mỹ tục, đạo đức xã hội, làm mất an ninh, trật tự tại địa phương, nên án sơ thẩm xử phạt bị cáo là có căn cứ, đúng quy định của pháp luật. Bị cáo kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt, nhưng không có tình tiết nào mới để xem xét, nên đã giữ nguyên án sơ thẩm, xử phạt bị cáo Lê Thị Thu Hà 18 tháng tù về tội “Chứa mại dâm”. |
Theo Cáo trạng, khoảng tháng 12/2003, Sang sống chung như vợ chồng với Võ Thị Kiều tại xã Tân An, thị xã Tân Châu, tỉnh An Giang và có hai con chung. Do cuộc sống khó khăn, nên tháng 02/2012, Kiều lên TP. Hồ Chí Minh làm thuê tại quán ăn “Hữu Phước”, thuộc xã Tân Xuân, huyện Hóc Môn. Ngày 22/2/2012, Sang lên thành phố để khuyên Kiều về nhà, Kiều đồng ý. Đến chiều hôm sau, khi cả hai về đến phà Tân An (thị xã Tân Châu) thì xảy ra cãi vã, Kiều đòi ly hôn. Tức giận, Sang nảy sinh ý định giết Kiều rồi tự sát, Sang liền rút dao đã giấu sẵn trong người ra đâm hai nhát trúng vào vùng lưng và cổ làm Kiều ngã quỵ, được mọi người phát hiện đưa đi cấp cứu kịp thời, nên thoát chết, nhưng mang thương tật 21%. Gây án xong, Sang bị bắt giữ. Hội đồng xét xử TAND tỉnh An Giang cho rằng, hành vi phạm tội của bị cáo là đặc biệt nghiêm trọng, mang tính chất côn đồ, hung hãn, việc bị cáo dùng dao là hung khí nguy hiểm tấn công vào vùng xung yếu, nạn nhân không chết là nằm ngoài mong muốn của bị cáo, hành vi của bị cáo gây bất bình, làm mất trật tự an ninh tại địa phương, nên cần có mức án nghiêm mới đủ tác dụng cải tạo, giáo dục bị cáo, góp phần phòng ngừa chung cho xã hội. Tuy nhiên, xét thấy trong quá trình điều tra và tại phiên tòa, bị cáo tỏ rõ thái độ thành khẩn khai báo, ăn năn, hối cãi, là thành phần lao động nghèo, hiểu biết pháp luật có phần hạn chế, người bị hại có đơn xin giảm nhẹ hình phạt, bị cáo phạm tội thuộc trường hợp chưa đạt, nên sau khi nghị án đã tuyên phạt Nguyễn Văn Sang 10 năm tù về tội “Giết người” và buộc bị cáo có trách nhiệm bồi thường cho người bị hại số tiền 34 triệu đồng. | ||||||
|
Từ ngày 15-17/7/2012, Võ Văn Dương, Võ Văn Toàn, Nguyễn Đình Mậu, Hồ Văn Dường, Bùi Văn Tý, Bùi Văn Tuấn, Nguyễn Đình Rồi đã cùng nhau lợi dụng đêm khuya, sử dụng dao và mã tấu đe dọa khống chế, chiếm đoạt tài sản của các bị hại. Trong đó, Võ Văn Dương, Võ Văn Toàn, Nguyễn Đình Mậu, Hồ Văn Dường, Bùi Văn Tý, Bùi Văn Tuấn đã thực hiện 04 vụ cướp tài sản với tổng số tiền chiếm đoạt được là 5.626.000 đồng; Nguyễn Đình Rồi tham gia thực hiện 03 vụ cướp tài sản (vụ thứ 2, 3, 4) với tổng số tiền chiếm đoạt được là 4.476.000 đồng. Tại phiên tòa, cả 7 bị cáo đều thành khẩn khai báo, tỏ ra ăn năn hối hận vì hành vi vi phạm pháp luật của mình. Khi được nói lời sau cùng, tất cả các bị cáo đều xin được xem xét giảm nhẹ mức hình phạt, được tạo cơ hội sớm trở về hòa nhập với cộng đồng. Sau khi xem xét các tình tiết tăng nặng, giảm nhẹ, Hội đồng xét xử đã tuyên phạt các bị cáo tổng cộng 53 năm tù, trong đó Võ Văn Toàn nhận mức án cao nhất là 08 năm 06 tháng tù. |
Theo cáo trạng, Trần Đức Bình, Trịnh Văn Lý, Lê Văn Lâm và Đỗ Xuân Bảy đều quê ở Thọ Xuân, Thanh Hóa. Đầu tháng 8/2012, Lý, Lâm, Bảy vào Bình Dương tìm việc làm thì gặp Trần Đức Bình. Tại đây, Bình, Lý, Lâm, Bảy bàn bạc rủ nhau ra Thừa Thiên Huế lừa bán sừng tê giác giả để kiếm tiền chi tiêu cá nhân. Để phục vụ cho việc lừa đảo, Trần Đức Bình đã mua 02 con trăn, 06 cái sừng động vật (sừng trâu), 02 miếng mật con trăn, 03 kg xương heo, 01 cái cân điện tử. Sau đó cả nhóm ra Huế đến thuê phòng trọ tại phường Phú Bài, thị xã Hương Thủy và nhà nghỉ Phong Phú, phường Hương An, thị xã Hương Trà để thực hiện hành vi lừa đảo. Với thủ đoạn gian dối, Trần Đức Bình và đồng bọn tạo lòng tin, sử dụng sừng động vật (giả sừng tê giác), đã lừa đảo, chiếm đoạt tài sản của người khác. Trong đó,Bình, Lý, Lâm tham gia cả 02 vụ chiếm đoạt số tiền tổng cộng 212.000.000 đồng, Bảy tham gia 01 vụ chiếm đoạt số tiền 50.000.000 đồng. Tại phiên tòa, Trần Đức Bình và đồng bọn đã thành khẩn khai nhận toàn bộ các hành vi lừa đảo của cả nhóm. Căn cứ vào các tài liệu, chứng cứ đã được thẩm tra tại phiên tòa, sau khi xem xét các tình tiết tăng nặng, giảm nhẹ.Hội đồng xét xử TAND tỉnh Thừa Thiên Huế đã tuyên phạt Trần Đức Bình 7 năm 6 tháng tù; Trịnh Văn Lý 6 năm tù; Lê Văn Lâm 6 năm 3 tháng tù và Đỗ Xuân Bảy 2 năm 6 tháng | ||||||
|
Theo nội dung vụ án, vào hồi 01h45 ngày 13/3/2013 nhận được tin báo của quần chúng nhân dân tại nơi ở của Nguyễn Ngọc Thái (thôn Phú Thành 3, thị trấn Phố Lu, Bảo Thắng, Lào Cai) có một số đối tượng tụ tập, có dấu hiệu của hành vi mua bán ma túy. 02h20 cùng ngày, Công an thị trấn Phố Lu tiến hành kiểm tra nơi ở của Thái, phát hiện Công an đến Thái lấy 03 gói ma túy ở trong túi quần giấu xuống dưới gối nhưng vẫn bị phát hiện và bắt giữ. Tiến hành kiểm tra bên trong 03 gói đó có phát hiện có chứa chất bột khô màu trắng vón cục có trọng lượng 3,58g. Thái khai là hêrôin, do nghiện ma túy nên mua về để sử dụng dần. Tại cơ quan điều tra Thái khai số ma túy đó Thái mua của người đàn ông tên Sì ở Lào Cai hết 2.000.000 đồng. Thái mang ma túy về nhà chia nhỏ để sử dụng dần và đã bị Công án bắt giữ. Kết luận của phòng giám định kỹ thuật hình sự công an tỉnh Lào Cai: 0,22g trích mẫu giám định từ 3,58g chất bột khô màu trắng vón cục thu của Nguyễn Ngọc Thái ngày 13/3/2013 là chế phẩm hêrôin. Đối với người đàn ông tên Sì mà Thái khai đã bán ma túy cho Thái, quá trình điều tra do không có địa chỉ rõ ràng nên không thu thập được, nên không có cơ sở giải quyết. Xét thấy Nguyễn Ngọc Thái là người có năng lực trách nhiệm hình sự, hiểu biết pháp luật, thích ăn chơi đua đòi đã dẫn Thái vào con đường nghiện chất ma túy, để thỏa mãn cơn nghiện của bản thân bị cáo đã mua ma túy để sử dụng dần, hành vi đó là nguy hiểm cho xã hội, xâm phạm đến chính sách độc quyền quản lý của Nhà nước đối với các chất ma túy, đồng thời gây mất trật tự trị an tại địa phương. Căn cứ vào lời khai, chứng cứ và kết quả thẩm vấn công khai tại phiên tòa, Hội đồng xét xử đã tuyên phạt Nguyễn Ngọc Thái 04 năm tù về tội tàng trữ trái phép chất ma túy. | |||||||
| 13-JUN-2013 | |||||||
|
Theo cáo trạng, từ tháng 3/2008, Đặng Ngọc Tân và Nguyễn Hữu Phước cấu kết với nhau thực hiện nhiều hành vi trộm cắp tài sản, cả hai sử dụng xe môtô chở nhau trên các tuyến đường trong thành phố Đà Nẵng, phát hiện các nhà dân có khoá cửa ngoài, bên cạnh có lô đất trống, kiệt hẻm hoặc lối thoát hiểm phía sau thì Nguyễn Hữu Phước ở ngoài cảnh giới còn Đặng Ngọc Tân mang găng tay, sử dụng các công cụ gây án là kìm cộng lực, xà beng, tuốcnơvit để cắt, phá cửa phía sau đột nhập vào nhà dân trộm cắp tài sản. Với phương thức, thủ đoạn nêu trên, từ tháng 3/2008 đến 30/4/2011, Đặng Ngọc Tân và Nguyễn Hữu Phước đã thực hiện 36 vụ trộm cắp tài sản, chiếm đoạt: 2.908,6 chỉ vàng các loại, 01 số nữ trang khác, 1.794.850.000 đồng, 23.255USD, 01 máy vi tính xách tay, 09 điện thoại di động, 02 máy quay phim, 03 máy ảnh, 01 camera, 02 bình sứ, 02 tô sứ, 02 đồng hồ đeo tay, 09 chai rượu ngoại, 200 Euro, 100$ Singapore, 100 Bath Thái Lan và một số tài sản khác. Tổng giá trị tài sản chiếm đoạt quy ra tiền Việt Nam là 10.389.155.867 đồng. Tân chia cho Phước tổng cộng 125.600.000 đồng và 03 chai rượu ngoại.Tài sản trộm cắp còn lại, Tân sử dụng mua 01 xe ôtô Toyota Venza 5 chỗ ngồi màu trắng, biển số 43X-0007, 01 xe máy hiệu Suzuki Hayate biển số 43D1-005.86, hiện Cơ quan điều tra đã thu giữ; mua nhà và đất tại tổ 10 (tổ 11 mới) phường Mỹ An, quận Ngũ Hành Sơn, TP Đà Nẵng. Chiếc xe ôtô 43X-0007 do ông Nguyễn Hồng Thịnh - cha vợ Tân đứng tên mua và nộp tiền, nhà và đất do ông Đặng Văn Anh và bà Nguyễn Thị Thường - là cha mẹ ruột của Tân đứng tên mua, số tiền còn lại Tân sử dụng cá nhân.
Về tội “Tiêu thụ tài sản do người khác phạm tội mà có” của Nguyễn Bạch Dương: từ khoảng tháng 4/2009, Nguyễn Bạch Dương bắt đầu sống chung với Đặng Ngọc Tân. Trước khi sống chung với Tân, Dương không có tài sản gì lớn, thời gian sống chung hơn 02 năm với Tân, hàng tháng Tân đưa cho Dương khoảng từ 10 triệu đến 15 triệu đồng, quá trình sống chung Tân và Dương còn mua nhiều tài sản có giá trị như ôtô, nhà và đất. Nguyễn Bạch Dương đã cùng Tân trực tiếp giao dịch mua xe ôtô và nhà đất cũng như nhờ người thân (ông Thịnh, vợ chồng ông Anh - bà Thường) đứng tên để che giấu. Dương biết tài sản của Tân là do phạm tội mà có, giá trị tài sản phạm tội là 4.034.950.000đồng (Giá mua xe ô tô Venza và nhà đất do cha mẹ Tân đứng tên).
Sau 3 ngày xét xử, chiều ngày 10/6/2013, Hội đồng xét xử nhận định, hành vi trộm cắp của bị cáo Đặng Ngọc Tân là rất nguy hiểm, đã xâm phạm đến tài sản của nhiều người dân, gây hoang man, lo lắng trong nhân dân một thời gian dài, gây ảnh hưởng lớn đến tình hình an ninh trật tự trị an trên địa bàn thành phố Đà Nẵng. Đồng thời, bị cáo Đặng Ngọc Tân phạm tội có tính chất chuyên nghiệp. Trong quá trình xét xử, Tân không thành khẩn khai báo mà luôn quanh có chối tội nên Hội đồng xét xử cho rằng cần phải xử phạt nghiêm nhằm răn đe, giáo dục, phòng ngừa chung và tuyên phạt bị cáo Đặng Ngọc Tân mức án tù chung thân về tội “Trộm cắp tài sản”; bị cáo Nguyễn Hữu Phước phải chịu mức hình phạt 14 năm tù giam về tội “Trộm cắp tài sản”; đối với bị cáo Nguyễn Bạch Dương phải chịu mức hình phạt 07 năm tù giam về tội “Tiêu thụ tài sản do người khác phạm tội mà có”. Ngoài ra, Hội đồng xét xử còn tuyên buộcbị cáo Tân, bị cáo Phước và bị cáo Dương bồi hoàn hơn 10 tỷ đồng cho các bị hại.
| |||||||
| 14-JUN-2013 | |||||||
|
Theo cáo trạng, Bình, Huệ, Nguyễn, Nhỏ, Quyền và Cao đều là công nhân của Công ty Cổ phần NTACO. Trong đó, Bình là Thuyền trưởng, Huệ và Nguyễn là thuyền viên vận tải. Ngày 2/10/2012, Bình, Nguyễn và Huệ được phân công điều khiển ghe đến vùng nuôi cá tra ở phường Mỹ Thới, thành phố Long Xuyên để vận chuyển cá về nhà máy chế biến thủy sản của Công ty NTACPO, còn Nhỏ thì được phân công áp tải, quản lý cá. Trên đường đi, Bình bàn bạc với Nhỏ để Bình cùng Huệ và Nguyễn lấy cá trong ghe đem bán chia tiền tiêu xài thì Nhỏ đồng ý. Bình liền điện thoại cho Lê Thị Thúy An (vợ của Bình) thuê người cho ghe đến khu vực sông Hậu, thuộc phường Mỹ Thạnh, thành phố Long Xuyên, để lấy cá từ ghe của Bình chuyển sang, rồi điều khiển ghe đến phường Bình Khánh giao cho An. Nhận được cá, An đem cân bán cho anh Nguyễn Phước Giàu tổng cộng 874 kg với giá 14.000 đồng/kg, thành tiền hơn 12 triệu đồng thì bị người của Công ty NTACO phát hiện trình báo Công an. Đến ngảy 3/10/2012 thì Bình, Huệ, Nguyễn và Nhỏ bị bắt. Ngoài lần phạm tội nêu trên, từ ngày 26/8/2012 đến ngày 30/9/2012, Bình còn bàn bạc với An, Huệ, Nguyễn, Quyền và Cao là công nhân của vùng nuôi được phân công theo áp tải cá để Huệ và Nguyễn đã 04 lần chiếm đoạt cá của Công ty NTACO giao cho An đem bán, lấy hơn 84 triệu đồng chia nhau tiêu xài cá nhân. Tại bản án sơ thẩm số 35/2013/HSST ngày 9/4/2013 của TAND thành phố Long Xuyên đã xử phạt bị cáo Nguyễn Long Bình 04 năm tù; Nguyễn Quang Huệ 02 năm 03 tháng tù; Lê Văn Nguyễn 02 năm 03 tháng tù; Lê Thị Thúy An 01 năm 06 tháng tù; Nguyễn Văn Cao 01 năm tù; Nhan Văn Nhỏ 09 tháng tù và Lê Văn Quyền 01 năm tù nhưng cho hưởng án treo với thời gian thử thách là 02 năm cùng về tội “Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản”. Sau đó, các bị cáo Nguyễn Long Bình, Nguyễn Quang Huệ, Lê Văn Nguyễn và Lê Thị Thúy Án kháng cáo xin được giảm nhẹ hình phạt. Xét kháng cáo của các bị cáo, Tòa án cấp phúc thẩm cho rằng, hành vi phạm tội của các bị cáo là nguy hiểm cho xã hội, đã lợi dụng sự tin tưởng của Công ty khi được phân công làm nhiệm vụ để nhiều lần chiếm đoạt số lượng cá tra rất lớn, làm ảnh hưởng xấu đến hình ảnh của người công nhân và gây tâm lý hoang mang, lo sợ cho các chủ doanh nghiệp khi thuê mướn lao động, nên án sơ thẩm xử phạt bị cáo là có căn cứ, đúng người, đúng tội. Tuy nhiên, do gia đình bị cáo Nguyễn Long Bình có công cách mạng, được Nhà nước tặng thưởng nhiều huân, huy chương trong sự nghiệp chống Mỹ cứu nước, được xem là tình tiết mới để giảm nhẹ, nên đã chấp nhận kháng cáo, giảm từ 04 năm tù xuống còn 03 năm 06 tháng tù về tội “Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản”. Riêng các bị cáo còn lại không có tình tiết giảm nhẹ nào mới, nên tòa giữ nguyên mức án sơ thẩm như đã tuyên nêu trên. Các bị cáo Lê Văn Quyền, Nguyễn Văn Cao và Nhan Văn Nhỏ (do không kháng cáo) cũng bị cấp sơ thẩm xử phạt từ 09 tháng đến 12 tháng tù cùng về tội “Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản”. | |||||||
| 19-JUN-2013 | |||||||
|
Theo cáo trạng và lời khai tại phiên tòa, bị cáo Nguyễn Phước Thành thường tới quán cà phê–bar Dòng Thời Gian (48 Lê Đình Dương, quận Hải Châu), tại đây Thành có tình cảm và yêu đơn phương chị Phan Thị Hải Yến (sinh năm 1990, trú phường An Khê, quận Thanh Khê, là nhân viên của quán), mặc dù biết chị Yến đã có người yêu nhưng Thành vô cớ ghen tuông nên tìm cách giết chị Yến. Thành đã chuẩn bị 01 vỏ lon sơn cũ, đến khoảng 19h00’ ngày 20/4/2013, Thành đi xe mô tô BKS 43C1-148.87 đến của hàng xăng dầu số 4 (số 125 Trưng Nữ Vương, thành phố Đà Nẵng) để mua xăng đựng vào lon sơn rồi chạy đến quán cà phê – bar Dòng Thời Gian để tìm gặp chị Yến nhưng đến nơi thì chị Yến tránh mặt và có nhờ chị Nguyễn Thị Thủy – nhân viên của quán ra gặp Thành để nói với Thành là “Yến đã có người yêu, đừng tìm gặp Yến nữa” sau đó chị Thủy đi vào quán. Lúc này anh Trần Tuấn Huy là nhạc công của quán vừa đến để chuẩn bị làm việc. Anh Huy dựng xe mô tô BKS 43S3-6217 trên vỉa hè trước quán Dòng Thời Gian và ngồi trên xe ăn bánh mì. Thấy Thành đứng một mình dưới lòng đường nên anh Huy gọi Thành hỏi thăm thì Thành chạy xe mô tô lên dựng ngay sau vị trí xe của anh Huy. Thành lấy lon sơn treo trên xe đặt xuống đất (dưới gầm xe Thành) và đến xin anh Huy thuốc lá để hút và cầm luôn bật lửa trên tay.
Đến 19h30’ cùng ngày, chị Yến từ quán đi ra đường sát vị trí anh Huy ngồi để nói chuyện với Thành, giữa Thành và chị Yến xảy ra cãi vã. Trong lúc tranh cãi, lợi dụng lúc Yến quay mặt đi nơi khác, Thành lấy lon sơn chứa xăng mang theo tạt toàn bộ xăng vào người chị Yến, ngay sau đó Thành dùng bật lửa gas châm đốt cháy chị Yến. Chị Yến được người dân dập lửa và đưa đi cấp cứu tại Bệnh viện Đa khoa Đà Nẵng nhưng do vết thương quá nặng, đến 19h00’ ngày 21/4/2013 thì chị Yến tử vong. Sau khi gây án, Thành vất bật lửa tại chỗ, bỏ lại xe máy và chạy bỏ trốn khỏi hiện trường. Đến 01h00’ ngày 22/4/2013, Thành đến Công an quận Hải Châu, thành phố Đà Nẵng đầu thú và khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình.
Tại phiên tòa, Thành khai: “Bị cáo xin nhận mọi tội lỗi, bị cáo đã có hành động hèn hạ. Chỉ vì ít học, nhận thức xã hội hạn chế nên đã gây nên nỗi oan nghiệt này. Bị cáo không ngờ mình gây ra nỗi đau đớn cho gia đình bị hại và cha mẹ mình khi phải vào tù vì tội giết người". Sau khi nghị án, Hội đồng xét xử tuyên bị cáo Nguyễn Phước Thành mức án tù chung thân về tội "Giết người", buộc Thành phải bồi thường cho gia đình người bị Phan Thị Hải Yến chi phí cấp cứu tại bệnh viện, mai táng phí và tổn thất tinh thần với tổng số tiền 130.000.000đ. Gia đình bị cáo đã bồi thường được 20.000.000đ, còn lại bị cáo phải tiếp tục bồi thường là 110.000.000đ.
|
Ngày 13/5/2007, được sự đồng ý của bà Phạm Thị Xuyên (là mẹ ruột) người đứng tên trong lô đất có giấy chứng nhận quyền sử dụng đất thửa đất số 27, tờ bản đồ số 82-1-2 diện tích 186m2, tại số 11/80 Minh Mạng phường Thủy Xuân, thành phố Huế; Trần Hưng Thành đã thỏa thuận chuyển nhượng lô đất trên cho anh Đặng Văn Xuân, chị Nguyễn Thị Phương Trinh với giá 180 triệu đồng, và đã nhận đủ tiền. Sau đó, Thành dùng thủ đoạn gian dối, che dấu thông tin sự thật về thửa đất này để bí mật bán tiếp lần 2 cho vợ chồng anh Lê Công Danh, chị Phan Thị Thanh Thủy với giá 316.200.000đ, mới chiếm đoạt được 190 triệu đồng sử dụng cho các mục đích cá nhân và tiêu xài, thì bị phát hiện bắt giữ. Tại phiên tòa xét xử sơ thẩm, Tòa án nhân dân thành phố Huế đã xử phạt Thành 2 năm tù. Bị cáo Thành có kháng cáo kêu oan. Sau khi xem xét tình tiết, nội dung vụ án, lời khai của bị cáo, căn cứ vào kết quả tranh luận tại phiên toà, ý kiến của kiểm sát viên, luật sư, Hội đồng xét xử phúc thẩm nhận thấy: Tòa án cấp sơ thẩm xử phạt bị cáo 02 năm tù về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản” là đúng tội, đúng pháp luật, không oan; mức hình phạt đã áp dụng tương xứng với tính chất, mức độ hành vi phạm tội của bị cáo và đã cân nhắc, xem xét các tình tiết tăng nặng, giảm nhẹ trách nhiệm hình sự, cũng như đặc điểm nhân thân của bị cáo nên không chấp nhận kháng cáo của bị cáo, phạt Thành 2 năm tù. | ||||||
|
Theo cáo trạng, vào khoảng 15 giờ 40 phút, ngày 18/10/2012, tại nhà Nguyễn Thị Bé Năm, thuộc ấp Bình Trung 1, xã Bình Thạng Đông, huyện Phú Tân, tỉnh An Giang, lực lượng công an xã Bình Thạnh Đông phát hiện, bắt quả tang Tươi đang trực tiếp bán số lô, số đề và nhận phơi qua tin nhắn điện thoại di động của nhiều người với số tiền hơn 4 triệu đồng. Tang thu giữ tại hiện trường gồm có: 05 phơi đề, 02 điện thoại di động, 02 máy tính hiệu Casio, 01 xe mô tô, số tiền mặt 104.000 đồng. Quá trình điều tra và tại phiên tòa còn xác định được, từ tháng 9/2012 đến ngày bị bắt quả tang (18/10/2012) với hành vi bán số lô, số đề nêu trên, trung bình mỗi ngày Tươi thu lợi bất chính khoảng 40.000 đồng. Ngày 10/4/2013, Tòa án nhân dân huyện Phú Tân đã xét xử sơ thẩm và tuyên phạt bị cáo Lương Thị Cẩm Tươi 06 tháng tù. Phạt tiền 5.000.000đ sung công quỹ Nhà nước, đồng thời bị cáo phải nộp số tiền thu lợi bất chính 945.000 đồng để sung công quỹ Nhà nước (bị cáo đã nộp xong). Đến ngày 19/4/2013, bị cáo Lương Thị Cẩm Tươi kháng cáo xin được giảm nhẹ hình phạt hoặc được hưởng án treo với lý do hoàn cảnh gia đình khó khăn, bị cáo là lao động chính phải trực tiếp nuôi con nhỏ. Xét yêu cầu kháng cáo của bị cáo, tòa án cấp phúc thẩm cho rằng, hành vi phạm tội của bị cáo là nguy hiểm cho xã hội, gây mất an ninh trật tự tại địa phương, là nguyên nhân làm mất hạnh phúc gia đình và làm phát sinh nhiều loại tội phạm khác, nên án sơ thẩm xử phạt bị cáo là có căn cứ, đúng người, đúng tội. Tuy nhiên, xét thấy sau khi xử sơ thẩm, bị cáo đã tích cục khắc phục hậu quả như: nộp phạt bổ sung 5 triệu đồng, thực hiện xong nghĩa vụ đóng án phí theo quy định, nên xem đây là tỉnh tiết mới để chấp nhận kháng cáo, sửa án sơ thẩm, giảm cho bị cáo Lương Thị Cẩm Tươi từ 06 tháng tù xuống còn 04 tháng tù về tội “Đánh bạc”. |
Theo Cáo trạng, khoảng 19 giờ ngày 5/9/2012, sau khi uống rượu, Hận đến quán của chị Lý Thị Tuyết Nhung, ở ấp Phú Mỹ Thượng, xã Phú Thọ, huyện Phú Tân xem đánh cờ tướng, do Hận đã say rượu, nên người em ruột tên Lê Hoàng Sang bảo về nghỉ, Hận liền chửi bới và đuổi đánh Sang. Thấy vậy, ông Lý Văn Khoa (cha ruột của Nhung) bảo mọi người nghỉ chơi cờ, Hận quay sang đánh vào mặt Khoa, thì anh Đặng Văn Út (con rể của Khoa) đến hỏi lý do vì sao đánh cha vợ của mình, dẫn đến cự cãi đánh nhau, nhưng được mọi người can ngăn. Tức giận, Hận chạy vào nhà bếp lấy cây dao yếm dài 31 cm chém nhiều nhát vào đầu, vào cổ làm Khoa ngã xuống bất tỉnh, được mọi người phát hiện đưa đi cấp cứu kịp thời, nên thoát chết, nhưng mang thương tật 44%. Còn Hận thì bị Công an xã Phú Thọ bắt giữa ngay sau khi gây án. Ngày 11/9/2012, Hận bị khởi tố điều tra. Xét tính chất, mức độ hành vi phạm tội của bị cáo là đặc biệt nghiêm trọng, mang tính chất côn đồ, hung hãn, việc nạn nhân không chết là do được cứu chữa kịp thời, nằm ngoài mong muốn của bị cáo, nên HĐXX đã tuyên phạt bị cáo Lê Hoài Hận 10 năm tù về tội “Giết người” và buộc bị cáo có trách nhiệm bồi thường cho người bị hại số tiền 17,5 triệu đồng. | ||||||
| 20-JUN-2013 | |||||||
|
Theo cáo trạng, đêm ngày 15/9/2012, Hùng, Kha cùng bốn đối tượng Điền, Bảo, Cường và Phi đi bộ chơi dọc theo quốc lộ 91, thuộc khóm Đông Thạnh B, phường Mỹ Thạnh, thành phố Long Xuyên thì gặp em Lý Hữu Nghĩa (sinh năm 1998) đang chạy xe đạp trên đường, Điền liền kêu Nghĩa dừng lại để xin tiền mua thuốc hút thì được Nghĩa cho 2.000 đồng, rồi Nghĩa tiếp tục chạy xe hướng xuống phà Vàm Cống. Đến khoảng 01 giờ 45 phút cùng ngày, Điền lại thấy Nghĩa chạy xe đạp từ hướng Vàm cống lên, nên Điền rủ cả nhóm kiếm cớ đánh Nghĩa để lấy xe đạp và điện thoại, thì được tất cả đồng ý. Khi Nghĩa chạy ngang, Điền kêu Nghĩa dừng xe lại, rồi dùng tay đấm vào mặt Nghĩa làm Nghĩa ngã xuống xe, rồi cùng cả nhóm xông vào dùng tay đánh, chân đá vào người Nghĩa và lấy điện thoại, xe đạp của Nghĩa đem xuống dạ cầu Cái Dung cất giấu. Sau đó, Điền, Kha và Phi tiếp tục kéo Nghĩa lên giữa cầu Cái Dung dọa ném Nghĩa xuống sông, thì bị lực lượng dân phòng trong lúc tuần tra, phát hiện bắt giữ Phi giao cho Công an phường Mỹ Thạnh. Các đối tượng còn lại bỏ chạy vào khu vực ngọn Cái Dung để bàn bạc việc tiêu thụ xe đạp và điện thoại thì bị lực lượng Công an đến bắt giữ người, cùng tang vật. Tại bản án hình sự sơ thẩm số 30/2013/HSST ngày 16/3/2013 của TAND thành phố Long Xuyên đã tuyên phạt bị cáo Huỳnh Thanh Hùng 03 năm 09 tháng tù, Nguyễn Minh Kha 02 năm tù về tội “Cướp tài sản”. Bốn đối tượng gồm Phan Nhật Phi (sinh năm 1997), Trần Mạnh Cường (sinh năm 1996), Trần Văn Điền (sinh năm 1994); cùng ngụ phường Mỹ Thạnh, TP. Long Xuyên và Nguyễn Lê Quốc Bảo, sinh năm 1994, ngụ phường Mỹ Phước, thành phố Long Xuyên đều không kháng cáo, bị cấp sơ thẩm xử phạt từ 02 năm đến 04 năm tù về cùng tội danh. Đến ngày 29/3/2013, hai bị cáo Huỳnh Thanh Hùng và Nguyễn Minh Kha kháng cáo xin được giảm nhẹ hình phạt. Xét hành vi phạm tội của các bị cáo là nguy hiểm cho xã hội. Bản án sơ thẩm đã tuyên là đúng người, đúng tội, đúng pháp luật, nên Hội đồng xét xử TAND tỉnh An Giang đã bác kháng cáo, giữ nguyên án sơ thẩm, xử phạt bị cáo Huỳnh Thanh Hùng 03 năm 09 tháng tù và Nguyễn Minh Kha 02 năm tù về tội “Cướp tài sản”. |
Theo cáo trạng, khoảng 18 giờ 30 ngày 9/9/2012, sau khi uống rượu, Quít điều khiểu xe gắn máy chở Chau Kim Seng, chạy theo hướng huyện Tri Tôn về Tịnh Biên. Khi đến khu vực ấp Tà Oa, xã Châu Lăng, huyện Tri Tôn thì bị lực lượng Cảnh sát giao thông huyện tuần tra, ra tín hiệu dừng xe để kiểm tra, Quít không chấp hành mà tăng tốc độ bỏ chạy, lực lượng làm nhiệm vụ truy đuổi, đến khu vực ấp An Thạnh, xã An Hảo, huyện Tịnh Biên. Do chạy với tốc độ cao, không mở đèn chiếu sáng, nên không làm chủ tốc độ, để tay lái đụng vào xe mô tô của anh Chau Khơ Nu điều khiển chở Ân Han (quốc tịch Campuchia) chạy cùng chiều. Hậu quả làm Han chết trên đường đi cấp cứu, Seng bị thương nặng đến ngày 22/9/2012 thì tử vong. Còn Quít và Nou chỉ bị sây sát nhẹ và hư hỏng hai xe mô tô. Ngày 01/12/2012, Quít bị khởi tố điều tra. Sau khi xem xét tính chất, mức độ hành vi phạm tội, đặc điểm nhân thân, cũng như các tình tiết tăng nặng, giảm nhẹ trách nhiệm hình sự của bị cáo. Hội đồng xét xử TAND tỉnh An Giang đã tuyên phạt bị cáo Chau Ra Quít 04 năm tù về tội “Vi phạm quy định về điều khiển phương tiện giao thông đường bộ” và ghi nhận sự tự nguyện, buộc bị cáo có trách nhiệm bồi thường cho gia đình hai nạn nhân số tiền 160 triệu đồng. | ||||||
|
