| 06-NOV-2013 | |||
|
Theo đó, các bị cáo Huỳnh Giang Sơn, nguyên Phó Chủ tịch UBND thành phố Long Xuyên; Hồ Đăng Chiến, nguyên Phó Chủ tịch UBND thành phố Long Xuyên; Nguyễn Thành Tâm, nguyên Trưởng phòng Quản lý đô thị; Võ Duy Cương, nguyên Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra thành phố Long Xuyên; Trần Thiện Tích, nguyên Bí thư Đảng ủy phường Mỹ Phước; Lê Văn Hương, nguyên Chủ tịch UBND phường Mỹ Phước mỗi bị cáo mức án 2 năm tù, nhưng cho hưởng án treo với thời gian thử thách là 04 năm. Bị cáo Bùi Phước Dũng, nguyên Giám đốc Văn phòng Đăng ký quyền sử dụng đất thành phố Long Xuyên 02 năm tù về tội “Vi phạm các quy định về sử dụng đất đai” và 01 năm tù về tội “Vi phạm các quy định về quản lý đất đai”, tổng hợp hình phạt chung buộc bị cáo phải chấp hành là 03 năm tù. Các bị cáo Phạm Xuân Gia, nguyên Bí thư Đảng ủy phường Mỹ Quý và Nguyễn Văn Hà, nguyên Phó Chủ tịch UBND phường Mỹ Quý; Trương Văn Đê, nguyên Tổ trưởng Tổ thẩm tra Văn phòng Đăng ký quyền sử dụng đất; Mai Quốc Thái, nguyên nhân viên Văn phòng Đăng ký quyền sử dụng đất được miễn truy cứu trách nhiệm hình sự. Các bị cáo còn lại gồm: Nguyễn Vĩnh Khánh, nguyên Phó Trưởng phòng quản lý đô thị thành phố Long Xuyên; các bị cáo Phạm Trường Giang, Đồng Thanh Dũng, Phạm Thanh Dũng, Trần Khánh Cương, đều từng là Tổ phó Tổ đo đạc Văn phòng Đăng ký quyền sử dụng đất; Nguyễn Văn Chí, nguyên Chủ tịch UBND phường Mỹ Quý; Phạm Văn Đông, nguyên cán bộ UBND phường Mỹ Quý; Nguyễn Thị Tư, nguyên Trưởng phòng Tài nguyên-Môi trường; Nguyễn Cao Sang (DNTN Trí Dũng) bị tuyên án tù giam bằng thời hạn bị tạm giam, đồng thời trả tự do cho các bị cáo ngay tại phiên tòa (nếu không bị tạm giam về tội phạm khác). Riêng các bị cáo Nguyễn Thiện Thanh, nguyên cán bộ kiểm tra Phòng Tài nguyên - Môi trường; Lý Thanh Tùng, nguyên Phó Văn phòng Đăng ký quyền sử dụng đất nhận mức án 2 năm cải tạo không giam giữ. Ngoài ra, Hội đồng xét xử cũng buộc các bị cáo và người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan có nghĩa vụ nộp lại số tiền thu lợi bất chính để sung công quỹ Nhà nước. Đồng thời, kiến nghị cơ quan điều tra tiếp tục điều tra làm rõ các sai phạm ở các khu dân cư khác trên địa bàn thành phố Long Xuyên để xử lý theo quy định của pháp luật. Đối với trường hợp của ông Nguyễn Ngọc Ni, là chủ doanh nghiệp Thiên Lộc xây dựng khu dân cư Nguyễn Ngọc Ni, Hội đồng xét xử cho rằng hình thức và thủ đoạn như sai phạm tại các khu dân cư trên, nhưng Viện kiểm sát nhân dân cùng cấp không truy cứu là có dấu hiệu bỏ lọt tội phạm. Riêng trường hợp Văn phòng công chứng Long Xuyên chứng thực cho các hồ sơ trong 3 khu dân cư sai phạm mà luật sư bào chữa các bị cáo đã kiến nghị truy cứu trách nhiệm, Hội đồng xét xử đã đề nghị cơ quan điều tra điều tra làm rõ, nếu có sai phạm sẽ xử lý trong vụ án khác…Một số bị cáo và những người có liên quan trong vụ án có hành vi trốn thuế, Cơ quan Cảnh sát điều tra – Công an tỉnh An Giang tách ra để điều tra làm rõ và xử lý sau. Theo nội dung vụ án, các bị cáo nêu trên đã có hành vi tự san lấp mặt bằng đất trồng lúa, đất trồng cây lâu năm và tự phân lô, xây dựng cơ sở hạ tầng không đảm bảo quy chuẩn, cho phép tách thửa, chuyển mục đích sử dụng thành đất ở đô thị để thành lập trái phép các khu dân cư… rồi chuyển nhượng bán nền nhà thu lợi bất chính khi chưa được phép của cơ quan Nhà nước có thẩm quyền. Hành vi của các bị cáo đã làm phá vỡ quy hoạch phát triển chung của thành phố Long Xuyên đến năm 2020 đã được cơ quan nhà nước có thẩm quyền phê duyệt. Việc làm sai trái này đã tác động xấu đến các nhà đầu tư, ảnh hưởng nghiêm trọng đến các dự án phát triển chung về hạ tầng, văn hóa – xã hội và mỹ quan đô thị. | |||
| 07-NOV-2013 | |||
|
Theo cáo trạng, Trần Quốc Hùng là nhân viên bán hàng Công ty Cổ phần Xuất nhập khẩu Đà Nẵng Chi nhánh Huế, được phân công nhiệm vụ bán hàng, quản lý xe máy và phụ tùng hãng SYM. Trong thời gian từ tháng 10/2010 đến tháng 3/2011, Trần Quốc Hùng đã lợi dụng nhiệm vụ được giao, bán hàng xe máy và phụ tùng xe máy SYM, không nộp hết tiền vào quỹ chi nhánh, có các thủ đoạn gian dối để che đậy công nợ, bỏ trốn, chiếm đoạt của Công ty xuất nhập khẩu Đà Nẵng số tiền 547.238.423đ. Tại phiên tòa xét xử sơ thẩm, Hùng khai nhận đã chiếm đoạt số tiền trên để dùng vào việc trả nợ, cá độ bóng đá và tiêu xài cá nhân. Sau khi xem xét đầy đủ các chứng cứ và tài liệu, kết quả tranh luận tại phiên toà, Hội đồng xét xử sơ thẩm TAND tỉnh Thừa Thiên Huế đã quyết định xử phạt Hùng 8 năm tù. |
