| 02-MAY-2013 | |||
|
Theo hồ sơ vụ án, vào chiều ngày 27/3/2012, Trần Dậu dùng điện thoại di động liên lạc rủ Lê Văn Phổ, Nguyễn Quang Nhạn, Nguyễn Quang Trung để tham gia đánh bạc. Sau khi tụ tập tại quán của chị Nguyễn Thị Minh Hải ở thôn Thuận Hóa, xã Lộc Bổn, huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên Huế thì Trần Dậu, Lê Văn Phổ, Nguyễn Quang Trung, Nguyễn Thanh, Nguyễn Bảo, Nguyễn Quang Nhạn vào phòng hát karaoke để đánh bạc bằng hình thức xóc đĩa, được thua bằng tiền. Đến khoảng 22 giờ cùng ngày thì bị Cơ quan cảnh sát điều tra Công an huyện Phú Lộc phát hiện bắt quả tang. Thu giữ được 28,5 triệu đồng và 2 chỉ vàng 4 số 9 của các đối tượng đánh bạc. Đặc biệt, Công an huyện Phú Lộc cũng đã thu giữ được 1 bộ cảm ứng trong người của Lê Văn Phổ dùng để đánh bạc gian lận, có thể biết trước kết quả chẵn lẻ trong chén khi chưa mở. Sau khi xem xét tính chất của vụ án, vai trò tham gia của từng bị cáo cũng như các tình tiết tăng nặng giảm nhẹ trách nhiệm hình sự của từng bị cáo, Tòa án nhân dân huyện Phú Lộc tuyên phạt Lê Văn Phổ (năm 1999 đã bị Tòa án nhân dân huyện Krông năng, tỉnh ĐắkLăk kết án về tội “Đánh bạc” và “Tổ chức đánh bạc) mức án 12 tháng tù giam và phạt bổ sung 3.000.000 đồng; Trần Dậu bị xử phạt 9 tháng tù, phạt bổ sung 3.000.000 đồng; Nguyễn Quang Trung bị xử phạt 6 tháng tù nhưng cho hưởng án treo, phạt bổ sung 8.000.000 đồng; còn lại các bị cáo Nguyễn Thanh, Nguyễn Bảo, Lâm Minh Huy và Nguyễn Quang Nhạn bị xử phạt tiền, với số tiền lần lượt là 10.000.000 đồng (đối với Nguyễn Thanh, Nguyễn Bảo) và 7.000.000 đồng và 5.000.000 đồng cho hai bị cáo còn lại. | |||
| 08-MAY-2013 | |||
|
Theo hồ sơ, tháng 10/2011, Hưng và cháu Lê Nguyễn Huyền T, sinh ngày 15/01/2000 có quan hệ tình cảm với nhau. Đến khoảng 09 giờ ngày 20/7/2012, Hưng điều khiển xe gắn máy chở T đến nhà trọ “An Tiến” thuộc ấp Mỹ Bình, xã Nhơn Mỹ, huyện Chợ Mới để giao cấu. Thực hiện xong, đến 13 giờ 30 cùng ngày, Hưng chở T đến xã Mỹ Hòa Hưng, thành phố Long Xuyên chơi và thuê phòng, do thấy cháu T nhỏ tuổi, nên chủ nhà trọ không cho thuê, Hưng liền chở T quay lại nhà trọ “An Tiến” thuê phòng trọ nghỉ qua đêm và tiếp tục giao cấu với T hai lần nữa. Sáng hôm sau, Hưng đưa T về nhà, thấy con có biểu hiện lạ, mẹ cháu gạn hỏi thì T kể lại toàn bộ sự việc, sau đó mẹ cháu T đã tố giác Hưng đến cơ quan Công an. Đến 15 giờ cùng ngày, Hưng đến công an xã Nhơn Mỹ đầu thú và khai nhận trước đó vào ngày 29 và mùng 02 tết Nguyên đán Nhâm thìn 2012, Hưng còn hai lần giao cấu với T tại quán cà phê sân vườn, thuộc ấp Nhơn An, xã Nhơn Mỹ, huyện Chợ Mới. Tòa án cấp phúc thẩm cho rằng, hành vi phạm tội của bị cáo là nguy hiểm cho xã hội, đã trực tiếp xâm phạm đến sức khỏe, nhân phẩm và sự phát triển bình thường của trẻ em, làm tổn hại đến thuần phong mỹ tục của dân tộc, nên án sơ thẩm xử phạt bị cáo là có căn cứ, đúng người, đúng tội. Tuy nhiên xét thấy bị cáo là người chưa thành niên và có nhiều tình tiết giảm nhẹ, nên đã chấp nhận kháng cáo để giảm cho bị cáo một phần hình phạt. |
Theo nội dung vụ án, do cha mẹ ly hôn, cha lại mất sớm, Cường thuê nhà trọ trên đường Hà Hoàng Hổ, phường Mỹ Xuyên, thành phố Long Xuyên để tự mưu sinh. Vì cuộc sống túng quẫn, lại nghiện game online, nên Cường nảy sinh ý định cướp tài sản để có tiền tiêu xài. Qua quá trình theo dõi, Cường biết anh Trần Minh Trí ở nhà một mình trong khu tập thể Trường Đại học An Giang và có sử dụng máy laptop, Cường liền nảy sinh ý định chiếm đoạt, nên chuẩn bị sẵn một sợi dây vải và một cây dao để thực hiện ý định. Trưa ngày 05/6/2012, anh Trí đang ngồi sử dụng máy tính ở bàn gần giường ngủ, Cường bước vào hỏi: “Ba mày đi đâu rồi?”. Trí chưa kịp trả lời thì bị Cường dùng một sợi dây vải xiết cổ, rồi lấy dao đâm nhiều nhát vào người, khiến nạn nhân bất tỉnh, Cường liền lấy máy laptop (trị giá hơn 11 triệu đồng) đem về nhà trọ cất giấu, chưa kịp đem đi tiêu thụ thì bị bắt giữ ngay sau đó. Riêng anh Trí được mọi người phát hiện đưa đi cấp cứu kịp thời, nên thoát chết, nhưng mang thương tật 10%. Ngày 26/12/2012, TAND tỉnh An Giang đã xử phạt bị cáo Nguyễn Bá Cường 07 năm tù về tội “Giết người”, 02 năm tù về tội “Cướp tài sản”; tổng hợp hình phạt, buộc bị cáo Cường chấp hành hình phạt chung của hai tội là 09 năm tù. Sau đó, bị cáo Cường kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt. Hội đồng xét xử cấp phúc thẩm cho rằng, hành vi phạm tội của bị cáo là đặc biệt nghiêm trọng, đã trực tiếp xâm phạm đến tính mạng, sức khỏe, quyền sở hữu tài sản của người khác được pháp luật tôn trọng và bảo vệ, làm mất trật tự xã hội tại địa phương, gây bất bình, căm phẫn trong nhân dân, nên án sơ thẩm tuyên phạt là tương xứng với tính chất và mức độ hành vi phạm tội của bị cáo. Bị cáo kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt, nhưng không nêu được tình tiết giảm nhẹ nào mới để xem xét, nên tòa phúc thẩm đã bác kháng cáo, giữ nguyên mức án sơ thẩm đã tuyên. | ||
|
Theo hồ sơ vụ án, từ đầu tháng 10/2012 đến ngày 12/11/2012, Lê Phước Đạt đã 2 lần mua heroin của đối tượng tên Him (không rõ lai lịch địa chỉ). Sau đó, chia thành nhiều gói nhỏ, bán lại cho Châu Thiên Bảo 5 lần/ 5 gói, bán cho Đinh Phú Quý 3 lần /3 gói, bán cho Lê Nhật Xuân 2 lần /2 gói. Tổng cộng Lê Phước Đạt đã bán 10 lần 10 gói heroin tại nhiều địa điểm ở thành phố Huế cho các đối tượng nói trên với giá 3.800.000 đồng. Tại phiên tòa xét xử sơ thẩm, bị cáo Đạt khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình. Sau khi nghiên cứu hồ sơ vụ án, lời khai nhận của bị cáo và kết quả tranh tụng tại phiên tòa. Hội đồng xét xử sơ thẩm Tòa án nhân dân thành phố Huế tuyên phạt Đạt 7 năm 6 tháng tù. | |||
| 13-MAY-2013 | |||
|