Theo Cáo trạng, khoảng 16 giờ 50 phút ngày 17/2/2012 nhận được tin của quần chúng nhân dân có đối tượng đang tàng trữ ma túy tại thôn Hỏm Dưới, xã Nậm Chày, huyện Văn Bàn, tỉnh Lào Cai. Tổ công tác Công an huyện Văn Bàn đã phối hợp cùng Công an xã triển khai lực lượng. Qua kiểm tra, Chảo Thị Cho đã tự giác lấy từ cạp quần đang mặc ra một gói nilon màu trắng bên trong chứa chất nhựa dẻo màu nâu đem giao nộp cho Công an và khai nhận đó là thuốc phiện của mình. Tại bản giám định số 10/GĐMT ngày 18/12/2012 của phòng kỹ thuật hình sự Công an tỉnh Lào cai Kết luận 7,36 gam chất nhựa dẻo màu nâu đen thu giữ của Chảo Thị Cho là thuốc phiện. Ngày 15/3/2013, TAND huyện Văn Bàn xét xử sơ thẩm tuyên phạt Chảo Thị Cho 02 năm 04 tháng tù. Ngày 27/3/2013, bị cáo Chảo Thị Cho kháng cáo với nội dung bị cáo không phạm tội “Tàng trữ trái phép chất ma túy” vì số thuốc phiện trên không phải là của bị cáo Tại phiên tòa phúc thẩm căn cứ vào những chứng cứ có trong hồ sơ vụ án và lời khai của bị cáo tại phiên tòa. Hội đồng xét xử xét thấy, Chảo Thị Cho kháng cáo không có hành vi tàng trữ trái phép chất ma túy là không có căn cứ, mức hình phạt 02 năm 04 tháng tù TAND huyện Văn Bàn đã xử phạt bị cáo là phù hợp. Vì vậy TAND tỉnh lào Cai đã giữ nguyên bản án số 05/2013/HSST ngày 15/3/2013 của TAND huyện Văn Bàn. | |||||||
| 21-JUN-2013 | |||||||
|
Khoảng 11 giờ ngày 11/3/2013, Đỗ Văn Hùng điều kiển xe máy BKS: 24B1 – 06120 hiệu Honda Wave Anpha đến cửa hàng điện thoại di động của anh Phạm Văn Thể tại số nhà 380 đường Hoàng Liên thuộc tổ 28 phường Kim Tân thành phố Lào Cai với mục đích cướp giật điện thoại. Đến nơi, Đỗ Văn Hùng dựng xe máy ngoài vỉa hè rồi vào cửa hàng nói với anh Phạm Văn Thể bán cho 01 chiếc điện thoại đã qua sử dụng. Khi anh Thể đưa cho Đỗ Văn Hùng 01 điện thoại di động hiệu Samsung GALAXY – Y5630 màu trắng (đã qua sử dụng), Đỗ Văn Hùng liền giật lấy rồi ra xe máy bỏ chạy. Anh Phạm Văn Thể đã truy hô và đuổi theo bắt được Đỗ Văn Hùng, sau đó đưa Hùng về công an phường Kim Tân lập biên bản phạm tội quả tang. Tang vật thu giữ của Đỗ Văn Hùng gồm 01 chiếc điện thoại di động Samsung GALAXY – Y5630 màu trắng, 01 xe máy BKS: 24B1 – 06120 hiệu Honda Wave Anpha, 01 điện thoại di động Nokia E72. Quá trình điều tra Đỗ Văn Hùng còn khai nhận trong thời gian từ ngày 23/12/2012 đến ngày 17/2/2013, Đỗ Văn Hùng còn thực hiện 01 vụ trộm cắp, 03 vụ cướp giật trên địa bàn thành phố Lào Cai. Tại phiên tòa Đỗ Văn Hùng đã khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình. Trong thời gian từ ngày 23/12/2012 đến ngày 11/3/2013 Hùng đã thực hiện 01 vụ trộm cắp xe máy và 04 vụ cướp giật điện thoại. Tổng số tài sản mà Hùng phạm tội là 41.611.000đ. Hành vi của Đỗ Văn Hùng phạm tội “Trộm cắp tài sản” và “cướp giật tài sản” khung hình phạt được quy định tại Điều 136 khoản 1 và Điều 138 khoản 1 Bộ luật hình sự. Hội đồng xét xử Tòa án nhân dân thành phố Lào Cai tuyên phạt Đỗ Văn Hùng 9 tháng tù về tội “Trộm cắp tài sản” 3 năm tù về tội “Cướp giật tài sản”, tổng hình phạt cho cả hai tội danh là 3 năm 9 tháng tù. | |||||||
| 24-JUN-2013 | |||||||
|
Theo Cáo trạng, khoảng 21h 30’ ngày 12/12/2012, Nguyễn Linh Hoài là Cán bộ quản sinh trường dân tộc nội trú Phó Bảng, huyện Đồng Văn, đi uống rượu tại nhà anh Hoàng Thanh Đế (giáo viên cùng trường) về, trên đường về thì gặp Lý Thị Lan, sinh năm 1999 (học sinh lớp 7A) và Vàng Mai Hoa, sinh năm 2000 (học sinh lớp 7B) đang đi bộ. Qua chào hỏi, Lan hỏi Hoài: “Hôm nay thầy đi sinh nhật không say à?”. Hoài trả lời: “Cũng bình thường không say lắm”, sau đó Hoài bảo Hoa và Lan lên phòng Hội đồng lấy sổ danh sách học sinh để cùng đi kiểm tra sỹ số, khi lấy sổ về Lan, Hoài, Hoa cùng nhau đi kiểm tra sỹ số, kiểm tra xong cả ba cùng đi xuống cầu thang, lúc này Lan lại nói: “Nếu thầy không say thì thầy khao bia đi” Hoài đồng ý và rủ thêm Sùng Mí Nô, sinh năm 1998, Lầu Mí Vừ, sinh năm 1999 để cùng ra uống bia. Đang cùng nhau uống thì Hoài nhận được điện thoại của thầy Đầu Hoài Ánh (Phó hiệu trưởng) bảo Hoài ra mở cổng để thầy Ánh về. Khi Hoài quay trở lại thì chỉ thấy Hoa và Lan, còn Nô và Vừ đã đi về phòng ngủ. Lúc này chỉ còn 1 chai bia, Hoài mở bia rồi chia cho Lan và Hoa cùng uống, Lan nói: “Em không uống bia, em muốn uống rượu, thầy đi mua đi” Hoài đồng ý rồi đi đến nhà Chị Sùng Thị Mai (giáo viên cùng trường) hỏi vay 2 lít rượu rồi đến chỗ Lan và Hoa đang đợi. Thấy Hoài mang rượu về Hoa bảo: “em không uống rượu chỉ uống bia thôi”, còn Lan và Hoài uống hết 04 cốc rượu. Lúc này thấy Lan say rượu không biết gì nữa, Hoài liền nói: “ Muộn rồi, giờ về phòng thì ảnh hưởng đến các bạn hai em ngủ ở lớp nhé”. Nói xong Hoài đi ra phòng bảo vệ lấy 2 chiếc Chăn bông và 01 chiếc gối mang đến chỗ hiên nhà tầng 2 khu lớp học khối 6 – 7 rải xuống nền nhà. Thấy Hoài say rượu, vì sợ nên Hoa đã bỏ về phòng ngủ, còn Lan và Hoài ôm nhau ngủ. Đến khoảng 1h 30’ ngày 13/12/2012, thấy Lan say rượu nôn nhiều, Hoài lau mặt cho Lan, thấy Lan không có phản ứng gì nên Hoài đã giao cấu với Lan. Đến khoảng 02h cùng ngày lan tỉnh dậy thấy mình bị choáng váng đang nằm ngủ ở hành lang, quần áo đã bị cởi ra, gọi Hoa nhưng không thấy mà thấy Hoài đang nằm cạnh. Do sợ nên Lan không có phản ứng gì và nằm xuống đến khoảng 05h cùng ngày Lan dậy mặc quần áo và cầm điện thoại đi về phòng ngủ. Đến chiều ngày 13/12/2012, Hoài mang can rượu đi trả cho chị Mai rồi đem chăn, gối đi giặt, sau đó trả lại phòng bảo vệ. Lý Thị Lan sau khi về phòng do mệt và sợ nên không lên lớp được, đến ngày 14/12/2012, Lan nhờ Ly Mí Vinh (học sinh lớp 9) viết bản tường trình về sự việc xảy ra gửi đến Ban giám hiệu nhà trường đề nghị giải quyết. Đến ngày 19/12/2012 Nguyễn Linh Hoài đã đến Công an tỉnh Hà Giang (PC45) để đầu thú về hành vi phạm tội của mình. Trong quá trình điều tra và tại phiên tòa, bị cáo Nguyễn Linh Hoài đã khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình. Xét thấy hành vi phạm tội của bị cáo là nguy hiểm cho xã hội, đã trực tiếp xâm phạm đến sức khỏe, danh dự, nhân phẩm của trẻ em, gây bất bình trong quần chúng nhân dân tại địa bàn bị cáo gây án. Áp dụng khoản 1 Điều 112; điểm b, p khoản 1, khoản 2 Điều 46 BLHS, Hội đồng xét xử đã tuyên phạt bị cáo Nguyễn Linh Hoài 8 (tám) năm tù giam và Áp dụng Điều 42 Bộ luật hình sự; Điều 611 Bộ luật dân sự buộc bị cáo Nguyễn Linh Hoài phải bồi thường số tiền 15.500.000 đồng cho bị hại Lý Thị Lan. | |||||||
| 25-JUN-2013 | |||||||
|
Khoảng 22 giờ ngày 25/4/2013, Hiền rủ Duy đi cướp giật tài sản bán lấy tiền chia nhau tiêu xài. Duy điều khiển xe môtô chở Hiền chạy trên Quốc lộ 91 hướng Long Xuyên - Vàm Cống. Đến khu vực Công ty may Đức Thành 1, thuộc khóm Trung An, phường Mỹ Thới, thành phố Long Xuyên thì phát hiện phía trước có xe môtô biển số 67SA-0918 do anh Phạm Tấn Khang điều khiển chở chị Phạm Thị Thúy An, trên tay chị An đang cầm 01 điện thoại di động Trung Quốc, nhãn hiệu Gionee, model F240 màu trắng, nên Duy điều khiển xe vượt lên áp sát, để Hiền ngồi phía sau giật điện thoại của chị An, rồi cả hai tăng tốc xe chạy về hướng Vàm Cống tẩu thoát. Trên đường đi, cả hai tiếp tục cướp giật 01 điện thoại di động nhãn hiệu Gionee, model B166 của Nguyễn Bảo Lộc (Phụng) đang điều khiển xe môtô tại khu vực cầu Cái Dung, phường Mỹ Thạnh. Đến khoảng 08 giờ ngày 26/4/2013, Duy đến Công an phường Mỹ Thạnh đầu thú, giao nộp 01 điện thoại di động hiệu Gionee, model B166 của Lộc. Ngay sau đó, Hiền bị Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an thành phố Long Xuyên ra lệnh bắt khẩn cấp, thu giữ trong người Hiền 01 điện thoại di động nhãn hiệu Gionee, model F240 màu trắng của An. Theo kết luận định giá, tài sản mà hai bị cáo chiếm đoạt có giá trị hơn 1 triệu đồng. Ngoài ra, quá trình điều tra và tại phiên tòa còn xác định được, cũng với thủ đoạn nêu trên, Hiền và Duy còn thực hiện trót lọt hai vụ cướp giật điện thoại di động của người dân trong lúc điều khiển xe gắn máy, sử dụng điện thoại di động khi tham gia giao thông. Hội đồng xét xử TAND thành phố Long Xuyên nhận định cho rằng, hành vi phạm tội của các bị cáo là nguy hiểm cho xã hội, không những trực tiếp xâm phạm quyền sở hữu của người khác mà còn đe dọa gây ra thiệt hại về tính mạng sức khỏe của những người tham gia giao thông, làm mất trật tự trị an tại địa phương, gây tâm lý hoang mang trong dư luận. Bị cáo Hiền đã có tiền án chưa được xóa án tích, nên lần phạm tội này thuộc trường hợp tái pham, lại đóng vai trò chủ động rủ rê, lôi kéo, nên giữ vai trò chính, chịu trách nhiệm hình sự nặng hơn bị cáo Duy, do đó, cần có mức án nghiêm đối với hai bị cáo mới đủ tác dụng giáo dục răn đe, góp phần phòng ngừa tội phạm. Song cũng xét thấy sau khi phạm tội, thì cả hai đều thành khẩn khai báo, ăn năn hối cải. Riêng bị cáo Duy khi phạm tội là người chưa thành niên, nhận thức pháp luật còn hạn chế, nên đã tuyên phạt bị cáo Nguyễn Thanh Hiền 06 năm tù và Trần Nhựt Duy 03 năm tù cùng về tội “Cướp giật tài sản”. Ngoài ra, tòa còn tuyên tịch thu phát mãi, sung quỹ Nhà nước 01 xe mô tô biển số 67K5 – 6958 mà đối tượng sử dụng làm phương tiện gây án. |
Theo Cáo trạng, khoảng 01 giờ sáng ngày 19/01/2013, Tổ tuần tra Công an phường Đông Xuyên, thành phố Long Xuyên do anh Trần Dương Duy Phong làm tổ trưởng và các anh Võ Trọng Hữu, Nguyễn Văn Học, Nguyễn Văn Út, Nguyễn Văn Long, Huỳnh Minh Hùng và Nguyễn Phong Định tiến hành tuần tra giao thông trên đường Bùi Văn Danh, phường Đông Xuyên, thành phố Long Xuyên thì phát hiện Vương đang điều khiển xe mô tô với tốc độ cao. Anh Phong ra hiệu lệnh yêu cầu Vương dừng xe để kiểm tra, nhưng Vương chẳng những không chấp hành mà đột ngột tăng ga, cho xe lao thẳng vào người anh Phong. Anh Phong lách người sang bên phải để tránh thì xe Vương đụng vào người của anh Nguyễn Văn Long đang làm nhiệm vụ, làm anh Long bị thương với tỷ lệ thương tật 15%. Ngày 12/4/2013, TAND thành phố Long Xuyên đã xử phạt bị cáo Huỳnh Thanh Vương 02 năm tù về tội “Cố ý gây thương tích”; đồng thời, tòa còn tuyên tịch thu để phát mãi, sung quỹ Nhà nước xe mô tô biển số 67B1-281.98 mà bị cáo sử dụng để gây án. Sau đó, bị cáo Huỳnh Thanh Vương kháng cáo xin được nhận lại chiếc xe mô tô mà Tòa án cấp sơ thẩm đã tuyên tịch thu, sung quỹ Nhà nước. Xét kháng cáo của bị cáo, Hội đồng xét xử cấp phúc thẩm cho rằng, hành vi phạm tội của bị cáo là nguy hiểm cho xã hội, bị cáo đã dùng xe mô tô được xem là nguồn nguy hiểm cao độ tông thẳng vào lực lượng thi hành nhiệm vụ là thể hiện ý thức xem thường pháp luật. Hành vi phạm tội của bị cáo đã trực tiếp xâm hại đến sức khỏe của người thi hành công vụ, ảnh hưởng xấu đến đời sống bình thường của xã hội, nên án sơ thẩm xử phạt bị cáo là có căn cứ, đúng người, đúng tội. Việc bị cáo kháng cáo yêu cầu được nhận lại chiếc xe gắn máy mà cấp sơ thẩm tuyên tịch thu, sung quỹ Nhà nước là không có cơ sở, bởi vì chiếc xe gắn máy mà bị cáo sử dụng là công cụ, phương tiện trực tiếp dùng vào việc phạm tội, do bị cáo đứng tên sở hữu, nên án sơ thẩm tuyên tịch thu, sung quỹ Nhà nước là có căn cứ, phù hợp với quy định tại điểm a khoản 1 Điều 41 Bộ Luật hình sự. Sau khi nghị án, Hội đồng xét xử TAND tỉnh An Giang đã quyết định không chấp nhận yêu cầu kháng cáo của bị cáo, giữ nguyên án sơ thẩm, xử phạt bị cáo Huỳnh Thanh Vương 02 năm tù về tội “Cố ý gây thương tích” và tịch thu sung quỹ Nhà nước xe mô tô biển số 67B1-281.98 mà bị cáo sử dụng để gây án. | ||||||
|
Giáp Vũ Quân (sinh năm 1992, trú tại thôn Chỉ Chòe, xã Đồng Lạc, huyện Yên Thế) có quen biết Nguyễn Thị Thu Thảo (sinh ngày 08/9/1997, trú tại thôn Tân Kỳ, xã Đồng Tâm, huyện Yên Thế). Buổi tối ngày 16/8/2012, Quân rủ Nguyễn Văn Đức (sinh năm 1992, trú tại thôn Tân Tiến, xã Đồng Tâm, huyện Yên Thế) đến nhà Thảo rủ đi chơi. Đức đi xe máy cùng Quân đến đón Thảo sau đó chở đến khu vực nhà mẫu giáo thôn Chỉ Chòe, xã Đồng Lạc, huyện Yên Thế ngồi nói chuyện. Tại đây, Quân đã đè Thảo xuống nền và thực hiện hành vi hiếp dâm. Sau khi hiếp dâm xong, Quân ra về và nhờ Đức đưa Thảo về nhà. Khoảng 05 giờ ngày 17/8/2012, Đức đưa Thảo đến nhà nghỉ Phú Hưng ở thị trấn Cầu Gồ, huyện Yên Thế. Tại đây, Đức đã thực hiện hành vi hiếp dâm Thảo. Sau đó, Đức đi về nhà Quân vay tiền để trả tiền nhà nghỉ. Đức nói với Quân là đã hiếp dâm Thảo và sẽ tiếp tục hiếp Thảo thêm lần nữa vì mất tiền thuê nhà nghỉ. Quân biết Đức sẽ tiếp tục hiếp dâm Thảo nhưng vẫn đưa cho Đức chiếc điện thoại di động để Đức đi cắm lấy tiền trả tiến nhà nghỉ. Sau khi cắm điện thoại, Đức quay trở lại nhà nghỉ Phú Hưng tiếp tục hiếp dâm Thảo lần thứ hai. Quân phải chịu trách nhiệm với vai trò giúp sức cho Đức thực hiện hành vi hiếp dâm này. Xét thấy hành vi phạm tội của bị cáo là đặc biệt nghiêm trọng, coi thường kỷ cương pháp luật, xâm phạm quyền bất khả xâm phạm về tình dục, danh dự, nhân phẩm và sức khỏe của trẻ em, xâm phạm đạo đức xã hội và ảnh hưởng xấu đến trật tự an toàn xã hội. Vì vậy Hội đồng xét xử tuyên phạt Giáp Vũ Quân, Nguyễn Văn Đức mỗi người 15 năm tù về tội “Hiếp dâm trẻ em” theo điểm c, Khoản 3, Điều 112 Bộ luật hình sự. |
Theo cáo sơ, khoảng 16 giờ phút ngày 8/9/2012, Nhanh, Bình, Lê Văn Phương, Lê Văn Kiệt Anh và nhóm bạn tổ chức uống rượu và hát Karaokê ở nhà của anh Phương. Đến khoảng 18 giờ cùng ngày, Lê Thị Nì (vợ của Kiệt Anh, em họ với Bình), Lê Thị Ngân và Lê Văn Tây đến tham gia uống bia và hát Karaokê. Trong lúc hát, thấy Tây để tay lên vai của Nì, Bình cho rằng giữa Tây và Nì có quan hệ tình cảm với nhau, nên kêu Nhanh đánh Tây, Nhanh liền lấy chai bia Sài Gòn còn khoảng ½ bia trong chai, đánh từ trên xuống vào vùng đầu của Tây làm bể chai bia, được mọi người can ngăn, đưa đi cấp cứu, đến ngày 18/9/2012 thì xuất viện, nhưng mang thương tật 31%. Ngày 17/9/2012 và 25/12/2012, Nhanh và Bình bị khởi tố điều tra. Xét tính chất mức độ hành vi phạm tội của hai bị cáo là đặc biệt nghiêm trọng, hậu quả chết người chưa xảy ra là nằm ngoài mong muốn của các bị cáo. Hội đồng xét xử cho rằng bị cáo Bình là đồng phạm giữ vai trò xúi giục, nên phải chịu trách nhiệm hình sự như bị cáo Nhanh là người thực hành, nên sau khi xem xét các tình tiết tăng nặng, giảm nhẹ trách nhiệm hình sự, đặc điểm nhân thân của từng bị cáo, Hội đồng xét xử đã tuyên phạt bị cáo Phạm Văn Nhanh và Lê Quang Bình mỗi bị cáo 8 năm tù về tội “Giết người” và buộc cả hai phải có trách nhiệm liên đới bồi thường cho người bị hại số tiền hơn 75 triệu đồng. | ||||||
|
Do có mâu thuẫn từ trước giữa anh Nguyễn Văn Bình (sinh năm 1982, con ông Dụng) và Ngô Văn Cơ (sinh năm 1994) ở cùng thôn Đông Lâm, xã Hương Lâm, huyện Hiệp Hòa tỉnh Bắc Giang . Ngày 16/12/2012, anh Bình đi xe máy trên đường nhìn thấy Cơ chơi tại quán Patin ở thôn Nga Trại, xã Hương Lâm. Anh Bình dừng xe sau đó chửi và định đánh Cơ thì được mọi người có mặt ở đó can ngăn. Cơ điện thoại cho Ngô Văn Nam (sinh năm 1991, ở cùng thôn và là anh họ của Cơ) nói về việc bị Bình đe dọa đánh. Nam đã nhờ Đồng Văn Hoằng (sinh năm 1992, ở cùng thôn với Cơ) chở đến gặp anh Bình để hỏi sự việc. Khi đến nơi, Nam hỏi lý do anh Bình đánh Cơ thì bị anh Bình đấm vào mặt. Nam đấm trả lại làm anh Bình ngã xuống đường. Hoằng xông vào dùng chân đá hai cái vào vai anh Bình. Ngô Văn Cơ cầm 01 con dao nhọn đâm anh Bình một nhát vào sườn trái. Hậu quả làm anh Bình chết do sốc mất máu do vết thương thấu phổi trái. Về Nguyễn Văn Bình (sinh năm 1994, con ông Tích) biết rõ Cơ muốn tìm dao để đâm anh Bình (con ông Dụng) đã đưa cho Cơ con dao nhọn đem sẵn từ trước. Cơ đã sử dụng con dao này đâm anh Bình làm anh Bình bị chết. Nguyễn Văn Bình phải chịu trách nhiệm đồng phạm về hành vi giết người với vai trò là người giúp sức. Các bị cáo Ngô Văn Nam, Đồng Văn Hoằng có hành vi đánh nhau với anh Nguyễn Văn Bình nhưng không biết việc Cơ dùng dao đâm anh Bình nên phải chịu trách nhiệm hình sự về hành vi gây rối trật tự công cộng. Xét thấy bị hại cũng là người có lỗi trong vụ án, nhưng với hành vi coi thường kỷ cương pháp luật, coi thường sinh mạng, sức khoẻ người khác, phạm tội có tính chất côn đồ bị cáo đã tước đi mạng sống của người khác, do vậy TAND tỉnh Bắc Giang tuyên phạt Ngô Văn Cơ 18 năm tù, Nguyễn Văn Bình (con ông Tích) 10 năm tù về tội “Giết người” theo điểm n, khoản 1 Điều 93 Bộ luật hình sự; Ngô Văn Nam 8 tháng tù và Đồng Văn Hoằng 8 tháng tù về tội “Gây rối trật tự công cộng” theo Khoản 1 Điều 245 Bộ luật hình sự. |
Theo cáo trạng, khoảng 12 giờ ngày 29/11/2012, Thuận điều khiển xe gắn máy từ thị trấn Nhà Bàng, huyện Tịnh Biên đến cơ sở gia công Nhôm, kiếng của anh Lý Thanh Hiền, ở khóm Hoàn Thuận, thị trấn Nhà Bàng thấy không người trông giữ, nên lẻn vào lấy một cái máy cắt nhôm hiệu QILTOOL-10 để lên xe chở đến thị xã Châu Đốc bán cho anh Nguyễn Văn Tỏ giá 500.000 đồng thì bị lực lượng Công an phường Châu Phú A, thị xã Châu Đốc bắt giữ cùng tang vật. Theo kết quả định giá thì máy cắt nhôm trị giá là 1.440.000 đồng, chưa đến mức phải truy cứu trách nhiệm hình sự, nhưng bị cáo đã có hai tiền án về tội chiếm đoạt tài sản chưa được xóa án tích, nên lần vi phạm này, bị cáo phải chịu trách nhiệm hình sự về tội “Trộm cắp tài sản”. Tại bản án hình sự sơ thẩm số 12/2013/HSST ngày 19/3/2013, TAND huyện Tịnh Biên đã xử phạt bị cáo Võ Văn Thuận 18 tháng tù giam về tội “Trộm cắp tài sản”. Sau đó, bị cáo kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt với lý do hoàn cảnh gia đình khó khăn, là lao động chính trong gia đình. Xét kháng cáo của bị cáo Võ Văn Thuận, Hội đồng xét xử TAND tỉnh An Giang cho rằng, bị cáo là người đã trưởng thành, có khả năng lao động để kiếm sống, nhưng vì bản tính tham lam, lười lao động, lại muốn có tiền tiêu xài mà không phải lao động cực nhọc, nên chiếm đoạt tài sản của người khác là hành vi nguy hiểm cho xã hội. Bị cáo đã từng bị TAND thị xã Gò Công và TAND thành phố Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang xử phạt tù hai lần về tội “Trộm cắp tài sản”,bị cáo không phục thiện mà tiếp tục phạm tội là thể hiện ý thức xem thường pháp luật, nên án sơ thẩm xử phạt bị cáo là có căn cứ, đúng người, đúng tội. Bị cáo kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt, nhưng không có tình tiết nào mới để xem xét, nên Hội đồng xét xử đã giữ nguyên án sơ thẩm của TAND huyện Tịnh Biên, xử phạt bị cáo Võ Văn Thuận 18 tháng tù về tội “Trộm cắp tài sản”. | ||||||
| 26-JUN-2013 | |||||||
|
Theo Cáo trạng, do muốn có tiền mà không cần lao động cực nhọc, Thanh nảy sinh ý định trộm chó bán lấy tiền tiêu xài, nên rủ thêm Trí cùng tham gia. Vào khoảng 23 giờ, ngày 18/12/2012, để thực hiện ý định, Thanh chuẩn bị sẵn một súng điện tự chế, hai mũi chĩa, hai bao ni long…rồi cả hai lấy xe gắn máy chạy từ thị xã Tân Châu, dọc theo tỉnh lộ 954 về hướng Phú Tân, đến khu vực ấp Phú Thuận B, xã Phú Lâm, huyện Phú Tân thì phát hiện một con chó của anh Phạm Văn Hiêm thả rông ngoài đường, Trí xuống xe, dùng súng điện bắn làm con chó bất tỉnh, sau đó, dùng băng keo quấn miệng lại bỏ vào bao, rồi tiếp tục cũng bằng thủ đoạn nêu trên, chỉ trong một đêm, cả hai đã thực hiện hiện trót lọt bốn vụ trộm chó của một số hộ dân ở xã Phú Thạnh, khi điều khiển xe đến khu vực xã Phú Xuân thì bị lực lượng đặc nhiệm Công an huyện Phú Tân phát hiện bắt giữ, cùng tang vật. Theo kết luận định giá thì tài sản mà 02 bị cáo trộm cắp (04con chó) có giá hơn 2 triệu đồng, nên cả hai bị khởi tố, điều tra. Ngày 3/4/2013, TAND huyện Phú Tân đã tuyên phạt Nguyễn Văn Thanh và Nguyễn Thanh Trí, mỗi bị cáo 01 năm 06 tháng tù về tội “Trộm cắp tài sản”. và tịch thu, sung quỹ Nhà nước một xe gắn máy mà hai bị cáo sử dụng làm phương tiện phạm tội. Sau đó, cả hai bị cáo kháng cáo xin được giảm nhẹ hình phạt. Tuy nhiên, có mặt tại phiên tòa phúc thẩm, qua phân tích của Hội đồng xét xử, hai bị cáo nhận thức được hành vi phạm tội của mình là nguy hiểm cho xã hội, đã trực tiếp xâm phạm đến quyền sở hữu về tài sản của người khác, gây mất an ninh trật tự tại địa phương, án sơ thẩm xử phạt là có căn cứ, nên đã tự nguyện rút lại yêu cầu kháng cáo và được tòa chấp nhận ra quyết định đình chỉ xét xử phúc thẩm, án sơ thẩm có hiệu lực. |
Theo Cáo trạng, khoảng 9 giờ 30 ngày 22/3/2012, trong lúc Bạc uống rượu một mình tại nhà thì cháu Trần Thị Ngọc U (sinh ngày 15/5/1999) đến nhà trả cây móc dùng để hái trái cây. Lợi dụng lúc vắng người, Bạc nảy sinh ý định xấu, nên dụ dỗ em U vào buồng, đóng cửa lại, rồi cởi quần cháu U xuống thực hiện hành vi đồi bại thì bị bà nội cháu U trong lúc đi tìm đã phát hiện vụ việc, tri hô và cùng anh Nguyễn Phục Hưởng, chị Đặng Thị Cát (Phó trưởng Ban ấp Tân Hiệp) bắt giữ, giao cho Công an xã Tân Lợi, huyện Tịnh Biên. Ngày 23/3/2012, Bạc bị khởi tố điều tra. Quá trình điều tra và tại tòa, bị cáo khai từ ngày 9 đến 24/2/2012 đã 4 lần dụ dỗ để giao cấu với Ng. Ư. tại nhà Bạc, đến lần cuối cùng 22/3/2013 thì bị bắt quả tang. Ngày 22/3/2013, TAND tỉnh An Giang đã tuyên phạt bị cáo Trương Văn Bạc 10 năm tù về tội “Hiếp dâm trẻ em”. Ngoài ra, tòa còn buộc bị cáo bồi thường cho người bị hại số tiền 10,5 triệu đồng. Sau đó, ngày 3 và 4/4/2013, bị cáo và đại diện người bị hại kháng cáo xin được giảm nhẹ hình phạt. Tại phiên tòa phúc thẩm, Hội đồng xét xử cho rằng hành vi phạm tội của bị cáo là đặc biệt nghiêm trọng, đã trực tiếp xâm phạm đến sức khỏe, nhân phẩm và sự phát triển bình thường của trẻ em, làm tổn hại đến thuần phong mỹ tục của dân tộc, gây bất bình, căm phẫn trong nhân dân, nên cần mức án mà cấp sơ thẩm xử phạt là tương xứng với tính chất, mức độ hành vi phạm tội của bị cáo, nên cả bị cáo và đại diện người bị hại đều tự nguyện rút lại yêu cầu kháng cáo và được tòa chấp nhận, ra quyết định đình chỉ xét xử phúc thẩm, án sơ thẩm có hiệu lực, xử phạt bị cáo Trương Văn Bạc 10 năm tù về tội “Hiếp dâm trẻ em” và buộc bị cáo có trách nhiệm bồi thường người bị hại số tiền 10,5 triệu đồng. | ||||||
|
Đến dự và chỉ đạo Hội nghị có đồng chí Tống Anh Hào, Ủy viên Ban cán sự Đảng, Phó Chánh án TAND tối cao. Tham gia Hội nghị có lãnh đạo Tòa phúc thẩm TAND tối cao tại Đà Nẵng, các Tòa chuyên trách thuộc TAND tối cao; lãnh đạo các TAND cấp tỉnh và các TAND cấp huyện trong Cụm thi đua. Đồng chí Lê Hồng Quang, Chánh án TAND tỉnh Quảng Trị, Cụm phó Cụm thi đua số III trình bày báo cáo sơ kết công tác thi đua 6 tháng đấu năm 2013. Theo đó, trong 6 tháng đầu năm các TAND tỉnh, thành phố trong Cụm đã tổ chức phát động nhiều phong trào thi đua theo chủ đề: “Phụng công, thủ pháp, chí công vô tư” với phương châm “Gần dân, hiểu dân, giúp dân, học dân” gắn với cuộc vận động “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” và nhiều phong trào thi đua ngắn ngày, lập thành tích chào mừng Kỷ niệm các ngày Lễ lớn của đất nước; hướng tới Kỷ niệm 68 năm ngày truyền thống ngành TAND. Các phong trào thi đua đã trở thành động lực thúc đẩy toàn thể cán bộ, công chức hăng say phấn đấu hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ chuyên môn, tác động tích cực đến chất lượng công tác xét xử.
Trong 6 tháng đầu năm 2013, TAND 13 tỉnh, thành phố trong Cụm thụ lý 32.122 vụ án các loại, giải quyết, xét xử 20.996 vụ, đạt tỷ lệ 65%. So với cùng kỳ năm 2012 số án thụ lý trong toàn Cụm tăng 586 vụ; giải quyết, xét xử tăng 2.257 vụ. Trong quá trình giải quyết vụ án, Tòa án các tỉnh trong Cụm đã chú trọng phối hợp với các cơ quan tiến hành tố tụng cùng cấp xác định các vụ án điểm để tập trung điều tra, truy tố, xét xử kịp thời; tăng cường công tác xét xử lưu động tại địa phương xảy ra vụ án, hoặc các địa bàn trọng điểm về một số loại tội nhất định, nhằm tuyên truyền, giáo dục ý thức chấp hành pháp luật trong nhân dân; đồng thời đã làm tốt công tác hòa giải trong giải quyết án dân sự, đối thoại trong giải quyết án hành chính, nhiều đơn vị đạt tỷ lệ hòa giải thành cao trên 70%.