Theo cáo trạng của Viện kiểm sát, sáng ngày 10/05/2013, Y Mranh Niê mua 2.000 đồng rượu mang về nhà nằm trên võng để uống. Đến khoảng 08 giờ cùng ngày, sau khi vợ Y Mranh Niê là bà H’ Prớt Êban đi đám tang người cùng buôn về và nói Y Mranh dậy nấu cơm nhưng Y Mranh không nấu nên hai người xảy ra cãi nhau, bà H’Prớt dùng chổi quét nhà hất nước về phía Y Mranh. Bực tức nên Y Mranh lấy chai rượu bằng thủy tinh ném về phía bà H’Prớt nhưng không trúng thì được chị H’Nhiên Knul cùng anh Hoàng Văn Hùng đến chơi và can ngăn. Lúc sau, H’Prớt tiếp tục dùng chổi và cây trúc đánh vào chân Y Mranh. Thấy con dao để trên cửa sổ nên Y Mranh đã lấy và đâm một nhát vào bụng H’Prớt làm bà bị chết trên đường đi cấp cứu. Xét tính chất vụ án là rất nghiêm trọng, sau khi xem xét, đánh giá các tình tiết tặng nặng, giảm nhẹ TNHS, Hội đồng xét xử đã tuyên phạt bị cáo Y Mranh Niê 15 năm tù về tội “Giết người” và buộc bồi thường cho đại diện người bị hại hơn 91 triệu đồng. | ||
|
Theo cáo trạng của Viện kiểm sát, sáng ngày 24/6/2013 Lưu Văn Danh đi xe máy đến nhà cậu họ là Chu Văn Diêu ở thôn 12, xã Tân Hòa, huyện Buôn Đôn, tỉnh Đắk Lắk để chơi. Tại gia đình ông Diêu có tổ chức nhậu gồm: Danh, ông Diêu, ông Trực và 01 người hàng xóm đến khoảng 13 giờ cùng ngày thì ông Diêu xin nghỉ để đưa con đi thi, còn Danh cùng ông Trực tiếp tục nhậu, do bị say rượu nên ông Trực đập phá đồ đạc trong nhà rồi bỏ đi ra ngòai nên Danh đi tìm ông Trực nhưng không thấy. Đến khoảng 16 giờ khi ông Diêu đưa con đi thi về thì cả hai tiếp tục nhậu đến khoảng 20 giờ 30 thì nghỉ. Sau đó, Danh rủ cháu Hà (con ông Diêu) đến nhà cháu Trần Thị Phượng (sinh ngày 02/3/2001) ở cùng thôn để rủ Phượng tới nhà mình chơi thì Hà đồng ý và cùng với chị gái là Trần Thị Tâm đến nhà cháu Hà chơi khoảng 30 phút thì Tâm và Phượng xin phép về nhưng Danh không chịu nên Tâm bỏ về trước. Danh ngồi nói chuyện với Phượng đến khoảng 22 giờ thì cầm tay kéo cháu Phượng ra ngòai vườn cà phê cách đường khoảng 5m rồi thực hiện hành vi hiếp dâm. Tại phiên tòa bị cáo thành khẩn khai báo hành vi phạm tội của mình, bị cáo là người dân tộc thiểu số. Thấy đây là một vụ án hết sức nghiêm trọng nên Toà án đã xử phạt bị cáo 15 năm tù và bồi thường cho gia đình bị hai hơn 21triệu đồng. | |||
| 08-NOV-2013 | |||
|
Theo Cáo trạng, khoảng 17h ngày 14/5/2012 do mâu thuẫn, xô sát với nhau bằng lời nói, anh Dương Văn Lâm ở Tích Sơn, Vĩnh Yên có hành vi dùng tay, đấm đá vào mặt và người Hoàng Thanh Tuyển nhưng không gây thương tích gì, thì được mọi người can ngăn nên hai bên giải tán. Do bực tức vì bị anh Lâm đánh, khoảng 19h cùng ngày Tuyển về nhà ở của mình ở Đống Đa, Vĩnh Yên lấy một dao phay và một kiểu súng ngắn – kiểu súng ngắn côn quay đi đến nhà anh Lâm với mục đích bắn và chém chết anh Lâm. Tới nhà anh Lâm và khi đứng cách anh Lâm khoảng 3m, Tuyển cầm súng ở tay phải, lên đạn rồi chĩa thẳng nòng súng vào ngực, bụng anh Lâm bóp cò, súng nổ một đầu đạn bắn trúng vào bẹn anh Lâm. Gây án xong Tuyển bỏ trốn lên Hà Nội, vào Miền Nam, đến ngày 26/6/2013 Tuyển bị bắt theo Quyết định truy nã của cơ quan điều tra. Tại bản kết luận giám định pháp y về thương tích ngày 06/8/2012 thì tổn hại sức khỏe của anh Lâm ở thời điểm hiện tại là 06%. Anh Lâm không yêu cầu Tuyển phải bồi thường gì về phần dân sự. Sau khi thực hiện hành vi phạm tội với ý định bỏ trốn, Tuyển đã gặp Vũ Quốc Huy, sinh năm 1982 ở Xuân Hòa Lập Thạch kể lại sự việc Tuyển đã dùng súng bắn anh Lâm bị thương. Sau khi nghe Tuyển kể lại sự việc Huy đã gọi taxi đưa Tuyển về nhà Huy lẩn trốn, đến ngày 17/5/2012 Tuyển được Huy đưa ra đường tỉnh lộ bắt xe ô tô lên Hà Nội sau đó đi Miền Nam lấn trốn. Hành vi phạm tội của bị cáo Tuyển là đặc biệt nghiêm trọng, mang tính chất côn đồ, chỉ vì mâu thuẫn nhỏ mà bị cáo cầm súng bắn vào anh Lâm; việc người bị hại không chết nằm ngoài ý muốn của bị cáo, do đó cần có hình phạt nghiêm để răn đe, giáo dục bị cáo, góp phần phòng ngừa chung cho xã hội. Hội đồng xét xử tuyên phạt Hoàng Thanh Tuyển 15 năm tù theo điểm n khoản 1 Điều 93; khoản 1 Điều 230 Bộ luật hình sự; Vũ Quốc Huy 01 năm 06 tháng tù cho hưởng án treo về tội “Che giấu tội phạm” theo khoản 1 Điều 313 Bộ luật hình sự. |