Trên cơ sở điều tra đã xác định được, khoảng 19 giờ ngày 17/11/2012, Nguyên Đạt Thắng lên Lào Cai thăm người nhà, khi đến bến xe Quảng trường ga Lào Cai, Thắng phát hiện thấy Lưu Huy Đức năm 2011 có vay của Nguyên Đạt Thắng 90 triệu đồng chưa trả và đã bỏ trốn khỏi địa phương đang xếp hàng xe buýt. Thắng lập tức điện cho anh Nguyễn Quy Chế ở Hưng Yên người cũng cho Lưu Huy Đức vay tiền và nói phát hiện Lưu Huy Đức đang ở Lào Cai anh lên đây đưa Đức về Hưng Yên để giải quyết vay nợ. Nguyễn Quy Chế đã thuê xe ô tô BKS 30X - 3689 và nhờ Lê Bảo Sơn (sinh năm 1992, thường trú thành phố Hòa Bình, tỉnh Hòa Bình), Hoàng Đông Khải (sinh năm 1994, thường trú xã Xuân Phú, huyện Phúc Thọ, thành phố Hà Nội) lên Lào Cai. Khoảng 20 giờ ngày 18/11/2012, cả ba lái xe ô tô ra bến xe Quảng trường ga Lào Cai. Lúc này Lưu Huy Đức đang bốc hàng lên xe buýt, Hoàng Đông Khải đi lại và lừa Đức là có ít hàng gửi về xuôi. Lưu Huy Đức tin thật đã tới chỗ xe ô tô BKS 30X - 3689 vào trong xe lấy hàng ra. Lập tức Lê Bảo Sơn, Hoàng Đông Khải đóng cửa xe ô tô nhốt Lưu Huy Đức trong xe và dọa “Nếu kêu sẽ giết”, sau đó lấy điện thoại của Đức tháo sim để Đức không liên lạc được. Lưu Huy Đức xin xuống xe nhưng cả ba bị cáo không đồng ý, cho ô tô chạy về xuôi. Chạy đến khu vực huyện Yên Bình, tỉnh Yên Bái thì bị Công an tỉnh Yên Bái kiểm tra phát hiện bắt giữ. Xét thấy trong quá trình điều tra cũng như tại phiên tòa, cả 3 bị cáo đều thành khẩn khai nhận tội, chưa gây hậu quả nghiêm trọng, cả 3 đều có nhiều tình tiết giảm nhẹ. Người bị hại Lưu Huy Đức có mặt tại phiên tòa xin Hội đồng xét xử giảm nhẹ tội cho các bị cáo vì Đức nhận thấy mình cũng có lỗi một phần. Đây là vụ án đồng phạm có tính chất giản đơn, bị cáo Nguyên Đạt Thắng là người chủ mưu bắt giữ Lưu Huy Đức trái phép nên phải chịu trách nhiệm chính. Hội đồng xét xử đã tuyên phạt bị cáo Nguyên Đạt Thắng 6 tháng tù cho hưởng án treo, xử phạt các bị cáo Hoàng Đông Khải và Lê Bảo Sơn 5 tháng tù cho hưởng án treo, thời gian thử thách 12 tháng. |
Trước đó, bị cáo Huỳnh Văn Trường Em (tự là Tế Điên, sinh năm 1990, trú tại ấp Long Bình, xã Long Kiến, huyện Chợ Mới) bị Tòa án nhân dân tỉnh An Giang xử phạt 20 năm tù về tội “Giết người” và phải bồi thường cho đại diện người bị hại số tiền 103 triệu đồng, đồng thời cấp dưỡng nuôi con người bị hại là cháu Hề Chí Kim (sinh năm 2005) mỗi tháng bằng ½ mức lương tối thiểu do Nhà nước quy định cho đến khi đủ 18 tuổi. Trường Em chính là hung thủ giết anh Hề Ủi Sểnh bằng dao lê tại sân khách sạn Xuân Hương (số 18/3 A, đường Trần Hưng Đạo, phường Mỹ Bình, thành phố Long Xuyên) đêm ngày 07/9/2011. Đối với các bị cáo liên quan trong vụ án này, ngày 18/01/2013, TAND tỉnh An Giang đã xử phạt Hồ Thị Kim Hiếu 02 năm tù về tội “Che giấu tội phạm”; xử phạt các bị cáo Phan Tấn Tài, Nguyễn Hồng Vũ mỗi bị cáo 01 năm 09 tháng tù; xử phạt ba bị cáo Hồ Minh Quân, Nguyễn Minh Hoàng và Nguyễn Hoài Nam mỗi bị cáo 01 năm 06 sáu tháng tù; ba bị cáo còn lại gồm Huỳnh Nhứt Duy, Đinh Thế Tùng và Đinh Văn Thừa mỗi bị cáo bị xử phạt 01 năm 04 tháng 10 ngày (bằng thời gian tạm giam) cùng về tội “Gây rối trật tự công cộng”. Các bị cáo này không kháng cáo, nên án sơ thẩm có hiệu lực. Theo hồ sơ vụ án, tối ngày 07/9/2011, Tài nhắn tin vào điện thoại của Trường Em vơi nội dung: “Mày với thằng Nam đem đồ lên chỗ tao có chuyện”. Trường Em lận cây dao lê lưng quần, Nam cầm cây kiếm đến khách sạn Xuân Hương. Khi đến nơi, Tài kêu Nam đem cây kiếm vô phòng cất giấu, cả ba lên quầy bar tổ chức uống rượu. Đến khoảng 00 giờ ngày 08/9/2011, cả ba xuống quầy tiếp tân ở tầng trệt thì thấy cha vợ cự cãi với Đinh Gia Huy về việc Huy uống rượu ghi nợ để trừ dần số tiền đã cho Kim Hiếu (vợ Huy) vay, Phan Tấn Tài xông tới dùng tay đánh vào mắt trái Huy, được bảo vệ khách sạn can ngăn, dìu Huy đến bãi giữ xe ra về. Khi đó, Hề Ủi Sểnh cùng 7 người bạn đang nhậu ở quầy bar, đi xuống khu vực để xe định ra về. Cùng lúc, Tài la lối chửi thề và chỉ tay về phía khu vực để xe rồi kêu Trường Em: “Mày làm nó cho tao” thì bất ngờ nhóm của Tài gồm Tài, Vũ, Trường Em cùng Hoàng, Quân, Duy, Tùng và Thừa cầm gậy, ống tuýp sắt… la hét, xông vào nhóm của Sểnh đâm chém loạn xạ; nhóm của Sểnh cũng dùng nón bảo hiểm vừa chống đỡ vừa lùi ra phía cửa bỏ chạy. Trong lúc ẩu đả, Trường Em bị Sểnh đánh trúng vào mắt trái nên lấy dao có sẵn trong người rượt theo đâm một nhát vào ngực phải của Sểnh, Sểnh loạng choạng bước thêm vài bước rồi ngã quỵ và chết ngay sau đó. Biết Trường Em đâm Sểnh, Hiếu kéo Trường Em ra cổng trước khách sạn ném bỏ cây dao, rồi lấy xe gắn máy của một người bạn Sểnh để ở khách sạn bỏ trốn. Ngay sau khi gây án, Tài và nhóm đối tượng tham gia bị bắt giữ. Riêng Huỳnh Văn Trường Em sau 3 ngày lẩn trốn, đến ngày 11/9/2011, Trường Em ra Công an xã Long Kiến, huyện Chợ Mới đầu thú. Tại phiên tòa phúc thẩm, bị cáo Huỳnh Văn Trường Em không đưa ra được tình tiết nào mới để xin giảm nhẹ hình phạt tù. Hội đồng xét xử cho rằng hành vi phạm tội của bị cáo là đặc biệt nghiêm trọng, mang tính chất côn đồ, hung hãn, nên Tòa án cấp sơ thẩm xử phạt 20 năm tù là có căn cứ, đúng người, đúng tội. Sau khi nghe Hội đồng xét xử phân tích, giải thích các quy định của pháp luật, bị cáo đã tự nguyện rút lại đơn kháng cáo. | ||
|
Hồi 16 giờ 20 phút ngày 13/11/2012, Tổ công tác của Phòng Điều tra tội phạm về ma túy Công an tỉnh Lào Cai làm nhiệm vụ tại thôn Lùng Phình, huyện Bắc Hà, tỉnh Lào Cai, đã phát hiện bắt giữ quả tang Giàng Seo Lùng đang có hành vi mua bán trái phép chất ma túy, đồng thời thu giữ của Giàng A Lùng 01 gói nilon màu xanh trong chứa chất nhựa dẻo màu nâu đen. Giàng Seo Lùng khai đó là thuốc phiện được bị cáo mua tại thôn Lùng Phình, xã Lùng Phình, huyện Bắc Hà, tỉnh Lào Cai của một người tên là Hiếu mục đích mua về để mang sang Trung Quốc bán lại kiếm lời. Khi bị cáo và Hiếu vừa thỏa thuận xong việc mua bán thì bị cáo bị bắt giữ cùng tang vật còn Hiếu đã bỏ chạy thoát. Tại Bản kết luận giám định số 193/GĐMT ngày 15/11/2012 của Phòng Kỹ thuật Hình sự Công an tỉnh Lào Cai kết luận: Chất nhựa dẻo thu giữ của bị cáo Giàng Seo Lùng có trọng lượng 1.821,77gam đều là thuốc phiện. Tại phiên tòa, bị cáo đã thành khẩn khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của bản thân. Xét tính chất, mức độ hành vi phạm tội của bị cáo, Hội đồng xét xử đã xử phạt bị cáo Giàng Seo Lùng 16 năm tù, đồng thời phạt bị cáo 6.000.000 đồng sung quỹ Nhà nước. |