Thay mặt Ban cán sự Đảng và lãnh đạo TAND tối cao, đồng chí Tống Anh Hào đã biểu dương, ghi nhận thành tích của các đơn vị trong Cụm. Đồng chí nhấn mạnh, trong thời gian tới các đơn vị cần nghiêm túc tổ chức thực hiện Nghị quyết 37/2012/QH13 ngày 23/11/2012 của Quốc hội, đẩy mạnh các phong trào thi đua, tập trung nâng cao chất lượng tranh tụng tại phiên tòa, tăng cường công tác hòa giải; khắc phục triệt để tình trạng để án quá hạn, án tuyên không rõ ràng; kiện toàn công tác tổ chức cán bộ, xây dựng Ngành, tuyển dụng, bồi dưỡng nâng cao trình độ, năng lực, tinh thần trách nhiệm của đội ngũ cán bộ; phấn đấu đến cuối năm thi đua các đơn vị đều hoàn thành vượt mức các chỉ tiêu thi đua, góp phần hoàn thành tốt nhiệm vụ chính trị của ngành TAND. Trong chương trình Hội nghị, buổi chiều cùng ngày Tòa phúc thẩm TAND tối cao tại Đà nẵng, các tòa chuyên trách TAND tối cao phối hợp Vụ Thi đua - Khen thưởng và các đơn vị Trưởng, Phó Cụm tổ chức rút kinh nghiệm công tác xét xử 6 tháng đầu năm 2013. | |||||||
| 27-JUN-2013 | |||||||
|
Theo cáo trạng, đầu năm 1996, Dương Thanh Hải kết hôn với Nguyễn Thị Lang và có hai con chung. Khoảng tháng 10/2012, Hải nhiều lần đến quán “Ánh Quen”, ở khóm An Bình, thị trấn Ba Chúc, huyện Tri Tôn có tiếp viên nữ phục vụ để uống rượu bia, Lang ghen tức và khuyên ngăn nhiều lần, nhưng Hải không nghe. Đến 21 giờ ngày 22/11/2012, biết Hải và Nguyễn Văn Vũ đi uống rượu, Lang lấy cây dao Thái Lan cất giấu trong tay áo và nhờ Dương Thị Quý (em ruột của Hải) điều khiển xe gắn máy chỡ đến quán “Ánh Quen”, Quý đậu xe bên ngoài, Lang vào khu vực chòi lá thấy Hải và Vũ ngồi uống rượu với một nữ tiếp viên, Lang liền xông vào dùng dao đâm trúng hạ sườn bên phải của Hải, được chủ quán can ngăn, Vũ đưa Hải đi cấp cứu, điều trị, nhưng do vết thương quá nặng, qua ngày hôm sau thì Hải chết tại Bệnh viện đa khoa Trung tâm An Giang. Gây án xong, Lang đem cây dao về nhà để trên bàn trong nhà bếp, cho cháu Dương Thị Thanh Thảo (sinh năm 1996) là con của Lang biết và đến Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội - Công an tỉnh An Giang đầu thú và sau đó thì bị khởi tố điều tra. Sau khi cân nhắc tính chất, mức độ hành vi phạm tội, đặc điểm nhân thân, các tình tiết tăng nặng, giảm nhẹ trách nhiệm hình sự của bị cáo, Hội đồng xét xử TAND tỉnh An Giang đã tuyên phạt bị cáo Nguyễn Thị Lang 05 năm tù về tội “Giết người”. |
Theo cáo trạng, khoảng 21h ngày 06/01/2013, khi đi chơi qua nhà chị Đào Thị O (trú tại xã Bản Xen, huyện Mường Khương), biết chị O ở nhà một mình, Dầu nảy sinh ý định hiếp dâm chị O nên Dầu đã trèo lên cột điện nhà chị O, giật đứt dây điện nhà chị O rồi vào nhà chị O gọi cửa nói với chị O là Dầu vừa đuổi mấy người giật dây điện nhà chị O. Khi vào nhà, thấy chị O thắp đèn dầu, Dầu vào ngồi chơi, được một lúc chị O bảo Dầu về để chị O đi ngủ nhưng Dầu không về. Đến khoảng 2h sáng ngày 07/01/2013, Dầu ra cửa giả vờ đi về, chị O theo ra để đóng cửa thì Dầu quay lại, ôm và vật chị O ra nền nhà để thực hiện hành vi cưỡng hiếp chị O, chị O không đồng ý đã chống cự lại, cào cấu vào mặt Dầu và kêu cứu nhưng do sức yếu chị O đã bị Dầu đã giữ hai tay, cởi quần áo và thực hiện hành vi cưỡng hiếp chị O. Sau đó, Dầu ngồi lại uống nước, chị O đuổi Dầu về nhưng Dầu không chịu về. Khoảng 15 phút sau, Dầu lại tiếp tục kéo, bế chị O vào giường để thực hiện hành vi cưỡng hiếp chị O lần thứ 2, chị O không đồng ý tiếp tục kêu khóc và cào cấu vào mặt, vào người Dầu nhưng Dầu không chịu buông ra. hai bên vật lộn, giằng co khoảng 10 phút, chị O không chống cự được nữa nên Dầu đã thực hiện hành vi cưỡng hiếp chị O. Sau khi thỏa mãn dục vọng, Dầu đứng dậy mặc quần áo rồi đi về. Chị O đợi trời sáng thì đi báo cáo công an xã và làm đơn tố cáo hành vi của Dầu và Dầu bị bắt theo lệnh bắt khẩn cấp ngay sau đó. Chị O được đưa đi giám định về tình dục. Tại bản kết luận giám định của Trung tâm pháp y tỉnh Lào Cai kết luận: Tại thời điểm giám định chị Đào Thị O có nhiều vết xây xát, bầm tím trên cơ thể, có nhiều tinh trùng trong dịch âm đạo Xét hành vi phạm tội của bị cáo, TAND huyện Mường Khương đã tuyên phạt Lục Văn Dầu 08 năm tù về tội “Hiếp dâm” và buộc bị cáo phải bồi thường cho bị hại số tiền 6.572.000 đồng. | ||||||
|
Theo cáo trạng, khoảng 14 giờ ngày 21/11/2011, sau khi uống rượu, Phúc nhớ lại việc tranh chấp đất thổ cư của gia đình với anh Nguyễn Văn Nu, nên nảy sinh ý định chém Nu và về nhà lấy một con dao tự chế dài 55 cm và một con dao Thái Lan dài 22cm giấu sẵn trong người, đến nhà Nu ở ấp Long Thạnh 1, xã Long Giang, huyện Chợ Mới. Tại đây, thấy Nu đang đứng ở máy xẻ gỗ bên hông nhà, Phúc đến phía sau lưng dùng dao tự chế chém nhiều nhát vào lưng, tay trái và ngực trái của Nu. Bị chém, Nu quay lại dùng tay trái chống đỡ, chụp dao của Phúc. Trong lúc giằng co, cả hai ngã xuống đất, Nu ngồi trên người của Phúc, giật được dao tự chế, chém trúng khuỷu tay trái của Phúc, Phúc liền lấy dao Thái Lan giấu trong người ra đâm hai nhát vào cằm bên phải. Cùng lúc, lực lượng Công an huyện Chợ Mới đi công tác đến can ngăn, Nu và Phúc được đưa đến Bệnh viện đa khoa trung tâm An Giang cấp cứu, điều trị, đến ngày 5 và 6/12/2011 thì ra viện, Nu mang thương tật 34%, còn Phúc 28%. Ngày 10/4/2012, Phúc bị khởi tố điều tra. Tòa phúc thẩm nhận định hành vi của Nguyễn Văn Nu trong lúc bị Phúc đâm, chém, đã giật được dao và gây thương tích cho Phúc 28% là thuộc trường hợp phòng vệ chính đáng, nên Cơ quan điều tra không truy cứu trách nhiệm hình sự là phù hợp. Căn cứ vào các chứng cứ, tài liệu đã được thẩm tra, cũng như kết quả tranh luận tại phiên tòa, các tình tiết tăng nặng, giảm nhẹ trách nhiệm hình sự của bị cáo, Hội đồng xét xử phúc thẩm cho rằng án sơ thẩm xử phạt bị cáo là đúng người, đúng tội, nên đã quyết định giữ nguyên án sơ thẩm, xử phạt bị cáo Trần Hoài Phúc 09 năm tù về tội “Giết người” và buộc bị cáo có trách nhiệm bồi thường cho người bị hại số tiền hơn 34 triệu đồng. | |||||||
| 28-JUN-2013 | |||||||
|
Theo cáo trạng, đầu năm 2009, bằng thủ đoạn gian dối, vợ chồng Nguyễn Thị Kim Sa lấy hồ sơ thiết kế chiếc sà lan đóng mới tại Công ty cơ khí Đăng Lợi là tài sản được hình thành từ vốn vay, thuộc sở hữu của Công ty cho thuê tài chính II đem thế chấp vay vốn của Ngân hàng Việt Á – chi nhánh An Giang và sử dụng tài khoản của Công ty Đăng Lợi để Ngân hàng chuyển tiền cho vay 4,8 tỷ đồng, Sa và Quí thanh toán vốn, lãi cho Ngân hàng Việt Á nhiều lần được hơn 2,4 tỷ đồng, số còn lại hơn 2,3 tỷ đồng, cả hai chiếm đoạt trả nợ và tiêu xài cá nhân. Ngoài ra, do thiếu nợ nhiều người, nhưng không có tiền thanh toán, biết anh Đặng Văn Ngữ là người cho vay đáo hạn, nên Sa và Quí lấy 02 hồ sơ vay đáo hạn xong tại Ngân hàng Sài Gòn Công thương - Chi nhánh An Giang đến nói dối với Thử là cần làm thủ tục vay đáo hạn 14 tỷ đồng, nhưng còn thiếu 2,6 tỷ đồng và hỏi vay. Tin lời hai vợ chồng “siêu lừa” ngày 24/12/2009, Thử đưa cho Sa và Quí vay 2,6 tỷ đồng. Nhận tiền xong, cải hai chiếm đoạt để trả nợ, tiêu xài cá nhận, rồi bỏ trốn. Ngày 30/8/2011, Sa và Quý bị khởi tố điều tra. Tại bản án hình sự số 88/2012/HSST ngày 19/12/2012 của TAND tỉnh An Giang đã tuyên phạt bị cáo Nguyễn Thị Kim Sa 10 năm tù, Nguyễn Văn Quí 7 năm tù cùng về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”. Ngoài ra, tòa còn buộc hai bị cáo có trách nhiệm liên đới bồi thường cho nguyên đơn dân sự là Ngân hàng Việt Á và người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan số tiền hơn 7,8 tỷ đồng. Sau đó, thì cả hai bị cáo đều kháng cáo xin được giảm nhẹ hình phạt. Hội đồng xét xử phúc thẩm cho rằng hành vi phạm tội của hai bị cáo là nguy hiểm cho xã hội, trực tiếp xâm phạm đến quyền sở hữu tài sản của người khác, làm ảnh hưởng đến công tác quản lý tài chính, tín dụng của Nhà nước, nên án sơ thẩm xử phạt hai bị cáo là có căn cứ, đúng người, đúng tội. Tuy nhiên, sau khi xét xử sơ thẩm, gia đình hai bị cáo đã tự nguyện bồi thường hơn 2,9 tỷ đồng cho người bị hại, để khắc phục một phần hậu quả và được người bị hại xin giảm nhẹ hình phạt, nên được xem là tình tiết mới để giảm án cho hai bị cáo. Sau khi nghị án, Hội đồng xét xử đã quyết định chấp nhận kháng cáo, sửa án sơ thẩm, giảm từ 10 năm tù xuống 7 năm tù cho bị cáo Nguyễn Thị Kim Sa và Nguyễn Văn Quí từ 7 năm tù xuống 5 năm tù cùng về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”. Các phần quyết định còn lại của án sơ thẩm được giữ nguyên. |
Theo hồ sơ, khoảng 20 giờ ngày 4/12/2012, Công an huyện Chợ Mới phối hợp cùng Công an xã Mỹ An tiến hành kiểm tra hành chính, phát hiện bắt quả tang Huỳnh Thị Thúy và Nguyễn Văn Giang đang thực hiện hành vi mua bán dâm trong buồng nhà của Nguyễn Thị Bích Nga, ở ấp Mỹ An, xã Mỹ An, thu giữ 01 bao cao su chưa sử dụng, số tiền 100.000 đồng do Giang trả cho Thúy. Quá trình điều tra còn xác định, từ tháng 11/2012 đến ngày bị bắt, Nga đã sử dụng nhà của mình cho Thúy bán dâm 14 lần, mỗi lần giá 100.000 đồng, Thúy trả cho Nga tiền thuê phòng 20.000 đồng/lần, tổng cộng Nga hưởng lợi được 280.000 đồng. Ngày 15/3/2013, Nguyễn Thị Bích Nga bị TAND huyện Chợ Mới xử phạt 05 năm tù về tội chứa mại dâm, đồng thời tòa còn buộc bị cáo giao nộp lại số tiền thu lợi bất chính 280.000 đồng để sung công quỹ Nhà nước. Trong thời hạn luật định, bị cáo Nguyễn Thị Bích Nga kháng cáo xin được giảm nhẹ hình phạt. Xét kháng cáo của bị cáo, đối chiếu với các tài liệu, chứng cứ có trong hồ sơ vụ án và qua thẩm vấn công khai tại phiên tòa, thì thấy hành vi phạm tội của bị cáo là nguy hiểm cho xã hội; gây mất an ninh, trật tự tại địa phương; ảnh hưởng không tốt đến thuần phong mỹ tục, đạo đức xã hội, nên mức án mà cấp sơ thẩm tuyên đối với bị cáo là tương xứng với tính chất, mức độ hành vi phạm tội của bị cáo. Tuy nhiên, sau khi xét xử sơ thẩm, bị cáo đã nộp lại toàn bộ số tiền thu lợi bất chính, nên xem đây là tình tiết mới để giảm nhẹ cho bị cáo một phần hình phạt. Hội đồng xét xử TAND tỉnh An Giang đã chấp nhận kháng cáo, sửa án sơ thẩm, giảm từ 5 năm tù xuống còn 4 năm 6 tháng tù cho bị cáo Nguyễn Thị Bích Nga về tội “Chứa mại dâm”. | ||||||
|
Theo hồ sơ, khoảng 19 giờ ngày 06/10/2012, Út đi bộ từ nhà đến chuồng vịt của anh ruột là Hồ Văn Chính để giữ vịt, trên đường đi thì Út gặp Tý đi bắt cá, do biết gần chuồng vịt Út đang giữ có chuồng vịt của anh Nguyễn Văn Giang, Út liền nảy sinh ý định xấu, nên Út rủ Tý cùng đi bắt trộm vịt của anh Giang bán lấy tiền chia nhau tiêu xài, Tý đồng ý. Vào khoảng 22 giờ ngày 06/10/2012, cả hai đến chuồng vịt của anh Giang ở tổ 5, khóm Tây Huề 1, phường Mỹ Hòa, thành phố Long Xuyên, lợi dụng lúc anh Giang đang ngủ, Tý đứng ngoài cảnh giới để Út đến mở cửa chuồng vịt và lùa 94 con vịt ra khỏi chuồng, về chuồng vịt của anh Hồ Văn Chính. Tại đây, Út và Tý cất giấu số vịt vừa trộm được vào trong các bao tải để tìm nơi tiêu thụ. Trong thời gian này, Út, Tý đã giết mổ 02 con vịt để ăn thịt và làm thất lạc 04 con còn lại 88 con (số vịt này đẻ được 110 trứng). Sau khi phát hiện vịt bị mất trộm, do nghi ngờ Út và Tý lấy trộm, nên ngày 08/10/2012, anh Giang đã đến Công an thị trấn Phú Hòa, huyện Thoại Sơn trình báo sự việc và Công an đã mời Út, Tý về trụ sở làm việc, tại đây cả hai đã thừa nhận hành vi phạm tội của mình và giao nộp 88 con vịt còn lại, cùng với 110 trứng vịt. Kết luận định giá tài sản 94 con vịt siêu trứng của anh Giang, trị giá 5.640.000 đồng. Sau đó, cả hai bị khởi tố, điều tra. Tại bản án số 10/2013/HSST ngày 15/1/2013, TAND thành phố Long Xuyên đã xử phạt Hồ Văn Út và Văng Công Tý mỗi bị cáo 06 tháng tù giam về tội “Trộm cắp tài sản”. Sau đó, cả hai kháng cáo xin được hưởng án treo. Xét thấy hành vi phạm tội của bị cáo là nguy hiểm cho xã hội, đã trực tiếp xâm phạm đến quyền sở hữu về tài sản của người khác, án sơ thẩm xử phạt là có căn cứ, đúng quy định của pháp luật, nên cấp phúc thẩm đã quyết định không chấp nhận yêu cầu kháng cáo của hai bị cáo, giữ nguyên án sơ thẩm của TAND thành phố Long Xuyên. |
Theo cáo trạng, khoảng 12 giờ ngày 12/12/2011, Nguyễn Văn Hận rủ Tuấn (anh vợ của Hận) đến trường học Ischool, thuộc khóm Bình Thới 3, phường Bình Khánh, thành phố Long Xuyên trộm xe môtô Air Blade của anh Võ Văn Cuổn đem đến nhà giao cho Nguyễn Vũ Anh Thi cất giấu, để bán cho Nguyễn Văn Thiên với giá 9 triệu đồng. Sau đó, Thiên kêu Võ Văn Hoàng và Nguyễn Văn Quãng gắn biển số giả chạy đến thị trấn Tịnh Biên, huyện Tịnh Biên mang sang Campuchia tiêu thụ, nhưng khi đến cầu Chữ S, thuộc thị trấn Cái Dầu, huyện Châu Phú thì bị lực lượng Cảnh sát giao thông - Công an huyện Châu Phú kiểm tra, phát hiện lập biên bản tạm giữ xe. Ngày 13-14/12/2011, Quãng và Hoàng đến Công an thành phố Long Xuyên đầu thú. Còn Lê Thanh Tuấn sau thời gian lẩn trốn, biết không thể trốn thoát, ngày 23/11/2012 đã ra cơ quan Công an đầu thú. Riêng đối tượng còn lại tên Nguyễn Văn Thiên hiện đã bỏ trốn, đang bị truy nã. Ngoài ra, trong thời gian từ tháng 3 đến 12/2011, nhóm đối tượng này còn thực hiện trót lọt 30 vụ trộm xe gắn máy khác, với giá trị hơn 500 triệu đồng của nhiều người dân trên địa bàn tỉnh An Giang, trong đó thành phố Long Xuyên 28 vụ, Thoại Sơn 1 vụ, Châu Thành 1 vụ. Tài sản trộm được, các đối tượng mang sang Campuchia tiêu thụ với giá từ 300 đến 500 USD/chiếc để tiêu xài cá nhân, trong đó, Tuấn tham gia trộm 26 xe gắn máy với giá trị hơn 414 triệu đồng, đem bán cho Nguyễn Văn Thiên lấy tiền chia nhau tiêu xài và Tuấn được Hận chia hưởng lợi 38,5 triệu đồng. Ngày 27/9/2012, 05 bị cáo gồm Nguyễn Văn Hận, Võ Văn Hoàng, Nguyễn Văn Quãng, Nguyễn Vũ Anh Thi và Hồ Văn Kole đã bị TAND tỉnh An Giang tuyên phạt mỗi bị cáo với mức án từ 02 đến 12 năm tù cùng về tội “Trộm cắp tài sản”. Ngoài ra, Tòa còn buộc các bị cáo phải có trách nhiệm liên đới bồi thường thiệt hại đối với tài sản đã chiếm đoạt. Ngày 28/3/2013, TAND tỉnh An Giang đã tuyên phạt bị cáo Lê Thanh Tuấn 09 năm tù về tội “Trộm cắp tài sản”. Sau đó, bị cáo kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt. Hội đồng xét xử cấp phúc thẩm cho rằng, án sơ thẩm xử phạt bị cáo là có căn cứ, vì đã xem xét đầy đủ các tình tiết giảm nhẹ cho bị cáo, hình phạt mà cấp sơ thẩm áp dụng là tương xứng với tính chất, mức độ hành vi phạm tội của bị cáo, nên đã giữ nguyên án sơ thẩm, tuyên phạt bị cáo Lê Thanh Tuấn 09 năm tù về tội “Trộm cắp tài sản”. | ||||||
|
Theo cáo trạng, tối ngày 13/10/2012, khi nghe một người tên là Anh (không rõ địa chỉ) gọi điện bảo vào thành phố Vinh, tỉnh Nghệ An để nhận ma túy chuyển vào thành phố Hồ Chí Minh, Trương Hoàng Hiệp đã đồng ý. Sáng 14/10/2012, Hiệp vào thành phố Vinh thuê một phòng nghỉ tại khách sạn Mường Thanh, thuộc phường Lê Lợi, thành phố Vinh. Đến 8 giờ 30 phút cùng ngày, Anh gọi điện cho Hiệp và cho Hiệp số điện thoại của Lê Khắc Tường (còn gọi là Tường béo), để Hiệp liên lạc với Tường nhận ma túy. Hiệp gọi điện cho Tường, thông báo cho Tường biết nơi Hiệp đang thuê phòng nghỉ. Đến khoảng 9 giờ, Lê Khắc Tường cùng với Nguyễn Văn Mai đi xe mô tô đến khách sạn. Tường ứng trước cho Hiệp 10.000.000 đồng trong số tiền công vận chuyển là 30.000.000 đồng và bảo cho Hiệp ngồi sau xe mô tô do Mai điều khiển, còn Tường thuê một xe tắc xi khác để đi nhận ma túy. Khi đến gần bờ đê xã Hưng Lam, xe tắc xi vượt lên trước xe mô tô, dừng lại ở chân cầu Yên Xuân. Tường xuống xe, gọi Mai dừng lại, đồng thời Tường lấy điện thoại gọi. Khoảng 5 phút sau, có một người đàn ông đội mũ bảo hiểm, mặt bịt khẩu trang, đi xe mô tô từ cầu Yên Xuân sang chỗ Tường và Mai đang đứng. Người này giao cho Hiệp một bì xác rắn bên trong có một chiếc túi, Tường bảo Hiệp ngồi sau xe để Mai chở về Vinh. Trước khi đi Tường có dặn Mai khi chở Hiệp đi về Tường sẽ đưa cho mấy triệu mà tiêu, dọc đường nếu có gì vất hàng mà chạy. Đến khoảng 11 giờ ngày 14/10/2012, khi Hiệp và Mai đi đến đoạn đường sắt cắt ngang qua Quốc lộ 46, thuộc địa phận phường Cửa Nam thành phố Vinh, tỉnh Nghệ An thì tổ công tác phòng Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Nghệ An phát hiện bắt giữ được Trương Hoàng Hiệp đang ôm một chiếc túi xách kiểu ba lô màu đen có sọc đỏ. Nguyễn Văn Mai lợi dụng sơ hở đã dùng xe mô tô chạy thoát, đến 14 giờ cùng ngày thì bị bắt. Tang vật thu giữ tại người Hiệp gồm: Một ba lô màu đen, bên trong được bọc bằng bao Pôtylen màu đen có chứa chất tinh thể màu trắng; hai điện thoại di động, một đồng hồ màu trắng, 10.000.000 đồng tiền Việt nam. Kết quả giám định Chất kết tinh màu trắng do Hiệp, Mai vận chuyển, có trọng lượng là 5.941gam Tại phiên tòa, Hội đồng xét xử nhận định hành vi của các bị cáo đó là nguy hiểm cho xã hội, xâm phạm đến chính sách độc quyền quản lý của Nhà nước đối với các chất ma túy, gây mất trật tự trị an tại địa phương. Căn cứ vào lời khai, chứng cứ và kết quả thẩm vấn công khai tại phiên tòa, Hội đồng xét xử đã tuyên phạt Trương Hoàng Hiệp mức án Tù chung thân, Nguyễn Văn Mai 20 năm tù. |
Theo cáo trạng, vào khoảng đầu năm 2008, Trần Văn Quyền (sinh năm 1956, trú tại thôn Tân An, xã Lam Cốt, huyện Tân Yên) trong một lân đi ăn cỗ có quen biết người đàn ông tên Toàn. Quyền có nói với Toàn là Quyền mới đi tù về tội ma tuý, hai người cho nhau số điện thoại để liên lạc. Đến cuối năm 2008, Toàn có điện thoại cho Quyền và nhờ Quyền mua cho Toàn 5 cây Hêrôin. Vào khoảng tháng 11/2012, Trần Văn Quyền đi ăn cỗ đám cưới có làm quen với Tạ Văn Quyền (sinh năm 1973, trú tại thôn Thượng, xã Thượng Lan, huyện Việt Yên). Hai người cho nhau số điện thoại liên lạc và mời Tạ Văn Quyền đến nhà chơi. Trong khi Tạ Văn Quyền ở nhà Trần Văn Quyền chơi thì Trần Văn Quyền có nhận được điện thoại của Toàn hỏi đã mua được Hêrôin cho Toàn chưa? Nên Trần Văn Quyền nói với Tạ Văn Quyền có khách hỏi mua 5 cây Hêrôin nếu có thì bán cho khách của anh. Tạ Văn Quyền nói em chỉ có 2 cây Hêrôin thôi, nếu mua em bán cho với giá 26.000.000đ/1 cây. Sau đó Trần Văn Quyền điện cho Toà bảo là chỉ có 2 cây thôi, bán với giá 26.000.000đ/1 cây. Toàn đồng ý mua và hỏi lại Trần Văn Quyền có chắc chắn không thì đến ngày 19/12/2012 thì Toàn đến nhà anh để mua. Trần Văn Quyền yêu cầu Tạ Văn Quyền và Toàn phải trả công cho anh từ 300.000đ đến 1.000.000đ/ 1 cây. Sau đó 3 người đã thống nhất thời gian địa điểm giao dịch. Khoảng 10 giờ ngày 19/12/2012, Tạ Văn Quyền thuê xe ôtô đưa mẹ và em trai đi ăn cỗ tại xã Tân Mỹ, thành phố Bắc Giang ăn. Trước khi đi, Tạ Văn Quyền mang theo 0,67 gam Hêrôin để sử dụng và 2 cây Hêrôin để bán như đã hẹn từ trước. Số ma tuý này được Tạ Văn Quyền mua của một người phụ nữ tên Lợi tại thôn Cầu tre, phường Mỹ Độ, thành phố Bắc Giang. Đến khoảng 14 giờ trong khi ba người đang giao dịch mua bán tại thôn Mỹ Cầu, xã Tân Mỹ, thành phố Bắc Giang thì bị lực lượng công an đến bắt quả tang Tạ Văn Quyền, Trần Văn Quyền cùng tang vật, còn Toàn đã lái xe ôtô của Toàn chạy thoát. Tang vật thu giữ trong người của Trần Văn Quyền là 2 cây Hêrôin (có tổng trọng lượng là 67,541 gam Hêrôin); thu giữ trong người của Tạ Văn Quyền 0,67 gam Hêrôin (Tổng số ma tuý Tạ Văn Quyền phải chịu trách nhiệm hình sự là 68,211 gam Hêrôin; Trần Văn Quyền phải chịu trách nhiệm hình sự là 67,541 gam Hêrôin). Đối với đối tượng tên Toàn, Trần Văn Quyền chỉ quen biết, nhưng không rõ địa chỉ nhà của Toàn nên cơ quan điều tra không có cơ sở điều tra làm rõ. Đối với người phụ nữ tên Lợi đã xác minh được địa chỉ, nhưng đối tượng này đang vắng mặt tại địa phương và sẽ tiếp tục xác minh, điều tra làm rõ sau. Với hành vi phạm tội của các bị cáo nêu trên, TAND tỉnh Bắc Giang tuyên phạt Trần Văn Quyền 17 năm tù về tội “Mua bán trái phép chất ma tuý” theo quy định tại điểm b, khoản 3, điều 194 BLHS; Tạ Văn Quyền 17 năm tù về tội “Mua bán, tàng chữ, vận chuyển trái phép chất ma tuý” theo quy định tại điểm b, khoản 3, điều 194 BLHS. Vụ án xét xử lưu động được nhân dân địa phương đồng tình ủng hộ. | ||||||
|
Theo cáo trạng, từ năm 2010 Trần Quang Mai là một đối tượng bảo kê mội giới mại dâm cho các cô gái bán dâm trong đó có một số phụ nữ là người mẫu, người đẹp để hưởng lợi tiền công môi giới, đến ngày 02/6/2012 sự việc bị bắt quả tang, vào lúc 05 giờ chiều ngày 02/6/2012, Công an kiểm tra khách sạn Kim Linh tại Bùi Thị Xuân, Quận 1, phát hiện hai đôi nam nữ đang thực hiện hành vi mua bán dâm. Đồng thời kiểm tra tại khách sạn Hà Phương Trang phát hiện hai đôi nam nữ đang mua bán dâm nữa, tất cả đều là những có gái có nhan sắc và đôi chân dài bán dâm với giá 1.000 USD đến 2000 USD. Qua khai thác từ các đối tượng trên, khoảng 15 giờ 30 phút ngày 02/6/2012, Võ Thị Mỹ Xuân gọi điện cho một hoa khôi thời trang Bến Tre năm 2010 và 01 người mẫu đến bán dâm tại khách sạn với giá 2.000 đô la Mỹ /lần/người và Xuân sẽ hưởng tiền công môi giới là 1.000 đô la Mỹ nhưng khi đang bán dâm thì bị bắt quả tang. Các người mẫu này khai là nhờ người quen giới thiệu với tú bà Mỹ Xuân để được đi bán dâm. Trước khi Trần Quang Mai môi giới cho Trần Thị Hoa (người mẫu Thiên Kim), Mỹ Xuân và 01 ca sĩ đi bán dâm với giá 2.500 USD / lần để lấy tiền công môi giới tại các khách san hạng sang ở Quận 1. Nhiều lần như vậy Trần Quang Mai, trong đó có một số lần Lê Quang Tuấn Anh đã môi giới cho nhiều ngýời mẫu khác đi bán dâm và hưởng hoa hồng 1000 USD mỗi lần khi các người đẹp đi bán dâm, có lần Mai môi giới cho người mẫu nổi tiếng với giá 7.000 USD và hưởng tiền môi giới 1.500 USD Trần Thị Hoa khai nhận ngoài việc đi bán dâm Hoa có hai lần môi giới cho Võ Thị Mỹ Xuân, và một người mẫu khác đi bán dâm cho khách dể nhận tiền công môi giới. Võ Thị Mỹ Xuân khai nhận đã môi giới để cùng bán dâm với nhiều người mẫu khác. Hội đồng xét xử đã tuyên phạt Trần Quang Mai 05 năm tù, Lê Quang Tuấn Anh 03 năm tù; Võ Thị Mỹ Xuân 02 năm 06 tháng tù; Trần Thị Hoa ( người mẫu Thiên Kim) 02 năm tù nhưng cho hưởng án treo; Lương Quốc Huy 01 nãm tù nhưng cho hưởng án treo; Nguyễn Hữu Ðạt 01 năm 24 ngày tù về tội “Môi giới mại dâm”. |
Theo cáo trạng, 09h40 ngày 12/3/2013 Công an thành phố Lào Cai, tỉnh Lào Cai bắt quả tang Trần Quốc Hoàn đang có hành vi mua bán trái phép chất ma túy cho Phạm Văn Bình. Vật chứng thu giữ của Bình 01 gói nhỏ chứa chất bột khô màu trắng vón cục có trọng lượng 0,02g và 100.000 đồng, Hoàn khai là tiền vừa bán ma túy cho Bình mà có. Tiến hành khám xét nơi ở của Hoàn thu được 01 gói nhỏ chứa chất bột khô màu trắng vón cục có trọng lượng 0,04g, 01. Về nguồn gốc ma túy, Hoàn khai 07h ngày 12/3/2013 Hoàn đi đến khu vực cây xăng NaMo thuộc tổ 2 phường Lào Cai thì gặp Hải, qua trao đổi Hoàn mua của Hải 2 gói nhỏ ma túy với giá 50.000đ/gói. Sau khi mua được ma túy Hoàn mang về nhà cất giấu để sử dụng dần nếu có ai mua thì bán kiếm lời. Đến 09h40 Bình đến hỏi mua ma túy Hoàn đang bán ma túy cho Bình thì bị bắt quả tang. Tại kết luận giám định của Phòng kỹ thuật hình sự Công an tỉnh Lào Cai kết luận: 0,02g chất bột khô vón cục thu của Bình; 0,04g chất bột khô vón cục thu của Hoàn ngày 12/3/2013 đều là chế phẩm hêrôin. Quá trình điều tra cơ quan điều tra đã áp dụng các biện pháp điều tra nhưng không đủ căn cứ chứng minh hành vi mua bán ma túy giữa Hoàn và Hải, nên cơ quan điều tra không đề cập xử lý. Đối với Trần Quốc là người có đủ năng lực trách nhiệm hình sự, hiểu biết pháp luật, Bản thân là đối tượng nghiện, có nhân thân xấu đã từng bị bắt đi cai nghiện tập trung tại Trung tâm chữa bệnh – giáo dục lao động xã hội thành phố Lào Cai, bị cáo biết rõ ma túy là hiểm họa lớn của toàn cầu nhưng để phục vụ cơn nghiện của bản thân và với mục đích bán kiếm lời bị cáo đã có hành vi mua bán ma túy, mặc dù số lượng ma túy không lớn song hành vi của bị cáo là nguy hiểm cho xã hội, xâm phạm chế độ độc quyền về quản lý chất ma túy của Nhà nước và gây mất trật tự trị an tại địa phương. Vì vậy cần được xử lý nghiêm trước pháp luật. Căn cứ hành vi phạm tội của bị cáo. Hội đồng xét xử TAND huyện Bảo Thắng, tỉnh Lào Cai đã tuyên phạt bị cáo Trần Quốc Hoàn 02 năm tù về tội “Mua bán trái phép chất ma túy” và phạt bị cáo 5.000.000 đồng sung công quỹ Nhà nước đồng thời tịch thu sung công quỹ Nhà nước đối với số tiền 100.000 đồng do thu lời bất chính mà có. | ||||||
| 01-JUL-2013 | |||||||
|
Theo cáo trạng, khoảng 8 giờ 30 ngày 02/5/2012, Ne thấy cháu Nguyễn Thị Ngọc L (sinh ngày 02/3/2012, cháu họ của Ne) và Chung Quốc Thái (sinh năm 2002) hái ổi trong vườn, gặp Ne ở bếp, Thái đưa cho Ne cầm dùm 05 trái ổi. Một lúc sau, L đến lấy ổi, lợi dụng lúc vắng người, Ne nảy sinh ý định tà dâm, nên dẫn L vào phòng ngủ thực hiện hành vi giao cấu thì bị bà Nguyễn Thị Mum (bà ngoại cháu L) đến tìm phát hiện, tri hô cho Cù Hữu Hậu, Cù Hữu Tân (hai cậu của L) biết và tố cáo sự việc lên Công an xã Bình Hòa, huyện Châu Thành. Quá trình điều tra và tại phiên tòa, Ne đã khai nhận từ ngày 23/4/2012 đến ngày 27/4/2012, khi L sang nhà, Ne đã 3 lần hiếp dâm L, trong đó có 01 lần Ne cho L 2.000 đồng và bảo không được nói với ai biết, đến lần thứ tư thì bị phát hiện, bắt quả tang. Ngày 21/11/2012, Ne bị khởi tố điều tra. Xét thấy tính chất vụ án là đặc biệt nghiêm trọng, nên sau khi cân nhắc tính chất, mức độ hành vi phạm tội, đặc điểm nhân thân, cũng như các tình tiết tăng nặng, giảm nhẹ trách nhiệm hình sự của bị cáo, Hội đồng xét xử TAND tỉnh An Giang đã tuyên phạt Trần Văn Ne 09 năm tù về tội “Hiếp dâm trẻ em”. |
Theo cáo trạng, Ngày 18/4/2012 Trần Minh Thượng, được Cục Hải quan tỉnh Lào Cai điều động về làm Chi cục trưởng Hải quan cửa khẩu Mường Khương, tỉnh Lào Cai. Theo quy định của Chính phủ và Cục Hải quan tỉnh Lào Cai, Hải quan cửa khẩu Mường Khương là đơn vị có trách nhiệm kiểm tra thủ tục Hải quan, giám sát và cho thông quan đối với hàng hóa tạm nhập, tái xuất qua cửa khẩu Mường Khương. Khoảng cuối tháng 4/2012, bà Nguyễn Phương Hoa, Giám đốc công ty trách nhiệm hữu hạn (TNHH) Khánh Minh đến Chi cục Hải quan Mường Khương gặp và đặt vấn đề với Thượng tạo điều kiện giúp đỡ cho Công ty TNHH Khánh Minh làm dịch vụ cho một số đơn vị có hàng tạm nhập tái xuất qua cửa khẩu Mường Khương cả trong và ngoài giờ hành chính, vì các chủ hàng của Trung Quốc thường nhận hàng ngoài giờ hành chính. Thượng đồng ý với điều kiện bà Hoa phải đưa tiền riêng cho Thượng theo mức 1.000.000 đồng /Container hàng đông lạnh, hàng tạp hóa; 3.000.000 đồng/xe hàng đường kính (gồm 02 Container loại nhỏ) và đưa cho Chi cục 2.000.000 đồng/Container hàng hóa, 1 xe hàng đường kính. Bà Hoa đã chấp nhận yêu cầu của Thượng. Thượng chỉ đạo Nguyễn Văn Cường, sinh năm 1978 là cán bộ Chi cục Hải quan Mường Khương tiếp nhận và nghiên cứu ngay các hồ sơ Hải quan do công ty TNHH Khánh Minh nộp để trình lãnh đạo Chi cục, giao cho Cường theo dõi số lượng Container hàng hóa thực xuất và nhận tiền do công ty TNHH Khánh Minh đưa và báo cáo lại cho bị cáo Thượng biết. Đồng thời Thượng chỉ đạo Nguyễn Văn Mạnh và Đỗ Quang Minh, cán bộ giám sát thực xuất tại cửa khẩu tạo điều kiện để cho hàng do công ty TNHH Khánh Minh làm thủ tục được xuất đi thuận lợi, nhanh chóng qua cửa khẩu. Từ ngày 30/4/2012 đến ngày 11/6/2012, Công ty TNHH Khánh Minh đã làm dịch vụ xuất hàng tạm nhập tái xuất qua cửa khẩu Mường Khương được 468 Container hàng đông lạnh, hàng tạp hóa; 05 xe hàng đường kính. Theo thỏa thuận bà Hoa phải đưa cho Thượng 1.429.000.000 đồng, bà Hoa đã cho Nguyễn Thế Anh, nhân viên Công ty TNHH Khánh Minh là em ruột của mình đưa cho Thượng tổng số 314.000.000 đồng, đưa cho Cường 200.000.000 đồng. Cường báo cáo với Thượng về số tiền 200.000.000 đồng đã nhận của Thế Anh, Thượng lấy 80.000.000 đồng nói là để đưa cho lãnh đạo Cục, số tiền còn lại Thượng bảo Cường chia cho mọi người trong Chi cục. Do Thượng tiếp tục đòi khoản tiền chưa đưa theo thoả thuận, nên ngày 10/7/2012, bà Hoa và Thế Anh đã đến Cơ quan Cảnh sát điều tra – Bộ công an tố cáo Trần Minh Thượng. Cơ quan Cảnh sát điều tra – Bộ công an đã lập kế hoạch bắt quả tang Trần Minh Thượng có hành vi nhận tiền hối lộ của bà Hoa, vật chứng thu giữ là 169.000.000 đồng và 01 tờ giấy khổ A4 trong đó có ghi số lượng Container đã tái xuất và số tiền phải đưa là 169.000.000 đồng. Ngày 27/6/2013, TAND Lào Cai đã xét xử tuyên phạt các bị cáo Trần Minh Thượng 20 năm tù, Nguyễn Văn Cường 12 năm tù về tội “nhận hối lộ”. | ||||||
| 02-JUL-2013 | |||||||
|