Theo cáo trạng, Võ Quang Lộc quen biết với anh Nguyễn Phú Hải (sinh năm 1986) làm nghề bán vé số, đã nhiều lần Lộc rủ anh Hải đi vào khu vực thác suối đá thuộc địa bàn thôn 2, xã Ea Hu là nơi vắng người qua lại để chơi và lợi dụng sơ hở của anh Hải để móc túi lấy trộm tiền hoặc vé số. Khoảng 21 giờ 30 phút ngày 29/4/2003, Lộc điện thoại rủ anh Hải vào trong thác suối đá chơi, Hai người ngồi song song giáp nhau, trong lúc để anh Hải nghịch dương vật của mình, Lộc luồn tay vào túi xách để lấy trộm tài sản, nhưng túi xách anh Hải cột dây thun chặt nên Lộc không lấy được. Lúc này, Lộc nảy sinh ý định giết anh Hải để chiếm đoạt tài sản nên đã dùng cây gậy gỗ để sau lưng vụt một cái vào bụng và tay trái đấm vào ngực làm anh Hải ngã xuống suối và giật lấy giỏ xách ném lên bờ. Do bị anh Hải ôm giữ được chân của Lộc nên cả hai té xuống suối, Lộc liền túm cổ áo dìm anh Hải xuống nước làm cho anh Hải ngạt nước và bị chết. Tại phiên Tòa sơ thẩm, sau khi xem xét đánh giá những tình tiết tăng nặng, giảm nhẹ mà bị cáo được hưởng; Hội đồng xét xử đã tuyên phạt Võ Quang Lộc “Chung thân” về tội “Giết người”; 05 năm tù về tội “Cướp tài sản” và buộc bồi thường cho gia đình bị hại số tiền hơn 91 triệu đồng. | ||
|
Khoảng 20 giờ ngày 02/02/2013, Lâm Văn Vàng đến cổng Trường dân tộc nội trú huyện Lục Ngạn để chơi với bạn. Trong lúc Vàng đứng nói chuyện với Lâm Văn Dương thì Bế Văn Giới và Vi Văn Vẻ (Sinh năm 1994, trú tại Thôn Nương, xã Kiên Thành, huyện Lục Ngạn, tỉnh Bắc Giang) cùng nhóm bạn của Giới đi xe máy ngang qua. Giới nghe thấy tiếng hú nên đi xe quay lại. Giới và Vẻ xông vào dùng chân tay đánh Vàng và Dương thì Vàng và Dương bỏ chạy. Vàng vừa chạy vừa nói “Các anh đánh nhầm người rồi” nhưng Giới và Vẻ vẫn tiếp tục đuổi theo. Vàng lấy con dao từ trong túi quần ra bấm làm lưỡi dao bật ra. Vàng cầm dao trên tay phải rồi quay người lại đâm liên tiếp nhiều nhát trúng vào ngực, bụng và tay phải của Giới làm Giới ngã gục xuống đường sau đó và đâm 01 nhát trúng vào bụng Vẻ. Hậu quả làm Giới bị chết, Vẻ bị vết thương thủng màng phổi trái, thấu gan trái được cấp cứu kịp thời nên không chết và bị tỷ lệ tổn thương 53%. Hội đồng xét xử nhận thấy hành vi phạm tội của bị cáo là nghiêm trọng, đã trực tiếp xâm hại đến tính mạng của người khác, làm mất an ninh trật tự tại địa phương, chỉ vì mâu thuẫn nhỏ, bị cáo đã tước đi sinh mạng của người khác, cần có bản án nghiêm khắc để răn đe và phòng ngừa chung. Tuy nhiên, xét thấy bị cáo tỏ rõ thái độ thành khẩn khai báo, ăn năn, hối cải, khi gây án bị cáo chưa đủ tuổi vị thành niên, đồng thời trong vụ án này bị hại cũng có lỗi. Do vậy Hội đồng xét xử tuyên phạt bị cáo Lâm Văn Vàng 8 năm tù về tội “Giết người” theo điểm a, khoản 1 Điều 93 Bộ luật hình sự; Vi Văn Vẻ 6 tháng tù treo về tội “Gây rối trật tự công cộng” theo khoản 1 Điều 245 Bộ luật hình sự. | |||
| 11-NOV-2013 | |||
|
Theo cáo trạng, khoảng tháng 12/2012, Được quen biết và có quan hệ tình cảm với Phạm Thị Liên, sinh năm 1985 dù lúc này Được và chị Liên đều có gia đình và con. Được và Liên nhiền lần hẹn gặp nhau để tâm sự và quan hệ tình dục. Nhưng sau đó Liên muốn chấm dứt mối quan hệ này nên gọi điện thoại cho Được đề nghị chia tay. Trước thái độ của Liên, Được đã nhiều lần liên lạc xin nối lại tình cảm nhưng không được chấp nhận. Ngày 01/5/2013, Được điện thoại hẹn Liên gặp nhau lần cuối để nói chuyện tại vườn cây cao su. Tại đây Liên tiếp tục nói sẽ chia tay với Được và muốn ôm Được lần cuối, vừa nói Liên vừa choàng tay ôm cổ Được. Do không muốn chia tay với Liên nên Được nảy sinh ý định giết chết Liên rồi tự sát. Khi Liên đang ôm thì Được dùng tay phải lấy dao Thái Lan trong túi quần ra đâm 03 nhát vào vùng lưng của Liên, bị đâm Liên buông Được ra thì Được tiếp tục dùng dao đâm 05 nhát nữa vào vùng ngực của Liên làm Liên ngã ngửa xuống đất nằm bất động, tiếp đó Được quỳ gối xuống rồi dùng dao tự đâm nhiều nhát vào vùng bụng của Được và nằm gục bên cạnh Liên. Khoảng 06 giờ ngày 01/5/2013, nhân dân địa phương phát hiện chị Liên chết còn Được nằm bất tỉnh nên báo Công an phường Bình Chuẩn đưa Được đi cấp cứu và điều trị tại Bệnh viện đa khoa tỉnh Bình Dương đến ngày 13/5/2013 sức khỏe của Được ổn định nên bị Cơ quan cảnh sát điều tra Công an tỉnh Bình Dương bắt tạm giam để điều tra. Hành vi dùng dao đâm chết người của bị cáo Được thể hiện tính chất hung hãn côn đồ xem thường tính mạng sức khoẻ người khác, xem thường pháp luật, bị cáo và người bị hại đều đã có gia đình, nhưng lại có mối quan hệ bất chính với nhau đây là hành vi trái pháp luật, trái đạo đức xã hội. Do đó, hành vi của bị cáo cần phải bị nghiêm trị nhằm giáo dục răn đe bị cáo và phòng ngừa chung cho xã hội. Sau khi xem xét các tình tiết tăng nặng giảm nhẹ Hội đồng xét xử đã tuyên phạt Phùng Văn Được mức án chung thân về tội “Giết người”. | |||