Theo cáo trạng: Năm 2010, Tiện và Hồ Ngọc Khanh (còn gọi là Chuôl) phát sinh tranh chấp về đất đai tại ấp Bình Hưng 1, xã Bình Mỹ, huyện Châu Phú; đã được UBND xã Bình Mỹ hòa giải nhiều lần nhưng không thành. Trong khi chờ giải quyết thì sáng ngày 22/03/2011, trong lúc Khanh cắt lúa trên phần đất giáp ranh với đất đang tranh chấp thì Tiện lấy cây dao tự chế, còn Oanh (em của Tiện) lấy 01 cây dao dâu dài 91,5cm, Tiện chạy trước đến đứng đối diện với Khanh, dùng hai tay cầm dao chém từ trên xuống. Khanh bỏ chạy, được khoảng 7m thì bị vấp ngã. Tiện đuổi theo, cầm dao chém liên tiếp nhiều nhát từ trên xuống vào vùng đầu, mặt và người, Khanh đưa 2 tay nắm giữ lưỡi dao, giằng co với Tiện. Cùng lúc, Oanh cầm dao dâu chạy đến chém nhiều nhát vào người, được mọi người phát hiện can ngăn và đưa Khanh đi cấp cứu, nên Khánh thoát chết nhưng mang thương tật 61%. Gây án xong, Tiện và Oanh cầm dao bỏ chạy và sau đó đến cơ quan Công an đầu thú, giao nộp dao. Ngày 31/3/2011, Tiện và Oanh bị khởi tố điều tra. Tại Bản án hình sự sơ thẩm số 74/2011/HSST ngày 28/9/2011, TAND tỉnh An Giang đã xử phạt bị cáo Hồ Phương Tiện 12 năm tù và bị cáo Hồ Hoàng Oanh 08 năm tù về tội “Giết người”. Ngoài ra, tòa còn buộc hai bị cáo có trách nhiệm liên đới bồi thường cho người bị hại số tiền hơn 84 triệu đồng. Sau đó, cả hai bị cáo có đơn kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt. Tại phiên tòa phúc thẩm, hai bị cáo Hồ Phương Tiện và Hồ Hoàng Oanh không nêu được tình tiết nào mới để xem xét giảm nhẹ, nên Hội đồng xét xử đã quyết định bác kháng cáo của các bị cáo và giữ nguyên bản án sơ thẩm. | ||
|
Theo cáo trạng, khoảng 19 giờ ngày 07/10/2012, Tiến và Hiếu đến quán “Tái Thành” thuộc ấp Hòa Phú 1, thị trấn An Châu, huyện Châu Thành uống rượu. Trước khi đi, Tiến lấy hai cây dao, đưa cho Hiếu một cây dao, còn mình giữ lại một cây dao phi lê cá cất giấu trong người. Đến khoảng 22 giờ cùng ngày, cả hai ra về, đi được một đoạn thì gặp Lê Chí Hiền (anh họ của Tiến) chạy xe đạp ngang qua và có buông lời nói khích, dẫn đến cự cãi. Hiền chạy xe đạp về nhà, nhưng vẫn ấm ức, nên quay lại khu vực đầu cầu ván trước nhà của Tiến, tiếp tục cự cãi với Tiến và Hiếu. Hiền dùng tay trái nắm cổ Tiến, Tiến liền móc dao ra đâm mạnh một nhát vào vùng ngực trái, Hiền được mọi đưa đi cấp cứu, nhưng đã chết trên đường đến bệnh viện do sốc mất máu cấp vì vết thương thấu ngực đứt động, tĩnh mạch, thủng phổi. Gây án xong vụ án, Tiến ném dao xuống kênh và được Hiếu đưa 20 ngàn đồng, một điện thoại Nokia để Tiến bỏ trốn. Đến ngày hôm sau, Tiến được gia đình vận động ra cơ quan Công an đầu thú. Ngày 11/10/2012, Tiến và Hiếu bị khởi tố điều tra. Hội đồng xét xử cho rằng, hành vi phạm tội của bị cáo Tiến là đặc biệt nghiêm trọng, mang tính chất côn đồ, hung hãn, chỉ vì câu nói khích mà bị cáo đã ra tay sát hại anh họ của mình, gây đau thương, mất mát cho gia đình của nạn nhân, nên cần xử phạt nghiêm. Tuy nhiên, xét thấy trong quá trình điều tra và tại phiên tòa, bị cáo tỏ rõ thái độ thành khẩn khai báo, ăn năn, hối cãi, nhân thân chưa có tiền án, tiền sự, là thành phần lao động nghèo, học vấn thấp, hiểu biết pháp luật có phần hạn chế, sau khi phạm tội đã ra đầu thú, bị cáo là người chưa thành niên và người bị hại không yêu cầu bồi thường, nên đã tuyên phạt bị cáo Huỳnh Quốc Tiến 08 năm tù về tội “Giết người”, xử phạt bị cáo Nguyễn Văn Hiếu 01 năm tù về tội “Không tố giác tội phạm”. |
Theo Cáo trạng, vào khoảng 21h30 ngày 17/11/2012, anh Nguyễn Đôn Tú và Nguyễn Đôn Trọng (anh em con bác ruột, đều sinh năm 1983, ở số nhà 32 Phùng Khắc Khoan, thành phố Huế) rủ nhau đến phòng trà Phương Nam, địa chỉ số 65, đường Nguyễn Công Trứ, thành phố Huế để chơi. Đến khoảng 23h cùng ngày, Trọng và Tú gọi thanh toán tiền, với số tiền phải trả là gần 1,2 triệu đồng nhưng Trọng chỉ có 600 nghìn đồng nên không đủ tiền để trả. Võ Xuân Tiệp (tổ trưởng nhân viên phòng trà) yêu cầu Tú để xe máy lại ngày mai đem tiền đến trả lấy xe về. Trọng không đồng ý và có lời qua tiếng lại với nhóm bảo vệ. Ngay lập tức Quốc, Bảo, Ngà và Huấn kẹp tay Trọng đưa ra đường rồi dùng tay đánh liên tiếp vào người làm Trọng té xuống đường. Thấy vậy, Tú liền nhảy vào can, Tiệp liền dùng tay đánh làm Tú ngã đập đầu xuống đất. Thấy Tú bất tỉnh, người nằm với tư thế khom lưng không dậy được, Tiệp gọi tài xế Mai Linh và đưa 100 nghìn đồng cho tài xế chở Tú nhập viện. Do bị đánh mạnh vào chỗ hiểm nên trên đường đi cấp cứu Tú đã tử vong.
Tại phiên tòa xét xử, các bị cáo đã khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình, một số bị cáo khóc vì hối hận, nhưng đã muộn. Kết thúc phiên xét xử, TAND thành phố Huế đã tuyên phạt Võ Xuân Tiệp 7 năm 6 tháng tù; Hoàng Bảo Quốc 5 năm tù; Trương Đình Duy Bảo 5 năm 6 tháng; Hà Văn Ngà 5 năm tù; Trương Tuyên Huấn 5 năm 6 tháng tù; đồng thời buộc các bị cáo và chủ quán bar Phương Nam phải bồi thường tổn thất về vật chất và tinh thần với số tiền tổng cộng gần 300 triệu đồng cho người bị hại.
| ||
|
Theo Cáo trạng, do cần tiền để mua hêroin sử dụng, nên khoảng 12 giờ ngày 20/11/2012, Lê Anh Vũ đến vườn táo của anh Diệp Kiếm Anh (trú tại tổ 1, khóm Châu Long 3, phường Châu Phú B, thị xã Châu Đốc) và lẻn vào lấy trộm 01 máy bơm nén khí để trong vườn. Khi đem máy bơm đi tiêu thụ, thì Vũ bị anh Kiếm Anh cùng lực lượng bảo vệ dân phố phường Châu Phú B phát hiện, bắt quả tang. Theo Biên bản định giá 22/11/2012 của Hội đồng định giá tài sản thị xã Châu Đốc, thì 01 máy bơm nén khí trị giá 2,5 triệu đồng. Ngày 02/5/2013, TAND thị xã Châu Đốc xử phạt Lê Anh Vũ 18 tháng tù về tội “Trộm cắp tài sản”. Sau đó, bị cáo kháng cáo xin được giảm nhẹ hình phạt với lý do hoàn cảnh gia đình khó khăn. Xét yêu cầu kháng cáo của bị cáo Lê Anh Vũ, Hội đồng xét xử cấp phúc thẩm cho rằng, hành vi phạm tội của bị cáo là nguy hiểm cho xã hội, bị cáo đã có một tiền án về tội Trộm cắp tài sản chưa được xóa án tích, nay lại tiếp tục phạm tội, nên thuộc trường hợp tái phạm. Do đó, Tòa án cấp sơ thẩm xử phạt bị cáo là có căn cứ, phù hợp với tính chất, mức độ hành vi phạm tội. Bị cáo kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt, nhưng không nêu được tình tiết giảm nhẹ nào mới để xem xét, nên Hội đồng xét xử phúc thẩm xử bác đơn kháng cáo, giữ nguyên bản án sơ thẩm, xử phạt bị cáo Lê Anh Vũ 18 tháng tù về tội “Trộm cắp tài sản”. |