Theo cáo trạng, khoảng 12 giờ 30 phút, ngày 18/7/2012, Phong cùng nhóm bạn gồm: Nguyễn Văn Dững, Lê Văn Tâm, Huỳnh Quang Hớn, Lê Văn Khóm tổ chức uống rượu trên sà lan neo đậu tại kho gạo “Phước Tiến”, thuộc khu vực tổ 20, ấp An Thạnh, xã Hòa An, huyện Chợ Mới. Đến khoảng 15 giờ cùng ngày thì nghỉ uống, do trời mưa Dững để điện thoại (loại do Trung Quốc sản xuất, trị giá 400,000 đồng) trong cabin sà lan và cùng Tâm, Hớn tát nước mưa trên tấm nilong đậy lúa. Xong, Dững phát hiện mất điện thoại di động, nên cùng với Phong đến quán của chị Trần Thị Mỹ Dung gần đó gặp Tâm, Khóm đang uống rượu để hỏi tìm điện thoại, Tâm, Khóm nói không lấy. Tức giận, Phong và Dững tiếp tục tìm Hớn hỏi dẫn đến cự cãi, Phong liền dùng tay đánh vào mặt Hớn và kêu Hớn về quán của chị Dung để “ba mặt một lời”. Tại đây, Dững tiếp tục hỏi thêm Tâm có lấy điện thoại không, Tâm trả lời không. Phong lấy cây dao Thái Lan trong quán giấu sẵn vào túi quần và đến cự cãi, Tâm cầm ghế nhựa định đánh, Phong liền dùng chân phải đá rơi ghế nhựa và lấy dao ra đâm mạnh một nhát vào vùng bụng của Tâm, được Hớn, Dững vào can ngăn thì cũng bị Phong dùng dao gây thương tích nhẹ và đưa Tâm đi cấp cứu, nhưng do sốc mất máu cấp vì vết thương thấu bụng, thủng động mạch chủ bụng, nạn nhân đã chết trên đường đến bệnh viện. Gây án xong, Phong cất giấu cây dao trong ca bin sà lan, rồi bỏ trốn. Đến ngày 19/7/2012, Phong bị bắt giữ và khởi tố điều tra. Xét thấy hành vi phạm tội của bị cáo là đặc biệt nguy hiểm cho xã hội, bị cáo có nhân thân xấu. Ngày 12/6/2006, TAND tỉnh Bình Dương xử phạt 03 năm tù về tội “Cướp tài sản”, ngày 24/10/2007 được đặc xá. Ngày 22/11/2011, bị Công an phường Trung Kiên, quận Thốt Nốt, TP. Cần Thơ xử phạt hành chính về hành vi “Gây rối trật tự công cộng”, đến ngày 27/2/2012, bị Chủ tịch UBND phường Trung Kiên, quận Thốt Nốt, TP. Cần Thơ ra quyết định áp dụng biện pháp giáo dục tại xã, phường thời hạn 06 tháng về hành vi “Cố ý làm hư hỏng tài sản của người khác”. Tuy nhiên, trong thời gian này, bị cáo lại tiếp tục phạm tội đặc biệt nghiêm trọng, ý thức chống đối pháp luật, xem thường tính mạng của người khác, nên sau khi nghị án, Hội đồng xét xử TAND tỉnh An Giang đã tuyên phạt bị cáo Phạm Thanh Phong 17 năm tù về tội “Giết người”. Ngoài ra, tòa còn buộc bị cáo có trách nhiệm bồi thường cho gia đình bị hại số tiền 77 triệu đồng, cấp dưỡng nuôi ba người con của nạn nhân (cháu Lê Thị Mai Phương, sinh năm 2001, Lê Văn Bắc, sinh năm 2004, Lê Thị Mai Trinh, sinh năm 2006) một cháu mỗi tháng bằng ½ mức lương tối thiểu do Nhà nước quy định cho đến khi trưởng thành. |
Theo cáo trạng, Mùa A Bô và Mùa A Khố là hai anh em ruột, ngày 22/01/2013, trong khi đi mua cành đào Mùa A Bô làm quen với một người đàn ông ở bến phà Phù Yên, tỉnh Sơn La người đàn ông này đã đặt vấn đề là thuê Mùa A Bô vận chuyển 04 bánh heroin từ Sơn La sang Lào Cai với giá 10.000.000 đồng, Bô nhất trí. Sáng ngày 27/01/2013, Mùa A Bô gọi điện cho Mùa A Khố rủ Khố cùng vận chuyển ma túy với mình Bô sẽ trả cho Khố 5.000.000 đồng, Mùa A Khố đồng ý. Mùa A Bô đã cất dấu 04 bánh heroin trong cốp xe máy của mình sau đó đi xe máy đến đón Mùa A Khô cùng nhau vận chuyển 04 gói ma túy sang Lào Cai. Khi Bô và Khố đi đến thôn Nam Hải, xã Sơn Hải, huyện Bảo Thắng, tỉnh Lào Cai thì bị bắt giữ cùng toàn bộ tang vật. Tại Kết luận giám định số 40/GĐMT ngày 29/01/3013 của phòng kỹ thuật Công an tỉnh Lào Cai xác định 04 bánh chất bột khô màu trắng vón cục cơ quan Công an thu giữ của Mùa A Bô và Mùa A Khố gửi đến giám định có trọng lượng 1.401,75 gam đều là heroin. Xét thấy hành vi của các bị cáo là đặc biệt nguy hiểm cho xã hội xâm phạm chính sách độc quyền quản lý chất các chất ma túy của nhà nước. Ngày 28/6/2013, TAND tỉnh Lào Cai đã xử phạt bị cáo Mùa A Bô mức án tử hình, phạt 15.000.000 đồng sung quỹ nhà nước. Xử phạt bị Mùa A Khố 20 năm tù phạt bổ sung 10.000.000 đồng. | ||||||
|
Theo cáo trạng, ngày 22/11/1999, Tuấn được Ngân hàng Công Thương chi nhánh tỉnh An Giang tuyển dụng vào làm cán bộ tín dụng. Ngày 17/01/2000, Tuấn được điều động về làm Phó phòng, rồi Trưởng phòng giao dịch khu vực Mỹ Phú, Mỹ Đức, Khánh Hòa và Tân Châu thuộc chi nhánh Ngân hàng Công Thương thị xã Châu Đốc. Từ tháng 8/2007 đến tháng 4/2011, trong quá trình giao dịch với khách hàng, Tuấn nói dối là cần tiền làm thủ tục vay đáo hạn cho người thân, hoặc sử dụng vào việc gia đình và hứa sẽ trả lãi suất cao, rồi vay của 16 hộ dân với tổng số tiền hơn 5,4 tỷ đồng. Tuy nhiên, khi nhận được số tiền trên, Tuấn chỉ trả một phần vốn, lãi cho người vay trước, để tiếp tục vay của người sau, số còn lại Tuấn dùng để đánh bạc, cá cược bóng đá và tiêu xài cá nhân. Tại phiên tòa, bị cáo Lê Thanh Tuấn thừa nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình như cáo trạng đã nêu, chỉ xin Hội đồng xét xử xem xét cho bị cáo được giảm nhẹ hình phạt. Xét tính chất, mức độ hành vi phạm tội của bị cáo là nguy hiểm cho xã hội, ảnh hưởng đến hoạt động tín dụng của Ngân hàng, trực tiếp xâm phạm đến quyền sở hữu tài sản của người khác, làm mất an ninh trật tự tại địa phương, nên cần có mức án nghiêm khắc. Hội đồng xét xử TAND tỉnh An Giang đã tuyên phạt bị cáo Lê Thanh Tuấn 14 năm tù về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”. Ngoài ra, Tòa còn buộc bị cáo bồi thường cho 16 bị hại số tiền hơn 5,4 tỷ đồng. |
Theo hồ sơ, khoảng 9 giờ ngày 15/11/2012, Bảo cùng với Nguyễn Hùng Chiến, Nguyễn Văn Đương (cha vợ, dượng rể Bảo) và người cậu tên Nguyễn Văn Suôi tổ chức uống rượu tại nhà Chiến. Sau khi uống hết 3 xị rượu, Bảo rủ Đương, Suôi, Lê Văn Có (chú vợ của Bảo) và Nguyễn Thanh Đồng (anh vợ của Bảo) đến nhà Lê Văn Tài (ông nội vợ của Bảo), ở ấp Mỹ Phó, xã Mỹ Đức, huyện Châu Phú uống rượu tiếp. Rượu vào lời ra, Suôi và Đương nói chuyện lớn tiếng, Bảo khuyên can và kêu Đương (dượng rể Bảo) chở Suôi về, Đương liền chửi và dùng tay đánh trúng mặt của Bảo, rồi lấy chén ném xuống gần chân của Bảo làm bể chén, rồi tiếp tục dùng tay đánh vào đầu Bảo, Bảo đưa tay chống đỡ và lấy chiếc đũa gỗ dùng để ăn cơm tại mâm rượu, đâm trúng vào vùng cổ bên trái, gãy chiếc đũa dính vào cổ làm Đương bất tỉnh, được Có và Đồng đưa đi cấp cứu, điều trị, nhưng do vết thương quá nặng, vì tổn thương tủy sống cổ, đến ngày 17/11/2012, thì Đương chết. Gây án xong, Bảo đến Công an xã Mỹ Đức đầu thú. Ngày 22/11/2012, Bảo bị khởi tố điều tra. Hội đồng xét xử đã tuyên phạt bị cáo Phan Văn Bảo 13 năm tù về tội “Giết người” | ||||||
|
Theo cáo trạng, trong 02 ngày 04,05/01/2013 tại địa bàn cư trú của bị cáo, Cố đã 02 lần thực hiện hành vi hiếp dâm nhưng không thành do sự chống trả quyết liệt của những người bị hại. Lần thứ nhất vào khoảng 22 giờ ngày 04/01/2013, Hoàng Văn Cố đi chơi về, khi đi qua nhà chị Hoàng Thị L, sinh năm 1994. Biết chị L đang ngủ một mình trong nhà sàn, Cố nảy sinh ý định quan hệ tình dục với chị L. Cố đi vào đi vòng qua bể nước vào nhà bếp để đi lên nhà chính nơi chị L đang nằm ngủ khi đi qua nhà bếp nhìn thấy con dao loại dao bầu, Cố cầm theo với mục đích khống chế chị L nhằm thực hiện hành vi hiếp dâm. Chị L tỉnh giấc, Cố doạ "mày không được kêu" Cố ngồi lên người chị L đè chị L nằm xấp úp mặt xuống giường, tay phải cầm con dao, tay trái đè lên vai chị L và tiếp tục đe doạ "mày im không tao đánh". Chị L kêu la và chống cự quyết liệt, chị L túm được tay phải là tay cầm dao của Cố và cắn vào ngón tay áp út của Cố, Cố đau quá và sợ bị lộ đã bỏ chị L ra rồi bỏ chạy nhảy qua cửa sổ xuống gầm sàn và chạy về nhà. Không dừng lại ở đó, trưa ngày 05/01/2013, Cố lại tiếp tục giở trò đồi bại với Hoàng Thị Th. Trưa hôm đó, Cố được anh Hoàng Văn Th mời ăn cơm tại nhà của anh Th. Đến khoảng 13 Cố thôi không ăn cơm đi vào giường của anh Th để ngủ, đến 16 giờ cùng ngày Cố tỉnh dậy nhìn thấy còn lại một mình chị Hoàng Thị Th (là em gái của anh Th), sinh ngày 12/8/1995 (người chưa thành niên), Cố hỏi Th "mọi người đi đâu hết rồi". Th trả lời "mọi người đi chơi hết rồi" thấy chỉ còn một mình Th, Cố lại nảy sinh ý định quan hệ tình dục với Th. Cố đi đến chỗ Th ôm vật Th ngã xuống sàn nhà, Cố dùng tay trái bóp cổ Th, tay phải giữ tay phải của Th, nằm đè lên người Th nằm khống chế rồi hôn lên má Th chuẩn bị thực hiện hành vi giao cấu, bị hại Th đã chống trả quyết liệt và kêu lên"em là em gái của anh sao anh lại làm như thế" (do bị cáo và anh trai của bị hại là bạn bè). Th dãy dụa một lúc thì thoát được khỏi Cố rồi chạy ra ngoài, sợ bị phát hiện nên Cố đã nhảy xuống gầm sàn rồi bỏ trốn. Tại phiên toà Cố đã thành khẩn khai báo toàn bộ hành vi phạm tội, về phần dân sự bị cáo đã bồi thường thiệt hại danh dự, nhân phẩm cho các bị hại. Bị cáo chưa thực hiện được hành vi giao cấu, nằm ngoài ý muốn chủ quan của bị cáo, các bị hại đã chống trả quyết liệt và sợ có người phát hiện nên Cố đã bỏ chạy. Hành vi của bị cáo đã cấu thành tội Hiếp dâm thuộc trường hợp đối với nhiều người quy định tại điểm đ, khoản 2 Điều 111; 01 bị hại là người chưa thành niên (chưa đủ 18 tuổi). Sau khi xem xét toàn diện vụ án Hội đồng xét xử đã tuyên phạt bị cáo Cố 05 năm 03 tháng tù. | |||||||
| 05-JUL-2013 | |||||||
|
Theo cáo trạng, Nguyễn Thị Hoa và Nguyễn Thị Hiền, sinh năm 1997 ở thôn Vân Động, thị trấn Đồi Ngô, huyện Lục Nam, tỉnh Bắc Giang đều là học sinh lớp 10C Trung tâm giáo dục thường xuyên huyện Lục Nam, tỉnh Bắc Giang. Do có mâu thuẫn giữa Hoa và Hiền từ việc Hiền nghi ngờ Hoa là người nói cho mọi người trong lớp về việc Hiền ngủ với bạn trai và có thai. Ngày 18/01/2013, sau khi tan học xong, Hiền yêu cầu Hoa đi đến cổng trường Trung học phổ thông dân lập Đồi Ngô thuộc xã Tiên Hưng, huyện Lục Nam, tỉnh Bắc Giang nói chuyện. Tại đây đã xảy ra mâu thuẫn xô sát giữa Hoa với Hiền và Thân Thị Hồng Hà, sinh năm 1996 là em họ Hiền. Trong lúc xô sát, Hiền tát vào mặt Hoa thì bị Hoa dùng dao nhọn đâm một nhát vào ngực trái gây thương tích 10%. Hà xông vào tát Hoa thì bị Hoa dùng dao đâm 2 nhát vào vai trái, ngực trái làm Hà chết. Nhận thấy hành vi của bị cáo là nguy hiểm cho xã hội, ảnh hưởng trật tự địa phương, nguy hại tính mạng của người khác và xem thường pháp luật. Do vậy, TAND tỉnh Bắc Giang tuyên phạt Nguyễn Thị Hoa 4 năm tù về tội “Giết người” theo khoản 1 Điều 93 Bộ luật hình sự. |
Theo Cáo trạng, Khoảng 20 giờ ngày 30-12-2012, sau khi Ban và Bốn cùng nhau uống rượu tại nhà ở của Ban, do nghi ngờ anh Nguyễn Xuân Bốn lấy tiền của mình nên giữa Nguyễn Xuân Ban và Nguyễn Xuân Bốn đã xảy ra cãi nhau, Bốn dùng tay tát và dùng điếu cày đánh Ban làm Ban bị chảy máu. Sau đó, hai người tiếp tục cãi nhau thì Ban đi vào gian nhà phía trong lấy một con dao phay đi đến phía sau Bốn và dùng 2 tay cầm dao chém liên tiếp vào đầu Bốn làm Bốn bị ngã xuống nền nhà, Ban tiếp tục cầm dao chém vào mặt, người, tay, chân và mông của Bốn, khi dừng lại thấy Bốn vẫn còn giãy nên Ban lại cầm chiếc ghế con bằng gỗ mà Bốn vừa ngồi đập tiếp một nhát vào mang tai bên trái làm anh Bốn chết tại chỗ. Sau khi gây án, Ban vứt xác nạn nhân ra góc ao của gia đình anh Nguyễn Hồng Vân ở gần nhà rồi bỏ trốn. Ngày 08/01/2013, Ban bị bắt theo quyết định truy nã của Cơ quan cảnh sát điều tra Công an tỉnh Bắc Giang. Với hành vi côn đồ, coi thường kỷ cương pháp luật, coi thường sinh mạng, sức khoẻ người khác, chỉ vì chút nóng giận mà bị cáo đã tước đi mạng sống của chính cháu trai mình. Ngày 03/7/2013, TAND tỉnh Bắc Giang tuyên phạt Nguyễn Xuân Ban 20 năm tù về tội “Giết người” theo điểm n khoản 1 Điều 93 Bộ luật hình sự. | ||||||
| 06-JUL-2013 | |||||||
|
Theo Cáo trạng, khoảng 15 giờ 45 phút, ngày 30/4/2012, do có mâu thuẫn với Lâm Quách Gia Bảo (sinh năm1996) từ trước, nên Thái rủ Liêm đi tìm Bảo trả thù, Liêm đồng ý và ngồi sau để cho Thái điều khiển xe gắn máy chở đến quán Sài Gòn (thuộc ấp Vĩnh Tâm, xã Vĩnh Trung, huyện Tịnh Biên) để tìm Bảo đánh. Đến nơi, không thấy Bảo, Thái vào trong quán lấy một vỏ chai nước ngọt hiệu Sting bằng thuỷ tinh bỏ vào túi quần, rồi đi qua quán Thiên Phú (đối diện quán Sài Gòn), gặp Bảo đang ngồi uống rượu cùng với nhóm bạn gồm Vũ, Nguyễn Minh Kề, Lê Hoàng Nam và Lê Tuấn Anh, Thái liền xông vào rút vỏ chai nước ngọt Sting ra quơ lên đánh Bảo, nhưng được mọi người phát hiện tri hô, Bảo quay lại chụp tay của Thái, thì Liêm lấy ghế xếp đánh 02 cái vào đầu Bảo, thừa cơ hội này, Thái dùng vỏ chai Sting đánh vào đầu Bảo làm vỏ chai bể thành nhiều mảnh, gây chấn thương sọ não với tỷ lệ thương tật 25%. Gây án xong, Thái bỏ trốn, đến ngày 13/10/2012 ra đầu thú, sau đó thì cả hai bị khởi tố điều tra. Ngày 20/3/2013, TAND huyện Tịnh Biên đã xử phạt Đỗ Hồng Thái 01 năm 10 tháng tù và Bùi Thanh Liêm 02 năm tù cùng về tội “Cố ý gây thương tích”. Đến ngày 1/4/2013, thì cả hai kháng cáo xin được giảm nhẹ hình phạt. Cấp phúc thẩm cho rằng, hành vi phạm tội của hai bị cáo là nguy hiểm cho xã hội, tập trung hai tình tiết định khung tăng nặng là mang tính chất côn đồ và phạm tội đối với trẻ em, do đó, án sơ thẩm xử phạt là có căn cứ, đúng người, đúng tội, nên đã giữ nguyên án sơ thẩm. |
Theo Cáo trạng, do nghiện ma túy nên khoản 9 giờ ngày 26/3/2013 Hoàng Văn Sỹ đã đi ra khu vực phía sau bệnh viện Huyện Bắc Hà tìm mua được của một người thanh niên không quen biết 01 gói nhỏ ma túy với giá 50.000 đồng về để sử dụng cho bản thân. Sỹ cất số ma túy vừa mua được vào túi áo ngực đang mặc rồi đi về nhà, khi đi đến địa phận thôn Sín Chải, xã Na Hối, huyện Bắc Hà, tỉnh Lào Cai thì bị tổ công tác Công an huyện Bắc Hà bắt giữ cùng toàn bộ tang vật. Tại bản Kết luận giám định số 66/KLGĐ ngày 27/3/2013, của phòng kỹ thuật hình sự Công an tỉnh Lào Cai kết luận gói nhỏ đựng chất bột khô màu trắng vón cục thu giữ của Nguyễn Văn Sỹ có trọng lượng 0,11gam là chế phẩm heroin. Tại phiên tòa Hoàng Văn Sỹ đã thành khẩn khai báo toàn bộ hành vi phạm tội của mình. Bản thân bị cáo có nhân thân không tốt đã 02 lần bị TAND huyện Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh xét xử và kết án. Lần phạm tội này của bị cáo là “Tái phạm nguy hiểm” và phải bị xét xử theo định khung hình phạt quy định tại điểm p khoản 2 điều 194 - BLHS. Vì vậy TAND huyện Bắc Hà, tỉnh Lào cai đã tuyên phạt Hoàng Văn Sỹ 07 năm tù | ||||||
|
Theo Cáo trạng, Triệu Nguyên Thắng là chủ tịch hội nông dân và là thủ quỹ xã Sơn Thủy, huyện Văn Bàn, tỉnh Lào Cai. Lợi dụng là thủ quỹ Thắng đã tự ý lấy tiền quỹ của xã sử dụng vào mục đích cá nhân và không có khả năng hoàn trả quỹ. Ngày 30/5/2013, do nghi ngờ có người đột nhập vào phòng kế toán của đơn vị nên chủ tịch xã đã yêu cầu Triệu Nguyên Thắng kiểm tra két sắt xem có mất gì không. Nhân cơ hội này Triệu Nguyên Thắng giả kiểm tra két sắt rồi báo cáo với Chủ tịch ủy ban xã là bị mất hơn 80.000.000 đồng. Chủ tịch xã và kế toán đã cùng Triệu Quyết Thắng kiểm tra, xác định theo sổ sách, chứng từ kế toán đến thời điểm 30/5/2013, tiền mặt tại đơn vị phải tồn là 132.270.400 đồng, nhưng tiến hành kiểm tra tiền mặt trong két sắt của đơn vị chỉ có 46.396.000 đồng. Số tiền bị thiếu so với chứng từ kế toán là 85.874.400 đồng. Quá trình điều tra xác định Triệu Nguyên Thắng đã chiếm đoạt 53.914.000 đồng, số tiền còn lại 32.270.400 đồng do bị cáo mới rút về chưa kịp nhập quỹ. Ngày 29/3/2013, TAND huyện Văn Bàn đã xét xử sơ thẩm tuyên bố bị cáo Triệu Nguyên Thắng phạm tội “Tham ô tài sản” và tuyên phạt bị cáo 05 năm tù. Ngày 10/4/2013 Triệu Nguyên Thắng kháng cáo cho rằng mình không phạm tội. Tại phiên tòa phúc thẩm căn cứ vào những chứng cứ có trong hồ sơ vụ án và lời khai của bị cáo tại phiên tòa, Hội đồng xét xử xét thấy Triệu Nguyên Thắng kháng cáo không phạm tội là không có căn cứ, mức hính phạt 05 năm tù TAND huyện Văn Bàn đã xử phạt bị cáo là phù hợp. Vì vậy, TAND tỉnh Lào Cai đã giữ nguyên bản án số 10/2013/HSST ngày 29/3/2013 của TAND huyện Văn Bàn. | |||||||
| 08-JUL-2013 | |||||||
|
Theo Cáo trạng, vào khoảng 15 giờ 50 phút, ngày 25/12/2012, nhận được tin báo của quần chúng, lực lượng Công an thị trấn Chợ Vàm tiến hành kiểm tra hành chính, phát hiện Hứa Hoàng Nam đang sử dụng điện thoại di động tin nhắn cá cược bóng đá vòng chung kế Euro 2012 với Nguyễn Rô Y 1 triệu đồng, Lâm Thanh Đức 1,3 triệu đồng, Trần Thanh Tùng 2,4 triệu đồng và Phạm Văn Nhiều 34 triệu đồng, tổng cộng số tiền mà Nam cá cược hơn 38 triệu đồng. Ngoài ra, quá trình điều tra còn xác định được, từ ngày 8/6/2012 đến ngày đến 23/12/2012, Nam còn cá cược với các đối tượng nêu trên và thu lợi số tiền hơn 10.350.000 đồng. Nguyễn Rô Y, Lâm Thành Đức do chưa đủ định lượng để xử lý hình sự, nên đã bị xử lý hành chính. Hai đối tượng Phạm Văn Nhiều và Trần Thanh Tùng cơ quan điều tra đang tiến hành xác minh làm rõ để xử lý sau. Tại bản án số 13/2013/HSST ngày 25/4/2013 của TAND huyện Phú Tân đã tuyên phạt bị cáo Hứa Hoàng Nam 18 tháng tù về tội “Đánh bạc”. Ngoài ra, tòa còn phạt tiền bị cáo 10 triệu đồng, buộc bị cáo nộp tiếp số tiền thu lợi bất chính 350.000 đồng (vì trong giai đoạn điều tra bị cáo đã nộp 10 triệu đồng). Do không đồng ý án sơ thẩm, nên sau đó bị cáo kháng cáo xin được giảm nhẹ hình phạt. Hội đồng xét xử cho rằng án sơ thẩm xử phạt bị cáo là có căn cứ, tương xứng với tính chất mức độ hành vi phạm tội của bị cáo. Tuy nhiên, sau khi xét xử sơ thẩm, bị cáo đã tự nguyện nộp phạt bổ sung 10 triệu đồng, nộp tiếp số tiền thu lợi bất chính 350.000 đồng, nên xem đây là tình tiết mới để chấp nhận kháng cáo, sửa án sơ thẩm, giảm cho bị cáo Hứa Hoàng Nam từ 18 tháng tù xuống còn 12 tháng tù về tội “Đánh bạc” . |
Theo cáo trạng, ngày 23-01-2012 (tức ngày 01 tết Nhâm Thìn), Nguyễn Uyên Huy, Dương Văn Hoàng và một số thanh niên khác đi trên 4 chiếc xe mô tô cùng nhau đi chúc tết một số nhà bạn bè và rủ nhau về xã Phú Hải (huyện Phú Vang) hát Karaoke. Khi đến đoạn đường thuộc thôn Hoà Duân, xã Phú Thuận thì xe mô tô của Phú (một người trong nhóm) điều khiển xe xảy ra va chạm với xe mô tô do anh Trần Văn Đạo điều khiển, khiến anh Đạo ngã xuống đường. Vụ tai nạn không nghiêm trọng, nên nhóm Huy xin hòa giải, nhưng do bị ngã đau nên anh Đạo không chấp nhận mà đánh một người trong nhóm. Hoàng, Huy thấy vậy dùng tay đánh anh Đạo ngã xuống đường. Quá trình đuổi đánh nhau, Hoàng lấy mã tấu trong cốp xe, Huy nhặt 2 nửa viên gạch đến đứng đối diện anh Đạo. Huy ném 2 viên gạch (trúng 1 viên vào trán), gây thương tích cho anh Đạo 21%. Tại bản án sơ thẩm số 07/2013/HSST ngày 12/3/2013, TAND huyện Phú Vang đã xử phạt Nguyễn Uyên Huy 01 năm 06 tháng tù, Dương Văn Hoàng 01năm tù. Ngày 16/3/2013, bị cáo Nguyễn Uyên Huy kháng cáo xin giảm hình phạt và bị cáo Dương Văn Hoàng kháng cáo xin giảm hình phạt và cho hưởng án treo. Hội đồng xét xử phúc thẩm nhận định hành vi phạm tội của các bị cáo thể hiện tính xem thường pháp luật, xâm hại sức khỏe người khác, gây mất an ninh trật tự tại địa phương, cần phải xét xử nghiêm để giáo dục bị cáo và răn đe phòng ngừa chung. Tòa án cấp sơ thẩm xử phạt bị cáo Hoàng 1 năm tù là đúng mức, tương xứng với tính chất, mức độ của hành vi phạm tội của bị cáo, đã áp dụng đầy đủ các tình tiết giảm nhẹ trách nhiệm hình sự cho bị cáo, do đó y án sơ thẩm đối với Hoàng. Đối với bị cáo Huy, cấp sơ thẩm chưa xem xét tình tiết người bị hại cũng có lỗi một phần và xác định bị cáo Huy là kẻ chủ mưu cầm đầu, tuy nhiên trong trường hợp này bị cáo Huy chỉ là đồng phạm tích cực, do đó cần xem xét giảm hình phạt cho Huy, phạt Huy 1 năm tù. | ||||||
|
Theo Cáo trạng, vào khoảng 20 giờ 30 ngày 30/12/2012, Công an huyện Chợ Mới tiến hành kiểm tra hành chính, phát hiện bắt quả tang Đào Thị Út đang bán dâm cho Nguyễn Duy Phúc ở khu vực chuồng heo cặp hông nhà Loan thuộc ấp Long Hưng, xã Long Giang, huyện Chợ Mới và thu giữ trong người Út số tiền 350.000 đồng. Quá trình điều tra còn xác định được, vào tháng 10/2012, Loan còn chứa Thuận bán dâm cho khách tại nhà để thu lợi từ tiền cho thuê phòng 20.000 đồng. Ngày 26/4/2013, TAND huyện Chợ Mới đã xử phạt bị cáo Hồ Thị Phượng Loan 05 năm tù về tội “Chứa mại dâm”. Sau đó, bị cáo Loan kháng cáo xin được giảm nhẹ hình phạt. Tại phiên tòa phúc thẩm, bị cáo Hồ Thị Phượng Loan đã thừa nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình như án sơ thẩm đã tuyên phạt, xét thấy, mức án mà cấp sơ thẩm tuyên đối với bị cáo là có căn cứ, đúng người, đúng tội, nên Hội đồng xét xử đã giữ nguyên án mức án sơ thẩm đối với bị cáo Loan. | |||||||
| 10-JUL-2013 | |||||||
|
Theo cáo trạng, ngày 15-10-2012, anh Hoàng Xuân Lân là tổ trưởng khu vực 3, và anh Hoàng Viết Phi là dân phòng khu vực 3 thuộc phường Phú Hậu, thành phố Huế được phân công làm nhiệm vụ bảo đảm trật tự an toàn giao thông tại cụm đèn tín hiệu giao thông ngã tư Nguyễn Gia Thiều và Nguyễn Chí Thanh. Lê Quang Mão cùng 4 đối tượng khác chở nhau bằng 2 xe mô tô đi trên đường Nguyễn Gia Thiều và đều không đội mũ bảo hiểm. Khi đến ngã tư nói trên, 2 xe của nhóm Mão vượt đèn đỏ, anh Lân phát hiện thổi còi, dùng gậy điều khiển giao thông ra tín hiệu dừng lại. Nhóm Mão xuống xe nhặt đá giữa đường ném vào anh Phi và anh Lân, dùng tay, chân đánh, đá vào người anh Lân, dùng đùi gỗ đánh vào trán anh Lân gây rách da. Đến lúc được nhiều người dân can ngăn cả bọn mới lên xe bỏ đi. Anh Lân bị tổn hại 2% sức khỏe. Tại phiên tòa xét xử sơ thẩm, TAND thành phố Huế đã xử phạt bị cáo Lê Quang Mão 01 năm 09 tháng tù về tội “Chống người thi hành công vụ”. Ngoài ra, bản sơ thẩm còn tuyên hình phạt đối với 4 bị cáo cùng nhóm với Mão là Trần Hữu Dũng, Võ Bá Quang, Nguyễn Văn Quý và Nguyễn Ngọc Hùng. Sau khi xét xử sơ thẩm, bị cáo Lê Quang Mão có kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt. Hội đồng xét xử phúc thẩm TAND tỉnh Thừa Thiên Huế nhận định: Tòa án cấp sơ thẩm xử phạt bị cáo 1 năm 9 tháng tù là tương xứng với tính chất, mức độ hành vi phạm tội của bị cáo và đã cân nhắc, xem xét các tình tiết tăng nặng, giảm nhẹ trách nhiệm hình sự, cũng như đặc điểm nhân thân của bị cáo, do vậy đã giữ nguyên án sơ thẩm. |
Theo cáo trạng, khoảng 13 giờ ngày 9/4/2012, Nguyễn Văn Hậu (sinh năm 1988) dẫn nhóm bạn về nhà uống rượu, Nguyễn Minh Lý (em ruột của Hậu) không đồng ý, dẫn đến cự cãi, bị nhóm bạn của Hậu dọa đánh. Lý liền điền thoại cho Nhiều và Nguyễn Trương Anh Cường (Kiệt) đến giúp sức, thì bị nhóm bạn của Hậu dùng tay đánh và lấy đá ném, Nhiều và Anh Cường bỏ chạy. Đến khoảng 19 giờ cùng ngày, Nhiều đến nhà rủ Lý đi chơi, Lý đem theo một cây dao dài 30 cm cất giấu trong người, rồi cả hai đến quán “Phúc Ngọc” thuộc phường Mỹ Quý, thành phố Long Xuyên uống nước, thì Lý nhận được tin nhắn của người anh ruột tên Nguyễn Trường Giang bảo Lý đừng về nhà, vì nhóm bạn của Hậu đang ở đầu hẻm chặn đánh. Lý đưa tin nhắn cho Nhiều xem và rủ vào đánh nhóm bạn của Hậu. Nhiều đồng ý, nên điện thoại cho Hiền về nhà lấy 2 cây dao tự chế và rủ thêm Cường, Nhã, Khải, Võ Phan Chí Hiền, Võ Chí Linh và Anh Cường cùng tham gia. Sau đó, Lý đi xe đạp một mình bằng đường khác để về nhà, còn Khải điều khiển xe gắn máy chở Nhiều, Chí Linh, Anh Cường và Nhã chở Thanh Cường, Văn Hiền, Chí Hiền. Khi đến khu vực gần nhà Hậu, thấy Hậu đang nói chuyện điện thoại ở đầu hẻm, Nhiều tri hô, Hiền liền cầm dao tự chế xông đến chém hai nhát vào lưng và dùng chân đạp Hậu, còn Nhiều cầm dao tự chế chém trúng cẳng tay phải và dùng chân đạp Hậu ngã xuống đường, Thanh Cường cầm dao bồi thêm hai nhát vào vùng lưng, ngực trái làm Hậu chết trên đường đi cấp cứu. Gây án xong, băng nhóm này lên xe tẩu thoát. Sau đó, Thanh Cường đến Công an phường Mỹ Quý đầu thú, khai nhận hành vi phạm tội của mình và cả nhóm lần lượt bị bắt, khởi tố điều tra. Quá trình điều tra, Hội đồng xét xử nhận thấy, các đối tượng Võ Chí Linh, Võ Phan Chí Hiền và Nguyễn Trường Anh Cường đi cùng Nhiều và đồng bọn là người chưa thành niên và không tham gia đánh nhau, nên chỉ công khai giáo dục tại phiên tòa. Sau khi xem xét đầy đủ, toàn diện các chứng cứ, những tình tiết tăng nặng, giảm nhẹ trách nhiệm hình sự, nhất là những quy định đối với người chưa thành niên phạm tội, đặc điểm nhân thân của từng bị cáo, cũng như lời bào chữa của Luật sư tại phiên tòa. Hội đồng xét xử đã tuyên phạt Trần Thanh Cường 9 năm tù, Huỳnh Văn Nhiều 13 năm tù, Nguyễn Văn Hiền 8 năm tù, Nguyễn Minh Lý 10 năm tù cùng về tội “Giết người”. Bùi Đình Khải và Đặng Minh Nhã mỗi bị cáo mức án 01 năm 06 tháng tù về tội “Che giấu tội phạm”. Ngoài ra, tòa còn buộc các bị cáo Cường, Nhiều, Hiền, Lý và đại diện hợp pháp của bốn bị cáo này cùng có trách nhiệm bồi thường cho người bị hại số tiền 74 triệu đồng. | ||||||
|
Theo cáo trạng, khoảng 23 giờ ngày 11-5-2012, Phạm Văn Kẹp đến chợ Đông Ba để chờ bốc dỡ hàng hóa. Tại đây, lợi dụng lúc anh Nguyễn Thanh Minh (sinh năm 1971, trú tại Tịnh Thọ, Sơn Tịnh, Quảng Ngãi) đang nằm ngủ trong ca bin xe ô tô tải mang biển số 76K-8280, bên cạnh anh có chiếc quần dài vắt ở ghế xe. Kẹp liền lấy quần xuống kiểm tra bên trong thấy có một ví da. Kẹp mở ví chiếm đoạt 1.600.000 đồng giấu vào túi quần. Số tiền chiếm đoạt được kẹp dùng vào việc tiêu xài cá nhân. Trước đây, Phạm Văn Kẹp đã từng vào tù 3 lần về tội “Cướp giật tài sản”, “Trộm cắp tài sản”. Ra tù chưa được xóa án tích thì lại tiếp tục trộm cắp tài sản. Tại bản án hình sự sơ thẩm số 43/2013/HSST ngày 19/3/2013, TAND thành phố Huế đã xử phạt Phạm Văn Kẹp 01 năm tù. Ngày 03/4/2013, Phạm Văn Kẹp có kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt. Sau khi xem xét tình tiết, nội dung vụ án, lời khai của bị cáo, căn cứ vào kết quả tranh luận tại phiên toà, Hội đồng xét xử phúc thẩm không chấp nhận kháng cáo của bị cáo, giữ nguyên bản án sơ thẩm. | |||||||
| 11-JUL-2013 | |||||||
|
Từ năm 1994 đến tháng 4/2004, Phạm Duy Hiển (sinh năm 1961, trú tại Xã Tân Hưng, huyện Lạng Giang, tỉnh Bắc Giang) giữ chức vụ Giám đốc Quỹ tín dụng nhân dân xã Tân Hưng. Tháng 5/2004, Hiển được bầu làm Chủ tịch UBND xã Tân Hưng. Trong thời gian Phạm Duy Hiển làm Chủ tịch UBND xã Tân Hưng, huyện Lạng Giang, Hiển đã lợi dụng chức vụ được giao, buông lỏng công tác quản lý kinh tế, vi phạm quy định của Luật kế toán, Luật của các tổ chức tín dụng; ngày 17/3/2006, Phạm Duy Hiển đã có hành vi chỉ đạo ông Nguyễn Đức Hữu, Phó Ban tài chính kiêm Kế toán ngân sách của UBND xã đem số tiền 200.000.000 đồng, có nguồn gốc từ ngân sách xã và tiền thu từ việc bán quyền sử dụng đất của nhân dân để gửi vào Quỹ tín dụng nhân dân xã Tân Hưng và sau đó đến chiều ngày 18/3/2006 Hiển đã làm các thủ tục dùng số tiền này để trả nợ các khế ước vay vốn tại Quỹ tín dụng nhân dân xã Tân Hưng mà Phạm Duy Hiển là người sử dụng vốn vay và chịu trách nhiệm thanh toán nhằm chiếm đoạt số tiền này. Đến nay Phạm Duy Hiển chưa khắc phục hậu quả trên. Là cán bộ Đảng viên lại là Chủ tịch xã, vì lợi ích cá nhân mà bị cáo đã thực hiện hành vi chiếm đoạt tiền của nhà nước và nhân dân để tư lợi cá nhân, hành vi của bị cáo đã làm mất trật tự an ninh địa phương, mất lòng tin của nhân dân vào cơ quan hành chính của nhà nước tại địa phương. Với hành vi phạm tội của bị cáo như trên, TAND tỉnh Bắc Giang tuyên phạt bị cáo Phạm Duy Hiển 15 năm tù về tội “Tham ô tài sản” quy định tại điểm a khoản 3 Điều 278 Bộ luật hình sự. |
Theo cáo trạng, khoảng 23 giờ 30 phút ngày 14/2/2013 tại lán khai thác vàng của ông Hoàng Xuân Thái (sinh năm 1976, trú tại xã Minh Đức, huyện Phổ Yên, tỉnh Thái Nguyên) thuộc thôn Mà Sa Phìn xã Nậm Xây, huyện Văn Bàn, tỉnh Lào Cai. Lúc đó trong lán có Nguyễn Trường Giang và Dương Văn Thủy ngồi uống nước. Đặng Nguyên Tài (sinh năm 1990, trú tại thôn Nà Luống, xã Như Cố, huyện Chợ Mới, tỉnh Bắc Cạn) nằm trên phản và anh Sơn nằm trên gác. Nguyễn Trường Giang xem ti vi thấy có cảnh đôi nam nữ hôn nhau, Giang nghĩ đến việc hồi chiều Đặng Nguyên Tài có nói “Hôm nay là sinh nhật người yêu Tài” nên Giang trêu Tài “Hạnh phúc giống Tài thế nhỉ” Tài đáp lại “Giống gì mà giống” tao đang chán đây này, Giang nói lại “Chán gì mà chán”. Lúc này Đặng Nguyên Tài bật dậy tiến đến chỗ Nguyễn Trường Giang và đạp một cái vào vai trái của Giang làm Giang ngã ra. Sau đó Giang chạy xuống bếp lấy 01 con dao bầu và đâm một nhát trúng bụng Tà, Giang lại tiếp tục đâm nhát thứ 2 cũng trúng bụng Tài rồi rút dao ra thì Tài đổ người vào Giang; không dừng lại ở đó, Giang lại tiếp tục vung dao đâm vào mặt trước khủy tay trái của Tài. Lúc này anh Thủy xông tới đè Nguyễn Trường Giang xuống đất và tước con dao bầu của Giang rồi gọi anh Sơn dậy đưa Tài đi cấp cứu, nhưng trên đường đi Đặng Nguyên Tài đã tử vong. Ngày 15/2/2013 cơ quan cảnh sát điều tra Công an huyện Văn Bàn đã ra lệnh bắt khẩn cấp đối với Nguyễn Trường Giang. Quá trình điều tra và tại phiên tòa Nguyễn Trường Giang đã thành khẩn khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình. Chỉ vì lời nói trêu đùa mà Nguyễn Trường Giang đã có hành vi cố ý giết Đặng Nguyên Tài cho hả giận. Xét vi của Nguyễn Trường Giang là hành vi côn đồ, cố tình tước đoạt mạng sống của người khác. Sau khi xem xét lời khai, tình tiết vụ án, Hội đồng xét xử TAND tỉnh Lào Cai tuyên phạt Nguyễn Trường Giang tù chung thân và phải bồi thường cho đại diện gia đình bị hại 70 triệu đồng cùng 60 triệu tiền nuôi con nhỏ của người bị hại Đặng Nguyên Tài đến 18 tuổi. | ||||||