| 12-NOV-2013 | |||
|
Theo cáo trạng, khoảng 12 giờ ngày 11/12/2012, Nguyễn Bảo Trung, Trần Thanh Tiền và Lê Văn Cường, mỗi người đem theo một cây dao cùng Nguyễn Thành Phụng, Hà Văn Trọng, Nguyễn Chí Tâm đến trường THCS Trương Gia Mô thuộc khóm Vĩnh Đông 1, phường Núi Sam, thị xã Châu Đốc tìm Nguyễn Kỳ Phong để đánh nhau. Khi đến nơi, cả nhóm không gặp, nên ngồi uống nước đối diện trường đợi. Riêng Tiền qua cổng trường nói với em Nguyễn Đăng Khoa thì bị ông Đỗ Văn Quân (bảo vệ trường) kêu Tiền đi. Tiền liền cầm dao bấm chỉ ông Quân và nói “Ông nói nữa tôi cắt cổ ông đó”. Thấy Tiền dọa đánh ông Quân, Cường lại dùng tay đánh vào mặt ông Quân ngã xuống đường, rồi tiếp tục nhào lại đánh vào mặt và ngực ông Quân. Lúc này, anh Đỗ Văn Chung (con ông Quân) thấy sự việc tri hô nên Cường đứng dậy. Ông Quân vào trường lấy cây gỗ rượt đánh Cường bị vấp ngã. Anh Chung xông vào cầm cây gỗ đánh trả về phía Cường làm gãy cây, rồi bỏ chạy vào trường. Lúc này, Cường đuổi theo anh Chung, khi anh Chung đưa cây đánh Cường, thì bị Cường cầm dao Thái Lan đâm vào tay phải gây thương tích. Còn Tiền đuổi theo ông Quân, rồi dùng dao bấm đâm một nhát trúng vào bụng, làm ông Quân ngã tại cổng trường. Gây án xong, Tiền và Cường chạy ra ngoài ném đá vào cổng, rồi bỏ trốn. Theo biên bản giám định pháp y thì Đỗ Văn Quân bị thương tật 15%, Đỗ Văn Chung thương tật 8%. Ngày 06/03/2013, cả hai bị khởi tố. Ngày 07 tháng 08 năm 2013, Tòa án nhân dân thị xã Châu Đốc đã xử phạt Trần Thanh Tiền 01 năm 09 tháng tù. Lê Văn Cường 01 năm 09 tháng tù cùng về tội “Cố ý gây thương tích”. Ngày 19/08/2013, bị cáo bị cáo Trần Thanh Tiền kháng cáo xin được giảm nhẹ hình phạt. Hội đồng xét xử phúc thẩm nhận thấy, cấp sơ thẩm đã đánh giá đúng tính chất, mức độ hành vi phạm tội của bị cáo. Vì đã có quan tâm, xem xét đầy đủ các tình tiết giảm nhẹ trách nhiệm hình sự cho bị cáo, nên đã bác kháng cáo, giữ nguyên án bản sơ thẩm. |
Theo cáo trạng, Đồng Văn Hướng, sinh năm 1982 ở thôn Thanh Giã, xã Tam Dị, huyện Lục Nam, tỉnh Bắc Giang. Buổi tối ngày 7/2/2013, Hướng mời bạn là Nguyễn Văn Quyền và Nguyễn Văn Hùng đến nhà uống rượu. Sau khi ăn uống xong, Hướng mời Quyền và Hùng đi đến thị trấn Đồi Ngô để uống nước. Quyền đi xe máy biển kiểm soát 29L1 - 024.67 chở Hướng và Hùng đi trên đường tỉnh lộ 295 đến địa phận thôn Hà Phú, xã Tam Dị thì Hướng đã trêu đùa, chửi Nguyễn Thị Ngọc và Trần Thị Thu Hương đang đi xe máy ở phía trước cùng chiều. Sau khi được Ngọc và Hương cho biết sự việc thì Nguyễn Văn Thắng đi xe máy đèo Nguyễn Anh Tuấn (sinh năm 1987, trú tại thôn Hà Phú 13, xã Tam Dị, huyện Lục Nam, tỉnh Bắc Giang) và Nguyễn Văn Huy đuổi theo chặn lại. Tuấn xông vào đánh Hướng trước. Hướng cầm 1 con dao nhọn đem theo từ trước đâm Tuấn 2 nhát vào ngực và 1 nhát vào cánh tay trái. Thắng xông vào đánh Hướng thì bị Hướng đâm 1 nhát vào bụng. Hậu quả làm anh Thắng bị chết, Tuấn bị tỷ lệ thương tích 25%. Nguyễn Anh Tuấn có hành vi đánh Đồng Văn Hướng nên phải chịu trách nhiệm hình sự về hành vi gây rối trật tự công cộng. Hội đồng xét xử nhận thấy hành vi phạm tội của bị cáo là rất nghiêm trọng, đã trực tiếp xâm hại đến tính mạng của người khác, làm mất an ninh trật tự tại địa phương, chỉ vì mâu thuẫn nhỏ, bị cáo đã tước đi sinh mạng của người khác, do vậy cần có bản án nghiêm khắc để răn đe và phòng ngừa chung, nhưng xét thấy bị cáo tỏ rõ thái độ thành khẩn khai báo, ăn năn, hối cải, đồng thời trong vụ án này bị hại cũng có lỗi. Do vậy Hội đồng xét xử tuyên phạt bị cáo Đồng Văn Hướng 14 năm tù về tội “Giết người” theo điểm n, khoản 1 Điều 93 Bộ luật hình sự; 2 năm tù về tội "Cố ý gây thương tích” theo khoản 2 Điều 104 Bộ luật hình sự; tổng hợp hình phạt của hai tội bị cáo Hướng phải chịu là 16 năm tù; bị cáo Nguyễn Anh Tuấn 6 tháng tù cho hưởng án treo về tội “Gây rối trật tự công cộng” theo khoản 1 Điều 245 Bộ luật hình sự. | ||