Theo Cáo trạng, ngày 23/10/2011 Vàng Seo Lìn cùng Sùng Phà Thìn (cùng trú tại bản Mo 2, xã Xuân Hòa, huyện Bảo Yên, tỉnh Lào Cai) đi xuống bản Kẹm, xã Xuân Hòa, huyện Bảo Yên chơi. Tại đây, Lìn và Thìn gặp Chỉn Seo Long rủ nhau tìm con gái bán sang Trung Quốc lấy tiền chia nhau. Long đồng ý và nói có quen Lương Thị Theo sinh năm 1995 và Lương Thị Nan sinh năm 1998 cùng trú tại xã Xuân Hòa, huyện Bảo Yên đang đi làm ở Cốc Ly, huyện Bắc Hà, tỉnh Lào Cai. Sáng ngày 25/10/2011, Long, Thìn và Lìn đã đến chợ Cốc Ly huyện Bắc Hà gặp Theo và Nan, Long nói với Theo và Nan là đi ra thành phố Lào Cai làm thuê ở quán phở lương trả 2.000.000 đồng một tháng, Theo và Nan đồng ý. Khoảng 14 giờ cùng ngày, Long, Lìn và Thìn đưa Theo và Nan ra đến khu vực xã Phong Niên, huyện Bảo Thắng rồi thuê xe ôm chở Long và Thìn còn Lìn đi xe máy chở Theo và Nan đi đến khu vực thôn Na Lốc – Bản Lầu, huyện Mường Khương, tỉnh Lào Cai. Long và Thìn đưa Theo và Nan lội qua suối vượt biên giới sang Trung Quốc. Lìn đi gửi xe máy sang sau. Khi sang đến Trung Quốc, Thìn, Lìn và Long đưa Theo, Nan đến nhà một người quen tên là Hạnh ở khu vực Hà Khẩu ở. Đến ngày 28/10/2011, Lìn đưa Theo và Nan đi bán nhưng không bán được nên Thìn lại đưa Theo và Nan về nhà Hạnh. Ngày 03/11/2011, Theo và Nan bỏ trốn khỏi nhà Hạnh, trên đường bỏ trốn khi gặp anh trai là Lương Văn Thường và anh Lương Văn Quý sang đón thì bị Hạnh đuổi theo bắt Theo và Nàn cùng anh Thường và anh Quý về nhà Hạnh. Tại đây, Hạnh yêu cầu anh Thường và Quý phải đưa 10.000.000 đồng để chuộc Theo và Nan. Anh Thường và anh Quý đã trả cho Hạnh 10.000.000 đồng đưa Theo và Nan về Việt Nam. Ngày 23/11/2011, Chỉn Seo Long bị bắt và đã bị TAND tỉnh Lào Cai xét xử 05 năm tù về tội “Mua bán người”và “Mua bán trẻ em”. Còn Vàng Seo Lìn và Sùng Phà Thìn bỏ trốn. Ngày 18/12/2012, Vàng Seo Lìn bị bắt theo lệnh tuy nã. Tại phiên Tòa, bị cáo đã khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của bản thân. Sau khi xem xét, Hội đồng xét xử đã tuyên phạt Vàng Seo Lìn 04 năm tù về tội “Mua bán người” và 09 năm tù về tội “Mua bán trẻ em”. Buộc bị cáo phải chấp hành hình phạt chung cho cả hai tội là 13 năm tù. | ||
|
Sau một thời gian đi xuất khẩu lao động ở Malaysia trở về, Trần Hữu Nguyễn Nhật Tân nối nghiệp cha và theo nghề thiết kế quảng cáo. Nhiều lần vào thành phố Đà Nẵng chơi, theo bạn bè, Tân chích hút ma túy và trở thành con nghiện. Để có ma túy sử dụng, Tân nhiều lần mua ma túy tổng hợp của một người tên Kha (không rõ lai lịch, ở thành phố Đà Nẵng). Từ tháng 02/2012 đến trước ngày bị bắt, tại nhiều địa điểm trên địa bàn thành phố Huế, Tân bán cho nhiều đối tượng 24 lần 24 gói ma túy tổng hợp với tổng số tiền thu được là 23.400.000 đồng. Tại phiên tòa xét xử, bị cáo Tân đã khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình. Sau khi nghiên cứu hồ sơ vụ án, lời khai nhận của bị cáo và kết quả tranh tụng tại phiên tòa. Hội đồng xét xử sơ thẩm TAND thành phố Huế tuyên phạt bị cáo Tân 8 năm 6 tháng tù về tội “Mua bán trái phép chất ma túy”. | |||
| 14-MAY-2013 | |||
|
Theo hồ sơ vụ án, khoảng tháng 8/2012, Lý Ông Pú ra Lào Cai chơi đã gặp và làm quen với Vàng A Tình (trú tại thị trấn Phong Hải huyện Bảo Thắng, tỉnh Lào Cai). Cuối tháng 8/2013, Tình lên nơi ở trọ của Pú ở thị trấn Sa Pa chơi đã gặp và làm quen với Chảo Mùi Pham (sinh năm 1991, trú tại thôn Sín Chải A, xã Thanh Phú, huyện Sa Pa, tỉnh Lào Cai, thuê trọ gần nơi ở của Pú). Ngày 04/10/2012, Tình gọi điện bảo Pú rủ Pham ra thành phố Lào Cai chơi để lừa bán sang Trung Quốc Tình sẽ trả cho Pú 5.000.000VNĐ, Pú đồng ý và rủ Pham ra thành phố Lào Cai chơi. Sau đó, Tình làm giấy thông hành cho cả ba sang Trung Quốc qua đường cửa khẩu quốc tế Lào Cai. Đến chiều cùng ngày, Tình bảo với Pú là đưa Pham về không đưa đi bán nữa, cả ba người cùng về thành phố Lào Cai. Tình đưa Pham đi chơi tại thành phố Lào Cai còn Pú thuê phòng trọ tại phường Phố Mới, thành phố Lào Cai. Đến khoảng 08 giờ ngày 05/10/2012, một người bạn của Pú tên là Minh gọi điện hỏi Pú xem đã bán được Pham sang Trung Quốc chưa nếu chưa bán được thì để Minh đưa đi bán cho người Trung Quốc mua về làm vợ, Minh sẽ trả cho Pú 5.000.000đ, Pú đồng ý. Sau đó, Pú gọi điện cho Pham rủ về Sa Pa sau khi Tình chở Pham ra bến xe khách gặp Pú, Pú lại rủ Pham sang Trung Quốc chơi, Pham đồng ý. Khi sang đến Trung Quốc, Pú điện thoại cho Minh ra đón. Khi gặp nhau, Minh bảo với Pú là đưa Pham đến huyện Nàn Xi, tỉnh Vân Nam, Trung Quốc bán còn Minh thì bảo với Pham là về nhà Minh ở Nàn Xi, tỉnh Vân Nam, Trung Quốc chơi, Pham đồng ý. Minh gọi thêm 03 người Trung Quốc nữa cùng đi, đi được khoảng 10km thì bị Tình cùng khoảng 06 người Trung Quốc do Tình gọi đến chặn đánh. Minh cùng 03 người Trung Quốc bỏ chạy, Pú bị đánh và xin được tha. Sau đó Pú bắt xe ôm ra cửa khẩu về Lào Cai, còn Chảo Mùi Pham đi cùng Vàng A Tình về Sa Pa, sau đó đã tố cáo hành vi của Lý Ông Pú. Ngày 26/11/2012, Lý Ông Pú đến Công an huyện Sa Pa, tỉnh Lào Cai đầu thú và khai báo toàn bộ hành vi phạm tội của bản thân. Xét tính chất, mức độ hành vi phạm tội của bị cáo, Hội đồng xét xử TAND tỉnh Lào Cai đã xử phạt bị cáo Lý Ông Pú 04 năm tù. | |||
| 17-MAY-2013 | |||
|
Theo Cáo trạng, chiều ngày 08/12/2012 bị cáo Lưu Thị Thu Lan đã mua của người đàn ông không quen biết 02 cây hêrôin với giá 24.000.000 đồng với mục đích mang lên xã Minh Lương, huyện Văn Bàn, tỉnh Lào Cai để bán kiếm lời. Sau khi mua, bị cáo đã đem 02 cây hêroin về chôn tại bãi đất trống trước cửa nhà mình. Khoảng 17 giờ ngày 19/12/2012, bị cáo đào số hêroin lên cho vào túi và đón xe khách đi xuống ga Gia Lâm, thành phố Hà Nội. Tại ga Gia Lâm, bị cáo vào nhà vệ sinh lấy gói hêroin ra gói thêm linon rồi dùng bao cao su quấn lại rồi cho vào âm hộ của mình và mua vé tàu lên Lào Cai. Khoảng 7 giờ 10 phút ngày 10/12/2012, tàu đến ga Phố Lu, huyện Bảo Thắng, tỉnh Lào Cai, bị cáo vừa xuống đến sân ga thì bị bắt.
Tại Bản kết luận giám định số 12/GĐMT ngày 10/12/2012 của Phòng Kỹ thuật Hình sự Công an tỉnh Lào Cai kết luận, chất bột khô màu trắng trích mẫu từ 75,42 gam gửi đến giám định đều là chế phẩm hêrôin.
Ngày 09/5/2013, Hội đồng xét xử TAND tỉnh Lào Cai đã tuyên phạt bị cáo Lưu Thị Thu Lan 17 năm tù và 10 triệu đồng sung quỹ Nhà nước về tội “Mua bán trái phép chất ma túy” theo điểm b, khoản 3, Điều 194 BLHS.
|
Theo Cáo trạng, khoảng 20 giờ ngày 31/3/2012, Nguyễn Thành Phúc tổ chức uống rượu tại nhà (tại số 210, tổ 4, ấp Bình Thới, xã Bình Thủy, huyện Châu Phú, tỉnh An Giang) cùng Nguyễn Hoàng Nhân Anh, Cao Kim Dương (tức Si), Trần Minh Khương (tức Rê) và Trần Khắc Tâm. Sau khi uống rượu về, Nhân Anh đi bộ ngang bến đò Nàng Ét thì gặp bạn gái hỏi mượn Nhân Anh 20.000 đồng để đi đò. Nhân Anh không có tiền, nên đến mượn Phúc, nhưng Phúc không cho mà lại có ý định trêu chọc bạn gái của Nhân Anh, dẫn đến hai bên cự cãi, được mọi người can ngăn, Nhân Anh bỏ về nhà. Phúc tức giận do bị Nhân Anh ngăn cản việc trêu chọc bạn gái, nên cầm chùm chìa khóa ném lên bảng hiệu của bến đò, rơi xuống trúng mái tole nhà của Nhân Anh.