|
Theo hồ sơ, năm 2000, Đông và Nguyễn Văn Tèo (tự Tèo chó) sống chung như vợ chồng. Đến năm 2008, Tèo thành lập Cty TNHH một thành viên dịch vụ xuất, nhập khẩu Phú Tài (địa chỉ số 623/32B, khóm Đông Thịnh 3, phường Mỹ Phước, thành phố Long Xuyên) do Tài làm giám đốc để thực hiện thủ đoạn gian, ký kết hợp đồng mua bán hàng hóa nhằm chiếm đoạt tài sản của người khác. Sau đó, do sợ bị phát hiện, ngày 24/10/2010, Tèo và Đông tiếp tục thành lập Công ty TNHH Kim Tiền, thuê mặt bằng tại số 15, đường Nguyễn Thị Minh Khai, phường Mỹ Long, thành phố Long Xuyên, do Đông làm giám đốc, còn Tèo đổi tên giả thành Nguyễn Hùng Dũng, làm Trưởng phòng kinh doanh và nhờ sự giúp sức của các đồng phạm, Tèo và Đông tiếp tục đi lừa đảo 8 doanh nghiệp, người dân khu vực tỉnh Tây Ninh và các tỉnh miền Tây Nam bộ bằng hợp đồng mua gạo, tấm cám, bột cá, mì lát, lúa giống, chiếm đoạt gần 13 tỷ đồng. Về các đồng phạm trong cùng vụ án, ngày 4/8/2012, TAND tỉnh An Giang đã đưa ra xét xử và tuyên phạt Nguyễn Văn Tèo 19 năm tù, Nguyễn Hoàng Hết 9 năm tù về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”. Trần Quang Sang 3 năm tù về tội “Tiêu thụ tài sản do người khác phạm tội mà có” và Nguyễn Văn Tính 2 năm tù về tội “Chứa chấp tài sản do người khác phạm tội mà có”. Ngoài ra, Tèo và Hết có trách nhiệm bồi thường cho các nạn nhân số tiền đã chiếm đoạt. Riêng bị cáo Đông bỏ trốn, đến ngày 19/12/2012 thì bị bắt theo lệnh truy nã. Tại phiên tòa xét xử Nguyễn Thị Thu Đông, sau khi cân nhắc tính chất, mức độ hành vi phạm tội của bị cáo, đặc điểm nhân thân, cũng như các tình tiết tăng nặng, giảm nhẹ trách nhiệm hình sự của bị cáo, Hội đồng xét xử đã tuyên phạt Nguyễn Thị Thu Đông 14 năm tù về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản” và buộc bị cáo có trách nhiệm tiếp tục bồi thường cho hai bị hại anh Nguyễn Hoài Nam và Nguyễn Đồng Tháp số tiền hơn 1,5 tỷ đồng mà bị cáo đã chiếm đoạt, tiêu xài hết trong thời gian bỏ trốn. |
Theo cáo trạng, Giáp Văn Thạch, sinh năm 1981, trú tại thôn Bói, xã Thượng Lan, huyện Việt Yên có quen biết với một người đàn ông tên Hùng không rõ địa chỉ cụ thể chỉ biết nhà ở Lạng Sơn. Vào khoảng 21 giờ ngày 01-01-2013, Thạch nhận điện thoại của Hùng hỏi mua Hêrôin, Thạch đồng ý và thống nhất giá là 25 triệu đồng/1 cây. Thạch điện thoại cho em vợ là Nguyễn Thế Cường, sinh năm 1989 trú tại thôn 1, xã Việt Tiến, huyện Việt Yên bảo Cường xem có chỗ nào có Hêrôin bán để Thạch mua về bán lấy lãi. Cường biết Dương Văn Chiến, sinh năm 1991 ở thôn Sơn Quả 5, xã Lương Phong, huyện Việt Yên có Hêrôin nên gọi điện thoại để hỏi mua Hêrôin. Chiến bảo có 5 cây Hêrôin giá là 18 triệu đồng/1 cây. Cường liền điện thoại cho Thạch bảo có 5 cây Hêrôin giá là 20 triệu đồng/1 cây. Thạch đồng ý mua và hẹn khi nào khách về mua sẽ điện thoại cho Cường. Khoảng 7 giờ ngày 02-01-2013, Thạch nhận được điện thoại của Hùng bảo đang từ Lạng Sơn xuống để mua Hêrôin. Thạch điện thoại cho Cường nói chuẩn bị Hêrôin để bán cho khách. Cường lấy xe máy mang BKS 98 N7-4289 của Cường đi đến nhà Chiến để lấy Hêrôin. Sau đó 4 người hẹn nhau địa điểm giao hàng và trả tiền. Đến khoảng 11 giờ ngày 02-01-2013, tại đoạn đường Quốc lộ 37 thuộc địa phận thôn Đông, xã Lương Phong, huyện Hiệp Hoà, tỉnh Bắc Giang, Chiến, Thạch, Cường và Hùng đang thực hiện hành vi mua bán ma tuý thì bị Phòng cảnh sát điều tra tội phạm về ma tuý Công an tỉnh Bắc Giang đến kiểm tra, thấy vậy Hùng liền lái xe ôtô bỏ chạy còn Chiến, Hùng, Thạch bị giữ cùng vật chứng là 1 gói nilon đựng 5 cây Hêrôin có tổng trọng lượng là 181,2 gam. Đối tượng tên Hùng, Thạch khai không biết địa chỉ cụ thể, chỉ biết ở Lạng Sơn. Do vậy cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Bắc Giang không xác minh làm rõ được đối tượng tên Hùng. Xét thấy hành vi của các bị cáo là đặc biệt nguy hiểm cho xã hội, vì hám lợi các bị cáo đã xâm phạm chính sách độc quyền quản lý chất các chất ma túy của nhà nước. Với hành vi phạm tội của các bị cáo nêu trên, TAND tỉnh Bắc Giang tuyên phạt Dương Văn Chiến, Nguyễn Thế Cường, Giáp Văn Thạch mỗi bị cáo 20 năm tù về tội “Mua bán trái phép chất ma tuý” theo điểm b, khoản 4 Điều 194 Bộ luật hình sự. | ||||||
|
Phương thuê nhà của ông Thành ở thôn Bình An, xã Lộc Bổn, huyện Phú Lộc mở quán “NICE” bán cà phê. Tại đây, trong vòng chung kết giải bóng đá vô địch các quốc gia châu Âu “EURO” năm 2012, Phương lấy tỉ lệ cá cược từ các trung tâm cá cược quốc tế trên mạng internet, các báo thể thao, rồi đứng ra làm “cái” để đánh bạc được thua bằng tiền với nhiều đối tượng. Mỗi lần đánh bạc từ 20.000 đồng đến 12 triệu đồng. Ngày 17/6/2012, Phương đang trực tiếp ghi cá độ bóng đá với nhiều đối tượng khác trong trận đấu giữa hai đội Hà Lan – Bồ Đào Nha thì bị Công an phát hiện bắt quả tang. Xác định các đối tượng đánh bạc với Phương gồm: Đào Quốc Toản, Nguyễn Văn Hon, Nguyễn Văn Dũng… Trong đó, Toản cá độ với Phương 10 lần, Hon 8 lần, Dũng 7 lần. Tại phiên tòa xét xử sơ thẩm, Toà án nhân dân huyện Phú Lộc đã xử phạt Võ Đại Phương 01 năm tù và phạt bổ sung số tiền 15.000.000đ, Đào Quốc Toản 06 tháng tù và phạt bổ sung 12.000.000đ, Nguyễn Văn Hon 06 tháng tù và phạt bổ sung 10.000.000đ, Nguyễn Văn Dũng 06 tháng tù và phạt bổ sung 10.000.000đ. Ngoài ra án sơ thẩm còn tuyên hình phạt đối với các bị cáo Đoàn Văn Dũng, Võ Đại Minh, Nguyễn Đức Pháp và Võ Đại Cường. Sau khi xét xử sơ thẩm, Võ Đại Phương, Đào Quốc Toản, Nguyễn Văn Hon, Nguyễn Văn Dũng có kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt và được hưởng án treo. Hội đồng xét xử phúc thẩm TAND tỉnh Thừa Thiên Huế nhận định: Thời gian gần đây, trên địa bàn huyện Phú Lộc xảy ra nhiều vụ đánh bạc dưới hình thức cá độ bóng đá được thua bằng tiền, có nhều người tham gia, gây ảnh hưởng đến tình hình trật tự an ninh tại địa phương; vì vậy, cần xử phạt nghiêm để giáo dục, răn đe và phòng ngừa; Tòa án cấp sơ thẩm xử phạt các bị cáo với mức án và hình phạt bổ sung như trên là tương xứng với vai trò, tính chất hành vi phạm tội của từng bị cáo nên Hội đồng xét xử không chấp nhận kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt của các bị cáo, phạt Phương 1 năm tù; Toản, Hon, Dũng mỗi bị cáo 6 tháng tù và giữ nguyên hình phạt bổ sung đối với cả 4 bị cáo. | |||||||
| 12-JUL-2013 | |||||||
|
Theo Cáo trạng, khoảng tháng 12/2011, Hoàng Thị Mằn đi sang chợ Nàn Xi (Trung Quốc) chơi, gặp một người phụ nữ tên là Mẹ Dẻn, Mẹ Dẻn bảo Mằn về Việt Nam tìm phụ nữ đưa sang Trung Quốc bán, mỗi phụ nữ Mẹ Dẻn sẽ trả cho Mằn 5.000 nhân dân tệ. Mằn đồng ý và lấy số điện thoại của Mẹ Dẻn để liên lạc. Mằn về Việt Nam và gặp chị Lý Thị Kiên (ở thôn Nậm Rịa 2, xã Hợp Thành, thành phố Lào Cai), Mằn rủ Kiên sang Trung Quốc làm thuê nhưng Kiên không đồng ý. Sau đó, Mằn nhiều lần rủ Kiên sang Trung Quốc lấy chồng sẽ được sung sướng, Mằn bảo Kiên khi nào muốn đi thì nói cho Mằn biết. Ngày 20/02/2012, Kiên đến nhà Mằn nói là muốn đi Trung Quốc lấy chồng. Mằn thuê hai người lái xe ôm chở Mằn và Kiên lên khu vực biên giới giáp đất Trung Quốc thuộc địa phận thôn Na Lốc, xã Bản Lầu, huyện Mường Khương, tỉnh Lào Cai. Mằn và Kiên đi bộ sang phía Trung Quốc và gọi điện cho Mẹ Dẻn ra đón. Một lúc sau, Mẹ Dẻn và một người đàn ông Trung Quốc đến đón, Mẹ Dẻn đưa cho Mằn 1.000 nhân dân tệ và nói còn 4.000 nhân dân tệ sẽ trả cho Mằn sau. Mằn đồng ý và bảo Kiên cứ đi theo Mẹ Dẻn và người đàn ông, họ sẽ đưa đi lấy chồng còn Mằn quay về Việt Nam. Lý Thị Kiên bị bán làm vợ cho một người đàn ông Trung Quốc, do cuộc sống khổ cực, Kiên đã bỏ trốn. Ngày 09/5/2013, Lý Thị Kiên được lực lượng Công an Trung Quốc giải cứu trao trả về Việt Nam, Kiên đã làm đơn tố cáo về việc bị Hoàng Thị Mằn lừa bán sang Trung Quốc. Xét thấy hành vi phạm tội của bị cáo là nghiêm trọng, trực tiếp xâm phạm đến danh dự, nhân phẩm của người phụ nữ được pháp luật bảo vệ, gây hoang mang, lo lắng cho gia đình người bị hại và trong quần chúng nhân dân, làm mất trật tự trị an ở địa phương, Hội đồng xét xử đã xử phạt bị cáo Hoàng Thị Mằn 06 năm tù và 5.000.000 đồng sung công quỹ Nhà nước về tội “Mua bán người”; đồng thời buộc bị cáo Hoàng Thị Mằn phải bồi thường cho người bị hại và gia đình người bị hại tổng số tiền 20 triệu đồng. |
Theo Cáo trạng, Nguyễn Văn Tý và anh Nguyễn Trọng Lâm qua Campuchia làm thuê nghề thợ mộc cho anh Phan Khắc Tưởng và đang sửa chữa nhà cho ông Pích Cham Nan tại địa chỉ số 1/1, đường Mai Đa, thành phố PhNôm Pênh, Campuchia. Khoảng 20 giờ ngày 18/3/2012, sau khi đã uống rượu tại nhà ông Pích Cham Nan, có Nguyễn Văn Tý, anh Nguyễn Trọng Lâm và một số người cùng làm thuê cho anh Phan Khắc Tưởng. Tại đây, Nguyễn Văn Tý và anh Nguyễn Trọng Lâm đùa giỡn với nhau. Trong khi đùa giỡn, Lâm xông đến trong lúc Tý đưa chân trái thẳng lên cao. Bàn chân của Tý va chạm mạnh vào vùng bụng anh Lâm. Anh Lâm kêu đau nên được mọi người xoa dầu, đưa đi siêu âm tại bệnh viện tư nhân ở Cam puchia, hôm sau đưa về bệnh viện Chợ Rẫy ở thành phố Hồ Chí Minh, nhưng không qua khỏi. Anh Lâm bị tử vong do sốc mất máu và chấn thương bụng kín gây vỡ thận phải dưới bao và dập hồi tràng. Tại phiên tòa xét xử sơ thẩm, bị cáo Tý khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình. Hội đồng xét xử sơ thẩm TAND tỉnh Thừa Thiên Huế nhận định: Bị cáo Nguyễn Văn Tý là người có đầy đủ năng lực trách nhiệm hình sự, trong lúc đùa giỡn, do vô ý, theo phản xạ giơ chân lên đúng lúc anh Lâm xông đến, làm va chạm mạnh vùng bụng, gây tổn thương dẫn đến anh Lâm tử vong. Hành vi phạm tội của bị cáo là nguy hiểm cho xã hội, xâm hại trực tiếp đến sức khỏe, tính mạng của người khác, cần xử phạt nghiêm. Tuy nhiên, tại phiên tòa, bị cáo đã thành khẩn khai báo, ăn năn hối cải, có nhân thân tốt, đã tác động gia đình bồi thường một phần thiệt hại cho gia đình người bị hại. Mặt khác, trong vụ án này người bị hại cũng có lỗi một phần, trong khi đùa giỡ đã gây ra nguy hiểm cho chính mình và chấn thương của người bị hại được tạo nên trên nền của chấn thương tại ruột, bệnh lý cũ, làm cho người bị hại nhanh chóng tử vong. Do vậy, Hội đồng xét xử đã xử phạt bị cáo Nguyễn Văn Tý 01 năm 06 tháng tù. | ||||||
|
Theo Cáo trạng, mâu thuẫn phát sinh từ vụ việc tranh chấp thừa kế đất nông nghiệp diện tích 9.095 m2 của vợ chồng người em Nguyễn Văn Phượng, Lê Ngọc Hiền, đang được TAND huyện Chợ Mới thụ lý. Trong thời gian chờ Tòa giải quyết, Nguyễn Văn Thanh (anh ruột của Phượng) lấy lưới B40 kéo hàng rào chiếm một phần đất tranh chấp với Phượng. Ngày 12/12/2012, Phượng kể lại sự việc cho vợ chồng người anh là Nguyễn Văn Tuấn - Nguyễn Thị Đậm biết. Tức giận, Tuấn liền đến ngay phần đất tranh chấp định tháo hàng rào, thì bị Thanh chửi bới, rồi lấy súng bắn mũi chĩa tự chế rượt đuổi. Tuấn bỏ chạy đến nhà Phượng, rồi cùng vợ chồng Phượng, Hiền và vợ đem theo súng chĩa, mũi chĩa đến nhổ trụ làm hàng rào, Thanh dùng súng chĩa bắn nhiều mũi, nhưng không trúng vì Tuấn lấy tấm tôn che chắn và Tuấn dùng súng chĩa bắn một mũi vào vùng ngực làm Thanh ngã xuống bất tỉnh. Thanh được đưa đi cấp cứu kịp thời nên thoát chết, nhưng mang thương tật 56%. Gây án xong, Tuấn nói cho Hiền biết. Thấy sự việc tranh chấp đất là của vợ chồng Hiền, Phượng với Thanh, nhưng Tuấn là người đứng ra giúp sức, nên Hiền tự đến Công an xã Bình Phước Xuân đầu thú và nhận tội thay cho Tuấn. Ngày 25/02/2013, Tuấn đến Cơ quan Cảnh sát điều tra, Công an tỉnh An Giang đầu thú và bị khởi tố điều tra. Hội đồng xét xử nhận định, hành vi phạm tội của bị cáo Tuấn là nguy hiểm cho xã hội; việc bị cáo dùng súng tự chế là hung khí nguy hiểm bắn mũi chĩa vào vùng ngực, nạn nhân không chết là ngoài mong muốn của bị cáo, nên cần xử phạt nghiêm bị cáo về tội giết người. Tuy nghiên, cũng cần xem xét các tình tiết giảm nhẹ như: trong quá trình điều tra và tại phiên tòa, bị cáo tỏ rõ thái độ thành khẩn khai báo, ăn năn, hối cải, là thành phần lao động nghèo, hiểu biết pháp luật có phần hạn chế, đã tự nguyện bồi thường 80 triệu đồng để khắc phục một phần hậu quả, được người bị hại xin giảm nhẹ hình phạt và không yêu cầu bồi thường gì thêm; bị cáo phạm tội thuộc trường hợp chưa đạt và người bị hại cũng có lỗi, nên Hội đồng xét xử đã xử phạt bị cáo Nguyễn Văn Tuấn 03 năm tù về tội “Giết người” (chưa đạt) và xử phạt bị cáo Lê Ngọc Hiền 01 năm tù, nhưng cho hưởng án treo với thời gian thử thách 02 năm về tội “Che giấu tội phạm”. | |||||||
| 13-JUL-2013 | |||||||
|
Theo cáo trạng, khoảng 08 giờ 10 phút ngày 14/01/2013, Đào từ thành phố Cân Thơ đến khu vực chợ Châu Đốc lân la thấy có nhiều tiệm vàng, nên nảy sinh ý định lấy trộm tài sản bán lấy tiền tiêu xài. Sau một hồi quan sát, thấy tiệm vàng Trương Liêm của ông Trương Văn Liêm (ngụ số 65B, đường Chi Lăng, khóm 5, phường Châu Phú A, thị xã Châu Đốc) có ít nhân viên bán hàng, Đào liền vào hỏi mua vàng. Tại đây, chị Nguyễn Thị Kim Phượng lấy 04 bộ vòng đeo tay (size 56) loại vàng 18 kara cho Đào xem nhưng Đào không ưng và trả lại. Đào tiếp tục yêu cầu Phượng lấy xem 04 vòng đeo tay (size 54). Lợi dụng sơ hở của Phượng, Đào lấy trộm một bộ vòng đeo tay loại 18 kara cất giấu vào lòng bàn tay trái, 03 vòng còn lại nói không vừa, trả lại cho chị Phượng, rồi bỏ đi, thì bị bà Trần Kim Hạnh phát hiện và báo cho chị Phượng đuổi theo bắt quả tang Đào cùng tang vật. Theo kết luận định giá thì bộ vòng có giá hơn 17 triệu đồng. Ngày 16/01/2013, Đào bị khởi tố, điều tra. Tại bản án số 29/2013/HS-ST ngày 07/5/2013 của TAND thị xã Châu Đốc đã tuyên phạt bị cáo Nguyễn Thị Xuân Đào 06 tháng tù về tội “Trộm cắp tài sản”. Sau đó, bị cáo kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt. Xét thấy, án sơ thẩm xử phạt bị cáo là có căn cứ, đúng quy định của pháp luật, nên đã bác yêu cầu kháng cáo của bị cáo, giữ nguyên bản án sơ thẩm |
Theo cáo trạng, vào đầu tháng 08/2012, Sơn và Trần Thị Ngọc Trúc cùng làm thuê tại một xưởng gỗ ở thành phố Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương và phát sinh tình cảm yêu thương, thấy Trúc phổng phao, vóc dáng người lớn, nên Sơn đã nhiều lần quan hệ tình dục với Trúc tại nhà trọ của Sơn thuê ở phường Phú Tân, thành phố Thủ Dầu Một. Đến ngày 20/8/2012, Sơn tiếp tục dẫn Trúc về nhà của cha mẹ Sơn ở xã Tân Phú, huyện Châu Thành (An Giang) để tiếp tục quan hệ, mặc dù mẹ của Trúc điện thoại cho cha, mẹ của Sơn biết là Trúc chỉ 14 tuổi và đề nghị đưa Trúc về nhà giùm. Biết chuyện, cha mẹ Sơn kêu Sơn đưa Trúc về quê ở Bình Dương, nhưng Trúc không đồng ý, vì một mực cho rằng mình trên 16 tuổi. Sau đó, cả hai lại tiếp tục sống chung và quan hệ tình dục với nhau nhiều lần tại nhà và trại nuôi cá của gia đình Sơn. Do không thấy Trúc về nhà, ngày 22/10/2012, mẹ của Trúc tìm đến Công an xã Tân Phú tố cáo Sơn. Theo kết luận giám định của Phân viện khoa học hình sự - Bộ Công an tại thành phố Hồ Chí Minh, xác định Trần Thị Ngọc Trúc có độ tuổi từ: 14 năm 10 tháng đến 15 năm 04 tháng (dưới 16 tuổi), nên sau đó, Sơn bị khởi tố điều tra. Ngày 18/4/2013, TAND huyện Châu Thành đã xử phạt Nguyễn Thành Sơn 3 năm tù về tội “Giao cấu với trẻ em”. Ngoài ra, tòa còn buộc bị cáo Sơn có trách nhiệm bồi thường cho gia đình bại hại số tiền 15 triệu đồng. Sau khi xét xử sơ thẩm, trong hạn luật định, bị cáo kháng cáo xin được giảm nhẹ hình phạt. Xét thấy, án sơ thẩm xử phạt bị cáo là có căn cứ, đúng người, đúng tội. Tuy nhiên, sau khi xét xử sơ thẩm, gia đình bị cáo đã tự nguyện bồi thường 5 triệu đồng cho gia đình bị hại để khắc phục một phần hậu quả, nên đây được xem là tình tiết mới để xem xét giảm nhẹ cho bị cáo Nguyễn Thành Sơn từ 03 năm tù xuống còn 02 năm 09 tháng tù về tội “Giao cấu với trẻ em”. | ||||||
|
Vào khoảng tháng 12/2011, Hoàng Thị Mằn sang chợ Nàn Si, nước bạn Trung Quốc chơi, gặp và quen biết người phụ nữ tên Mẹ Dẻn. Mẹ Dẻn bảo Hoàng Thị Mằn về Việt Nam tìm phụ nữ đưa sang Trung Quốc bán, mỗi phụ nữ Mẹ Dẻn sẽ trả công cho Mằn 5.000 NDT. Mằn đồng ý và lấy số điện thoại của Mẹ Dẻn để liên lạc. Sau đó Mằn về Việt Nam gặp chị Lý Thị Kiên nhà ở thôn Nậm Rịa 2, xã Hợp Thành, thành phố Lào Cai, Mằn rủ Kiên sang Trung Quốc Làm thuê nhưng chị Kiên không đồng ý. Sau đó nhiều lần Hoàng Thị Mằn dụ dỗ chị Kiên lấy chồng Trung Quốc sẽ được sung sướng, và khi nào đồng ý thì nói cho Mằn biết. Đến ngày 20/2/2013, chị Lý Thị Kiên đến nhà Mằn nói là sẽ đi chợ Cam Đường mua đồ gửi về nhà rồi hẹn gặp nhau ở chợ. Sau đó Hoàng Thị Mằn đã đến chợ Cam Đường gặp Lý Thị Kiên và thuê 2 người xe ôm chở Mằn, Kiên lên khu vực biên giới giáp Trung Quốc thuộc thôn Na Lốc, xã Bản Lầu, huyện Mường Khương, tỉnh Lào Cai rồi Mằn đưa Kiên vượt suối sang bên kia Trung Quốc gặp Mẹ Dẻn và một người đàn ông đã đợi sẵn. Mẹ Dẻn đưa cho Mằn 1.000 NDT và nói còn nợ 4.000 NDT sẽ trả sau. Mằn đồng ý rồi bảo Kiên cứ đi theo Mẹ Dẻn để lấy chồng Trung Quốc. Sau khi bán Lý Thị Kiên cho Mẹ Dẻn, Mằn đi xe ôm về Lào Cai và trả tiền xe ôm hết 300 NDT, còn 700 NDT Mằn đem ra khu vực cửa khẩu Lào Cai đổi được 2.100.000 đồng, số tiền này Mằn đã tiêu dùng cá nhân hết. Đến ngày 9/5/2013, Lý Thị Kiên được Công an Trung Quốc trao trả về Việt Nam, Kiên đã làm đơn tố cáo việc bị Hoàng Thị Mằn lừa bán sang Trung Quốc. Ngày 14/5/2013, Cơ quan cảnh sát điều tra Công an tỉnh Lào Cai đã ra lệnh bắt khẩn cấp Hoàng Thị Mằn để điều tra làm rõ. Tại cơ quan điều tra và tại phiên tòa Hoàng Thị Mằn đã khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình. Xét hành vi của Hoàng Thị Mằn là đặc biệt nghiêm trọng, trực tiếp xâm phạm danh dự nhân phẩm con người, gây mất trật tự trị an ở địa phương nên Hội đồng xét xử TAND tỉnh Lào Cai đã tuyên phạt Hoàng Thị Mằn 06 năm tù giam; đồng thời, phải bồi thường danh dự nhân phẩm cho bị hại 15 triệu đồng và 5 triệu đồng tiền chi phí của gia đình để đi tìm chị Kiên. Riêng số tiền 1.000 NDT do phạm tội mà có bị tịch thu sung công quỹ Nhà nước. | |||||||
| 15-JUL-2013 | |||||||
|
Theo cáo trạng, Tẩn A Kỷ biết đường đi sang Trung Quốc nên vào tháng 01/2012 khi vợ chồng Tẩn A Kỷ và Châu Thị Nhứ đi xuống nhà chị gái ruột của Kỷ là Tẩn Thị Sú ở thôn Chu Lìn 2, xã Trung Chải – Sa Pa chơi, khi Kỷ chuẩn bị về thì Sú đặt vấn đề với Kỷ là đưa Má Thị Măng ( sinh năm 1987 và Trang Thị Khu, sinh năm 1988 cùng trú tại Thôn Chu Lìn 2, xã Trung Chải, huyện Sa Pa, tỉnh Lào Cai) sang Trung Quốc bán khi về Sú sẽ trả cho Kỷ 1.000 NDT; Kỷ và Nhứ đồng ý, Sú đã đưa cho Kỷ 500.000đ mua hai bộ quần áo người dân tộc kinh cho chị Măng và chị Khu mặc khi đưa đi Trung Quốc để tránh bị phát hiện. Ba ngày sau, Sú đưa chị Măng và chị Khu lên khu vực trước cửa nhà thờ thị trấn Sa Pa và gọi điện cho Kỷ bảo lên đưa chị Măng và chị Khu sang Trung Quốc. Kỷ và Nhứ đến trước cửa nhà thờ thị trấn Sa Pa gặp chị Khu và chị Măng (Khi đó chị Măng có đem theo 01 đứa con gái được khoảng 01 tháng tuổi tên Châu Thị Nhung) Nhứ đưa quần áo cho chị Măng và chị Khu thay còn Kỷ gọi điện thoại cho Sú thì Sú nói: “Một lúc nữa sẽ có một chiếc xe ô tô đi qua nếu thấy mở nhạc to thì vẫy lại để đi, Sú đã thuê xe rồi”. Khoảng một tiếng sau, có một chiếc ô tô đến Kỷ ra vẫy xe, trên xe có 01 người đàn ông lái xe và 01 người phụ nữ ngồi bên cạnh, người đàn ông lái xe hỏi Kỷ: “Có phải hàng của Sú không”, Kỷ trả lời: “Phải”. Sau đó vợ chồng Kỷ đưa chị Măng và chị Khu cùng con gái chị Măng lên ôtô đi lên huyện Mường Khương, khi đến gần thị trấn Mường Khương, Kỷ bảo mọi người xuống xe rồi đi bộ sang Trung Quốc. Tại Trung Quốc có một người đàn ông tên Giàng A Sình đứng đón và đưa về nhà Sình. Sình bảo vợ chồng Kỷ ở lại để giả làm bố mẹ đẻ của chị Măng và chị Khu cho dễ bán, vợ chồng Kỷ đồng ý. Ngày hôm sau, Sình gọi người đến bán chị Măng và chị Khu, sau khi bán chị Măng và chị Khu xong thì Kỷ và Nhứ quay về Việt Nam và được Sú trả cho mỗi người là 1.000NDT, vợ chồng Kỷ đổi ra được 6.400.000đ, số tiền này vợ chồng Kỷ đã chi tiêu hết. Ngày 07/01/2013 Má Thị Măng và con gái được giải cứu trao trả về Việt Nam sau đó Măng đã đến cơ quan CSĐT Công an huyện Sa Pa tố cáo. Ngày 10/01/2013, Tẩn A Kỷ và Châu Thị Nhứ đã đến công an huyện Sa Pa đầu thú và khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình; còn Châu Thị Nhứ và Tẩn Thị Sú đã bỏ trốn khỏi địa phương. Hội đồng xét xử đã áp dụng điểm đ,e khoản 2,3 Điều 119; Điều 20; Điều 53; điểm p khoản 1,2 Điều 46 BLHS, xử phạt Tẩn A Kỷ 06 năm 06 tháng tù về tội “Mua bán người” và phạt 5.000.000đ để sung qũy Nhà nước. | |||||||
| 18-JUL-2013 | |||||||
|
Theo Cáo trạng, Nguyễn Văn Hải và chị Nguyễn Thị Thắm kết hôn từ năm 2007 đã có một con chung. Nhưng cuộc sống vợ chồng không được hạnh phúc, thường xuyên xảy ra mâu thuẫn đánh, cãi, chửi nhau. Khoảng 23h30’ ngày 21/4/2013 Nguyễn Văn Hải đi uống rượu, bia về, bị vợ là chị Nguyễn Thị Thắm không đồng ý và có những lời nói nhắc nhở Hải. Vì bực tức vợ đối xử với mình như vậy Hải đã lấy một con dao đến phía đầu giường chị Thắm đang nằm vung dao chém một nhát vào lưng chị Thắm làm chị Thắm ngã lăn xuống nền nhà kêu cứu, Hải lại vung dao chém vào đỉnh đầu chị Thắm. Sau đó Hải tiếp tục chém liên tiếp nhiều nhát vào đỉnh đầu vào người chị Thắm cho đến khi thấy máu trong các vết thương chảy ra nhiều mới dừng tay. Hậu quả chị Thắm phải đi cấp cứu và bị tử vong ngày 22/4/2013 tại bệnh viện. Gây án xong Hải bỏ trốn đến khoảng 12 giờ trưa ngày 22/4/2013 thì bị bắt. Quá trình điều tra, cũng như tại phiên tòa, bị cáo đã thành khẩn khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình. Sau khi xem xét các tình tiết, nội dung vụ án cũng như lời khai của bị cáo, kết quả tranh luận tại phiên toà, Hội đồng xét xử nhận định hành vi phạm tội của bị cáo là mang tính chất côn đồ, đặc biệt nghiêm trọng, nguy hiểm cho xã hội, coi thường tính mạng con người, ảnh hưởng xấu đến tình hình trật tự trị an, an toàn xã hội tại địa phương và gây bất bình trong quần chúng nhân dân. Vì vậy, Hội đồng xét xử đã tuyên phạt bị cáo tù chung thân về tội “Giết người” theo điểm n khoản 1 Điều 93 Bộ luật Hình sự; đồng thời buộc bị cáo phải bồi thường cho gia đình bị hại. |
Theo cáo trạng, khoảng 14 giờ ngày 8/12/2012, sau khi uống rượu, Chau Chhênh đi xe đạp chở bao cỏ về, khi đến khu vực chùa Hàng Cồng, thuộc ấp Rò Leng, xã Châu Lăng, huyện Tri Tôn, Chhênh thấy Huỳnh Văn Son đi bộ ngược chiều, nên ép xe vào trêu trọc và dùng chân trái đạp Son, nhưng không trúng, Son liền dùng tay đẩy bao cỏ phía sau, làm xe đạp của Chhênh mất thăng bằng, loạng choạng. Tức giận, Chhênh dừng xe lại, lấy lưỡi hái trong bao cỏ ra đuổi chém, Son bỏ chạy được khoảng 80m quay lại đối diện, thì bị Chhênh dùng lưỡi hái chém nhiều nhát vào vùng đầu, Son đưa tay lên chống đỡ bị trúng cẳng tay, xong Chhênh bỏ về, nạn nhân được phát hiện đưa đi cấp cứu, điều trị đến ngày 17/12/2012 ra viện, nhưng mang thương tật 12%. Gây án xong, Chhênh đến Công an xã Châu Lăng đầu thú và giao nộp cây lưỡi hái. Ngày 17/12/2012, Chhênh bị khởi tố điều tra. Tòa nhận định tính chất vụ án là đặc biệt nghiêm trọng, hành vi phạm tội của bị cáo mang tính chất côn đồ, hung hãn, nhưng xét thấy bị cáo là người dân tộc Khmer học vấn thấp, hiểu biết pháp luật có phần hạn chế, gia đình bị cáo đã tự nguyện bồi thường để khắc phục một phần hậu quả, bị cáo phạm tội thuộc trường hợp chưa đạt, nên Hội đồng xét xử TAND tỉnh An Giang đã tuyên phạt bị cáo Chau Chhênh 07 năm tù về tội “Giết người” và buộc bị cáo có trách nhiệm bồi thường cho người bị hại số tiền hơn 34 triệu đồng. | ||||||
|
Theo cáo trạng, năm 2000, Chá đến khu vực biên giới chợ Tà Ngáo thuộc xã An Phú, huyện Tịnh Biên mua bò của người Campuchia bán lại và có quen biết bạn hàng ở nhiều nơi. Đến năm 2009, Chá biết những người đến chợ Tà Ngáo mua bò có nhu cầu về vốn và gặp khó khăn trong việc giao dịch với người Campuchia, nên đứng ra làm trung gian, môi giới việc mua bán và chịu trách nhiệm trả tiền cho người bán, sau đó thanh toán lại với người mua để hưởng tiền hoa hồng của mỗi bên từ 1 triệu đến 2 triệu đồng. Để có tiền trả cho người bán bò, Chá vay tiền Ria (Campuchia) của chị Đỗ Thị My và anh Hà Văn Đúng nhiều lần, thời gian đầu Chá thanh toán vốn, lãi đầy đủ, nhưng về sau thì ngưng, mà dùng vào việc tiêu xài cá nhân, dẫn đến mất khả năng thanh toán, để chiếm đoạt số tiền hơn 8,4 tỷ đồng. Sau đó, nạn nhân tố cáo với cơ quan Công an, đến ngày 9/3/2012 thì Chá bị khởi tố điều tra. Quá trình điều tra, cũng như tại phiên tòa, bị cáo đã thừa nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình như cáo trạng đã nêu. Lời khai của bị cáo phù hợp với các tài liệu, hồ sơ thu thập được trong quá trình điều tra được thẩm vấn công khai tại phiên tòa. Sau khi xem xét toàn diện các tài liệu, chứng cứ, cũng như những tình tiết tăng nặng, giảm nhẹ trách nhiệm hình sự và đặc điểm nhân thân của bị cáo, Hội đồng xét xử đã tuyên phạt Lê Văn Chá 12 năm tù giam về tội “Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản”. Ngoài ra, Tòa còn buộc bị cáo bồi thường cho bị hại số tiền đã chiếm đoạt. |
Trong khoảng thời gian từ tháng 9/2011 đến trước ngày 10/6/2012, với sự giúp sức vận chuyển của Sồng A Lư (sinh năm 1975, trú tại bản Cô Tang, xã Lóng Luông, huyện Mộc Châu, tỉnh Sơn La) và Tráng A Chu (sinh năm 1966, trú tại xã Lóng Luông, huyện Mộc Châu, tỉnh Sơn La) Nguyễn Tiến Dũng (sinh năm 1952, trú tại xã Kha Sơn, huyện Phú Bình, tỉnh Thái Nguyên) và Lưu Thị Thuần (sinh năm 1963, trú tại xã Lương Phong, huyện Hiệp Hoà, tỉnh Bắc Giang) đã 4 lần thực hiện hành vi tàng trữ, vận chuyển, mua bán trái phép 223 bánh Hêrôin. Trong Đó Thuần và Dũng đã tiêu thụ 161 bánh Hêrôin (tương đương 56.350 gam), thu lợi 1.454.000.000 đồng, Lư thu lợi 150 triệu đồng, Chu thu lợi 110 đồng. Ngày 10/6/2012, Chu và Lư đang trên đường vận chuyển 62 bánh Hêrôin có tổng trọng lượng là 21.791,9 gam đến giao cho Dũng và Thuần thì bị bắt quả tang. Về hành vi phạm tội của các bị cáo khác trong vụ án: Trong khoảng thời gian tháng 5/2012, bị cáo Nguyễn Thị Long (sinh năm 1964, trú tại xã Thanh Vân, huyện Hiệp Hoà, tỉnh Bắc Giang) đã 5 lần thực hiện hành vi tàng trữ, vận chuyển, mua bán trái phép chất ma tuý, với số lượng 13 bánh Hêrôin mua của Dũng (tương đương 4.550 gam), thu lợi 105 triệu đồng. Nông Thị Hồi (sinh năm 1975, trú tại xã Tô Hiệu, huyện Gia Bình, tỉnh Lạng Sơn) đã 5 lần thực hiện hành vi vận chuyển trái phép chất ma tuý, với số lượng 13 bánh Hêrôin (tương đương 4.550 gam) cho Nguyên Thị Long, thu lợi 49 triệu đồng. Phạm Thuý Điệp (sinh năm 1966, trú tại thị trấn Đồng Đăng, huyện Cao Lộc, tỉnh Lạng Sơn) đã 3 lần thực hiện hành vi tàng trữ, vận chuyển, mua bán trái phép chất ma tuý, với số lượng 8 bánh Hêrôin (tương đương 2.800 gam). Nguyễn Thị Lộc (sinh năm 1967, trú tại kho Lò Rèn, thị trấn Đồng Đăng, huyện Cao Lộc, tỉnh Lạng Sơn) đã 3 lần thực hiện hành vi mua bán trái phép chất ma tuý, với số lượng 8 bánh Hêrôin (tương đương 2.800 gam). Trong khoảng thời gian từ tháng 4/2012 đến ngày 04/6/2012, Trần Thị Sáu (sinh năm 1954, trú tại xã Hoàn Sơn, huyện Tiên Du, tỉnh Bắc Ninh) đã 4 lần thực hiện hành vi tàng trữ, vận chuyển, mua bán trái phép chất ma tuý với số lượng 6 bánh Hêrôin (tương đương 2.100 gam). Trong đó 3 lần mua của Nguyễn Tiến Dũng với số lượng 5 bánh Hêrôin (tương đương 1.750 gam) và 1 lần mua của Vũ Công Phương 1 bánh Hêrôin (tương đương 350 gam). Sáu thu lợi 60 triệu đồng. Cũng trong thời gian đó, Nguyễn Thị Thông (sinh năm 1963, trú tại phố Thọ Môn, phường Đình Bảng, thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh) đã 2 lần thực hiện tàng trữ, vận chuyển, mua bán trái phép chất ma tuý với số lượng 3 bánh Hêrôin (tương đương 1.050 gam). Thông thu lợi 4 triệu đồng. Ngày 03/01/2012, Nguyễn Thị Thuỷ (sinh năm 1964, trú tại khu phố Đình, phường Đình Bảng, thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh) đã 1 lần tàng trữ, mua bán trái phép chất ma tuý với số lượng 1 bánh Hêrôin (tương đương 350 gam). Thuỷ thu lợi 9 triệu đồng. Trong khoảng tháng 5/2012, Vũ Công Phương (sinh năm 1949, trú tại xã Xuân Phương, huyện Phú Bình, tỉnh Thái Nguyên) đã 1 lần thực hiện hành vi tàng trữ, vận chuyển, mua bán trái phép chất ma tuý với số lượng 1 bánh Hêrôin (tương đương 350 gam) và 1 gói nhỏ Hêrôin, có trọng lượng là 0,547 gam; 01 gói nhỏ ma tuý có trọng lượng 0,299 gam cùng 23 viên ma tuý tổng hợp Methamphetamine, có tổng trọng lượng là 2,333 gam. Đã bán 1 bánh Hêrôin cho Trần Thị Sáu. Phương thu lợi 8 triệu đồng. Số còn lại chưa kịp bán thì bị Cơ quan điều tra thu giữ. Trong khoảng tháng 5/2012, Tạ Văn Hùng (sinh năm 1958, trú tại xóm Đại An, xã Nga My, huyện Phú Bình, tỉnh Thái Nguyên) đã 1 lần thực hiện hành vi giúp sức cho Vũ Công Phương bán 01 bánh Hêrôin (tương đương 350 gam) cho Trần Thị Sáu. Đây là vụ án đặc biệt nghiêm trọng, các bị cáo thực hiện hành vi tàng trữ, vận chuyển, mua bán trái phép chất ma tuý với số lượng rất lớn ma tuý; hành vi của các bị cáo là đặc biệt nguy hiểm cho xã hội, vì hám lợi các bị cáo đã xâm phạm chính sách độc quyền quản lý chất các chất ma túy của nhà nước, gây mât trật tự an ninh địa phương. Với hành vi phạm tội của từng bị cáo nêu trên, TAND tỉnh Bắc Giang tuyên phạt: Nguyễn Tiến Dũng, Lưu Thị Thuần, Nguyễn Thị Long tử hình về tội “Tàng trữ, vận chuyển, mua bán trái phép chất ma tuý” theo điểm b, khoản 4 Điều 194 BLHS; Tráng A Chu và Sồng A Lư tử hình về tội “Vận chuyển trái phép chất ma tuý” theo điểm b, khoản 4 Điều 194 BLHS; Phạm Thuý Điệp và Trần Thị Sáu tù chung thân về tội “Tàng trữ, vận chuyển, mua bán trái phép chất ma tuý” theo điểm b, khoản 4 Điều 194 BLHS; Nguyễn Thị Lộc tù chung thân về tội “Mua bán trái phép chất ma tuý” theo điểm b, khoản 4 Điều 194 BLHS; Nông Thị Hồi tù chung thân về tội “Vận chuyển trái phép chất ma tuý” theo điểm b, khoản 4 Điều 194 BLHS; Nguyễn Thị Thông và Vũ Công Phương 20 năm tù về tội “Tàng trữ, vận chuyển, mua bán trái phép chất ma tuý” theo điểm b, khoản 4 Điều 194 BLHS; Nguyễn Thị Thuỷ 20 năm tù về tội “Tàng trữ, mua bán trái phép chất ma tuý” theo điểm b, khoản 4 Điều 194 BLHS; Tạ Văn Hùng 20 năm tù về tội “Mua bán trái phép chất ma tuý” theo điểm b, khoản 4 Điều 194 BLHS. | ||||||