| 15-NOV-2013 | |||
|
Theo cáo trạng, khoảng 10h ngày 26/08/2013, Tự đi bộ từ nhà ra khu vực cầu Rào, thuê xe ôm của một người không quen biết chở đến khu đường tàu Trần Nguyên Hãn, quận Lê Chân, thành phố Hải Phòng mua ma túy về để sử dụng. Khi đi đến khu vực đường tàu Trần Nguyên Hãn, Tự bảo người lái xe ôm đứng chờ ở ngoài, rồi đi bộ vào trong đường tàu gặp một người phụ nữ khoảng 40 tuổi, không quen biết và mua của chị ta 09 gói heroin với giá 270.000 đồng. Sau khi mua xong, Tự cất số ma túy trên vào túi áo ngực rồi đi xe ôm về khu vực cảng Đình Vũ, quận Hải An, thành phố Hải Phòng tìm chỗ vắng để sử dụng. Khi Tự đi đến cổng cảng Green Port thì bị lực lượng Bộ đội Biên phòng cảng Chùa Vẽ phát hiện bắt quả tang. Tại phiên tòa, Lưu Thế Tự đã khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình. Hội đồng xét xử áp dụng khoản 1 Điều 194 Bộ luật hình sự xử phạt Lưu Thế Tự 36 tháng tù về tội “Tàng trữ trái phép chất ma túy”. |
Theo cáo trạng, Võ Văn Chuyện canh tác 5.000 m2 đất nông nghiệp, tọa lạc tại ấp Phú Thành, xã Phú Hữu, huyện An Phú, tỉnh An Giang. Do thấy lúa bị chuột cắn phá, nên khoảng 18 giờ ngày 14/5/2013, Chuyện cắm cọc tre và giăng dây chì xung quanh ruộng, rồi mắc bộ biến thế tăng dòng điện vào dây chì, đầu nối hai cọc bình ắc quy để diệt chuột, nhưng không làm biển báo và thông báo cho mọi người biết trước để phòng tránh. Đến khoảng 20 giờ 30 phút cùng ngày, nghe tiếng chạm chập điện của bộ biến thế, Chuyện rọi đèn pin và phát hiện anh Trần Văn Nơi bị điện giật nằm trên bờ ruộng, Chuyện sơ cứu nhưng nạn nhân đã tử vong ngay sau đó. Hoảng sợ, Chuyện để nạn nhân lại, rồi bỏ về nhà. Sáng hôm sau, mọi người phát hiện anh Nơi chết; ngay sau đó, Chuyện đã đến Công an đầu thú. Đến ngày 21/5/2013, Võ Văn Chuyện bị khởi tố, điều tra. Hội đồng xét xử cấp sơ thẩm nhận định hành vi phạm tội của bị cáo là nguy hiểm cho xã hội, đã trực tiếp xâm phạm đến sinh mạng của người khác, gây mất mát, đau thương cho gia đình nạn nhân, làm mất an ninh trật tự tại địa phương, nên cần có mức án nghiêm để giáo dục, răn đe bị cáo, góp phần ngừa chung cho xã hội. Tuy nhiên, xét thấy trong quá trình điều tra và tại phiên tòa, bị cáo tỏ rõ thái độ thành khẩn khai báo, ăn năn, hối cãi; nhân thân chưa có tiền án, tiền sự; là thành phần lao động nghèo, hiểu biết pháp luật có phần hạn chế; sau khi phạm tội đã ra đầu thú; gia đình bị cáo đã tự nguyện bồi thường 21 triệu đồng để khắc phục một phần hậu quả và được gia đình bị hại xin giảm nhẹ hình phạt, nên đã tuyên phạt bị cáo Võ Văn Chuyện, 06 năm tù về tội “Giết người” (dưới mức thấp nhất của khung hình phạt quy định từ 07 năm đến 15 năm tù) và buộc bị cáo có trách nhiệm bồi thường cho gia đình người bị hại số tiền tổn thất tinh thần 69 triệu đồng. | ||
|
Theo cáo trạng, sáng ngày 19/06/2013, Trần Văn Toàn, sinh năm 1991, trú tại Hạ Đoạn 3, phường Đông Hải 2, quận Hải An, thành phố Hải Phòng sang nhà Dân chơi (có hẹn trước). Trong lúc Toàn, Dân đi lên gác 2, Trang sang phòng trọ của Nguyễn Thị Hương, sinh năm 1994, ở khối 4, phường Nghi Thị, thị xã Cửa Lò, tỉnh Nghệ An để rủ Hương sang nhà Trang chơi. Tại nhà Trang, trong lúc ngồi chơi, thấy có bộ bình hút ma túy đá để ở gầm cầu thang có ma túy đá, Trang liền cầm bình hút ma tuý đá ra châm lửa mời Hương hút. Trong lúc Trang, Hương đang hút thì Nguyễn Thị Thơm, sinh năm 1989, trú tại Lương Khê 4, phường Tràng Cát, quận Hải An, thành phố Hải Phòng (trọ gần nhà Trang) đến. Thấy vậy, Trang cất bình hút ma tuý đá vào gầm cầu thang. Sau khi Thơm đi về, Hương cũng về để khoá cửa phòng trọ. Khoá cửa xong, Hương lại sang nhà Trang, cùng Trang tiếp tục sử dụng ma túy đá. Khi Hương và Trang hút được 02 đến 03 hơi thì Thơm lại quay lại nhà Trang, Trang lại cất bình hút ma tuý vào chân cầu thang, Thơm không nói gì rồi đi về phòng trọ. Trang nhắn tin mời Thơm sang nhà chơi. Lúc này Dân và Toàn ở tầng 2 đi xuống, Toàn ngồi ở chân cầu thang, còn Dân vào gầm cầu thang lấy bình hút ma tuý đá ra mời và dùng bật lửa đốt cho Hương và Trang hút, được khoảng 02 hơi thì hết ma túy đá. Thấy vậy, Dân đi lấy ma túy đá đựng trong bao diêm ở đầu giường ra để Dân cùng Hương, Trang tiếp tục sử dụng. Khi Hương, Trang, Dân hút được khoảng 02 đến 03 lượt thì Thơm sang, Dân đã dùng bật lửa đốt ma túy đá cho Thơm hút được khoảng 02 hơi thì hết. Ngay lúc đó, lực lượng Công an phường Đông Hải 2 đã vào kiểm tra, bắt quả tang 04 đối tượng trên còn Toàn bỏ chạy. Tại phiên tòa, Nguyễn Ngọc Dân, Nguyễn Thị Thu Trang đã khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình. Hội đồng xét xử áp dụng Khoản 2, Điều 197 BLHS xử phạt Nguyễn Ngọc Dân 8 năm tù, Nguyễn Thị Thu Trang 7 năm 6 tháng tù về tội “Tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy”. | |||