Ấm ức việc Phúc dám trêu chọc bạn gái của mình, lại còn kiếm chuyện gây sự nên Nhân Anh lấy cây dao bấm giấu vào túi quần, quay lại đánh nhau với Phúc. Trong lúc ẩu đả, Nhân Anh móc dao ra đâm 03 nhát trúng vào hông sườn trái và thắt lưng Phúc, được mọi người can ngăn. Nhân Anh lại tiếp tục chạy vào nhà bếp lấy 01 cây dao (dài 32cm) chạy lại chỗ Phúc đứng, Phúc hoảng sợ bỏ chạy, Nhân Anh đuổi theo chém Phúc 01 nhát trúng cẳng tay phải gây thương tích. Phúc được Tâm đưa đi điều trị tại Bệnh viện Đa khoa Trung tâm An Giang, đến ngày 04/4/2012 thì xuất viện, nhưng mang thương tật 16%.
Ngày 06/02/2013, TAND huyện Châu Phú đã tuyên phạt bị cáo Nguyễn Hoàng Nhân Anh 12 tháng tù về tội “Cố ý gây thương tích” và buộc bị cáo có trách nhiệm bồi thường cho người bị hại số tiền hơn 28 triệu đồng.
Ngày 05/3/2013, bị cáo Nguyễn Hoàng Nhân Anh mới có đơn kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt.
Hội đồng xét kháng cáo quá hạn TAND tỉnh An Giang cho rằng bản án sơ thẩm xét xử ngày 06/02/2013 có mặt bị cáo, nhưng đến ngày 05/3/2013, bị cáo mới kháng cáo mà không có lý do chính đáng, là quá hạn kháng cáo (15 ngày) theo quy định tại khoản 1 Điều 234 Bộ luật Tố tụng hình sự, nên đã áp dụng khoản 2 Điều 235 Bộ luật Tố tụng hình sự quyết định không chấp nhận việc kháng cáo quá hạn của bị cáo Nguyễn Hoàng Nhân Anh.
| ||
|
Theo Cáo trạng, trưa ngày 30-9-2012, Bùi Anh và Huỳnh Văn Khiêm (là những người lang thang cơ nhỡ được nuôi dưỡng tại Trung tâm nuôi dưỡng xã hội tỉnh Thừa Thiên Huế, địa chỉ: Số 65 đường Đặng Tất, phường Hương Sơ, TP.Huế) và một số người khác cùng uống rượu. Do trước đó, Bùi Anh bị mất cái bật lửa và gói thuốc lá, nên khi về phòng, Bùi Anh hỏi những người trong phòng xem có ai lấy không, mọi người đều trả lời không lấy. Nghi ngờ anh Lê Văn Thắng (58 tuổi- ở cùng phòng) lấy trộm cái bật lửa và thuốc lá của Bùi Anh, nên Bùi Anh và Huỳnh Văn Khiêm đã dùng tay, chân và dép đánh nhiều cái vào vùng mặt, đầu và người anh Thắng gây thương tích. Đến 19 giờ, anh Thắng tử vong, nguyên nhân do bị chấn thương sọ não nặng (đa chấn thương sọ não, xuất huyết não lan tỏa bán cầu não trái, ngập máu tiểu não tụt kẹt thùy hạnh nhân).
Tại phiên tòa xét xử, các bị cáo đã khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình. Hội đồng xét xử Tòa án nhân dân thành phố Huế nhận định, việc đánh chết người sống trong cùng một mái nhà của các bị cáo thể hiện tính côn đồ, hung hãn và đã gây ra hậu quả đặc biệt nghiêm trọng. Hội đồng xét xử tuyên phạt bị cáo Bùi Anh 5 năm tù và Huỳnh Văn Khiêm 6 năm 9 tháng tù.
| |||
| 21-MAY-2013 | |||
|
Theo Cáo trạng: Khoảng 22h30’ ngày 22/9/2012, Bùi Đức Thịnh, Bùi Văn Anh, Bùi Văn Tùng và Chu Văn Tuấn (đều trú tại xóm Hồi, xã Bắc Sơn, huyện Kim Bôi, tỉnh Hòa Bình) xem xong văn nghệ tại Uỷ ban nhân dân xã Bắc Sơn đã rủ nhau ra ngầm Bai U thuộc xóm Hồi chơi, thì gặp B.T.T.H đang cùng các bạn ngồi uống rượu. Thấy vậy, Tuấn, Tùng và Văn Anh đã đến làm quen và ngồi uống rượu cùng. Do sợ phải uống thêm rượu nên B.T.T.H và một người bạn là Bùi Văn Chiến đã bỏ về. Tuấn, Tùng và Văn Anh đi xe máy đuổi theo. Không thấy nhóm bạn của mình quay lại, Thịnh đi tìm và thấy nhóm bạn đang có hành vi sàm sỡ H. Sau khi Chiến can ngăn thì bọn chúng cho Chiến và H đi về. Lúc này, Thịnh nảy sinh ý định muốn giao cấu với H, nên đã đến nói với Chiến là để Thịnh đưa H về, nhưng Chiến không đồng ý và cùng H tiếp tục đi. Thấy vậy, Thịnh đã trao đổi với Tuấn, Tùng và Văn Anh về ý định muốn thực hiện hành vi giao cấu với H và cùng nhau dàn vở kịch “anh hùng cứu mỹ nhân”. Tuấn, Tùng và Văn Anh đi xe máy đuổi theo H và tiếp tục có hành vi sàm sỡ H, để Thịnh giả làm anh trai đứng ra xin và đưa H về. Do bị Tuấn, Tùng và Văn Anh uy hiếp nên H đã phải ngồi lên xe máy của Thịnh. Sau đó, Thịnh đã chở H đến khu vực đồi keo để thực hiện hành vi hiếp dâm. Trong khi Thịnh đang thực hiện hành vi hiếp dâm với H thì Tuấn, Tùng và Văn Anh đi đến. Thấy H khóc, Tuấn và Tùng đã bỏ về, còn Văn Anh ở lại đợi. Sau khi Thịnh giao cấu với H xong, Bùi Văn Anh đã tiếp tục thực hiện hành vi giao cấu với H. Ngày hôm sau, các đối tượng đã bị lực lượng chức năng bắt giữ và khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình. Hội đồng xét xử nhận định hành vi phạm tội của các bị cáo là đặc biệt nghiêm trọng, vi phạm quyền bất khả xâm phạm về tình dục, danh dự, nhân phẩm và sức khỏe của trẻ em. Không những thế, khi bị hại cháu H mới được 12 tuổi 4 tháng 3 ngày nên ảnh hưởng rất xấu và lâu dài đến tâm lý, danh dự nhân phẩm của người bị hại. Hành vi đó gây mất trật tự trị an tại địa phương, gây bức xúc phẫn nộ trong nhân dân và gia đình người bị hại. Tại phiên xét xử sơ thẩm, TAND tỉnh đã áp dụng khoản 4 Điều 112; điểm b, p khoản 1 Điều 46 Bộ luật hình sự, xử phạt bị cáo Bùi Đức Thịnh 16 năm tù, Bùi Văn Anh 14 năm tù, Bùi Văn Tùng 11 năm tù và Chu Văn Tuấn 10 năm tù về tội “Hiếp dâm trẻ em”. Ngoài ra, các bị cáo còn phải liên đới bồi thường thiệt hại cho cháu H. |
Theo Cáo trạng: Khoảng 22 giờ ngày 25/10/2012, Nguyễn Vũ Bảo ngồi nhậu tại quán của anh Toàn (tên gọi khác là Được) cùng với anh Trần Văn Sáu, ông Trần Luận (sinh năm 1928 là bố của anh Toàn, anh Sáu, anh Bảy), anh Trương Ngọc Ty, anh Nguyễn Thế Hữu Mỹ và anh Nguyễn Công Thùy. Đến khoảng 23 giờ 30 cùng ngày, cả nhóm nghỉ nhậu ra về. Khi Nguyễn Vũ Bảo cùng anh Ty đi bộ về ngang trước nhà anh Nguyễn Hoàng Nguyên Đức (sinh năm 1987, trú tại Lô 94, đường Hồ Văn Hiển, phường Kim Long, thành phố Huế) thì thấy anh Đức đang ngồi nhậu cùng với anh Tâm và anh Duy. Thấy Bảo đi ngang qua và nhìn vào bàn thì Đức nói “Tụi bây nhìn à?”. Nghe vậy, Bảo liền chửi lại thì bị anh Đức kêu đứng lại và đi đến tát vào tai, đồng thời Duy đứng dậy cầm hai chai bia chạy ra ném về phía Bảo và Ty nên cả hai bỏ chạy. Duy tiếp tục dùng xe mô tô chở Đức và Tâm đuổi theo để tìm đánh nhưng không kịp nên quay về nhà Đức. Còn Bảo do bị đuổi đánh nên chạy đến một nhà đang xây dựng bên đường nhặt một đùi tre nằm gần đống bờ lô cầm ở tay đi vòng lại để về nhà. Khi đi đến kiệt số 5 đường Nguyễn Phúc Thái, phường Kim Long thì Bảo phát hiện thấy một xe mô tô phía sau chở một người đang chạy đến, nghĩ đó là xe của nhóm người đang đuổi đánh mình nên Bảo chạy đến núp bên cạnh một thùng rác đặt bên lề đường, hai tay cầm sẵn đùi tre để xe mô tô chạy đến là đánh. Khi xe mô tô do anh Trần Văn Toàn điều khiển phía sau chở ông Trần Luận vừa chạy đến, Bảo liền đứng dậy, hai tay cầm dùi tre xông ra đánh mạnh trúng vào phần sau đầu ông Luận khiến nạn nhân tử vong trên dường đi cấp cứu. Tại phiên tòa xét xử sơ thẩm, bị cáo Bảo khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình, tỏ ra rất hối hận về việc đánh nhầm gây ra cái chết cho ông Luận. Mặc dù gia đình nạn nhân không yêu cầu bị cáo bồi thường trách nhiệm dân sự, nhưng gia đình bị cáo tự nguyện bồi thường một phần trách nhiệm dân sự cho gia đình nạn nhân. Sau khi nghiên cứu hồ sơ vụ án, lời khai nhận của bị cáo và kết quả tranh tụng tại phiên tòa, Hội đồng xét xử sơ thẩm TAND tỉnh Thừa Thiên Huế xử phạt bị cáo Nguyễn Vũ Bảo 13 năm tù. | ||