| 19-JUL-2013 | |||||||
|
Theo cáo trạng, khoảng cuối tháng 1/2012, Trần Văn Um thấy Huỳnh Văn Phúc bán lúa có nhiều tiền, nên bàn bạc với Bé, Thống, Láy, Nguyễn Văn Buôl và Thành (không rõ lai lịch) làm đồng đen giả, lừa bán cho Phúc lấy tiền tiêu xài. Để thực hiện, Um, Bé mua một thỏi chì nặng 2 kg về nấu thành đồng đen giả, rồi cho vào trong sọ dừa và chuẩn bị sẵn một tấm kính bị nứt, quẹt ga bị nổ để khi thử đồng đen, sẽ đánh tráo làm cho Phúc tin là đồng đen thật và phân công Thống gạ bán cho Phúc, Thành đóng vai người tìm mua đồng đen, Láy là người Campuchia có đồng đen cần bán, còn Bé và Um có nhiệm vụ gặp Phúc thử đồng đen để xác định giả thật. Sau khi bàn bạc xong, Thống gặp Phúc cho biết Láy có cục đồng đen cần bán giá 2,5 tỷ đồng và kêu Phúc mua bán lại cho người khác lấy tiền lời. Lúc này, Um sắp xếp cho Thành điện thoại liên hệ với Phúc mua lại với giá 5 tỷ đồng. Vì hám lợi, nên Phúc đồng ý mua bán lại cho Thành. Ngày 12/3/2012, Thống đưa Phúc đến gặp Um và Láy để thử đồng đen, thấy tấm kính bị nứt, quẹt ga bị nổ, làm Phúc tin là đồng đen thật và đồng ý mua giá 2,5 tỷ đồng, đưa trước 2 triệu đồng. Sau đó, khoảng 11 giờ ngày 20/3/2013, Phúc cùng vợ và một người cháu mang 500 triệu đồng đến ấp Sà Lôn, xã Lương Phi, huyện Tri Tôn đưa tiền cho Bé và Um, đồng thời yêu cầu cả hai cùng đi với mình đến gặp Thành để bán lại cục đồng đen đã mua, rồi sẽ đưa tiếp số tiền còn lại. Trên đường đi Bé, Um sợ bị phát hiện đã bỏ chạy, biết bị lừa Phúc tri hô, cùng mọi người đuổi theo bắt Bé giao cho Công an xã Lương Phi lập biên bản quả tang, thu giữ 447 triệu giao lại cho Phúc, số còn lại 55 triệu đồng các đối tượng chiếm đoạt tiêu xài. Ngày 29/3/2012, Bé, Láy và Thống bị khởi tố điều tra. Riêng Um đã bỏ trốn và đang bị truy nã, còn Buôl, Thành bỏ trốn, do không rõ địa chỉ, cơ quan điều tra tiếp tục truy bắt Um để điều tra làm rõ vai trò của Buôl, Thành xử lý sau. Với tính chất, mức độ nguy hiểm của hành vi phạm tội nêu trên của các bị cáo, TAND tỉnh An Giang đã tuyên phạt Trần Văn Bé 10 năm tù; Hồ Văn Thống và Nguyễn Văn Láy mỗi bị cáo 8 năm tù cùng về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản” và buộc các bị cáo cùng có trách nhiệm liên đới bồi thường cho người bị hại số tiền 55 triệu đồng đã chiếm đoạt. |
Theo cáo trạng, khoảng 18 giờ 30 phút ngày 07/10/2012, Nguyễn Hoàng Thanh (Huynh) điều khiển xe gắn máy chở Trần Văn Thọ và Mạnh đi từ hướng kênh đào lên thị xã Châu Đốc để đến karaoke Thảo Nguyên tiếp tục uống rượu. Khi đến khu vực tổ 06, khóm Châu Long 1, phường Vĩnh Mỹ, Thanh điều khiển xe vượt qua xe của chị Huỳnh Thị Hạnh đang chạy cùng chiều. Do thấy chị Hạnh có đeo dây chuyền, Mạnh dùng tay giật đứt sợi dây chuyền của chị Hạnh và kêu Thanh “chạy đi, chạy đi”. Chị Hạnh truy hô “cướp, cướp” và đuổi theo Mạnh và Thanh đến khu vực quán cà phê Vườn Táo thuộc khóm Châu Long 3 thì xe của chị Hạnh đụng vào đuôi xe của Thanh làm ngã xe. Mạnh cầm sợi dây chuyền bỏ chạy ra đồng, chị Hạnh đuổi theo nhưng không bắt kịp. Sau đó, nạn nhân đến Công an phường Vĩnh Mỹ trình báo sự việc. Đến khoảng 19 giờ cùng ngày, tại phòng số 6 Karaoke Thảo Nguyên, do biết chị Hạnh là người quen của Thanh, nên Mạnh nhờ Thanh đem dây chuyền trả lại dùm cho chị Hạnh. Theo kết luận định giá thì sợi dây chuyền vàng 18 kara có trọng lượng 01,17 chỉ, trị giá hơn 3 triệu đồng. Sau đó, thì Mạnh bị khởi tố điều tra. Đối với Thanh và Thọ do không biết và không có sự thỏa thuận, bàn bạc trước với Mạnh về việc tìm tài sản để giật, nên không bị truy cứu trách nhiệm hình sự. Ngày 2/5/2013, TAND thị xã Châu Đốc xử phạt Huỳnh Văn Mạnh 02 năm tù về tội “Cướp giật tài sản”. Sau đó, bị cáo kháng cáo xin được giảm nhẹ hình phạt. Tại phiên tòa phúc thẩm, Hội đồng xét xử cho rằng hành vi phạm tội của bị cáo là nguy hiểm cho xã hội, làm mất an ninh trật tự tại địa phương, gây tâm lý hoang mang, lo sợ trong quần chúng nhân dân, nên mức án mà cấp sơ thẩm xử phạt là tương xứng với tính chất, mức độ hành vi phạm tội của bị cáo, qua phân tích của Hội đồng xét xử, bị cáo tự nguyện rút lại yêu cầu kháng cáo, nên được tòa chấp nhận, ra quyết định đình chỉ xét xử phúc thẩm, án sơ thẩm có hiệu lực pháp luật. | ||||||
| 22-JUL-2013 | |||||||
|
Theo cáo trạng, ngày 19/4/2010, Ngô Quốc Bảo, Đinh Ngọc Trung, Trương Quốc Vũ, Huỳnh Ngọc Thọ sử dụng máy quay phim của Bảo quay lại hình ảnh tổ tuần tra kiểm soát giao thông của phòng cảnh sát giao thông đường bộ/ đường sắt Công an tỉnh Thừa Thiên Huế gồm anh Nguyễn Ngọc Vinh, cấp bậc Trung tá, đội phó, làm tổ trưởng; anh Trần Hải Vân, cấp bậc Trung tá, anh Trần Văn Vấn, cấp bậc Thiếu tá; anh Bùi Mạnh Hùng cấp bậc Thiếu úy và anh Trần Châu Nguyên cấp bậc Thượng úy có sai phạm về quy trình khi làm nhiệm vụ dừng phương tiện ô tô để kiểm tra và xử lý tại km 876 cộng 300 QL 1A thuộc địa phận xã Lộc Thủy, huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên Huế. Cụ thể: Tổ tuần tra kiểm soát giao thông yêu cầu dừng nhiều phương tiện (xe ô tô) cùng một lúc; khi gặp tài xế, cảnh sát giao thông không đưa tay chào, không trực tiếp đến phương tiện để kiểm tra thực tế; tác phong công tác không nghiêm túc,… Sau đó, Ngô Quốc Bảo cùng đồng bọn vào Đà Nẵng sao chép qua USB gửi cho các anh cảnh sát giao thông Công an tỉnh Thừa Thiên Huế đe dọa uy hiếp tinh thần và chiếm đoạt của các anh cảnh sát giao thông số tiền 120 triệu đồng. Tại phiên tòa, cả 4 bị cáo đều khai nhận hành vi phạm tội, đều tỏ thái độ hối hận, ăn năn. Sau quá trình thẩm vấn, tranh luận và nghị án, Hội đồng xử nhận định, các bị cáo có đầy đủ năng lực trách nhiệm hình sự, nhận thức được dùng thủ đoạn đe dọa uy hiếp người khác để chiến đoạt tài sản là vi phạm pháp luật nhưng do mục đích muốn kiếm tiền một cách bất chính để tiêu xài cá nhân nên vẫn liều lĩnh phạm tội. Hành vi của các bị cáo là nguy hiểm cho xã hội, xâm phạm quyền sở hữu về tài sản của người khác, ảnh hưởng xấu đến trật tự trị an nên phải bị xử phạt nghiêm để răn đe giáo dục phòng ngừa chung nên Hội đồng xét xử phạt Bảo 6 năm tù, Trung 5 năm 6 tháng tù, Thọ 2 năm 6 tháng tù và Vũ 2 năm tù. Đối với hành vi các cảnh sát giao thông Công an tỉnh Thừa Thiên Huế, cơ quan cảnh sát điều tra Công an tỉnh Thừa Thiên Huế đã tiến hành điều tra, xác minh nhưng không xác định được cảnh sát giao thông có hành vi nhận tiền mãi lộ của các lái xe nên không có cơ sở để xử lý và xác định có sai phạm về quy trình khi làm nhiệm vụ dừng phương tiện ô tô để kiểm tra và xử lý nên Công an tỉnh Thừa Thiên Huế đã ra quyết định xử lý kỷ luật đối với Nguyễn Văn Vinh, Trần Văn Vấn, Bùi Mạnh Hùng, Trần Văn Vân. Riêng Trần Châu Nguyên. Mong rằng, mức hình phạt nghiêm minh của Hội đồng xét xử TAND tỉnh Thừa Thiên Huế không chỉ là hình phạt cho các bị cáo thực hiện hành vi cưỡng đoạt tài sản nêu trên, mà là cảnh tỉnh chung cho tất cả những ai “lăm le” vi phạm pháp luật hình sự, chỉ vì muốn kiếm tiền dễ dàng mà không phải lao động. | |||||||
| 24-JUL-2013 | |||||||
|
Theo cáo trạng, khoảng 14 giờ 30 phút ngày 12/3/2013, tổ công tác Đồn biên phòng Bát Xát đang làm nhiệm vụ tại thôn 1 - xã Bản Vược - huyện Bát Xát phát hiện bắt quả tang Nông Văn Chẵn đang bán ma túy cho Đinh Sen Ka. Thu giữ dưới nền phòng khách 06 gói giấy nhỏ bên trong đều chứa chất bột khô, mầu trắng, thu giữ trên mặt bàn kê dưới bàn thờ 104.000 đồng. Tại bản Kết luận giám định của Phòng kỹ thuật hình sự Công an tỉnh Lào Cai kết luận: 0,17 gam và 0,10 gam chất bột khô, mầu trắng, vón cục do Đồn biên phòng Bát Xát thu giữ của Nông Văn Chẵn ngày 12/3/2013 gửi đến giám định là Hêrôin. Quá trình điều tra và tại phiên toà bị cáo thành khẩn khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình. Xét thấy, hành vi của bị cáo là nguy hiểm cho xã hội, vi phạm pháp luật. Vì vậy, cần phải xử các bị cáo một mức án thật nghiêm khắc mới có tác dụng giáo dục răn đe phòng ngừa chung. Hội đồng xét xử TAND huyện Bát Xát đã tuyên phạt bị cáo Nông Văn Chẵn 07 năm tù về tội: “Mua bán trái phép chất ma túy” và phạt 5.000.000đ sung công quỹ Nhà nước. |
Theo cáo trạng, khoảng 17 giờ ngày 09/01/2013 Phạm Hòa Bình điều khiển xe mô tô biển số 67M3-5243 chở Nguyễn Huỳnh Minh Trí (Tèo) đến khu vực công viên thị trấn Tri Tôn để ăn chè, khoảng 20 phút sau, Bình điều khiển xe chở Trí hướng thị trấn Núi Tô theo đường Trần Hưng Đạo, trên đường đi Trí phát hiện chị Trương Thị Chi (Rơi) điều khiển xe đạp phía trước cùng chiều trên cổ có đeo sợi dây chuyền màu vàng, Trí kêu Bình chạy chậm lại tới đoạn vắng để ra tay giật dây chuyền. Khi đến khu vực chùa dưới của người Khmer thuộc khóm 4, thị trấn Tri Tôn, Bình điều khiển xe mô tô chạy vượt lên cho Trí dùng tay phải giật sợi dây chuyền của chị Chi, rồi cả hai điều khiển xe về nhà khóm 6, thị trấn Tri Tôn cất giấu. Sau đó, bị phát giác, Bình và Trí đến Công an đầu thú. Ngày 19/01/2013, Bình, Trí bị khởi tố, tạm giam để điều tra. Căn cứ biên bản định giá số 02 ngày 16/01/2013 của Hội đồng định giá trong tố tụng hình sự, thì sợi dây chuyền vàng 18k, có giá trị là 5.600.000 đồng. Tại bản án hình sự sơ thẩm số 17/2013/HSST ngày 10/5/2013 của Tòa án nhân dân huyện Tri Tôn đã áp dụng điểm d khoản 2 Điều 136; điểm p khoản 1 Điều 46; Điều 20; Điều 41 Bộ luật hình sự, xử phạt: Phạm Hòa Bình và Nguyễn Huỳnh Minh Trí mỗi bị cáo mức án 04 năm 06 tháng tù cùng về tội “Cướp giật tài sản”. Sau khi xét xử sơ thẩm, ngày 13/5/2013, bị cáo Nguyễn Huỳnh Minh Trí kháng cáo xin được giảm nhẹ hình phạt. Tại phiên tòa, Hội đồng xét xử phúc thẩm đã phân tích, giải thích pháp luật, bị cáo đã tự nguyện rút lại yêu cầu kháng cáo, nên được tòa chấp nhận, ra quyết định đình chỉ xét xử phúc thẩm, án sơ thẩm có hiệu lực thi hành. | ||||||
|
Theo hồ sơ, khoảng 14 giờ 40 phút, ngày 27/7/2012, tại khu vực ấp Sóc Triết, xã Cô Tô, huyện Tri Tôn lực lượng Công an xã Cô Tô đã tiến hành kiểm tra hành chính, phát hiện Nguyễn Thị Gái cất giấu: 01 cùi lai số đề; 04 tập giấy trắng, 01 điện thoại di động và số tiền 314.000 đồng, nên lập biên bản bắt quả tang. Qua đối chiếu 36 tờ lai số đề, thể hiện số tiền mà Nguyễn Thị Gái đã bán số đề trong ngày 27/7/2012 là 2.048.000 đồng. Ngày 15/01/2013, Gái bị khởi tố, đến ngày 02/4/2013 thì bị bắt tạm giam. Tại bản án hình sự sơ thẩm số 16/2013/HSST ngày 12/4/2013 của Tòa án nhân dân huyện Tri Tôn đã xử phạt Nguyễn Thị Gái 08 tháng tù về tội “Đánh bạc”. Ngoài ra, án sơ thẩm còn tuyên về hình phạt bổ sung, xử lý vật chứng, án phí và quyền kháng cáo theo luật định. Đến ngày 12/4/2013, bị cáo Nguyễn Thị Gái kháng cáo án xin được giảm nhẹ hình phạt. Hội đồng xét xử phúc thẩm thấy rằng, sau khi xét xử sơ thẩm, bị cáo đã nộp xong hình phạt bổ sung 3 triệu đồng (theo biên lai thu tiền số 006076 ngày 16/7/2013 của Cục thi hành án Dân sự tỉnh An Giang), bị cáo bị bệnh cao huyết áp, máu nhiễm mỡ có sổ khám bệnh kèm theo, nên đây được xem là tình tiết giảm nhẹ hình mới để xem xét chấp nhận yêu cầu kháng cáo, sửa án sơ thẩm, giảm từ 08 tháng tù xuống còn 05 tháng tù. | |||||||
| 25-JUL-2013 | |||||||
|
Đỗ Ngọc Minh, sinh năm 1983, trú tại phường 6, thành phố Bến Tre, tỉnh Bến Tre; Phạm Văn Hiếu, sinh năm 1975, trú tại phường 1, thành phố Bến Tre, tỉnh Bến Tre; Phạm Trương Thiên Ái, sinh năm 1986, trú tại ấp Phước Lễ, xã Thành Triệu, huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre; Hồ Thanh Vi, sinh năm 1990, trú tại ấp 9, xã Tân Thạch, huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre; Trần Thanh Sơn, sinh năm 1985, trú tại phường 8, thành phố Bến Tre, tỉnh Bến Tre; Đinh Văn Phul, sinh năm 1992, trú tại ấp Thanh Sơn 2, xã Thanh Tân, huyện Mỏ Cày Bắc, tỉnh Bến Tre; Trương Hoàng Tâm, sinh năm 1984, trú tại ấp 9, xã Tân Thạch, huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre; Phan Ngọc Hòa, sinh năm 1977, trú tại số phường 1, thành phố Bến Tre, tỉnh Bến Tre; Đồng Thanh Khánh Truyền, sinh năm 1983; trú tại khu phố 1, phường 4, thành phố Bến Tre, tỉnh Bến Tre; Lý Hoàng Vũ, sinh năm 1991, trú tại phường 3, thành phố Bến Tre, tỉnh Bến Tre là những người bị áp dụng biện pháp đưa vào cơ sở chữa bệnh tại Trung tâm Chữa bệnh - Giáo dục - Lao động xã hội thuộc Sở Lao động - Thương binh và Xã hội tỉnh Bến Tre. Phan Ngọc Hòa được phân công làm nhiệm vụ trưởng khu D, Đỗ Ngọc Minh được phân công làm nhiệm vụ đội trưởng phụ trách phòng D3. Minh, Hiếu, Ái, Vi, Sơn, Phul, Tâm, Truyền và Vũ ở chung phòng D3, Phan Ngọc Hòa ở phòng D4. Trần Thanh Dũng bị đưa vào Trung tâm Chữa bệnh - Giáo dục - Lao động xã hội ngày 26/9/2012. Dũng được chuyển từ phòng cắt cơn nghiện sang phòng D3. Thi hành “lệnh” của Đỗ Ngọc Minh là “Đánh nó tụi bây”quy định kiểu “ma cũ ăn hiếp ma mới”, Hiếu, Ái, Vi, Phul và Tâm xông vào đánh Dũng liên tục bằng tay, chân. Minh lấy đoạn nhựa (ống nước) trong phòng đánh Dũng nhiều cái, Hiếu dùng tay đánh vào mặt Dũng nhiều cái và lấy đoạn gỗ thường dùng để máng quần áo trong phòng đánh nhiều cái vào mặt và chân Dũng. Sơn dùng chân đá vào vai và ngực Dũng lúc này Hiếu bỏ đoạn gỗ ra, Sơn nhặt lấy đoạn gỗ của Hiếu vừa bỏ xuống tiếp tục đánh Dũng. Vũ và Truyền từ trên gác xuống cũng tham gia đánh Dũng. Vũ và Truyền dùng chân đá nhiều cái vào cơ thể Dũng. Sau đó Dũng xin đi vào nhà vệ sinh, Tâm và Vi kè Dũng đến cửa nhà vệ sinh để Dũng tự đi thì Dũng bị ngất xỉu té ngã và chết trong nhà vệ sinh. Qua khám nghiệm đại thể, vi thể, độc chất của nạn nhân: Trần Thanh Dũng tử vong do: Xuất huyết, tụ máu dưới màng cứng, phù não, phù phổi, vỡ lách, trụy tim mạch. Tại phiên tòa, các bị cáo đã khai nhận hành vi phạm tội và chấp nhận bồi thường toàn bộ theo yêu cầu của phía bị hại. Hội đồng xét xử tuyên xử Đỗ Ngọc Minh, Phan Ngọc Hòa, Phạm Văn Hiếu, Phạm Trương Thiên Ái, Hồ Thanh Vi, Trần Thanh Sơn, Đinh Văn Phul, Trương Hoàng Tâm, Đồng Thanh Khánh Tuyền và Lý Hoàng Vũ phạm tội “giết người”, xử phạt Đỗ Ngọc Minh 20 (hai mươi) năm tù; Phan Ngọc Hòa 14 (mười bốn) năm tù; Phạm Văn Hiếu 13 (mười ba) năm tù; Phạm Trương Thiên Ái 10 (mười) năm tù; Hồ Thanh Vi (Quen) 10 (mười) năm tù; Trần Thanh Sơn 14 (mười bốn) năm tù; Đinh Văn Phul 12 (mười hai) năm tù; Trương Hoàng Tâm 12 năm 06 tháng (mười hai năm rưỡi) tù; Đồng Thanh Khánh Truyền 14 (mười bốn) năm tù; Lý Hoàng Vũ 10 (mười) năm tù; đồng thời buộc các bị cáo phải liên đới tiếp tục bồi thường cho đại diện gia đình bị hại số tiền là 130.007.000 đồng. | |||||||
| 26-JUL-2013 | |||||||
|
Khoảng 21 giờ ngày 18/2/2013, Nguyễn Nam Khánh đi đến nhà Nguyễn Hữu Mạnh tại xóm 11 xã Nghi Trung, huyện Nghi Lộc, Nghệ An, tại đây, Khánh gặp Đặng Lê Phương và ông Đặng Huy Tân (bố của Phương), khi Khánh đến thì Phương nhảy vào đánh Khánh thì được mọi người can ngăn, giữa Khánh và ông Tân xảy ra chửi nhau, Khánh bỏ đi. Sau đó Nguyễn Nam Khánh cầm theo một khúc gậy tìm đến nhà Đặng Lê Phương để đánh trả thù, trên đường đi Khánh gặp Bạch Anh Quỳnh (sinh năm 1982), khi thấy Khánh cầm gậy, ngoài ra trên người có vết xước, Quỳnh liền hỏi chuyện Khánh, khi biết chuyện mâu thuẫn giữa Khánh và cha con ông Tân, Quỳnh liền gọi điện cho ông Tân để giảng hòa. Sau đó Khánh vứt gậy và cùng với Bạch Anh Quỳnh đến nhà ông Tân. Khi đến nơi ông Tân ra mở cửa, Khánh đi vào trước thì ông Tân có nói "Chuyện con nít", Nguyễn Nam Khánh nói "Chuyện con nít sao ông đập tui", giữa ông Tân và Khánh xảy ra xô xát, Nguyễn Nam Khánh đã rút súng mang theo trong người bắn vào lưng ông Tân, rồi bỏ chạy. Hậu quả ông Đặng Huy Tân tử vong sau đó. Quá trình điều tra và xét xử công khai đã làm rõ nguyên nhân xẩy ra vụ án là do, trước đó khoảng 13 giờ ngày 10/02/2013, Đặng Lê Phương và Nguyễn Nam Khánh có tham gia đánh bài ăn tiền với hình thức ba cây tại nhà anh Phạm Công P, ở xóm 13 xã Nghi Trường, trong quá trình chơi do nghi ngờ Khánh chơi gian lận nên Đặng Lê Phương đã ném bài vào mặt Khánh, hai bên xảy ra xô xát và được mọi người can ngăn, khi Khánh gặp cha con ông Tân tại nhà Nguyễn Hữu Mạnh đã xẩy ra xô xát, sự việc dẫn đến cái chết đau lòng của ông Đặng Huy Tân. Còn khẩu súng Khánh dùng để bắn ông Tân, Nguyễn Nam Khánh khai nhặt được vào sáng ngày 18/2/2013, trong súng có 03 viên đạn, khẩu súng này Khánh luôn mang theo khi đến nhà Nguyễn Hữu Mạnh và khi tìm đến nhà ông Tân để đánh trả thù. Hội đồng xét xử đã làm rõ hành vi giết người và tàng trữ trái phép vũ khí quân dụng của bị cáo, Tuyên phạt bị cáo tù chung thân về tội Giết người, 02 năm tù về tội Tàng trữ, sử dụng trái phép vũ khí quân dụng. Tổng hợp hình phạt bị cáo phải chịu mức án Tù chung thân. |
Theo cáo trạng, khoảng 12 giờ ngày 3/4/2012, Chau Chư, Chau Đốc, Phước cùng với Chau Suônh, Chau Rết, Chau Phon, Hong Sóc Chia, Săn Sa Wúth, ArKhơmao, Chau Hom, Rôm, Hel (quốc tịch Campuchia) tổ chức uống rượu tại nhà Suônh. Trong lúc uống rượu, Chau Suônh rủ cả nhóm đến nhà Chau Thai tại ấp Sơn Tây, xã Thới Sơn, huyện Tịnh Biên cướp tài sản chia nhau tiêu xài. Suônh bảo Chau Đốc chỡ Hong Sóc Chia đến nhà của Thai quan sát và 200.000 đồng cho Chau Chư mua 10 m dây dù, 01 đèn pin. Đến khoảng 21 giờ 15 phút cùng ngày, Arkhơmao cầm cây sà beng, Phon cầm cây vuông, Hel, Rôm mỗi người đem theo 01 khẩu súng ngắn, Hom cầm cây súng AK cùng Wúth, Rết đến nhà khống chế, dùng cây vuông đánh nhiều cái vào người Thai, Néang Bích Thủy, Néang Kon (vợ và con Thai), đập vỡ tủ kính lấy 71 chỉ vàng 24K, 27 chỉ vàng 18K, 07 điện thoại di động và số tiền 68.570.000 đồng, tổng cộng hơn 435 triệu đồng, rồi dùng dây, băng keo trói, bịt miệng những người trong gia đình của Thai, rồi tẩu thoát. Sau đó, các nạn nhân được người dân phát hiện đưa đi điều trị, đến ngày 9/4/2012 thì ra viện, với tỷ lệ thương tật của ba người là 10%. Sau khi cướp được tài sản, cả nhóm đem về nhà Suônh chia nhau, Suônh chia cho Chư 500.000 đồng, Đốc 200.000 đồng, rồi cùng nhau bỏ trốn. Sau đó, Chau Đốc, Chau Chư và Lâm Thành Phước bị phát hiện bắt giữ. Ngoài ra, quá trình điều tra còn xác định, vào năm 2010, Chau Đốc và Chau Chư còn thực hiện trót lọt hai vụ trộm cắp xe mô tô của hai anh Chau Chách Ra và Mai Trí Bình, trị giá hơn 9,3 triệu đồng. Đối với Phước mặc dù không tham gia, nhưng biết việc Chau Suônh và đồng phạm cướp tài sản mà không tố giác, nên phải chịu trách nhiệm về tội không tố giác tội phạm. Các đối tượng là người Việt Nam, cơ quan Cảnh sát điều tra – Công an tỉnh An Giang đã khởi tố, truy nã, khi nào bắt được sẽ xử lý sau. Riêng các đối tượng còn lại người Campuchia, cơ quan Cảnh sát điều tra – Công an tỉnh An Giang đã thông báo đến cơ quan chức năng của Campuchia điều tra, xử lý. Xét thấy vụ án mang tính chất nghiêm trọng, sau khi xem xét đầy đủ, toàn diện các chứng cứ, những tình tiết của vụ án cũng như lời bào chữa của Luật sư…, Hội đồng xét xử đã tuyên phạt Chau Chư và Chau Đốc mỗi bị cáo 14 năm tù về tội “Cướp tài sản” và 01 năm tù về tội “Trộm cắp tài sản”, tổng hợp hình phạt chung buộc mỗi bị cáo phải chấp hành là 15 năm tù, Lâm Thành Phước 01 năm tù, nhưng cho hưởng án treo về tội “Không tố giác tội phạm”. Ngoài ra, về trách nhiệm dân sự, tòa còn buộc hai bị cáo Chau Chư và Chau Đốc phải có trách nhiệm liên đới hoàn trả lại cho gia đình ông Chau Thi số tiền hơn 435 triệu đồng đã chiếm đoạt, chi phí điều trị, tổn thất tinh thần 30 triệu đồng và bồi thường cho hai anh Chau Chách Ra, Mai Trí Bình trị giá hai chiếc xe mô tô đã chiếm đoạt với số tiền hơn 9,3 triệu đồng. | ||||||
|
Theo cáo trạng, khoảng 19 giờ ngày 07/10/2012, Tiến và Hiếu đến quán “Tái Thành” thuộc ấp Hòa Phú 1, thị trấn An Châu, huyện Châu Thành uống rượu. Trước khi đi, Tiến lấy hai cây dao, đưa cho Hiếu một cây dao xếp dài 21 cm, còn mình giữ lại một cây dao phi lê cá dài 33 cm, cất giấu trong người. Đến khoảng 22 giờ cùng ngày, cả hai ra về, cách nhà khoảng 300 m thì gặp Lê Chí Hiền (anh họ của Tiến, người cùng xóm) chạy xe đạp ngang qua, Hiếu nói khích, dẫn đến cự cãi. Hiền chạy xe đạp về nhà, nhưng vẫn ấm ức, nên quay lại khu vực đầu cầu ván trước nhà của Tiến, tiếp tục cự cãi với Tiến và Hiếu, Tiến liền móc dao ra đâm mạnh một nhát vào vùng ngực trái, Hiền được mọi đưa đi cấp cứu, nhưng đã chết trên đường đến bệnh viện do sốc mất máu cấp vì vết thương thấu ngực đứt động, tĩnh mạch, thủng phổi. Gây án xong vụ án, Tiến ném dao xuống kênh và được Hiếu đưa 20.000 đồng, một điện thoại Nokia 6020 để Tiến bỏ trốn. Đến ngày hôm sau, Tiến được gia đình vận động đến Công an đầu thú. Ngày 11/10/2012, Tiến và Hiếu bị khởi tố điều tra. Tại bản án hình sự sơ thẩm số 31/2013/HSST ngày 9/5/2013 của TAND tỉnh An Giang đã xử phạt Huỳnh Quốc Tiến 08 năm tù về tội “Giết người”, Nguyễn Văn Hiếu 01 năm tù về tội “Không tố giác tội phạm”. Sau khi xét xử sơ thẩm, đại diện hợp pháp của người bị hại kháng cáo yêu cầu bị cáo phải bồi thường chi phí mai táng và tổn thất tinh thần theo quy định của pháp luật. Tại phiên tòa phúc thẩm, bà Nguyễn Thị Oanh đại diện hợp pháp người bị hại yêu cầu bồi thường các khoản bồi thường tổng cộng 63 triệu đồng, được bị cáo Huỳnh Quốc Tiến đồng ý. Xét thấy sự thỏa thuận của bị cáo và đại diện hợp pháp của người bị hại là hoàn toàn tự nguyện, phù hợp pháp luật, không trái đạo đức xã hội, nên được Hội đồng xét xử chấp nhận, buộc bị cáo Huỳnh Quốc Tiến bồi thường cho gia đình bị hại số tiền 63 triệu đồng. Các phần quyết định của án sơ thẩm không có kháng cáo, kháng nghị được giữ nguyên. |
Theo cáo trạng,khoảng 12 giờ 30 ngày 2/10/2012, sau khi uống rượu về, Đen thấy nhà của anh Nguyễn Văn Tánh (dượng rể của Đen) có tiệc giỗ, Đen liền vào nhà xin được tham gia, nhưng anh Tánh không cho, bảo Đen ra phía sau nhà uống bia với Nguyễn Văn Tình, Nguyễn Văn Tấn (con cả Tánh), Lê Thanh Bình và Nguyễn Văn Tây (bạn của Tình). Khi mỗi người uống khoảng 3 lon bia, sợ Đen gây sự, nên cả nhóm nghỉ. Tức giận việc Tánh không cho uống bia, Đen về nhà lấy một bóng đèn dài 1,2 m tự đập vào đầu mình làm vỡ bóng đèn, rồi vào nhà đánh Tánh, bị Tánh dùng ghế ném nhưng không trúng và được mọi người can ngăn. Tức giận, Đen về nhà lấy một cây kéo dài 23 cm chạy đến. Hoảng sợ, người nhà anh Tánh đóng cửa lại, Đen đập cửa sau xông vào, dùng kéo đâm liên tiếp nhiều nhát vào hông và ngực trái làm anh Tánh ngã xuống bất tỉnh và đã tử vong trên đường đưa đi cấp cứu do sốc mất máu cấp vì vết thương thấu ngực, thủng tim. Gây án xong, Đen bị bắt giữ ngay sau đó. Ngày 24/4/2013, TAND tỉnh An Giang xét xử sơ thẩm và tuyên phạt bị cáo Lê Văn Đồng Đen 20 năm tù về tội “Giết người”, đồng thời ghi nhận sự tự nguyện thỏa thuận của bị cáo và đại diện người bị hại, để buộc bị cáo có trách nhiệm bồi thường cho gia đình bị hại số tiền 50 triệu đồng. Sau khi xét xử sơ thẩm, bị cáo kháng cáo xin được giảm nhẹ hình phạt. Hội đồng xét xử phúc thẩm cho rằng hành vi phạm tội của bị cáo là đặc biệt nguy hiểm cho xã hội, mang tính côn đồ, hung hãn, quyết tâm phạm tội đến cùng, nên án sơ thẩm xử phạt bị cáo là có căn cứ, đúng người, đúng tội. Do đó, tòa đã bác kháng cáo, giữ nguyên bản án sơ thẩm | ||||||
|
Theo cáo trạng của Viện kiểm sát nhân dân TP Đà Nẵng: từ ngày 16/4/2011 (ngày Vũ trốn khỏi trại giam số 3, Tân Kỳ, tỉnh Nghệ An) đến ngày 08/01/2012 Vũ đã thực hiện nhiều vụ trộm cắp tại 16 tỉnh thành trên toàn quốc, trong đó 06 tỉnh có sự tham gia của Phú gồm: Thanh Hóa, Quảng Trị, Đăk Lăk, Ninh Thuận, Bà Rịa – Vũng Tàu, Sóc Trăng. Số nguyên đơn dân sự lên đến 31 tổ chức, cá nhân; 66 người bị hại và 10 người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan. Vũ và Phú thực hiện hành vi trộm cắp tại thành phố Đà Nẵng 06 vụ chiếm đoạt tài sản tổng trị giá 212.963.000đ; tại Vĩnh Phúc 01 vụ chiếm đoạt 50.000.000đ; tại Thanh Hóa 04 vụ chiếm đoạt 254.000.000đ; tại Quảng Bình 02 vụ chiếm đoạt 411.840.000đ; tại Quảng Trị chiếm đoạt 47.183.000đ; tại Thừa Thiên Huế 04 vụ chiếm đoạt 156.855.000đ; tại Quảng Nam 02 vụ chiếm đoạt 302.451.872đ; tại Bình Định 02 vụ chiếm đoạt 56.886.000đ; tại Ninh Thuận 02 vụ chiếm đoạt 74.522.000đ; tại Bà Rịa – Vũng Tàu 02 vụ chiếm đoạt 18.520.000đ; tại Đăk Lăk 02 chiếm đoạt 347.833.000đ; tại Sóc Trăng 02 vụ chiếm đoạt 61.388.400đ. Ngoài 31 vụ trộm cắp xác định được bị hại thì Vũ còn khai nhận đã thực hiện 05 vụ trộm cắp tại các tỉnh Bình Dương, Vĩnh Long, Hà Nội, Cần Thơ. Điển hình như các vụ trộm cắp xảy ra tại tỉnh Quảng Bình: vào khoảng 01h00’ ngày 15/12/2011, Vũ điều khiển xe ôtô chạy từ Đà Nẵng ra Quảng Bình. Vũ dừng lại quan sát Sở Công thương, thấy bảo vệ cơ quan đang ngủ, Vũ đột nhập lên tầng 2 cạy phá khóa cửa phòng làm việc của Giám đốc lục soát lấy 01 máy ảnh kỹ thuật. Tiếp đó, Vũ cạy phá khóa vào phòng kế toán lục tìm tài sản nhưng không lấy được gì. Vũ tiếp tục xuống tầng 1, vào phòng văn thư cạy phá két sắt lấy 95.000.000đ và tài sản riêng của bà T.T.M gửi trong két sắt gồm: 01 dây chuyền vàng 24K, dây móc xích bằng vàng 2 chỉ, 02 nhẫn vàng. Tổng tài sản chiếm đoạt là 121.840.000đ. Sau đó Vũ chạy đến TP Vinh thuê khách sạn nghỉ lại. Đến 01giờ 00 ngày 17.12.2011, Vũ chạy từ TP Vinh về Sở Tư pháp tỉnh Quảng Bình dừng lại quan sát, thấy bảo vệ cơ quan đã ngủ, Vũ vào trong cạy phá cửa vào phòng Giám đốc sở lục tìm tài sản nhưng không lấy được gì. Tiếp tục Vũ cạy phá khóa vào phòng Trung tâm dịch vụ bán đấu giá tài sản, lấy 58.000.000đ. Sau đó, Vũ vào phòng Giám đốc Trung tâm lấy 6.000.000đ, 01 dây chuyền vàng 2chỉ, 04 cây vàng SJC, 05 nhẫn vàng 10 chỉ. Tổng tài sản bị chiếm đoạt 290.000.000đ. Theo nhận định của Hội đồng xét xử thì Nguyễn Tuấn Vũ là người giữ vai trò quyết định, đa số các vụ trộm cắp là do một mình Vũ thực hiện, Vũ là người không có việc làm và chỗ ở ổn định, hàng ngày Vũ thường đi đến nhiều tỉnh và chọn các công sở để đột nhập vào trộm cắp tài sản, lấy đó là nguồn sống chính, hành vi của Vũ phạm tội thuộc tình tiết tăng nặng “có tính chất chuyên nghiệp” và “xâm phạm tài sản Nhà nước”. Ngoài ra Vũ còn rủ rê, lôi kéo Phú cùng tham gia chở mình đi chọn địa điểm và tẩu thoát sau khi phạm tội, tổng giá trị Vũ chiếm đoạt là 1.994.441.000đ. Nguyễn Tuấn Vũ có nhân thân xấu, đã có 03 tiền án về tội “Trộm cắp tài sản”, phạm tội lần này thuộc trường hợp “tái phạm nguy hiểm”. Ngoài ra, trước khi thực hiện tội phạm Vũ đã có hành vi “Chiếm đoạt tài liệu của cơ quan Nhà nước” tại tỉnh Thái Nguyên và “Trốn khỏi nơi giam” tại trại giam số 3, tổng cục VIII – Bộ Công an. Tuy quá trình điều tra cũng như tại phiên tòa Vũ khai báo thành khẩn, tự nguyện khai ra các lần phạm tội của mình, nhưng xét thấy Vũ có nhân thân xấu, phạm tội thuộc trường hợp “tái phạm nguy hiểm” và “có tính chất chuyên nghiệp” nên cần phải bị xử lý thật nghiêm khắc. Đối với Nguyễn Quốc Phú là người tham gia dùng xe ôtô chở Vũ đi tìm chọn, khảo sát địa điểm để trộm cắp tài sản, tìm nơi lưu trú và chở Vũ tẩu thoát. Trong vụ án này, Phú tham gia cùng Vũ 09 lần chiếm đoạt số tiền 232.932.000đ. Mặc dù, Phú không phải là người thực hành, cũng không phải là người làm nhiệm vụ cảnh giới nhưng hành vi chở Vũ đi tìm địa điểm tại nhiều tỉnh thành trên cả nước, đồng thời chở Vũ tẩu thoát sau những lần phạm tội là giúp sức đắc lực cho Vũ thực hiện hành vi trộm cắp. Phú có nhân thân xấu, đã có 03 tiền án. Tòa án nhân dân TP Đà Nẵng tuyên phạt Nguyễn Tuấn Vũ 17 năm tù, tổng hợp với mức hình phạt của hai bản án TAND TP Hà Nội và TAND TP Bắc Ninh, Vũ phải nhận tổng mức hình phạt là 30 năm và Nguyễn Quốc Phú bị tuyên phạt 7 năm tù. Ngoài ra, Vũ và Phú còn phải bồi thường gần 2 tỷ đồng cho các bị hại. | |||||||