| 19-NOV-2013 | |||
|
Khoảng 19h30 ngày 14/4/2013, Minh đi xe máy nhãn hiệu Honda Wave BKS 15C1-113.16 chở con trai là Nguyễn Thanh Bình, sinh năm 2003 vào Công ty Liên doanh sản xuất thép Vinaustell chơi tại phòng bảo vệ. Đến 21h30 cùng ngày, khi bảo vệ Công ty là các anh Nguyễn Ngọc Thái, Lê Xuân Thắng, Nguyễn Mạnh Hùng đi xuống phòng thay quần áo, Minh đi xe máy đến vị trí phôi thép trong khu vực sản xuất của Công ty, lấy trộm 35 đầu mẩu phôi thép, xếp lên xe máy, đi vòng ra phía sau nhà ăn tập thể rồi vứt các phôi thép qua hàng rào công ty ra bãi cỏ phía ngoài vỉa hẻ. Sau đó, Minh tiếp tục lấy trộm 41 đầu mẩu phôi thép nữa, xếp lên xe máy, phủ chiếc áo công nhân lên trên, vứt ra ngoài bãi cỏ thì bị bảo vệ phát hiện, bắt giữ. 76 đầu mẩu phôi thép Minh trộm cắp có trọng lượng 184kg trị giá 1.564.000 đồng. Tại phiên tòa, Nguyễn Trường Minh đã khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình. Mặc dù, tài sản bị cáo chiếm đoạt dưới 2 triệu đồng nhưng bị cáo đã có 01 tiền sự về hành vi trộm cắp tài sản chưa được xóa án. Đánh giá tính chất vụ án tuy ít nghiêm trọng nhưng hành vi của bị cáo đã xâm phạm quyền sở hữu tài sản của các doanh nghiệp, gây mất trật tự an toàn xã hội nên cần phải xử lý nghiêm để cải tạo giáo dục và răn đe, phòng ngừa chung. Do đó, Hội đồng xét xử áp dụng khoản 1 Điều 138 BLHS xử phạt Nguyễn Trường Minh 9 tháng tù về tội “Trộm cắp tài sản”. |
Theo cáo trạng, sáng ngày 24/01/2012, Thào Seo Mần (Mềnh), sinh năm 1991; Thào Seo Lềnh, sinh năm 1989; Sùng Seo Quả, sinh tháng 9/1996 cùng ở thôn Cửa Cải - thị trấn Phong Hải rủ Thào Seo Hồng, sinh năm 1996 lên huyện si Ma Cai chơi. Khi đến trung tâm huyện, Mần gọi điện thoại cho Cư Thị Sanh, sinh năm 1996 rủ đi chơi. Sau đó Mần, Hồng, Lềnh và Quả đi xe máy đến gần trường dân tộc nội trú huyện Si Ma Cai thì gặp Sanh đi cùng Cư Thị Dũng, sinh 1997; Thào Thị Say, sinh năm 1998; Mần, Lềnh, Quả chở Sanh, Dũng, Say đi chơi lễ hội Gầu Tào tại huyện Bắc Hà, tỉnh Lào Cai, còn Hồng ở lại huyện Si Ma Cai chơi. Sáng ngày 25/01/2012, Mần, Lềnh, Quả lại lên huyện Si Ma Cai đón Sanh, Dũng, Say đi lễ hội Gầu Tào tại xã Lầu Thí Ngài, huyện Bắc Hà, tỉnh Lào Cai. Tại lễ hội Sanh, Dũng, Say gặp bạn là Thào Thị Dín, sinh năm 1996 nên rủ đi chơi cùng, Mần gọi điện rủ Hồng đi chơi. Khi Hồng đến, Mần rủ Sanh, Lềnh, Dũng, Dín và Say đi ra thành phố Lào Cai chơi. Khi đến ngã ba Bắc Ngầm, xã Xuân Quang, Bảo Thắng thì gặp Hầu Seo Củi và Hầu Seo Cù. Tất cả dừng lại nói chuyện một lát rồi nhóm của Mần đi tiếp. Trên đường đi Mần, Lềnh điện thoại cho Cù và Củi nói tý nữa đi vào thôn Na Lốc, xã Bản Lầu, huyện Mường Khương cất hộ xe máy để Mần, Lềnh, Hồng, Quả đó đưa Sanh, Dũng, Say, Dín đi sang Trung Quốc bán, khi về sẽ trả tiền công. Khi tới bờ suối thuộc khu vực biên giới, Mần, Lềnh, Quả, Hồng để xe ở ven đường để Cù, Củi và Giàng Seo Páo đem đi cất rồi đưa Sanh, Dũng, Say, Dín lội suối vượt biên giới sang Trung Quốc lên một xe ô tô do một người lái xe người Mông Trung Quốc lái đi sâu vào nội địa Trung Quốc. Đến trưa ngày hôm sau Mần, Lềnh, Hồng, Quả giao Sanh, Dũng, Say, Dín cho một người phụ nữ và một người đàn ông Trung Quốc rồi quay về Việt Nam, trên đường về người này đưa cho Mần một tập tiền Nhân dân tệ. Về đến Việt Nam thì Páo, Cù, Củi đã chờ sẵn và chở Mần, Lềnh, Hồng, Quả đi lấy xe rồi đi về. Sáng hôm sau Mần, Lềnh, Hồng, Quả đem số tiền Nhân dân tệ đổi được 80.000.000 đồng tiền Việt Nam. Mần chia cho mỗi người 20.000.000 đồng, Lềnh gọi điện cho Cù ra lấy tiền, Quả đưa cho Cù 5.000.000 đồng, Mần nhờ Cù đưa cho Củi 5.000.000 đồng. Ngày 01/02/2012, Cư Thị Sanh được Công an Trung Quốc giải cứu trở về, các bị hại khác hiện không biết ở đâu. Sau khi phạm tội, Quả, Hồng, Củi đã bị bắt, khởi tố điều tra và bị TAND tỉnh Lào Cai xét xử sơ thẩm vào ngày 