|
Theo Cáo trạng, khoảng 18 giờ ngày 20/3/2012, sau khi uống rượu về, Võ Văn Cường thấy chó nhà mình bị thương ở chân trước. Cường nghi anh Trần Thanh Hùng (người hàng xóm) dùng chĩa bắn, nên Cường đến nhà anh Hùng chửi bới. Thấy vậy, bà Phan Thị Nguyệt (mẹ ruột Hùng) đến nhà tổ trưởng trình báo. Sau đó, bà Nguyệt đi về thì phát sinh cãi vã với Cường, được chị Võ Thị Tuyết Nhung (vợ Cường) đến khuyên ngăn và kéo Cường về, nhưng Cường không nghe mà cầm cái tô đến đánh bà Nguyệt. Thấy mẹ bị đánh, Hùng từ trên nhà liền chạy xuống, đưa tay lên đỡ thì bị Cường đánh trúng vào tay trái gây thương tích 12%. Tại Bản án hình sự sơ thẩm số 02/2013/HSST ngày 25/02/2013 của TAND huyện An Phú đã áp dụng: khoản 2, Điều 104; điểm b, s, p khoản 1, khoản 2, Điều 46; Điều 47 Bộ luật hình sự xử phạt bị cáo Võ Văn Cường 18 tháng tù về tội “Cố ý gây thương tích”. Sau khi xét xử sơ thẩm, ngày 02/3/2013 bị cáo Võ Văn Cường kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt. Hội đồng xét xử phúc thẩm cho rằng, hành vi phạm tội của bị cáo là nguy hiểm cho xã hội, đã trực tiếp xâm phạm đến sức khỏe của người khác, làm mất trật tự địa phương, nên Tòa án cấp sơ thẩm xử phạt bị cáo là có căn cứ, đúng người, đúng tội. Tuy nhiên, tại phiên tòa xét thấy, sau khi xử sơ thẩm, gia đình bị cáo đã tự nguyện bồi thường cho người bị hại số tiền 4 triệu đồng, đây được xem là tình tiết mới, nên Hội đồng xét xử cấp phúc thẩm chấp nhận kháng cáo, giảm cho bị cáo Võ Văn Cường từ 18 tháng tù xuống còn 15 tháng tù về tội “Cố ý gây thương tích”. | |||
| 28-MAY-2013 | |||
|
Theo Cáo trạng, khoảng 14 giờ ngày 23/6/2012, sau khi uống rượu, Ngô Chí Hải về nhà Lê Văn Tất Xi (cha vợ của Hải) tại ấp Phú Đông, xã Phú Xuân, huyện Phú Tân và cự cãi với Lê Thị Ngọc Dung (vợ của Hải). Lúc này, Lê Phước Sang ngồi uống cà phê gần đó nhìn vợ chồng Hải cự cãi, Hải đã vô cớ đến dùng chân đạp vào ngực và dùng tay đánh vào đầu của Sang nhiều cái. Bị đánh, Sang đưa hai tay lên đỡ và bỏ chạy, Hải đuổi theo đánh làm cả hai ngã xuống đường, Sang nằm đè trên người của Hải và dùng tay bóp cổ, được Xi và Nguyễn Phát Đạt can ngăn. Hải lấy đoạn tre khô dài 70cm đánh trùng vào lưng của Sang 01 cái và định đánh tiếp, Xi ngăn lại. Sang lấy xe mô tô của Đạt chạy cho Lê Hồng Thái (anh của Sang) biết sự việc trên và lấy cây dao Thái, rồi cùng với Thái quay lại tìm Hải. Khi đến nhà Xi, Thái gọi Hải ra để hỏi về việc đánh Sang, Hải cầm lưỡi hái chạy ra chém vào đầu, Thái đưa hai tay lên đỡ trúng vào khuỷu tay trái. Hải tiếp tục cầm lưỡi hái chém, Thái dùng tay đẩy vào người làm Hải ngã nằm ngửa trên nền gạch trước sân nhà, còn Thái mất đà ngã vào hàng rào tre. Lúc này, Sang cầm dao chạy đến đâm vào vùng bụng của Hải một nhát, Hải đưa lưỡi hái lên định chém, Sang đâm tiếp 01 nhát vào ngực làm cong dao, rồi tiếp tục cầm lưỡi hái dao đâm vào hông bên trái của Hải 01 nhát, Sang tiếp tục rút dao ra bị Xi giật lấy dao ném tại hiện trường. Gây án xong, Sang lên xe mô tô để Thái chở đến Công an xã Phú Xuân tự thú. Riêng Hải, được mọi người đưa đi cấp cứu nhưng đã chết ngay sau đó. Ngày 02/7/2012, Sang bị khởi tố điều tra. Ngày 01/02/2013, TAND tỉnh An Giang đã xử sơ thẩm, tuyên phạt bị cáo Lê Phước Sang 10 năm tù về tội “Giết người” và buộc bị cáo cùng cha mẹ bị cáo có trách nhiệm liên đới bồi thường cho gia đình bị hại số tiền hơn 53 triệu đồng và cấp dưỡng nuôi con nạn nhân cháu Lê Ngô Ngọc Trâm (sinh năm 2001) đến khi đủ 18 tuổi, mỗi tháng bằng ½ mức tiền lương tối thiểu do Nhà nước quy định. Sau đó, đại diện hợp pháp người bị hại bà Phạm Thị Đỡ kháng cáo yêu cầu tăng hình phạt và tăng tiền bồi thường, nhưng tại phiên tòa qua phân tích, giải thích các quy định pháp luật hiện hành của Hội đồng xét xử cấp phúc thẩm, bà Phạm Thị Đỡ đã rút lại yêu cầu kháng cáo, nên Hội đồng xét xử đã đình chỉ xét xử phúc thẩm, án sơ thẩm có hiệu lực pháp luật. |
Đầu tháng 4/2012, Nhà gặp Hai cùng Sùng Seo Tráng là bạn của Hai. Hai rủ Nhà và Tráng tìm phụ nữ sang Trung quốc bán lấy tiền chia nhau, cả bọn đồng ý. Đến giữa tháng 4/2012, Nhà cùng Hảng Seo Thào đến làm quen với Hoàng Thị Huyền Trang (sinh năm 1994), Lường Thị Lanh (sinh năm 1988), Lường Thị Hường (sinh năm 1991), cả ba đều là sinh viên Cao đăng Sư phạm Lào Cai và ở cùng phòng trọ với nhau. Khi đến chơi, Nhà nói dối tên là Sơn ở Mường Khương và xin số điện thoại của Trang để tán tỉnh và giả vờ ngỏ lời yêu thương. Chiều ngày 04/5/2012, Nhà gọi điện cho Trang nhưng gặp Lanh nghe máy, Nhà liền mời cả Trang, Lanh, Hường lên Lào Cai ăn cơm nên cả ba cô gái đồng ý. Thấy vậy Nhà liền gọi điện cho Hai và Tráng bảo đã tìm được phụ nữ nhưng không có xe chở đi, Tráng và Hai đi xe máy lên gặp Nhà và bàn nhau sẽ đưa ba cô gái kia theo đường Na Lốc, bản Lầu, Mường Khương. Tráng đưa xe máy của Tráng cho Nhà đi. Đến 18h cùng ngày Nhà đến phòng trọ chở Trang và Linh lên khu vực phường Phố Mới để ăn cơm cùng Tráng và Hai. Khi gặp Trang và Lanh, Tráng nói dối tên là Chiến, Hai nói dối tên là Thắng sau đó cả bọn rủ Trang và Lanh lên Mường Khương chơi, Trang và Lanh đồng ý. Tráng và hai đi xe máy trước còn Nhà chở Lanh và Trang theo sau theo đường Na Lốc, Bản Lầu, Mường Khương và vượt biên sang Trung Quốc. Trên đường đi Tráng đã gọi điện cho người Trung Quốc ra khu vực biên giới đón. Khi sang đến Trung Quốc, đã có hai người đàn ông Trung Quốc ra đón, Tráng và Nhà ép Trang và Lanh cùng lên ô tô của người Trung Quốc đưa đi còn hai về Việt Nam trước, Khi đi được khoảng 20km, Tráng và một người Trung Quốc đưa Lanh vào một gia đình còn Trang bị đưa đi tiếp khoảng 5km và bị bán cho một người phụ nữ. Tráng và Nhà gặp nhau ở đường biên giới, Tráng nói với Nhà họ sẽ trả tiền sau. Ngày 11/5/2012 Hai nhận được điện thoại của người Trung Quốc hẹn sang lấy tiền, Hai rủ Nhà cùng sang Trung Quốc và được trả 9.000 nhân dân tệ là tiền bán Trang còn Lanh đã bỏ trốn nên không trả tiền. Hai và Nhà về Việt Nam đổi được 30 triệu đồng sau đó chia đều cho cả ba, mỗi người được 10 triệu đồng. Ngày 06/5/2012 Lường Thị Lanh trốn được về Việt Nam, đến ngày 28/6/2012 Hoàng Thị Huyền Trang được Công an Trung Quốc giải cứu và trao trả về Việt Nam. Lanh và Trang tố cáo hành vi mua bán người của Hai và đồng bọn. Đối với Sùng Seo Tráng hiện đã bỏ trốn khỏi địa phương cơ quan điều tra Công an tỉnh Lào Cai đã ra quyết định tạm đình chỉ điều tra, khi nào bắt được sẽ xử lý sau. Đối với Hảng Seo Thào, quá trình điều tra xác định không liên quan đến vụ án nên không đề cập giải quyết, các đối tượng người Trung Quốc không làm rõ được danh tính, địa chỉ nên không có cơ sở để xử lý. | ||