| 27-JUL-2013 | |||||||
|
Vào các năm 2000, 2005 và 2008, Trần Tuấn Anh đã bị TAND thành phố Vinh xử phạt hơn 12 năm tù về các tội “Tàng trữ trái phép chất ma túy”, “Mua bán trái phép chất ma túy”. Tuy nhiên, sau án phạt 8 năm tù vào năm 2008, Trần Tuấn Anh được hoãn thi hành án để chữa bệnh, nhưng đối tượng đã lợi dụng tình tiết đó để tiếp tục thực hiện các hành vi liên quan đến ma túy. Đầu mối lấy hàng của Tuấn Anh chủ yếu từ Lào với một người đàn ông tên Mập rồi “trao” cho các con nghiện ở thành phố Vinh và thành phố Hồ Chí Minh. Tại thành phố Hồ Chí Minh, Trần Tuấn Anh làm quen với Nguyễn Thị Hương (sinh năm 1984, quê tỉnh Kiên Giang; tạm trú quận Tân Phú, thành phố Hồ Chí Minh), và Hương trở thành đầu mối “tiêu thụ” ma túy cho Trần Tuấn Anh. Không chỉ dừng lại ở đó lần nay, Trần Tuấn Anh lại thực hiện phi vụ “hoành tráng” hơn. Theo hồ sơ vụ án, từ tháng 8/2011 đến 2/2012, Trần Tuấn Anh tàng trữ trái phép 03 khẩu súng quân dụng, một quả lựu đạn, 213 viên đạn và nhiều lần mua bán trái phép chất ma túy tổng cộng 8.736,8941 gam. Ngày 24/2/2012, lực lượng Cảnh sát giao thông, Công an tỉnh Quảng Trị yêu cầu kiểm tra phương tiện xe ô tô 4 chỗ do Trần Tuấn Anh điều khiển, nhưng Trần Tuấn Anh không chấp hành mà còn sử dụng súng K59 và một quả lựu đạn để đe dọa và chống lại người thi hành công vụ. Cùng tham gia phạm tội với Tuấn Anh, còn có Lê Thanh Luân (sinh năm 1986, trú tại huyện Nông Cống, tỉnh Thanh Hóa; tạm trú tại thành phố Vinh, tỉnh Nghệ An là người giúp Tuấn Anh chống lại người thi hành công vụ, đồng thời cất giữ 10,8763 gam ma túy tổng hợp dạng đá. Đồng bọn đắc lực còn có Dương Trọng Phú (sinh năm 1991, trú tại Đô Lương, tỉnh Nghệ An) trong việc mua bán và vận chuyển ma túy. Nguyễn Ngọc Nhu (sinh năm 1988, ở Nam Định, tạm trú tại quận Tân Bình, thành phố Hồ Chí Minh; Trần Minh Tú (sinh năm 1981, quê ở Đồng Tháp, tạm trú tại quận Bình Thạnh, thành phố Hồ Chí Minh; Trần Hữu Hiền ( sinh năm 1986, quê ở Hải Lăng, Quảng Trị, tạm trú tại thành phố Vũng Tàu, tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu là cánh tay phải của Nguyễn Thị Hương và Trần Tuấn Anh trong việc bán lại ma túy cho các con nghiện nơi địa bàn đối tượng đang sinh sống. Nhận thấy hành vi của các bị cáo nguy hiểm cho xã hội, tòa tuyên phạt Trần Tuấn Anh tù chung thân, Trần Hữu Hiền 12 năm tù, Lê Thanh Luân 2,5 năm tù, Nguyễn Thị Hương 20 năm tù, Dương Trọng Phú 18 năm tù, Trần Minh Tú 8 năm tù và Nguyễn Ngọc Nhu 7 năm tù và thu giữ các tang vật trong vụ án. |
Theo cáo trạng, khoảng 16 giờ 30 ngày 21-2-2013, tại khu đất trống nằm giữa 2 số nhà 11A và 11B kiệt 22 đường Trần Thanh Mại, phường An Đông, thành phố Huế, Võ Nguyên Đường, Cao Thị Ty, Cao Thị Sa, Phan Thị Như Ngọc, Lê Thị Xuân Ngân, Lê Văn Dũng và một số đối tượng (không rõ lai lịch, địa chỉ) tham gia đánh bạc bằng hình thức xóc dĩa ăn tiền, thì bị Công an thành phố Huế bắt quả tang. Tang vật thu tại chiếu bạc là 3,2 triệu đồng. Tổng số tiền các bị cáo sử dụng vào việc đánh bạc hơn 42 triệu đồng. Tại phiên tòa xét xử, các bị cáo đã khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình. Sau khi nghiên cứu hồ sơ vụ án, lời khai nhận của các bị cáo và kết quả tranh tụng tại phiên tòa. Hội đồng xét xử sơ thẩm TAND thành phố Huế tuyên phạt bị cáo Đường 6 tháng tù, Ty 8 tháng tù, Sa 3 tháng tù. 3 bị cáo này còn bị phạt bổ sung từ 3 đến 10 triệu đồng. Các bị cáo còn lại bị phạt mỗi bị cáo 7 triệu đồng | ||||||
|
Theo cáo trạng, trước năm 2007, Lê Thị Xuân Trinh có vay tiền của bà Dương Thị Ngọc Hương và một số người khác để kinh doanh bất động sản. Việc kinh doanh sau đó không đủ lợi nhuận để trả lãi cao dẫn đến năm 2007 Trinh mất khả năng thanh toán. Để tiếp tục có tiền trả nợ và sử dụng cho nhu cầu cá nhân Trinh tiếp tục đi vay và nói dối với những người cho vay là cần tiền để đầu tư vào các công trình xây dựng, cho vay để đáo nợ Ngân hàng. Mặt khác, Trinh trả cho họ với lãi suất cao từ 5% - 12%/tháng, đồng thời chủ động trả lãi sòng phẳng để tạo dựng lòng tin với họ. Thực chất toàn bộ số tiền vay sau đó, Trinh không sử dụng vào mục đích kinh doanh mà chủ yếu dùng vào việc trả nợ xoay vòng cho họ và sử dụng cho nhu cầu cá nhân; một phần dùng vào việc cho người khác vay lại. Bằng thủ đoạn trên, trong vòng 03 năm từ tháng 1/2007 đến năm 2010, Lê Thị Xuân Trinh đã vay của hai người với tổng số tiền là 29.045.000.000 đồng. Số tiền vay này Trinh đã sử dụng như sau: Trả tiền gốc và lãi cho 02 người: 20.219.195.000 đồng; cho 03 người khác vay lại: 1.004.000.000 đồng; Còn lại 7.821.805.000 đồng Trinh sử dụng cho mục đích cá nhân. Sau đó, các nạn nhân tố cáo với cơ quan Công an, đến ngày 15/10/2012 thì Trinh bị khởi tố điều tra. Trinh đã nộp 785.958.000 đồng cho Cơ quan điều tra để khắc phục hậu quả. Quá trình điều tra, cũng như tại phiên tòa, bị cáo đã thừa nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình như cáo trạng đã nêu. Lời khai của bị cáo phù hợp với các tài liệu, hồ sơ thu thập được trong quá trình điều tra được thẩm vấn công khai tại phiên tòa. Sau khi xem xét toàn diện các tài liệu, chứng cứ, cũng như những tình tiết tăng nặng, giảm nhẹ trách nhiệm hình sự và đặc điểm nhân thân của bị cáo. Hội đồng xét xử đã tuyên phạt Lê Thị Xuân Trinh 12 năm tù giam về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”. Ngoài ra, Tòa còn buộc bị cáo bồi thường cho các bị hại số tiền đã chiếm đoạt. | |||||||
| 29-JUL-2013 | |||||||
|
Theo cáo trạng, khoảng 08h00 ngày 27/5/2013, Cao Văn Chung đang chăn trâu cách nhà 500m thì gặp ông Giáng A Dơ là người quen gia đình Chung đi xe máy Honda Future đến, khi gặp Chung thì ông Dơ nói với Chung là dắt trâu về nhà tắm đi để tí ông Dơ vào xem trâu. 9h00 cùng ngày ông Dơ đi xe đến nhà Chung để xem trâu, ông Dơ dựng xe máy ở đầu bếp nhà và vào trong xem trâu. Khoảng 15 phút, Chung thấy ông Dơ chưa quay lại chỗ để xe, Chung nảy ý định chiếm đoạt tài sản của ông Dơ, Chung dùng tay trái nhấc yên xe tạo khe hở và luồn tay phải vào cốp xe lục tìm tài sản, Chung chạm tạy vào một vật mềm hình chữ nhật nghi là tiền Chung kéo ra, khi lôi ra ngoài thì thấy 02 tập tiền có mệnh giá 500.000đ được buộc bằng dây nịt, Chung cầm số tiền trên đi cất giấu ở bụi rậm trên đồi cách nhà 80m. Khoảng 1h sau ông Dơ mở cốp xe lấy túi tiền thì thấy túi nhẹ hơn so với trước, ông kiểm tra thấy mất 100.000.000đ, ông Dơ đã nói cho bố mẹ đẻ Chung biết sự việc; đồng thời, báo cho cơ quan công an huyện Bảo Thắng để diều tra làm rõ sự việc. Qua đấu tranh khai thác Chung đã khai nhận hành vi phạm tội của bản thân và tự nguyện dẫn cơ quan chức năng đến chỗ cất giấu tài sản để thu giữ số tiền 100.000.000đ Đối với số tiền ông Dơ bị mất đến nay ông đã được cơ quan điều tra trao trả, ông không yêu cầu bồi thường gì thêm và có đơn xin giảm nhẹ trách nhiệm hình sự cho bị cáo. Tại phiên tòa bị cáo khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội và tỏ ra ăn năn hối cải. Căn cứ tính chất và mức độ của hành vi phạm tội, Hội đồng xét xử tuyên phạt bị cáo Cao Văn Chung 02 năm 6 tháng tù. |
Nguyễn Văn Ngọc (sinh năm 1981, trú tại thôn Trung, thị trấn Bích Động, huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang) là chồng chị Phạm Thị Chuyên (sinh năm 1983). Do mâu thuẫn gia đình nên chị Chuyên cùng 2 con không ở cùng mà thuê phòng trọ của gia đình ông Phạm Đình Toán ở cùng thôn, để ra ở riêng. Buổi tối ngày 20/01/2013, Ngọc đi bộ đến khu nhà trọ của gia đình ông Toán mục đích gọi chị Chuyên và 2 con về ăn Tết cùng gia đình nhưng chị Chuyên đuổi Ngọc về và đòi xin ly hôn nên đã xảy ra mâu thuẫn cãi nhau. Ngọc cầm dao nhọn đâm 1 nhát vào ngực bên trái, đâm nhát thứ 2 vào sườn bên phải chị Chuyên. Ngay lúc đó gia đình ông Toán đến can ngăn và giằng được dao của Ngọc sau đó đưa chị Chuyên đi cấp cứu. Do đưa đi cấp cứu kịp thời nên chị Chuyên không chết, mà bị tỷ lệ tổn thương 18% sức khoẻ. Với hành vi coi thường kỷ cương pháp luật, coi thường sinh mạng, sức khoẻ người khác, chỉ vì mẫu gia đình mà bị cáo ra tay đâm hại chính người vợ của mình bằng nhiều nhát dao, nhưng rất may chị không chết, do vậy TAND tỉnh Bắc Giang tuyên phạt Nguyễn Văn Ngọc 7 năm tù về tội “Giết người” theo khoản 2 Điều 93 Bộ luật hình sự. | ||||||
|
Theo hồ sơ, khoảng ngày 17/12/2012, Lành đưa cho Đức (13 tuổi) 150.000 đồng, bảo Đức đến trại lá trước cửa nhà của Đoàn Huỳnh Anh, ở ấp Đồng Ky, xã Quốc Thái, huyện An Phú, chỉ cho Đức nơi cất giấu dụng cụ chơi tài xỉu và kêu Đức chuẩn bị thủ cái. Sau đó, Lành trở về nhà nhờ em ruột là Phan Văn Cảnh chở đến sòng tài xỉu và giúp Đức thủ cái. Đến khoảng 11 giờ cùng ngày, Đức lấy dụng cụ ra cho Tý, Cảnh, Lành và một số người tham gia đặt cược, Tý đặt mỗi ván từ 300.000 đồng đến 500.000 đồng. Khi thua hết số tiền 5 triệu đồng, Tý về nhà lấy thêm 1.600.000 đồng trở lại đặt tiếp. Sau đó, chỉ còn lại Lành và Tý, chơi được khoảng 30 phút, thì bị lực lượng Công an huyện An Phú đến bắt quả tang và thu giữ tang vật gồm: tiền mặt 10.360.000 đồng, 20USD, 09 hột xí ngầu, 2 điện thoại di động Nokia 1202, cùng nhiều tang vật khác. Ngày 6/5/2013, TAND huyện An Phú xét xử sơ thẩm và tuyên phạt bị cáo Phan Văn Lành 9 tháng tù, nhưng cho bị cáo hưởng án treo về tội “Đánh bạc”. Đồng phạm trong cùng vụ án, hai bị cáo Phan Văn Cảnh, sinh năm 1970 và Trịnh Văn Tý, sinh năm 1993, cùng ngụ xã Quốc Thái, huyện An Phú cũng bị cấp sơ thẩm xử phạt từ 5 đến 6 tháng tù giam. Sau khi xét xử sơ thẩm, Viện kiểm sát huyện An Phú kháng nghị đề nghị cấp phúc thẩm không cho bị cáo Phan Văn Lành được hưởng án treo. Xét kháng nghị của Viện kiểm sát, Hội đồng xét xử phúc thẩm nhận định bị cáo Phan Văn Lành là người tổ chức, giữ vai trò tích cực trong vụ án nên đã chấp nhận kháng nghị, sửa án sơ thẩm, chuyển từ 9 tháng án tù treo sang án tù giam đối với bị cáo Phan Văn Lành về tội “Đánh bạc”. | |||||||
| 30-JUL-2013 | |||||||
|
Theo hồ sơ, khoảng 20 giờ 30 phút, ngày 12/2/2013, trong lúc đang uống rượu, nghe người anh ruột tên Nguyễn Văn Tài cãi nhau với Chiến, Nguyễn Thành Được chạy đến lớn tiếng cãi vã, rồi dùng tay đánh 01 cái vào mặt Phan Thị Tú Trinh (em ruột Chiến). Thấy con bị đánh, ông Phan Văn Hai (cha ruột Chiến) chạy đến xô xát với Được, làm cả hai té ngã xuống đất. Lúc này, Chiến chạy đến giường ngủ lấy 01 cây dao xếp bằng kim loại, xông vào đâm 01 nhát trúng vào vùng thắt lưng của Được và 01 nhát trúng vào vùng bụng của Tài. Gây án xong, Chiến vào nhà cất giấu cây dao, rồi đến Công an xã Cô Tô đầu thú. Còn Được và Tài được mọi người đưa đi cấp cứu, điều trị, sau đó ra viện, nhưng Tài bị thương tật 31%, Được 2%. Ngày 21/2/2013, Chiến bị khởi tố, tạm giam điều tra. Ngày 17/5/2013, TAND huyện Tri Tôn đã xử phạt bị cáo Phan Thanh Chiến 3 năm 06 tháng tù về tội “Cố ý gây thương tích”. Sau khi xét xử sơ thẩm, bị cáo kháng cáo xin được giảm nhẹ hình phạt. Hội đồng xét xử phúc thẩm thấy rằng. Án sơ thẩm xử phạt mức án nêu trên là tương xứng với tính chất, mức độ hành vi phạm tội của bị cáo, khi lượng hình đã có xem xét đầy đủ các tình tiết giảm nhẹ trách nhiệm hình sự cho bị cáo, nên đã giữ nguyên án sơ thẩm. | |||||||
| 31-JUL-2013 | |||||||
|
Theo hồ sơ, khoảng 23 giờ 30 phút ngày 06/9/2010, sau khi uống rượu Thanh chở Giàu từ phường Bình Khánh đến khu vực khóm Bình Long 4, phường Mỹ Bình, thành phố Long Xuyên thì Giàu phát hiện các anh Nguyễn Văn An, Võ Anh Khoa, Nguyễn Hùng Cường, Phan Minh Thiện và Huỳnh Phước Công đang ngồi uống rượu trên vĩa hè. Do có mâu thuẫn với nhóm của An từ trước, nên Giàu kêu Thanh chở đến rủ Đặng Quốc Toàn, Nguyễn Thanh Tính, Phạm Tấn Ngọc, Đặng Thanh Hiệp, Lê Chánh Định, Nguyễn Thanh Nam và Dương Hoàng Thiện đánh nhóm của An trả thù thì cả bọn đồng ý. Khi phát hiện nhóm của An ở khu vực quán cà phê Lối Xưa (hẻm Cây Mít – khóm Bình Long 4 – phường Mỹ Bình) có nhiều người, nên Toàn kêu Tính chở đến nhà của Phúc lấy cây mã tấu, cùng cả nhóm mang theo hung khí gồm: tầm vông, mã tấu, kính vỡ, bóng đèn…quay lại chỗ của An, rồi xông vào dùng cây, kính vỡ và đá đánh các anh Thiện và Công bất tỉnh. Gây án xong, cả bọn lên xe tẩu thoát, hai anh Thiện, Công được gia đình đưa vào bệnh viện Đa khoa Trung tâm An Giang để điều trị thương tích, sau đó ra viện, nhưng anh Thiện bị mang thương tật 15%, Công 10%. Ngày 14/5/2013, TAND thành phố Long Xuyên đã tuyên phạt các bị cáo cáo Đặng Quốc Toàn, Phùng Văn Giàu mỗi bị cáo 02 năm 09 tháng tù, các bị cáo: Nguyễn Thành Tính, Lê Chánh Định, Thiều Quang Toàn Phúc, Đặng Thanh Hiệp, Dương Hoàng Thiện, Nguyễn Thanh Nam, Phạm Tấn Ngọc và Nguyễn Tiến Thanh từ 1 năm 4 tháng đến 2 năm tù về tội “Cố ý gây thương tích”. Sau khi xét xử sơ thẩm, các bị cáo lần lượt kháng cáo xin được giảm nhẹ hình phạt. Xét thấy hành vi phạm tội của các bị cáo là nguy hiểm cho xã hội, đã trực tiếp xâm phạm đến sức khỏe của nhiều người, làm mất an ninh trật tự tại địa phương, gây tâm lý hoang mang trong dư luận nhân dân, án sơ thẩm xử phạt các bị cáo là có căn cứ, đúng người, đúng tội, do đó Hội đồng xét xử phúc thẩm đã giữ nguyên án sơ thẩm. Riêng bị cáo Nguyễn Tiến Thanh do gia đình có công cách mạng, có cha là thương binh hạng ¼, đây là tình tiết giảm nhẹ mới, để giảm cho bị cáo từ 2 năm tù xuống còn 1 năm 8 tháng tù. | |||||||
| 01-AUG-2013 | |||||||
|
Theo cáo trạng, chiều 20/10/2012, Dũng mượn xe máy Honda Waveα của anh Trần Ngọc Hưng (ở thôn Phố Cũ, xã Si Ma Cai, huyện Si Ma Cai) đem bán cho anh Nguyễn Văn Thành (thợ sửa xe máy) lấy 7 triệu đồng và hẹn 3 ngày sau sẽ trả tiền lấy xe. Đến hạn mà không có tiền chuộc xe, Dũng đến nhà anh Thành hỏi lấy chiếc xe đã bán hôm trước để mang đi thế chấp chỗ khác với giá cao hơn. Được anh Thành đồng ý, Dũng đem chiếc xe đi “cắm” lấy 9 triệu đồng. Có tiền, Dũng quay lại trả anh Thành 7,1 triệu đồng, còn 1,9 triệu đồng Dũng chi tiêu cá nhân hết. Chiều 21/10/2012, Dũng tiếp tục mượn xe máy Yamaha của anh Vũ Anh Đức, trú tại thôn Na Quang 3, xã Tà Chải, huyện Bắc Hà, là giáo viên Trường Trung học cơ sở xã Lử Thẩn (Si Ma Cai) rồi đem “cắm” cho anh Tẩn Seo Châu (ở thôn Phố Mới, xã Si Ma Cai) lấy 15 triệu đồng. Đến hẹn mà không có tiền chuộc xe, Dũng đến nhà chị Nguyễn Thị Thu Hương (cùng thôn với Dũng) vay 16 triệu đồng, sau đó đem trả anh Châu 15,2 triệu đồng rồi lấy xe đem gửi ở nhà chị Hương, còn 800 nghìn đồng, Dũng chi tiêu hết. Sau khi cho Dũng mượn xe máy nhiều ngày không thấy trả nên ngày 12/11/2012, anh Đức và Hưng đã làm đơn gửi Công an huyện Si Ma Cai trình báo sự việc. Hội đồng định giá tài sản trong tố tụng hình sự huyện Si Ma Cai Kết luận: Xe mô tô Honda Waveα trị giá 10 triệu đồng; xe mô tô Yamaha trị giá 24 triệu đồng. Quá trình điều tra và xét xử tại phiên tòa, bị cáo đã khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình, sau khi bị khởi tố đã tự nguyện vay tiền để bồi thường khắc phục hậu quả. Ngoài ra, những người bị hại đều có đơn xin giảm nhẹ hình phạt cho bị cáo. Tuy nhiên, Hội đồng xét xử TAND huyện Si Ma Cai, tỉnh Lào Cai xét thấy bị cáo có nhân thân không tốt, là người nghiện ma tuý nên đã tuyên phạt Lương Xuân Dũng 16 tháng tù. |
Theo cáo trạng, Phan Quý Nam, nguyên Phó trưởng phòng Văn phòng đại diện xổ số kiến thiết Khánh hòa tại Thừa Thiên Huế (có trụ sở đóng tại số 07 đường Nguyễn Huệ, thành phố Huế) có chức năng quản lý điều hành hoạt động tại Văn phòng. Trong thời gian từ 03/8/2012 đến 16/8/2013, Phan Quý Nam đã lợi dụng chức vụ quyền hạn, nhiệm vụ được giao và sự tin tưởng của các tiệm vàng, đại lý vé số Nam nói dối đã mua giúp vé số trúng thưởng của người khác cần bán lại và sử dụng vé số trúng thưởng đã nhận thưởng đem đi bán để lừa đảo chiếm đoạt của 4 tiệm vàng và 3 đại lý vé số trên địa bàn thành phố Huế với tổng số tiền là 6.671.800.000 đồng. Quá trình điều tra và tại phiên tòa xét xử, Phan Quý Nam đã khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình, y khai do đánh số đề thua nhiều tiền nên đã nảy sinh ý đinh lừa các tiệm vàng và đại lý vé số để lấy tiền trả nợ và tiếp tục đánh đề. Sau khi nghiên cứu hồ sơ vụ án, lời khai nhận của bị cáo và kết quả tranh tụng tại phiên tòa, Hội đồng xét xử sơ thẩm TAND tỉnh Thừa Thiên Huế phạt bị cáo Nam 16 năm tù. | ||||||
|
Theo cáo trạng, Khoảng tháng 12-2012, Ngô Đắc Minh, sinh năm 1977, trú tại thôn Cầu Rô, xã Bắc Lý, huyện Hiệp Hoà, tỉnh Bắc Giang) gặp và quen Nguyễn Văn Dầu tại một quán nước ở Thái Nguyên. Tại đây, Dầu nói với Minh có nguồn ma tuý bán và bảo Minh nếu có khách mua thì điện thoại do Dầu. Minh đồng ý và hai bên cho nhau số điện thoại để liên lạc. Vào chiều ngày 07-3-2013, Minh đang ở nhà thì nhận được điện thoại của một người đàn ông tự giới thiệu là Thắng nhà ở Kép, Lạng Giang, Bắc Giang đang cần mua ma tuý về bán và bảo Minh nếu có thì bán cho Thắng. Minh đồng ý bảo có gì sẽ thông báo sau. Ngày 09-3-2013, Thắng điện thoại cho Minh để trao đổi việc mua bán Hêrôin. Thắng đặt mua của Minh 3 cây Hêrôin và 2 túi ma tuý tổng hợp. Minh đồng ý với số lượng ma tuý đã thoả thuận với Thắng và bảo để liên hệ mua và sẽ thông báo lại. Ngay sau đó Minh điện thoại cho Dầu để đặt mua 3 cây Hêrôin và 2 túi ma tuý tổng hợp. Dầu đồng ý bán cho Minh 28 triệu đồng/ 1 cây Hêrôin và 12 triệu đồng/ 1 túi ma tuý tổng hợp. Minh liền điện thoại lại cho Thắng thông báo 30 triệu đồng/ 1 cây Hêrôin và 13 triệu đồng/ 1 túi ma tuý tổng hợp, Thắng đồng ý mua. Sau đó 3 người hẹn nhau địa điểm thời gian giao hàng. Ngày 11-3-2013, tại địa phận thôn Tam Hợp, xã Thanh Vân, huyện Hiệp Hoà khi Minh, Thắng, Dầu đang thực hiện mua bán ma tuý thì bị lực lượng Công an phát hiện bắt quả tang Minh và Dầu, thu giữ số ma tuý trên còn Thắng phóng xe chạy thoát. Về nguồn gốc số ma tuý nêu trên, Dầu khai mua của một người tên Chua giá 67 triệu đồng tại khu vực chợ Xuân Mai, Hà Nội. Đối tượng tên Thắng, Minh khai chỉ biết Thắng có địa chỉ tại Kép, Lạng Giang, Bắc Giang. Do vậy, hai đối tượng Chua và Thắng cơ quan điều tra đã tiến hành xác minh địa chỉ nhưng không có kết quả, nên không có cơ sở để điều tra làm rõ. Với hành vi phạm tội của các bị cáo nêu trên, TAND tỉnh Bắc Giang tuyên phạt Nguyễn Văn Dầu 17 năm 6 tháng tù về tội “Tàng chữ, vận chuyển, mua bán trái phép chất ma tuý”, Ngô Đắc Minh 17 năm tù về tội “Mua bán trái phép chất ma tuý” theo điểm h, khoản 3 Điều 194 Bộ luật hình sự. |
Theo cáo trạng, khoảng 06h00 ngày 23/4/2013, Nguyễn Quang Sự cùng bạn là Vũ Văn Việt người cùng thôn đi ăn sáng ở thôn 1, thị trấn Phong Hải. Sau khi ăn xong, Việt đi về nhà, Sự đi bộ lên khu Trường trung học phổ thông số 3 Bảo Thắng chơi. Khi đi qua nhà ông Nghĩa đối diện cổng trường học thì Sự nhìn thấy chiếc xe máy Nagaki biển kiểm soát 24FA-1410 dựng trước cửa quán của gia đình ông Nghĩa nên đã nảy ý định trộm cắp. Sự dùng chìa khóa có sẵn cắm vào ổ khóa xe dắt xe ra đường QL70 rồi điều khiển xe đi đến gần khu Trường trung học cơ sở số 2, thị trấn Phong Hải thì bị Công an thị trấn Phong Hải bắt quả tang cùng tang vật. Quá trình đều tra xác định, chiếc xe của ông Phạm Văn Lịch, trú quán tại xã Thái Niên, huyện Bảo Thắng, tỉnh Lào Cai. Chiếc xe được Hội đồng định giá là 2.450.000đồng, xe hiện cơ quan điều tra đã trao trả lại cho chủ sở hữu. Nhận thấy bị cáo là một thanh niên tuổi đời còn trẻ, nhưng bị cáo là người có nhân thân xấu, đã từng có 01 tiền án về tội trộm cắp tài sản (tại bản án số 13/2012/HSSS ngày 27/3/2012 bị TAND huyện Bảo Thắng, tỉnh Lào Cai xử phạt 09 tháng tù cho hưởng án treo về tội Trộm cắp tài sản, thời gian thử thách 01 năm 26 ngày). Sau khi phạm tội được hưởng án treo bị cáo không lấy đó làm bài học để cải tạo bản thân trở thành người công dân sống có ích cho xã hội mà tiếp tục thực hiện hành vi phạm tội, hành vi phạm tội lần này của bị cáo mặc dù đã hết thời gian thử thách nhưng chưa được xóa án tích, hành vi phạm tội của bị cáo là rất nguy hiểm cho xã hội, gây hoang mang trong quần chúng nhân dân. Vì vậy, cần áp dụng tình tiết tăng nặng trách nhiệm hình sự được quy định tại điểm g khoản 1 điều 48 BLHS. Ngày 31/7/2013, Hội đồng xét xử TAND huyện Bảo Thắng, tỉnh Lào Cai tuyên phạt bị cáo Nguyễn Quang Sự 09 tháng tù về tội "Trộm cắp tài sản" | ||||||
| 02-AUG-2013 | |||||||
|
Theo cáo trạng, khoảng 20h ngày 28/01/2013, Phong ăn cơm tại Nhà hàng Quang Minh (thị trấn Sa Pa) nơi Phong làm việc, Phong lấy tại nhà hàng 01 con dao nhọn lưỡi dài khoảng 15cm, bản rộng 03 cm cho vào túi áo khoác và 01 đôi găng tay giả da màu đen sau đó Phong đến nhà ông Trần Xuân Hiếu tại tổ 5 thị trấn Sa Pa chơi cờ. Khoảng 22h, Phong đi về, trên đường về Phong nghĩ đến việc 05 ngày trước bị chủ nhà hàng Quang Minh là anh Vũ Văn Cừ (sinh năm 1963) đã có những lời lẽ xúc phạm Phong nên Phong nghĩ đến việc phải trả thù anh Cừ bằng cách giết cháu Vũ Quang Minh (15 tuổi là con trai anh Cừ). Lợi dụng, trong lúc vợ chồng anh Cừ về Nam Định chơi, Phong liền đeo găng tay vào rồi về nhà hàng Quang Minh rủ cháu Minh đi ăn đồ nướng, Minh đồng ý. Phong liền đưa Minh đến công viên Vạn Hoa, khu vực gần đài phun nước và tượng đài sen Bác Hồ nơi vắng người qua lại để tiện hành động. Phong bảo với Minh là trong hốc đá của đài sen có gì đó và cả hai cùng lại xem. Khi Minh và Phong lại gần, Phong liền vòng ra phía sau lưng Minh rút dao ra hai tay ôm chặt cổ từ phía sau lưng Minh dí dao vào cổ Minh rồi nói “Mày muốn chết không?, Minh sợ quá gỡ tay Phong ra thì Phong đã dí lưỡi dao sát vào cổ Minh kéo mạnh về phía bên phải để cắt cổ Minh, lưỡi dao đã cứa vào cổ và cẳng tay phải của Minh, Minh ôm cổ kêu cứu thì Phong lại cầm dao đâm 01 phát nữa từ trái qua phải vào cổ Minh và đâm nhiều nhát vào lưng Minh với mục đích giết Minh, Minh bỏ chạy ra đường kêu cứu, thấy mọi người chạy đến cứu Minh, Phong bỏ chạy về nhà trọ ở tổ 6 thị trấn Sa Pa. Đối với Vũ Quang Minh sau khi chạy được khoảng 15m thì bị gục ngã xuống đường và được mọi người đưa đi cấp cứu tại bệnh viện huyện Sa Pa và Bệnh viện Bạch Mai - Hà Nội từ ngày 28/01/2013 - 04/2/2013. Hoàng Văn Phong bị công an bắt ngay sau đó. Tại Bản kết luận giám định pháp y về thương tích của Trung tâm giám định pháp y tỉnh Lào Cai kết luận: “Vũ Quang Minh bị 07 sẹo vùng cổ, lưng, cẳng tay phải không ảnh hưởng đến chức năng vận động cảm giác, sẹo ở vùng có quần áo che phủ, Dày dính góc sườn hoành trái mức độ nhẹ; gãy cung bên xương sường 09 bên trái; gãy xương bả vai trái. Tổng tổn hại sức khỏe tại thời điểm giám định là 35%. Tại phiên tòa bị cáo thành khẩn khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội. Xét tính chất mức độ phạm tội của bị cáo, Hội đồng xét xử đã tuyên phạt Hoàng Văn Phong 12 năm tù về tội “Giết người” theo khoản 1 điều 93 Bộ luật hình sự và buộc bị cáo phải bồi thường thiệt hại cho bị hại và gia đình bị hại theo quy định của pháp luật. | |||||||
| 05-AUG-2013 | |||||||
|
Theo cáo trạng của Viện kiểm sát tỉnh Lào Cai, tháng 8/2011 Thào Seo Lìn đến khu vực biên giới Việt – Trung thuộc thôn Sấn Pản, xã Nậm Chảy, huyện Mường Khương, tỉnh Lào Cai làm thuê, bên Trung Quốc, Lìn có quen một người đàn ông Trung Quốc tên là Pao. Pao bảo Lìn tìm phụ nữ Việt Nam đưa sang Trung Quốc bán và đã cho nhau số điện thoại. Pao bảo khi nào tìm được phụ nữa thì điện thoại cho Pao đón, Lìn đồng ý. Khoảng một tuần sau Lìn đang ở nhà thì có Giàng A Súa đến chơi, Lìn nói với Súa là có người bên Trung Quốc gọi điện tìm mua phụ nữ, Súa nói với Lìn là Súa có có người yêu là Vàng Thị Phừ (sinh năm 1992, trú tại thôn Sấn pản, xã Nậm Chảy, huyện Mường Khương, tỉnh Lào Cai), Súa nói sẽ lừa Phừ đưa sang Trung Quốc bán, Lìn đồng ý. Khoảng 19 giờ cùng ngày Súa đến nhà Phừ nói muốn lấy Phừ về làm vợ và rủ Phừ đi chơi, Phừ đồng ý. Súa và Phừ đi bộ ra đường thuộc thôn Sấn Pản xã Nậm Chảy gặp Lìn đi xe máy đến đón. Pao đã sang Việt Nam chỗ Lìn, Súa, Phừ đứng đợi. Pao và Súa đi cùng Pao đưa Phừ sang Trung Quốc, Lìn ở lại trông xe. Sang đến Trung Quốc gặp hai người đàn ông Trung Quốc chở đi, còn một người đã trả cho Súa 1.500NDT tiền bán Phừ. Khoảng 30 phút sau Lìn đi sang Trung Quốc gặp Súa và một người đàn ông Trung Quốc, người Trung đã đưa cho Lìn 1.500 NDT tiền bán Phừ. Đối với Vàng Thị Phừ bị lừa sang Trung Quốc bán cho người Trung Quốc tên Vùi Tháo mua về làm vợ, đã sinh được một con chung đặt tên là Vùi Thị Gương, ngày 26/11/2012 Phừ và Gương được Công an Trung Quốc giải cứu và trao trả về Việt Nam, Phừ đã đến cơ quan CSĐT Công an huyện Mường Khương tố cáo hành vi phạm tội của Thào Seo Lìn và Giàng A Súa, sau đó, Lìn và Súa bị bắt. Quá trình điều tra Thào Seo Lìn và Giàng A Súa đã khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội. Xét tính chất mức độ phạm tội của các bị cáo, Hội đồng xét xử đã áp dụng Điều 119 Khoản 2 Điểm đ; Điều 46 Khoản 1 Điểm p; Điều 20, 53 - Bộ luật hình sự để xử phạt bị cáo Thào Seo Lìn 05 năm tù và 05 triệu đồng; xử phạt Giàng A Súa 06 năm tù và 05 triệu đồng sung quỹ nhà nước về tội “Mua bán người” và buộc mỗi bị cáo phải bồi thường cho bị hại và gia đình bị hại tổng số tiền là 10.750.000 đồng. |
Theo Cáo trạng của Viện kiểm sát nhân dân tỉnh Ninh Thuận, Tô Văn Chân là Chủ tịch Hội đồng thành viên kiêm Giám đốn Công ty TNHH Thương mại In và bao bì Tô Chân (Công ty Tô Chân), đồng thời là đại diện theo pháp luật của Công ty có trụ sở tại 539, 547 đường Thống Nhất, Thành phố Phan Rang-Tháp Chàm, tỉnh Ninh Thuận. Trong thời gian hoạt động từ tháng 11/2010 đến tháng 10/2011 bị cáo đã có các hành vi gian dối (làm giả giấy đăng ký xe ô tô để thế chấp vay tiền nhiều nơi) để vay tiền tín dụng đối với các Ngân hàng. Bằng hành vi trên, bị cáo đã vay tại Ngân hàng Sài Gòn Thương Tín Chi nhánh tỉnh Ninh Thuận (Ngân hàng Sacombank) với số tiền 380.000.000 đồng và thế chấp một giấy chứng nhận đăng ký xe ô tô hiệu TOYOTA loại 16 chỗ, BKS: 85N-0785. Tính đến ngày 10/01/2013, Tô Văn Chân còn nợ Ngân hàng Sacombank số tiền gốc là 182.100.000 đồng và tiền lãi là 2.835.000 đồng. Cũng bằng thủ đoạn trên, bị cáo vay tại Ngân hàng thương mại cổ phần đầu tư và phát triển Việt Nam Chi nhánh tỉnh Ninh Thuận (Chi nhánh Ngân hàng đầu tư và phát triển Ninh Thuận) với số tiền 1.575.000.000 đồng cho 04 Hợp đồng tín dụng, Tô Văn Chân đã sử dụng các loại giấy chứng nhận đăng ký xe ô tô để thế chấp trong đó có giấy chứng nhận (giả) đăng ký xe ô tô hiệu TOYOTA loại 16 chỗ, BKS: 85N-0785 (đã dùng thế chấp ở Ngân hàng Sacombank). Tính đến ngày 26/12/2012 Chân còn nợ số tiền gốc là 1.295.000.000 đồng và tiền lãi là 123.200.146 đồng. Không dừng lại ở đó, bị cáo tiếp tục vay tại Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn, Chi nhánh Tháp Chàm 800.000.000 đồng. Tính đến ngày 07/01/2013 Chân còn nợ số tiền gốc là 640.000.000 đồng và tiền lãi là 252.000.000 đồng. Ngoài ra, Chân còn tiếp tục thế chấp xe và làm giả giấy tờ xe ô tô BKS 52P- 4899 (đã dùng thế chấp ở Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn, Chi nhánh Tháp Chàm và Ngân hàng đầu tư và phát triển Ninh Thuận) để vay của ông Nguyễn Bình Chánh ở khu phố 6 phường Bảo An, thành phố Phan Rang-Tháp Chàm số tiền 420.000.000 đồng; dùng giấy chứng nhận quyền sử dụng đất giả để vay của anh Huỳnh Trung Cự ở phường Tấn Tài, thành phố Phan Rang- Tháp Chàm số tiền 105.000.000 đồng; Vay của anh Trương Văn Thanh số tiền 270.000.000 đồng và thuê của anh Thanh 01 chiếc xe ô tô BKS 50Z- 3749 (thời hạn 03 ngày) trị giá 550.000.000 đồng sau đó đem thế chấp chiếc xe này cho ông Nguyễn Văn Lộc để vay 300.000.000 đồng (anh Thanh đã nhận lại chiếc xe ô tô này). Như vậy, trong năm 2011 và năm 2012 Tô Văn Chân đã có hành vi gian dối để lừa đảo chiếm đoạt tài sản của 03 Ngân hàng thương mại trong tỉnh với tổng số tiền gốc là: 2.117.700.000 đồng và của các cá nhân là 825.000.000 đồng. Tổng số tiền mà Chân chiếm đoạt là 2.942.700.000 đồng. Các bị hại đã làm đơn tố cáo gửi Cơ quan cảnh sát điều tra Công an tỉnh Ninh Thuận. Ngày 10/01/2013, Tô Văn Chân đã bị khởi tố điều tra về tội “ Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”. Tại phiên tòa, sau một hồi quanh co chối tội bị cáo đã thừa nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình như cáo trạng đã nêu. Lời khai của bị cáo phù hợp với các tài liệu, hồ sơ thu thập được trong quá trình điều tra được thẩm vấn công khai tại phiên tòa. Sau khi xem xét toàn diện các tài liệu, chứng cứ, cũng như cân nhắc những tình tiết tăng nặng, giảm nhẹ trách nhiệm hình sự và đặc điểm nhân thân của bị cáo, Hội đồng xét xử đã tuyên phạt Tô Văn Chân 13 năm tù giam về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản” theo điểm a khoản 4 Điều 139 BLHS. Ngoài ra, Tòa còn buộc bị cáo bồi thường cho các bị hại số tiền đã chiếm đoạt. | ||||||