22/01/2013. Thào Seo Lềnh, Hầu Seo Cù, Giàng Seo Mần, Giàng Seo Páo bỏ trốn. Ngày 02/7/2013 Thào Seo Lềnh bị bắt theo lệnh truy nã; ngày 05/8/2013 Hầu Seo Cù ra đầu thú. Xét hành vi phạm tội của các bị cáo Thào Seo Lềnh và Hầu Seo Cù, Hội đồng xét xử đã áp dụng các điểm d, e, k khoản 2, khoản 3 Điều 120; các điểm b, p khoản 1 Điều 46, Điều 20, 53 Bộ luật hình sự, xử phạt bị cáo Thào Seo Lềnh 15 năm tù và phạt 10.000.000 đồng về tội “mua bán trẻ em”; áp dụng các Điểm d, e, k khoản 2, khoản 3 Điều 120; điểm p khoản 1, khoản 2 Điều 46, Điều 20, 53 Bộ luật hình sự. xử phạt bị cáo Hầu Seo Cù 08 năm tù và phạt 5.000.000 đồng về tội “Mua bán trẻ em”. | ||
|
Theo cáo trạng, do cần tiền để sang gò Tà Mâu - Camphuchia đánh bạc, nên Diệp Hán Biên nảy sinh ý định giả vờ hỏi mượn xe của người quen rồi mang đi thế chấp hoặc bán lấy tiền. Thực hiện ý đồ, khoảng 09 giờ ngày 19/4/2013, Biên điện thoại hỏi Lê Thị Ngọc mượn xe để đi công việc. Tin lời Biên, Ngọc đồng ý và hẹn Biên đến công ty FPT (khóm Châu Quới, phường Châu Phú B, thành phố Châu Đốc) để giao xe Future biển số 67E1 - 095.79. Sau khi lấy xe của Ngọc, Biên điều khiển đến gò Tà Mâu cầm cố cho anh Huynh (không rõ họ) được 11 triệu đồng rồi đi đánh bac. Sau khi thua hết tiền, Biên đến gặp anh Huynh để bán xe được 18 triệu đồng. Biên nhận thêm 7 triệu đồng và đánh bạc thua hết. Anh Huynh bán xe lại cho Phù Xí Hài với giá 18 triệu đồng, Hài mang xe về bán lại cho Nguyễn Trí Dũng với giá 20,5 triệu đồng. Khi Dũng trưng bày xe tại tiệm thì bị Công an phát hiện thu giữ xe. Riêng chị Ngọc không thấy Biên trả xe nên trình báo Công an, đến ngày 28/4/2013 thì Biên bị bắt. Ngoài ra, quá trình điều tra cũng xác định, trong thời gian ngắn từ ngày 20/4 đến khi bị bắt (ngày 28/4/2013), bằng thủ đoạn nêu trên, Biên còn lừa đảo chiếm đoạt thêm ba xe gắn máy, trị giá số tiền chiếm đoạt tổng cộng là 80 triệu đồng. Tại Bản án hình sự sơ thẩm số 71/2013/HS-ST ngày 11/9/2013, Tòa án nhân dân thành phố Châu Đốc đã quyết định xử phạt bị cáo Diệp Hán Biên 02 năm 06 tháng tù về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”. Ngày 04/9/2013, bị cáo Diệp Hán Biên có đơn kháng cáo yêu cầu Tòa án cấp phúc thẩm xem xét giảm nhẹ một phần hình phạt. Căn cứ vào các chứng cứ, tài liệu đã được thẩm tra tại phiên toà phúc thẩm; căn cứ vào kết quả tranh luận tại phiên toà, trên cơ sở xem xét đầy đủ, toàn diện tài liệu, chứng cứ, ý kiến của Kiểm sát viên, bị cáo và những người tham gia tố tụng khác, Hội đồng xét xử nhận định cấp sơ thẩm xử bị cáo mức án nêu trên là có căn cứ, đúng quy định của pháp luật vì đã xem xét áp dụng đầy đủ các tình tiết giảm nhẹ cho bị cáo, nên tòa phúc thẩm đã bác kháng cáo, giữ nguyên bản án sơ thẩm, xử phạt Diệp Hán Biên 02 năm 06 tháng tù về tội “lừa đảo chiếm đoạt tài sản”. |
Theo cáo trạng, hồi 7h ngày 11/06/2013, Đạt đến Công ty TNHH Mai Linh, địa chỉ: Số 166 đường Mạc Quyết, phường Anh Dũng, quận Dương Kinh, thành phố Hải Phòng với mục đích trộm cắp tài sản để lấy tiền ăn tiêu. Khi đến gần quán bán nước của ông Ngô Văn Nhương, sinh năm 1960, trú tại số 160 đường Mạc Quyết, phường Anh Dũng, Dương Kinh, Hải Phòng, Đạt nhìn thấy chiếc xe ô tô mang BKS: 16M-8517 có logo của Công ty TNHH Mai Linh đang đỗ trên đường. Do từng là lái xe trong Công ty Mai Linh nên Đạt biết chiếc ô tô trên hiện tại được giao cho lái xe là anh Nguyễn Xuân Hào quản lý. Đạt quan sát thấy chìa khóa được cắm ở ổ khóa điện của xe còn anh Hào đang ngồi tại quán nước của ông Nhương, quay lưng về phía xe nên Đạt đã mở cửa xe ngồi vào ghế lái, mở khóa nổ máy và điều khiển xe về hướng Cầu Rào. Anh Hào phát hiện thấy Đạt đang điều khiển xe của mình đã truy hô và cùng anh Lê Anh Thắng là nhân viên thanh tra của Công ty Mai Linh đuổi theo Đạt, đồng thời thông báo về Công ty Mai Linh để xác định tuyến đường đi của Đạt thông qua thiết bị định vị. Đạt điều khiển xe chạy lòng vòng qua nhiều tuyến đường trong thành phố sau đó chạy xe đến ngã 3 Đông Sơn, huyện Thủy Nguyên, Hải Phòng thì quay xe về khu vực Quán Toan, quận Hồng Bàng, Hải Phòng để đi theo Quốc lộ 5 hướng về thành phố Hải Dương. Lúc này, xe ô tô BKS: 16M-8550 của Công ty TNHH Mai Linh đã phối hợp cùng lực lượng cảnh sát giao thông đuổi theo Đạt. Khi Đạt điều khiển xe đi đến địa phận Khu công nghiệp Đại An, huyện Cẩm Giàng, tỉnh Hải Dương thì bị giữ cùng chiếc xe ô tô BKS:16M-8517. Chiếc xe ô tô BKS:16M-8517 trị giá 420 triệu đồng. Tại phiên tòa, Phạm Văn Đạt đã khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình. Hội đồng xét xử áp dụng khoản 3 Điều 138 BLHS xử phạt Phạm Văn Đạt 13 năm tù về tội “Trộm cắp tài sản”. | ||