|
Khoảng 16 giờ ngày 01/12/2012, anh Đồng Văn Trường (sinh năm 1989, trú tại thôn Trại Vanh, xã Đồng Hưu, huyện Yên Thế) điều khiển xe ôtô tải BKS 98H-0492 chở gạch thuê. Trong lúc đổ gạch do xe ôtô bị gẫy trục cát đăng nên anh Trường phải đỗ xe ở dìa đường để sửa. Một lúc sau, anh Linh Văn Hiến (sinh năm 1979, trú tại thôn Trại Tre, xã Đồng Hưu, huyện Yên Thế) điều khiển xe ôtô tải BKS 14M - 1536 chở cát đi từ phía UBND xã Đồng Kỳ đến. Vì vướng xe ôtô của anh Trường nên anh Hiếu không đi qua được và dừng xe ngay trước đầu xe của anh Trường. Anh Hiếu thò đầu ra ngoài cabin xe chửi thề thì Hoàng Văn Thịnh (sinh năm 1984, ở thôn Cống Huyện, xã Đồng Kỳ, huyện Yên Thế) đang đứng chơi cạnh đó nói với anh Hiến “xe người ta hỏng thế này đi sao được” nên anh Hiến xuống xe cãi nhau với Thịnh, sau đó anh Hiến trèo lên cabin xe ôtô lấy một đoạn dây cao su (bên ngoài quấn sắt dạng lò xo, dài khoảng 50 cm, đường kính 02 cm) đánh Thịnh nhưng Thịnh tránh được. Thấy có xô sát đánh nhau, một số người đến can ngăn, nên anh Hiến đi ra chỗ xe ôtô của mình, nhưng Thịnh không dừng lại mà đi đến gần chỗ xe ôtô của anh Trường cách anh Hiến khoảng 3 - 4 m và nhặt một cục sắt kích thước (9,5 x 7,5 x 10,3) cm ở dưới đường, tay phải Thịnh cầm cục sắt ném trúng vào đầu anh Hiến làm anh Hiến gục ngã tại chỗ. Anh Hiến bị thương nặng được mọi người đưa đến phòng khám đa khoa thị trấn Bố Hạ, huyện Yên Thế cấp cứu nhưng đã chết trước khi đến phòng khám. Sau khi gây án, Thịnh bỏ trốn đến ngày 03/12/2012 thì ra đầu thú và khai nhận hành vi phạm tội. Với hành vi coi thường kỷ cương pháp luật, coi thường sinh mạng, sức khoẻ người khác, tuy phạm tội có tính chất cố ý gián tiếp nhưng bị cáo đã tước đi mạng sống của người khác với tính chất côn đồ, do vậy TAND tỉnh Bắc Giang tuyên phạt Hoàng Văn Thịnh 18 năm tù về tội “Giết người” theo điểm n, khoản 1 Điều 93 Bộ luật hình sự. |
Bị cáo Lừu Seo Di bị xét xử với hành vi phạm tội như sau: Khoảng đầu tháng 1/2013, Lừu Seo Di nhận 02 bánh heroin từ một người tên Tàng với thỏa thuận bán xong số heroin đó Tàng sẽ trả cho Di 100.000.000 đồng đến 115.000.000 đồng một bánh. Khoảng một tuần sau có một người đàn ông đến hỏi mua hêroin với số lượng lớn, Di nhất trí bán cho người đàn ông đó 02 bánh heroin với giá 115.000.000 đồng/1 bánh và thống nhất địa điểm giao tiền và nhận herôin. Khoản 11 giờ ngày 22/01/2013, Lừu Seo Di lấy 02 bánh heroin giấu vào người rồi đi đến chân đồi thuộc thôn Na Lốc 1, xã Bản Lầu, huyện Mường Khương, tỉnh Lào Cai. Khi Lừu Seo Di đi bộ vào phía chân đồi được khoảng 10 mét thì bị bắt giữ cùng toàn bộ tang vật. Tại bản giám định số 37/GĐMT ngày 24/01/2013 của phòng Kỹ thuật hình sự công an tỉnh Lào Cai kết luận: 04 gam trích mẫu từ 698,53 gam chất bột khô màu trắng vón cục thu của Lừu Seo Di là herôin. Xét thấy hành vi của bị cáo là đặc biệt nguy hiểm cho xã hội xâm phạm chính sách độc quyền quản lý các chất ma túy của Nhà nước. TAND tỉnh Lào Cai đã đưa vụ án ra xét xử lưu động tại nơi cư trú của bị cáo để tuyên truyền giáo dục và răn đe phòng ngừa chung đối với mọi tầng lớp nhân dân. Tại phiên tòa hội đồng xét xử đã tuyên phạt bị cáo Lưu Seo Dìn tù chung thân và phạt bị cáo 20.000.000 đồng sung quỹ Nhà nước. | ||
|
Theo cáo trạng, ngày 27/4/2011 Sùng Seo Phừ cùng Sùng Seo Chúng, Thào Seo Hầu, Sùng Seo Chu và một người đàn ông tên là Phong cùng bàn bạc với nhau đi tìm phụ nữ đưa sang Trung Quốc bán lấy tiền chia nhau. Hầu nói có quen một phụ nữ tên Ly Thị Châu, tên gọi khác là Ly Thị Ô, sinh ngày 7/61998 trú tại bản 9 Vải Siêu, xã Thượng Hà, huyện Bảo Yên, tỉnh Lào Cai. Sau đó Sùng Seo Phừ và Thào Seo Hầu đi xuống Bảo Yên lừa Ly Thị Châu. Đến khoảng 9 giờ cùng ngày Phừ và Hầu đến nhà của Ly Thị Châu. Hầu gọi Châu ra ngoài nói chuyện rồi giả vờ nói yêu Châu, muốn lấy Châu về làm vợ và rủ Châu đi chơi Châu đồng ý. Sáng này 28/4/2011, Thào Seo Hầu cùng người Trung Quốc tên là Minh đưa Châu đi bán được 13.000 nhân dân tệ, Minh giữ lại 3.000 nhân dân tệ và nói với Hầu đây là tiền công, số tiền còn lại là 10.000 nhân dân tệ người đàn ông Trung Quốc đem đi đổi được 30.250.000 đồng tiền Việt Nam đưa cho Hầu. Sau khi đến về Việt Nam Hầu gọi Phừ ra đón và được Phừ đưa về nhà nghỉ tại khu vực phường Phố Mới thành phố Lào Cai. Hầu nói bán Châu được 30.025.000 đồng và chia cho Phừ, Chúng, Chu, Hầu và Phong mỗi người được 6 triệu đồng, số tiền được chia Sùng Seo Phừ mua 01 chiếc điện thoại di động hết 3.600.000 đồng số tiền còn lại đã chi tiêu hết. Sau khi phạm tội Sùng Seo Chúng, Sùng Seo Phừ bỏ trốn đến ngày ngày 14/01/ 2013 thì Sùng Seo Phừ bị bắt theo lệnh truy nã. Ngày 23/5/2013, Hội đồng xét xử TAND tỉnh Lào Cai nhận định hành vi phạm tội của các bị cáo là nguy hiểm cho xã hội bởi lẽ bị cáo tuy tuổi đời còn trẻ, là người dân tộc ít người nhưng bị cáo nhận thức rất rõ hành vi mua bán người là vi phạm nghiêm trong pháp luật, sâm phạm đến các quyền của con người mà pháp luật bảo vệ, do không có tiền tiêu sài và coi thường pháp luật, coi thường tính mạng, nhân phẩm của con người và bị cáo đã lợi dung sự nhẹ dạ cả tin của phụ nữ, trẻ em là những người cùng dân tộc để lừa gạt đem đi bán kiếm tiền tiêu sài cho nhu cầu cá nhân. Hành vi phạm tội của bị cáo đã gây ra ảnh hưởng xấu đến tình hình trật tự trị an ở địa phương vì vậy cần phải xử lý bị cáo với mức án tương xứng với hành vi phạm tội mà bị cáo đã thực hiện và cách ly bị cáo một thời gian đủ để cải tạo giáo dục bị cáo và răn đe phòng ngừa chung. Vì vậy, Hội đồng xét xử đã tuyên phạt Sùng Seo Phừ 11 năm tù và 5.000.000 đồng để xung công quỹ nhà nước về tội “Mua bán trẻ em”. | |||