|
Theo cáo trạng, ông Nguyễn Kim Hòa và bà T.N.K.P, sinh năm 1962 là vợ chồng nhưng đã lý hôn năm 2005. Vào ngày 24/10/2011, ông Hòa đến nhà bà P. để thăm con trong tình trạng đã uống bia rượu. Khi thấy ông Hòa gây ồn ào trong nhà mình, bà P. ra hỏi “làm chi mà ồn ào thế?” rồi bỏ ra ngoài đường. Hòa thấy bà P. bỏ đi liền lấy hai con dao ở nhà bếp bà P. giấu vào trong người rồi đi theo. Khi thấy bà P. đang gọi điện thoại ở đầu đường trước nhà, ông Hòa liền rút dao giấu trong người chạy đến đâm một nhát vào người bà P, bà P đưa tay đỡ nên vết thương chỉ trúng vào cánh tay. Sau khi bị thương, bà P bỏ chạy một đoạn khoảng 7 mét thì vấp ngã, Hòa tiếp tục đuổi theo và dùng dao đâm bà P nhưng không trúng. Theo kết quả giám định pháp y cánh tay phải của bà P bị đứt động mạch, tĩnh mạch và dây thần kinh giữa, đã phẫu thuật khâu nối, hiện tại liệt dây thần kinh giữa đoạn cánh tay. Tỷ lệ tổn hại sức khỏe là 35 %. Sau khi gây án, Huỳnh Kim Hòa bỏ trốn vào thành phố Hồ Chí Minh đến ngày 08/02/2013, thì bị Công an phường Tân Hưng Thuận, quận 12, thành phố Hồ Chí Minh bắt theo quyết định truy nã đặc biệt của cơ quan cảnh sát điều tra Công an thành phố Huế. Quá trình điều tra, xét xử tại phiên tòa bị cáo Nguyễn Kim Hòa đã khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình. Hội đồng xét xử TAND thành phố Huế nhận định, hành vi phạm tội của bị cáo là nguy hiểm cho xã hội, nguy hiểm đến tính mạng của người khác cần xử phạt nghiêm minh để răn đe, giáo dục phòng ngừa chung. Do vậy, Hội đồng xét xử TAND thành phố Huế đã tuyên phạt bị cáo Huỳnh Kim Hòa mức án 5 năm tù giam về tội "Cố ý gây thương tích". |
Theo cáo trạng, ngày 28/4/2011, Phùng Đình Nghĩa bị Ủy ban nhân dân huyện Phù Ninh, tỉnh Phú Thọ ra quyết định đưa đi cai nghiện tập trung tại Trung tâm giáo dục lao động xã hội tỉnh Phú Thọ, thời hạn hai năm. Trong thời gian cai nghiện, ngày 07/01/2013, bị cáo đã bỏ trốn khỏi trung tâm, lên thành phố Lào Cai, tỉnh Lào Cai, sống lang thang. Khoảng 17 giờ 30 phút ngày 24/01/2013, do không có tiền tiêu xài nên bị cáo đã nảy sinh ý định trộm cắp tài sản. Để thực hiện ý đồ, bị cáo thuê xe ôm của một người nam giới không quen biết, đi ra khu vực chợ Nguyễn Du, phường Kim Tân, thành phố Lào Cai với mục đích tìm chủ sở hữu tài sản sơ hở để trộm cắp. Khi đến trước cổng chợ Nguyễn Du, bị cáo đi vào ki ốt bán hoa của chị Chu Thị Thu hỏi mua một bó hoa. Bị cáo quan sát thấy chị Chu Thị Thu có 01 túi xách mầu đen, nghĩ bên trong có tiền, nên bị cáo đã nảy sinh ý định trộm cắp chiếc túi xách này. Bị cáo dùng thủ đoạn yêu cầu chị Thu bó nhiều bó hoa và yêu cầu chị Thu đi lấy hoa ly bó thêm cho bị cáo, lợi dụng sở hở của chị Thu đi sang ki ốt khác lấy hoa ly. Bị cáo quan sát không thấy có người trông coi tài sản, bị cáo đã lấy chiếc túi xách đựng tiền của chị Thu để trên gác xép trong ki ốt, rồi cuốn vào áo khoác, đi ra nơi người lái xe ôm đang đứng đợi, lên xe rồi đi về chợ Phố Mới. Trên đường đi bị cáo mở túi xách kiểm tra bên trong phát hiện có 01 ví đựng tiền màu hồng, bên trong có 12.700.000 đồng và một số giấy tờ tùy thân của chị Thu. Phùng Đình Nghĩa lấy ra số tiền 200.000 đồng trả cho người lái xe ôm, bị cáo không kiểm tra các ngăn khác của chiếc túi. Sau khi lấy toàn bộ giấy tờ và tiền bị cáo đã vứt bỏ ví tiền và túi xách tại khu vực chợ Phố Mới và quay về Phú Thọ. Số tiền trộm cắp được bị cáo đã tiêu xài cá nhân hết. Ngày 05/04/2013, bị cáo bị Công an thành phố Lào Cai bắt tạm giam về hành vi trộm cắp tài sản của chị Thu tại Lào Cai. Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an thành phố Lào Cai đã trưng cầu định giá tài sản đối với số tài sản bị cáo đã trộm cắp của chị Thu gồm một lắc tay bằng vàng trắng, trọng lượng 3 chỉ; một đôi khuyên tai bằng vàng ý trọng lượng 1,1 chỉ; một túi xách do Trung Quốc sản xuất; một ví đựng tiền bị Phùng Đình Nghĩa chiếm đoạt có giá trị là 19.340.000 đồng. Cơ quan điều tra đã xác định tổng giá trị tài sản trong chiếc túi xách bị cáo chiếm đoạt là 46.340.000đ. Tại phiên tòa bị cáo đã thành khẩn khai báo toàn bộ hành vi phạm tội của bản thân. Xét tính chất, mức độ hành vi phạm tội của Phùng Định Nghĩa Hội đồng xét xử TAND thành phố Lào Cai đã tuyên phạt bị cáo 02 năm tù. | ||||||
|
Theo cáo trạng, khoảng thời gian từ 22-10-2012 đến 27-12-2012, Hiếu là sinh viên Khoa kiến trúc Trường Đại học khoa học Huế dùng thủ đoạn lừa dối nhân viên giữ xe của trường, chiếm đoạt 4 xe mô tô, tổng giá trị tài sản chiếm đoạt là 107 triệu đồng, đem đi cầm và bán lấy tiền tiêu xài. Phạm Văn Dũng mặc dù biết 2 trong 4 xe Hiếu chiếm đoạt có tổng giá trị 45 triệu đồng là tài sản do Hiếu phạm tội mà có, nhưng Dũng vẫn đồng ý tiêu thụ. Tại phiên tòa xét xử, các bị cáo đã khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình. Sau khi nghiên cứu hồ sơ vụ án, lời khai nhận của các bị cáo và kết quả tranh tụng tại phiên tòa. Hội đồng xét xử sơ thẩm TAND thành phố Huế nhận định: Hành vi phạm tội của các bị cáo là nguy hiểm, xâm hại đến tài sản của người khác, gây ảnh hưởng xấu đến trật tự, an toàn xã hội. Vì vậy, cần xử phạt nghiêm để giáo dục, răn đe, phòng ngừa chung. Tuyên phạt Hiếu 2 năm 6 tháng tù, Dũng 9 tháng tù. | |||||||
| 07-AUG-2013 | |||||||
|
Trần thị Má là dì ruột của bị hại Trần Cau. Do mâu thuẫn về việc Trần Cau đến nhà gây gỗ làm bệnh tim ông Hồng tại phát (ông Hồng là chồng của Trần Thị Má) nên khoảng 19 giờ ngày 1-8-2012, Má và con trai là Huỳnh Thuận (sinh năm 1993), cháu trai là Huỳnh Thuận (sinh năm 1986) dùng 3 thanh tre lồ ô đánh vào đầu, vai, lưng, tay ông Trần Cau gây thương tích 7%. Tại phiên tòa xét xử sơ thẩm, Tòa án nhân dân huyện Phú Vang đã xử phạt bị cáo Tràn Thị Má 8 tháng tù, Huỳnh Thuận (sinh năm 1986) 7 tháng tù, Huỳnh Thuận (sinh năm 1993) 7 tháng tù nhưng cho hưởng án treo. Sau khi xét xử sơ thẩm, các bị cáo Trần Thị Má, Huỳnh Thận (sinh năm 1986), Huỳnh Thuận (sinh năm 1993) kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt và cho hưởng án treo. Sau khi nghiên cứu hồ sơ, xem xét các tình tiết, lời khai của các bị cáo, căn cứ vào kết quả tranh luận tại phiên toà, Hội đồng xét xử phúc thẩm TAND tỉnh Thừa Thiên Huế giảm án cho bị cáo Má từ 8 tháng tù còn 6 tháng tù, phạt 2 bị cáo còn lại mỗi bị cáo 7 tháng tù, nhưng cho hưởng án treo. |
Gồm: Chau Sara Vông (sinh năm 1977), cán bộ tín dụng, Huỳnh Bửu Lộc (sinh năm 1963), Giám đốc, Mai Văn Tạo (sinh năm 1965), Phó Giám đốc, Phan Ngọc Chuông (sinh năm 1962), Trưởng phòng Kế hoạch - Kinh doanh, Trần Trung Hậu (sinh năm 1978), Phó Trưởng phòng Kế hoạch - Kinh doanh, Nguyễn Kiên Bình (sinh năm 1979), cán bộ tín dụng và Lê Văn Tươi, Thủ quỹ Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn chi nhánh Chi Lăng về các tội: "Lừa đảo chiếm đoạt tài sản", "Vi phạm quy định về cho vay trong hoạt động của các tổ chức tín dụng", "Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng", "Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng"; và "Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng". Theo cáo trạng, năm 2008, các đối tượng trên nhiều lần đưa tiền nhờ Châu Sara Vông cho khách hàng vay đáo hạn với lãi suất 0,3%/ngày. Do không thu hồi được vốn, lãi vay đáo hạn và thua lỗ trong kinh doanh bất động sản, vật liệu xây dựng, tiêu xài cá nhân, Vông nợ của nhiều người với số tiền khoảng 2 tỷ đồng. Để có tiền trả nợ, lợi dụng việc Ban Giám đốc, Lãnh đạo Phòng Kế hoạch- kinh doanh và Kế toán - Ngân quỹ thiếu kiểm tra về quy trình lập, thẩm định, phê duyệt hồ sơ, giải ngân tiền vay và công tác hậu kiểm, Vông đã lập hồ sơ giả để vay vốn, nhập thông tin khống trên máy tính 97 hồ sơ vay để chiếm đoạt tiền của Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn chi nhánh Chi Lăng hơn 8,6 tỷ đồng, của hai khách hàng Hồ Bình Dũng và Nguyễn Duy Tâm số tiền 460 triệu đồng. Ngoài ra, bị cáo Vông còn ký duyệt phần cán bộ tín dụng 10 hồ sơ vay không đúng quy trình, quy định của Ngân hàng, nâng khống giá trị tài sản thế chấp để cho vay, gây thiệt hại cho Ngân hàng trên 1,3 tỷ đồng. Các đồng phạm còn lại do buông lỏng trong công tác quản lý, không kiểm tra, kiểm soát hoạt động tín dụng, làm sai trình tự, thủ tục trong quá trình hoạt động tín dụng, tạo sơ hở để cho Vông thực hiện hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản, nên phải chịu chung trách nhiệm hình sự về các tội danh nêu trên. Xét tính chất vụ án là đặc biệt nguy hiểm cho xã hội, đã trực tiếp xâm phạm đến tài sản của Nhà nước và của công dân, làm ảnh hưởng đến hoạt động tài chính – tín dụng của Ngân hàng, gây mất trật tự an ninh tại địa phương, nên sau khi xem xét toàn diện các tài liệu, chứng cứ có trong hồ sơ vụ án được thẩm tra công khai tại phiên tòa, cũng như đặc điểm nhân thân, các tình tiết tăng nặng, giảm nhẹ trách nhiệm hình sự của từng bị cáo, chiều ngày 5/8/2013, Hội đồng xét xử đã tuyên phạt bị cáo Chau Sara Vông 18 năm tù về tội "Lừa đảo chiếm đoạt tài sản", 8 năm tù về tội "Vi phạm quy định về cho vay trong hoạt động của các tổ chức tín dụng", tổng hợp hình phạt chung buộc bị cáo chấp hành là 26 năm tù và buộc bị cáo bồi thường số tiền đã chiếm đoạt, Huỳnh Bửu Lộc (nguyên Giám đốc) 12 năm tù về tội "Vi phạm quy định về cho vay trong hoạt động của các tổ chức tín dụng", 5 năm tù về tội "Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng", tổng hợp hình phạt chung buộc bị cáo chấp hành là 17 năm tù, Mai Văn Tạo (nguyên phó giám đốc chi nhánh) 05 năm tù về tội “Vi phạm quy định về cho vay trong hoạt động của các tổ chức tín dụng” 04 năm tù về tội “Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng”, tổng hợp hình phạt chung buộc bị cáo phải chấp hành là 9 năm tù. Bốn bị cáo còn lại gồm: Phan Ngọc Chuông, Trần Trung Hậu, Nguyễn Kiên Bình và Lê Văn Tươi, bị phạt từ 7 năm đến 15 năm tù về các tội "Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng"; "Vi phạm quy định về cho vay trong hoạt động của các tổ chức tín dụng" và "Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng". | ||||||
|
Theo cáo trạng, khoảng 14 giờ ngày 24/11/2012, sau khi uống rượu xong Đặng Văn Tín, Phạm Ngọc Chánh, Lê Thanh Phú đi bộ trên hương lộ 05 hướng Cua 13 – kênh Vĩnh Tế. Trên đường đi Tín rủ Chánh và Phú chặn xe của người đi đường xin tiền uống rượu tiếp được cả hai đồng ý. Đến khoảng 15 giờ cùng ngày, thấy xe ô tô tải do anh Nguyễn Thanh Vân điều khiển chạy ngược chiều, Tín ra giữa lộ chặn đầu xe, còn Chánh, Phú đứng trước đầu xe. Tín nói “Mấy thằng tôi là dân hút chích hết tiền rồi, cho xin tiền uống rượu”, nên anh Vân đưa 11.000 đồng, Tín lấy tiền giao cho Chánh giữ. Rồi cả ba cùng đi tiếp, đến khoảng 15 giờ 30 phút thấy có xe môtô do chị Trần Thị Rút điều khiển chạy đến Tín ra giữa lộ chặn đầu xe Chánh, Phú đứng cạnh bên và được chị Rút đưa 5.000 đồng. Sau đó, cả ba tiếp tục chặn một số xe khác và vào nhà dân hai bên đường xin tiền thì bị Công an xã An Phú phát hiện bắt quả tang. Ngày 28/5/2013, TAND huyện Tịnh Biên đã xét xử sơ thẩm và tuyên phạt Phạm Ngọc Chánh 12 tháng tù, Đặng Văn Tín (sinh năm 1994) 24 tháng tù, Lê Thanh Phú (sinh năm 1976) 12 tháng tù cùng về tội “Cưỡng đoạt tài sản”. Sau khi xét xử sơ thẩm, bị cáo Phạm Ngọc Chánh kháng cáo xin được giảm nhẹ hình phạt. Hội đồng xét xử cho rằng hành vi phạm tội của bị cáo là rất nguy hiểm cho xã hội, thực hiện việc chiếm đoạt tài sản của nhiều người vào giữa ban ngày và nơi đông người, đã trực tiếp xâm hại đến quyền sở hữu về tài sản của người khác, gây tâm lý hoang mang trong quần chúng nhân dân, làm ảnh hưởng xấu đến tình hình trật tự tại địa phương, án sơ thẩm xử phạt bị cáo đầu khung hình phạt là không nặng, có căn cứ, đúng người, đúng tội, nên đã giữ nguyên án sơ thẩm. | |||||||
| 14-AUG-2013 | |||||||
|
Theo cáo trạng, do có mâu thuẫn cãi chửi nhau trên mạng Facebook với anh Nguyễn Minh Hà (Sinh năm 1989 trú tại phố Cả Trọng, thị trấn Cầu Gồ, huyện Yên Thế, tỉnh Bắc Giang); khoảng 14 giờ ngày 22/10/2012, Nguyễn Văn Tùng nhờ Đoàn Trọng Tùng (Sinh ngày 21/8/1995, trú tại phố Hòa Bình, thị trấn Bố Hạ, huyện Yên Thế, tỉnh Bắc Giang) dùng xe mô tô đèo sang thị trấn Cầu Gồ để tìm bắn anh Nguyễn Minh Hà. Nguyễn Văn Tùng mang theo một khẩu súng côn tự chế, 03 viên đạn do Tùng mua và một gói thuốc nổ. Khi nhìn thấy anh Hà đang đứng ở cửa nhà, Nguyễn Văn Tùng lắp một viên đạn vào khẩu súng rồi bảo Đoàn Trọng Tùng đi xe chậm lại. Khi đi ngang qua vị trí anh Hà đứng, Nguyễn Văn Tùng cầm súng bắn anh Hà nhưng không trúng. Sau đó, Đoàn Trọng Tùng điều khiển xe mô tô chở Nguyễn Văn Tùng bỏ chạy. Đến ngày 10/11/2012, thông qua Nguyễn Minh Hoàng (Sinh năm 1991, trú tại phố Gia Lâm, thị trấn Bố Hạ, huyện Yên Thế, tỉnh Bắc Giang) và Nguyễn Trọng Quyết (Sinh năm 1991, trú tại thôn Cà Ngo, xã Đông Sơn, huyện Yên Thế, tỉnh Bắc Giang), Nguyễn Văn Tùng đã bán khẩu súng gây án và hai viên đạn cho Phạm Xuân Dũng (Sinh năm 1990, trú tại phố Thống Nhất, thị trấn Bố Hạ, huyện Yên Thế, tỉnh Bắc Giang). Phạm Xuân Dũng đã tàng trữ khẩu súng đến ngày 19/11/2012 giao nộp cho Cơ quan điều tra. Kết quả giám định xác định khẩu súng có tính năng tác dụng tương tự như vũ khí quân dụng. Với hành vi phạm tội của các bị cáo nêu trên, Hội đồng xét xử tuyên phạt Nguyễn Văn Tùng 12 năm tù về tội "Giết người" theo Điểm n Khoản 1 Điều 93 và 18 tháng tù về tội "Tàng trữ, sử dụng, mua bán trái phép vũ khí quân dụng" theo Khoản 1 Điều 230 Bộ luật hình sự, tổng hợp hình phạt bị cáo phải chịu là 13 năm 6 tháng tù; Đoàn Trọng Tùng 7 năm tù tội "Giết người" theo Điểm n Khoản 1 Điều 93 Bộ luật hình sự; Phạm Xuân Dũng 15 tháng tù về tội "Tàng trữ, mua bán trái phép vũ khí quân dụng" theo Khoản 1 Điều 230 Bộ luật hình sự; Nguyễn Minh Hoàng 15 tháng tù và Nguyễn Trọng Quyết 12 tháng tù treo về tội "Mua bán trái phép vũ khí quân dụng" theo Khoản 1 Điều 230 Bộ luật hình sự. |
Theo cáo trạng, khoảng 17 giờ ngày 22/1/2013, sau khi uống rượu, Luân đến sân cát của Công ty cổ phần xuất nhập khẩu Phú Tân, thuộc ấp Bình Quới 2, xã Bình Thạnh Đông, huyện Phú Tân đá bóng với anh em của Nguyễn Kim Trọng, Nguyễn Thanh Sang và cùng nhóm bạn. Trong lúc chơi, Luân nhiều lần đá bóng ra ngoài cho người khác đi lượm, nên dẫn đến cự cãi, thách thức đánh nhau với Trọng và Sang. Tức giận, Luân chạy xe gắn máy về nhà lấy cây dao tự chế dài 27 cm quay lại sân bóng, xông vào đâm một nhát vào lưng trái Trọng, Sang can ngăn thì cũng bị Luân cầm dao đâm vào lưng, nhưng được mọi người phát hiện giật lấy dao và đưa Trọng và Sang đi cấp cứu. Nhưng do vết thương quá nặng, vì bị thấu ngực, thủng cơ hoành và phổi, nên Trọng đã chết sau hơn một tuần điều trị tại bệnh viện. Còn Sang bị thương tật với tỷ lệ 2%. Gây án xong, Luân bỏ trốn, đến ngày 30/01/2013 Luân đến Cơ quan Công an tỉnh An Giang đầu thú. Ngày 06/02/2013, Luân bị khởi tố điều tra. Xét tính chất của vụ án là đặc biệt nghiêm trọng hành vi phạm tội của bị cáo tập trung hai tình tiết tăng nặng là mang tính chất côn đồ. Việc Sang không chết mà chỉ bị thương tật 2% là do được can ngăn, cứu chữa kịp thời, nằm ngoài mong muốn của bị cáo, nên sau khi cân nhắc các tình tiết tăng nặng, giảm nhẹ trách nhiệm hình sự của bị cáo, đối chiếu với quy định của pháp luật, Hội đồng xét xử đã tuyên phạt bị cáo Nguyễn Minh Luân 16 năm tù về tội “Giết người” và buộc bị cáo bồi thường cho đại diện hợp pháp người bị hại (anh Nguyễn Kim Trọng) 90 triệu đồng và anh Nguyễn Thanh Sang 12 triệu đồng, tổng cộng là 102 triệu đồng. | ||||||
|
Theo cáo trạng, khoảng 13 giờ 30 phút ngày 27/12/2012, nhận được tin báo của quần chúng, Công an huyện Châu Phú phối hợp Công an xã Bình Long kiểm tra bắt quả tang Minh đang bán ma túy (cần sa) cho Lê Văn Bòn tại quán giải khát của Minh, ở khu công nghiệp Bình Long thuộc ấp Bình Hưng, xã Bình Long để sử dụng. Tang vật thu giữ gồm 02 gói giấy báo chứa lá, hoa, cành thảo mộc khô (nghi là cần sa), 01 điện thoại di động hiệu NOKIA 300, dụng cụ dùng để sử dụng cần sa và 100.000 đồng. Quá trình điều tra xác định, từ đầu tháng 12/2012 đến ngày bị bắt (27/12/2012), Minh còn nhiều lần bán cần sa cho Lê Văn Bòn và Lê Văn Sến để sử dụng và hai đối tượng này đã bị xử lý hành chính về hành vi “Sử dụng trái phép chất ma tuý”. Tại bản án số 13/2013/HS-ST ngày 24/5/2013, TAND huyện Châu Phú đã xử phạt bị cáo Trần Thanh Minh 5 năm tù về tội “Mua bán trái phép chất ma túy”. Sau đó, bị cáo kháng cáo xin được giảm nhẹ hình phạt. Xét thấy hành vi phạm tội của bị cáo là nguy hiểm cho xã hội, là mầm mống của tội phạm và nhiều tệ nạn xã hội khác, nên án sơ thẩm xử phạt bị cáo là tương xứng với tính chất và mức độ hành vi phạm tội của bị cáo. Song tại phiên tòa, bị cáo Minh đã xuất trình được Bằng khen của Bộ trưởng Bộ Giao thông vận tải tặng thưởng bị cáo vì có thành tích xuất sắc trong công tác dạy lái xe, đây là tình tiết mới, nên được Hội đồng xét xử xem xét để chấp nhận kháng cáo, sửa án sơ thẩm, giảm từ 05 năm tù xuống còn 4 năm 6 tháng tù cho bị cáo Trần Thanh Minh về tội “Mua bán trái phép chất ma túy”. |
Theo cáo trạng, khoảng 0 giờ 30 phút, ngày 6-9-2012, tại Km 94+700 QL 1A thuộc địa phận thôn Ngọc Sơn, xã Quang Thịnh (Lạng Giang), tổ tuần tra kiểm soát giao thông, Phòng Cảnh sát giao thông (Công an tỉnh) phát hiện Lê Thiện Chí (sinh năm 1980, trú tại thôn Trại Cả 1, xã Minh Lập, huyện Đồng Hỷ, tỉnh Thái Nguyên) điều khiển xe ô tô BKS: 20A-01849 chạy quá tốc độ cho phép nên ra tín hiệu dừng xe nhưng đối tượng này không chấp hành còn quay xe bỏ chạy. Trên đường chạy trốn chúng lạng lách, đánh võng nhằm cản trở lực lượng truy đuổi, khi bị khống chế Lê Thiện Chí còn chống đối người thi hành công vụ nên bị tổ tuần tra đưa về trụ sở Công an huyện Lạng Giang lập biên bản xử lý. Đến khoảng 2 giờ 40 phút cùng ngày, tổ công tác Phòng Cảnh sát giao thông (Công an tỉnh) phối hợp với Công an huyện Lạng Giang phát hiện, thu giữ hai bánh hêrôin trên mặt đường quốc lộ 1A tại Km 94+950 (thuộc địa phận thôn Ngọc Sơn) do Chí và Nông Quyết Tiến (sinh năm 1977, trú tại tổ 5, phường Sông Hiến, thành phố Cao Bằng) vứt lại trên đường. Tại Cơ quan điều tra Chí và Tiến khai nhận đang trên đường vận chuyển số hêrôin trên từ huyện Mộc Châu (Sơn La) lên huyện Văn Lãng (Lạng Sơn) tiêu thụ. Từ lời khai của Lê Thiện Chí và Nông Quyết Tiến, Cơ quan điều tra làm rõ đường dây mua, bán ma túy lớn do Nông Thị Huệ (Sinh năm 1971, cùng địa chỉ cư trú với Chí) cầm đầu đã 2 lần vận chuyển được 4 bánh hêrôin (tương đương 1344,2g) từ huyện Mộc Châu (Sơn La) về huyện Văn Lãng (Lạng Sơn) tiêu thụ. Với hành vi phạm tội của các bị cáo nêu trên, TAND tỉnh Bắc Giang tuyên phạt Nông Thị Huệ và Lê Thiện Chí tù chung thân, Nông Quyết Tiến 20 năm tù đều về tội “Tàng chữ, vận chuyển, mua bán trái phép chất ma tuý” theo khoản 4 Điều 194 Bộ luật hình sự. Ngoài hình phạt chính, Hội đồng xét xử còn phạt bổ sung bằng tiền và buộc các bị cáo nộp lại số tiền thu lời bất chính có được từ mua bán hêrôin lên tới gần 90 triệu đồng. | ||||||
|
Theo cáo trạng, khoảng 22 giờ ngày 01/3/2013, sau khi uống rượu, Vẹn rủ Dũng và Nguyễn Hồng Hiệp đi tìm những người qua lại trong đêm để xin tiền mua rượu uống tiếp, Dũng và Hiệp đồng ý. Sau đó, cả ba cùng đi đến đến khu vực ngã ba đường Nguyễn Hoàn – Tỉnh lộ 943, thấy Trần Ngọc Nghị ngồi một mình trước quán cà phê “Cây Bàng”, thuộc khóm Tây Khánh 2, phường Mỹ Hòa, TP. Long Xuyên, Vẹn kêu Dũng, Hiệp xin tiền, nhưng Nghị không cho và bỏ đi, liền bị Vẹn, Dũng rượt theo đánh và buộc Nghị phải đưa tiền, thì bị lực lượng đặc nhiệm Công an thành phố Long Xuyên tuần tra phát hiện bắt giữ. Hội đồng xét xử nhận định hành vi phạm tội của hai bị cáo là nguy hiểm cho xã hội, đã trực tiếp xâm hại đến quyền nhân thân và quyền về tài sản của công dân được pháp luật tôn trọng và bảo vệ, gây tâm lý hoang mang cho quần chúng nhân dân khi có việc cần phải đi lại trong đêm khuya, làm mất trật tự an ninh tại địa phương, nên cần xử phạt nghiêm để giáo dục, cải tạo bị cáo, góp phần phòng ngừa tội phạm. Tuy nhiên, xét thấy quá trình điều tra và tại phiên tòa, hai bị cáo thành khẩn khai báo, tỏ rõ thái độ ăn năn hối cải; bị cáo Dũng là người chưa thành niên, nhận thức pháp luật còn hạn chế, nên tuyên phạt bị cáo Trần Văn Vẹn 4 năm 3 tháng tù và Trần Văn Dũng 3 năm tù cùng về tội “Cướp tài sản”. | |||||||
| 15-AUG-2013 | |||||||
|
Theo cáo trạng, Nguyễn Văn Mỹ có quan hệ tình cảm với chị Nguyễn Thị Thủy (sinh năm 1985; trú tại phường Mân Thái, quận Sơn Trà, thành phố Đà Nẵng) nhưng đến đầu tháng 5/2013 thì chị Thủy nói lời chia tay với Mỹ. Vì tức giận chị Thủy không tiếp tục yêu mình nữa nên Mỹ đã nảy sinh ý định giết chết con trai của chị Thủy là cháu Trương Văn Tuấn (sinh năm 2005) để trả thù. Để thực hiện ý đồ độc ác, khoảng 17h ngày 13/5/2013, Mỹ cắt một đoạn dây dù có kích thước dày khoảng 1,5m, rộng 1,5cm, dày khoảng 0,1cm bỏ vào cốp xe của mình. Đến khoảng 20 giờ cùng ngày, Mỹ đi xe đến công viên phường Mân Thái để tìm cháu Tuấn, Mỹ thấy cháu Tuấn đang chơi tại đây, Mỹ chở cháu Tuấn ra đường Hoàng Sa rồi chở cháu Tuấn đi lên núi Sơn Trà. Khi đi vượt qua chùa Linh Ứng (thuộc phường Thọ Quang, quận Sơn Trà) khoảng 20km, Mỹ cho xe chạy rẽ trái vào đường bê tông vòng lên núi khoảng 10m thì dừng xe lại giả vờ đi vệ sinh và bảo cháu Tuấn đứng chờ. Cháu Tuấn sợ nên đòi đi theo nhưng Mỹ không cho. Mỹ đi khoảng 10 phút quay lại thấy cháu Tuấn vừa khóc vừa đòi về. Lúc này, Mỹ đi lại mở yên xe lấy đoạn dây đã chuẩn bị sẵn. Sau đó, Mỹ đi vòng ra sau lưng cháu Tuấn, bất ngờ quàng nhanh dây dù vào cổ cháu Tuấn rồi kéo xiết mạnh hai đầu dây ra phía sau khoảng một lúc thì thấy cháu Tuấn không còn cựa quậy nữa, nghĩ cháu Tuấn đã chết, Mỹ bê cháu Tuấn đi khoảng 1m, phát hiện bên cạnh đường lề bê tông bên phải theo hướng từ dưới đi lên có 01 cái hố dài khoảng 1,5m, rộng khoảng 1m, sâu khoảng 0,5m Mỹ ném cháu Tuấn xuống hố rồi lấy dép của cháu Tuấn và dây dùng xiết cổ ném vào bụi cây gần đó rồi chạy về nhà. Khoảng 22giờ cùng ngày, cháu Tuấn tỉnh dậy bò lên khỏi hố, vào khu lán trại của công nhân gần đó kêu cứu thì được nhân dân đưa cháu Tuấn đi bệnh viện cấp cứu. Tại phiên tòa, bị cáo Mỹ thành khẩn khai báo, thừa nhận tất cả hành vi phạm tội của mình và thấy rằng việc xiết cổ, ném cháu Tuấn xuống vực là quá nhẫn tâm, chỉ vì yêu đương, hận thù, mù quáng mà phạm tội. Sau khi nghị án, Hội đồng xét xử tuyên phạt bị cáo Nguyễn Văn Mỹ 14 năm tù giam về tội giết người. |
Đây là vụ án đang được dư luận tại Đà Nẵng rất quan tâm về vấn đề mua bán và cho thuê căn hộ chung cư giành cho người thu nhập thấp. Theo cáo trạng, do không có tiền tiêu xài nên Phan Trần Nguyễn nảy sinh ý định lừa đảo chiếm đoạt tài sản bằng cách tạo dựng, đưa thông tin giả và nói dối với những người có nhu cầu mua căn hộ chung cư là bản thân có căn hộ chung cư nhưng không có nhu cầu sử dụng nên cần bán lại, nhưng thực chất bị cáo không có căn hộ chung cư nào. Biết anh Nguyễn Thanh Hiếu (sinh năm 1985, quê Đại Lộc, Quảng Nam) có nhu cầu mua căn hộ chung cư, bị cáo nói dối với anh Hiếu là có căn hộ chung cư tại khu vực Vũng Thùng (phường Nại Hiên Đông, quận Sơn Trà, Đà Nẵng) cần bán với giá 280 triệu đồng. Anh Hiếu tin tưởng và đặt cọc trước 40 triệu đồng, còn lại cho trả góp hàng tháng, hẹn ngày bàn giao căn hộ rồi trồng đủ tiền. Tuy nhiên, Nguyễn viết giấy hẹn hai lần và đến ngày bàn giao nhưng Nguyễn không bàn giao căn hộ chung cư như thỏa thuận vì thực chất Nguyễn không có căn hộ chung cư nào cả. Biết mình bị lừa đảo nên anh Hiếu làm đơn tố cáo gửi Cơ quan CSĐT Công an quận Sơn Trà. Ngoài ra, trong quá trình điều tra, Công an quận Sơn Trà còn xác định anh Hiếu không phải là nạn nhân duy nhất. Ngày 9/11/2012, bị cáo còn nói dối vợ chồng anh Nguyễn Phú Phong (trú tại phường Thạc Gián, quận Thanh Khê, Đà Nẵng) là mình thuộc diện được mua chung cư trên đường Nguyễn Hữu Thọ muốn nhượng lại suất mua với giá 5 triệu đồng. Vợ chồng anh Phong tin tưởng, giao cho Nguyễn 5 triệu đồng rồi yêu cầu xem các giấy tờ có liên quan căn hộ nhưng bị cáo không có nên anh Phong đòi lại tiền. Hiện bị cáo đã trả lại 5 triệu đồng cho anh Phong và trả cho anh Hiếu 20 triệu đồng, số tiền còn lại, bị cáo chiếm đoạt để tiêu xài cá nhân. Với hành vi nêu trên, Hội đồng xét xử tuyên phạt bị cáo Phan Trần Nguyễn mức án 18 tháng tù giam về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”. Riêng hành vi lừa bán suất mua chung cư cho anh Nguyễn Phú Phong do bị cáo đã trả lại tiền cho anh Phong trước khi khởi tố vụ án và anh Phong không có yêu cầu nên Tòa án không đề cập xử lý. | ||||||
|
Theo cáo trạng, khoảng 06 giờ ngày 31/01/2013, Thịnh rủ Nguyễn Trung Tính (sinh năm 1997) tìm người giật dây chuyền bán lấy tiền tiêu xài, Tính đồng ý. Cả hai qua đò cột dây thép, đi bộ đến chợ khu dân cư thuộc ấp Tấn Lợi, xã Tấn Mỹ, huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang. Tại đây, Thịnh thấy trên cổ chị Thái Thị Kha có đeo sợi dây chuyền vàng và tay cầm túi xách đang đứng góp tiền chợ, nên Thịnh tiếp cận từ phía sau nhanh chóng giật sợi dây chuyền rồi bỏ chạy, chị Kha tri hô cùng quần chúng nhân dân đuổi theo bắt Thịnh giao cho công an thị trấn Mỹ Luông lập biên bản bắt giữ người và thu hồi tang vật trả lại cho bị hại. Theo kết luận định giám sợi dây chuyền có trọng lượng 4,99 chỉ vàng 18 kara, 01 mặt dây chuyền bằng cẩm thạch có giá hơn 17 triệu đồng. Sau đó, Thịnh bị khởi tố điều tra. Ngày 30/5/2013,TAND huyện Chợ Mới xét xử sơ thẩm và tuyên phạt bị cáo Cao Văn Thịnh 3 năm 6 tháng tù về tội “Cướp giật tài sản”. Sau khi xét xử sơ thẩm, bị cáo kháng cáo xin được giảm nhẹ hình phạt. Xét kháng cáo của bị cáo Cao Văn Thịnh, Hội đồng xét xử phúc thẩm cho rằng hành vi phạm tội của bị cáo là nguy hiểm cho xã hội, đã trực tiếp xâm hại đến quyền sở hữu về tài sản của người khác, làm mất an ninh trật tự tại địa phương, nên án sơ thẩm xử phạt bị cáo là có căn cứ, đúng người, đúng tội, nên đã giữ nguyên án sơ thẩm. |
Theo cáo trạng, khoảng 22 giờ ngày 01/11/2012, sau khi uống rượu thì giữa Hùng và Nguyễn Công Bằng đã xảy ra đánh nhau với một số thanh niên (không rõ lai lịch) dẫn đến Bằng bị thương chảy máu ở vùng đầu. Hùng và nhóm bạn gồm: Trần Út Thanh, Ngô Lê Phúc Khang, Lê Văn Sương liền đưa Bằng đến Bệnh viện Hạnh Phúc, thuộc khu vực phường Mỹ Thới, thành phố Long Xuyên cấp cứu. Tại đây, sau khi sơ cứu cho Bằng, Nguyễn Hồng Hải nhân viên ca trực phòng cấp cứu yêu cầu Thanh (bạn Hùng) đóng tiền làm thủ tục nhập viện, nhưng Thanh không đồng ý về số tiền viện phí phải nộp, dẫn đến cự cãi. Lúc này, Hùng từ bên ngoài đi vào phòng la mắng các nhân viên ca trực, đồng thời dùng tay đập phá các dụng cụ y tế và đập bể kính vách ngăn và cửa kính ra vào của Phòng cấp cứu. Không dừng lại ở đó, Hùng đi ra cổng dùng ghế nhựa, đá đập hỏng đầu máy kéo cửa hàng rào điện tử và bảng hộp đèn mê-ca máy ATM của Ngân hàng Trustbank lắp đặt trước cổng bệnh viện, rồi bỏ trốn. Đến ngày 23/4/2013, Hùng đến Công an phường Mỹ Thới, thành phố Long Xuyên đầu thú. Theo kết luận định giá thì tổng trị giá tài sản thiệt hại hơn 59 triệu đồng. Sau đó thì Hùng bị khởi tố điều tra. Tại phiên tòa, bị cáo thừa nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình như cáo trạng đã nêu. Xét thấy lời khai nhận của bị cáo phù hợp với lời khai người làm chứng, các chứng cứ, tài liệu có trong hồ sơ được thẩm vấn công khai tại phiên tòa, nên Hội đồng xét xử đã tuyên phạt bị cáo Lê Minh Hùng 15 tháng tù giam về tội “Cố ý làm hư hỏng tài sản”. | ||||||
|
|
|