| 29-MAY-2013 | |||
|
Theo Cáo trạng, từ tháng 5/2011, Nguyễn Văn Hưởng (nguyên là cán bộ Phòng công tác chính trị - Công an tỉnh Bắc Giang, ngày 01/3/2012 có quyết định nghỉ chờ hưu) nảy sinh ý định chiếm đoạt tiền của người khác nên đã dùng thủ đoạn gian dối bằng cách tự giới thiệu với một số người rằng bản thân Hưởng là cán bộ Phòng Tổ chức Cán bộ Công an tỉnh Bắc Giang được giao nhiệm vụ tuyển sinh, có thể xin việc cho người ngành ngoài vào công tác tại các vị trí khác nhau của các đơn vị như: Kế toán Phòng Hậu cần, cán bộ bệnh xá, lái xe, Cảnh sát Kinh tế, Cảnh sát Môi trường, văn thư, tin học, đi nghĩa vụ Công an tỉnh Bắc Giang… Từ đó có nhiều người tin tưởng và trực tiếp đưa tiền cho Hưởng hoặc giới thiệu người khác đến gặp và đưa tiền cho Hưởng để nhờ xin việc. Bằng thủ đoạn trên, trong khoảng thời gian từ tháng 5/2011 đến tháng 3/2012, Hưởng đã chiếm đoạt của 28 người trên địa bàn tỉnh Bắc Giang với tổng số tiền là 3.550.000.000 đồng (ba tỷ năm trăm năm mươi triệu đồng), sau đó bỏ trốn thì bị bắt theo lệnh truy nã. Nguyên là cán bộ công an sắp về nghỉ hưu, nhưng với hành vi coi thường kỷ cương pháp luật, bằng thủ đoạn lừa đảo tinh vi, có quy mô và giá trị tiền lớn, bị cáo đã thực hiện hành vi lừa đảo có tính chất nghiêm trọng, gây ảnh hưởng xấu đến hành ảnh người chiến sỹ công an nhân dân, gây mất trật tự an ninh xã hội. Vì vậy, Hội đồng xét xử quyết định xử phạt bị cáo Hưởng 18 năm tù về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản” theo điểm a, khoản 4, Điều 139 BLHS. |
Theo Cáo trạng, khoảng 16 giờ 30 phút ngày 10-12-2012, Công an huyện Yên Thế bắt giữ vụ đánh bạc dưới hình thức chơi chọi gà tại nhà đối tượng Nguyễn Tiến Dương, sinh năm 1961, ở phố Thống Nhất, thị trấn Bố Hạ, huyện Yên Thế, tỉnh Bắc Giang. Anh Nguyễn Văn Lợi sinh năm 1967, ở phố Gia Lâm, thị trấn Bố Hạ, huyện Yên Thế, tỉnh Bắc Giang và một số đối tượng khác bỏ chạy. Trong khi truy đuổi, Nguyễn Duy Tùng (sinh năm 1989, trú tại thôn Trại Cọ, xã Tam Hiệp, huyện Yên Thế- nguyên cán bộ Đội Cảnh sát Điều tra tội phạm về Trật tự Xã hội Công an huyện Yên Thế) rút súng bắn chỉ thiên nhưng anh Lợi không chấp hành. Khi bị khống chế, anh Lợi chống cự quyết liệt làm súng cướp cò, viên đạn găm vào vai trái khiến anh tử vong trên đường đi cấp cứu. Với hành vi phạm tội như trên, Hội đồng xét xử TAND tỉnh Bắc Giang đã tuyên phạt bị cáo Nguyễn Duy Tùng mức án 2 năm tù về tội “Làm chết người trong khi thi hành công vụ” theo khoản 1 Điều 97 BLHS; đồng thời buộc bị cáo Nguyễn Duy Tùng phải bồi thường cho gia đình người bị hại số tiền gần 200 triệu đồng. | ||
| 31-MAY-2013 | |||
|
Theo Cáo trạng, từ năm 2008, Vũ công tác tại Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn (Chi nhánh thị xã Châu Đốc). Ngày 01/4/2009, Vũ được phân công làm nhân viên tín dụng phụ trách địa bàn các xã Vĩnh Châu và Vĩnh Tế. Trong quá trình giao dịch với khách hàng, Vũ nói dối là cần tiền làm thủ tục vay đáo hạn cho người thân, khách hàng quen biết, nên hỏi vay của nhiều người với số tiền hơn 2 tỷ đồng. Tuy nhiên, khi nhận được tiền của người cho vay sau, Vũ dùng tiền đó để trả một phần vốn và lãi cho người vay trước; số tiền còn lại hơn 1 tỷ đồng, Vũ chiếm đoạt để cá cược bóng đá và tiêu xài cá nhân. Tại Cơ quan điều tra cũng như tại phiên tòa, Nguyễn Thanh Vũ đã thừa nhận và thành khẩn khai báo về hành vi phạm tội của mình. Sau khi xem xét đầy đủ các tình tiết của vụ án, tính chất mức độ tội phạm, nhân thân và các tình tiết tăng nặng, giảm nhẹ trách nhiệm hình sự của bị cáo, Hội đồng xét xử TAND tỉnh An Giang đã áp dụng khoản 4, Điều 139 Bộ luật hình sự, xử phạt bị cáo Nguyễn Thanh Vũ 12 năm tù. Đây là bài học cảnh tỉnh cho những ai vì ham mê cờ bạc và thích ăn chơi đua đòi mà sa vào phạm tội, đánh mất tương lai của chính mình. |
Theo Cáo trạng: Năm 2003, Nguyễn Hoài Được kết hôn với chị Nguyễn Thị Kim Liên và có hai con chung, đến năm 2009, do phát sinh mâu thuẫn nên hai người sống ly thân. Năm 2010, Được thuê nhà tại tổ 7, khóm Đông Thạnh B, phường Mỹ Thạnh, thành phố Long Xuyên và sống chung như vợ chồng với chị Nguyễn Thị Huỳnh Nga (sinh năm 1985, cũng đã ly thân với chồng, có một con riêng). Tháng 7/2012, Nga mở quán rượu “79” trên đường Trần Hưng Đạo, khóm Mỹ Thọ, phường Mỹ Quý, thành phố Long Xuyên để buôn bán. Hằng ngày, thấy chị Nga thường xuyên tiếp khách đến nhậu nên Được ghen tuông, dẫn đến cự cãi. Chiều ngày 18/02/2013, Được đi nhậu về thấy chị Nga cùng với người giúp việc là Lê Quốc Duy đang ngồi uống bia với hai người khách, nên cự cãi với chị Nga. Chờ hai người khách ra về, Được nắm tóc chị Nga lôi vào bếp dùng dao Thái Lan đâm hai nhát trúng vào lưng làm gãy lưỡi dao dính vào người chị Nga. Được ném cán dao đi, chị Nga vùng vẫy kêu cứu. Còn Duy hoảng sợ bỏ chạy đến gia đình chị Nga báo tin. Được tiếp tục kéo chị Nga vào nhà bếp lấy cây dao chém nhiều nhát vào vùng cổ sau làm chị Nga chết ngay tại chỗ. Gây án xong, Được ném hung khí tại hiện trường và đến Công an phường Mỹ Thới tự thú. Xét tính chất, mức độ hành vi phạm tội của bị cáo là đặc biệt nghiêm trọng, nguy hiểm cao cho xã hội, thể hiện quyết tâm phạm tội đến cùng, mang tính chất côn đồ, hung hãn; chỉ vì ghen tuông vô cớ mà bị cáo đã ra tay sát hại chính người mà mình đã từng sống chung như vợ chồng, gây đau thương, mất mát cho gia đình của nạn nhân, gây bất bình, căm phẫn cao độ trong quần chúng nhân dân, làm mất trật tự an ninh tại địa phương, lẽ ra cần phải loại trừ bị cáo vĩnh viễn ra khỏi xã hội. Tuy nhiên, Hội đồng xét xử cũng xem xét các tình tiết giảm nhẹ cho bị cáo như: trong quá trình điều tra và tại phiên tòa, bị cáo tỏ rõ thái độ thành khẩn khai báo, ăn năn, hối cải, là thành phần lao động nghèo, hiểu biết pháp luật có phần hạn chế, sau khi phạm tội đã ra tự thú; bị cáo đã tác động gia đình tự nguyện bồi thường 10 triệu đồng để khắc phục một phần hậu quả, nên đã xử phạt bị cáo Nguyễn Hoài Được mức án tù chung thân về tội “Giết người”; đồng thời buộc bị cáo phải bồi thường 73 triệu đồng, trả nợ 55 triệu đồng cho gia đình người bị hại và cấp dưỡng nuôi cháu Nguyễn Huỳnh Như Ý (sinh năm 2005, con của người bị hại) số tiền mỗi tháng bằng ½ mức lương tối thiểu do Nhà nước quy định cho đến khi cháu Như Ý đủ 18 tuổi | ||
|
|
|