|
Theo cáo trạng, khoảng 19h45 phút ngày 18/7/2013 tại thôn Gia Phú, xã Gia Phú, huyện Bảo Thắng, tỉnh Lào Cai, Công an tỉnh Lào Cai bắt quả tang Nguyễn Đình Hùng vận chuyển 01 gói, bên ngoài gói bằng lá chuối khô, bên trong là lớp li non màu đen và lớp ni lon màu trắng, trong cùng là chất bột khô màu trắng có trọng lượng 37,69 gam, Hùng khai nhận là Hêrôin. Tại bản kết luận giám định số 138/GĐMT ngày 22/7/2013 của Phòng Kỹ thuật hình sự Công an tỉnh Lào Cai Kết luận: 0,65 gam trích mẫu từ 37,69 gam các cục chất bột khô, màu trắng do cơ quan cảnh sát điều tra Công an tỉnh Lào Cai gửi đến giám định là Hêrôin. Quá trình điều tra các Nguyễn Đình Hùng khai nhận: Chiều ngày 18/7/2013 Hùng đi xe mô tô Biển kiểm soát 24T1-1018 đến khu vực đường phía sau ga Phố Lu, huyện Bảo Thắng gặp một người đàn ông tên Bính, Bính thuê Hùng vận chuyển 01 gói Hêrôin lên thành phố Lào Cai để giao cho khách của Bính, xong việc sẽ trả cho Hùng 1.000.000 đồng và dặn Hùng cứ đến khu vực cây xăng cuối đường 58m thì dừng xe lại và bật đèn xi nhan xe làm tín hiệu sẽ có người đến nhận gói Hêrôin. Hùng đồng ý và nhận gói Hêrôin của Bính, cất vào túi quần đang mặc, sau đó đi xe mô tô lên Lào Cai. Khi đi đến cầu Gia Phú, thôn Gia phú, xã Gia Phú, huyện Bảo Thắng, tỉnh Lào Cai thì bị bắt giữ cùng tang vật. Xét hành vi phạm tội của bị cáo, Hội đồng xét xử đã áp dụng điểm b khoản 3, khoản 5 Điều 194, điểm p khoản 1 Điều 46 BLHS xử phạt Nguyễn Đình Hùng 15 năm tù, phạt 8.000.000 đồng về tội“Vận chuyển trái phép chất ma túy” . |
Theo cáo trạng, từ tháng 4/2008 đến tháng 3/2009, bị cáo Vũ Quốc Hảo, nguyên Tổng Giám đốc Công ty ALCII, trong quá trình điều hành Công ty ALCII, nhằm mục đích giảm tỷ lệ nợ xấu, có tiền chuyển cho các doanh nghiệp có quan hệ làm ăn và sử dụng cho mục đích cá nhân, đã chỉ đạo cấp dưới tổ chức thực hiện hoạt động nghiệp vụ cho thuê tài chính dưới hình thức ký hợp đồng giải ngân đầu tư tài sản cho thuê, nhưng thực chất là cho vay trái với quy định của Nhà nước về cho thuê tài chính. Hảo đã thông đồng với Đặng Văn Hai (cựu Chủ tịch Hội đồng thành viên công ty TNHH Xây dựng và thương mại Quang Vinh) ký hợp đồng khống về thuê tài chính và mua bán tài sản là máy cẩu thủy lực bánh xích để rút tiền của Công ty ALCII. Các bị cáo thông đồng kê khai giá trị lên đến 135 tỷ đồng để mua một cần cẩu 280 Tấn hiệu IHI trị giá chỉ hơn 100 triệu đồng. Ngày 2/3/2009, Hảo chỉ đạo Nguyễn Văn Tài (nguyên Phó Tổng giám đốc công ty ALC II) đứng ra ký hợp đồng thuê tài chính, còn mình trực tiếp ký hợp đồng mua bán với công ty Quang Vinh để giải ngân số tiền 120 tỷ đồng. Sau khi tiền được giải ngân, Hảo yêu cầu Hai chuyển cho đối tác của mình 75 tỷ đồng trả nợ. Đồng thời Hảo chỉ đạo cho một phó phòng khác gọi điện cho Hai yêu cầu chi 950 triệu đồng gọi là chi phí huy động vốn mà công ty Quang Vinh được giải ngân. Số tiền còn lại trong phi vụ này, Hai chiếm dụng sử dụng vào mục đích cá nhân. Ngoài ra, các bị cao còn giả hợp đồng ngoại, các tài liệu hải quan nhập khẩu mua bán cần cẩu, sau đó chiếm đoạt 93 tỷ đồng. Trong một hợp đồng thuê tài chính khác với doanh nghiệp tư nhân Anh Phương, bị cáo Hảo còn tham ô 4,9 tỷ đồng của công ty ALC II để trả nợ cho việc đầu tư mua đất tại Tiền Giang. Không chỉ bỏ túi hàng chục tỷ đồng, trong thời gian đương chức, Hảo và dàn lãnh đạo cấp dưới được cho là đã cố ý làm trái quy định ký 9 hợp đồng cho thuê tài chính và cung ứng tài sản khống để giải ngân hơn 600 tỷ đồng của công ty ALC II nhằm thanh toán nợ xấu cho một số danh nghiệp đối tác gây thiệt hại hơn 386 tỷ đồng của Nhà nước. Trong vụ án này, bị cáo Đặng Văn Hai được xác định là đóng vai trò tích cực giúp Hảo chiếm dụng số tiền 80 tỷ của Công ty ALC II. Ngoài ra, Hai còn thành lập 7 công ty tư nhân khác, thuê người làm đại diện ký các hợp cho thuê tài chính, mua bán tài sản khống với Công ty ALC II để chiếm đoạt hàng trăm tỷ đồng. Tổng giá trị thiệt hại mà Hảo và các đồng phạm gây ra trong phạm vi vụ án này là hơn 530 tỷ đồng. Liên quan đến những sai phạm xảy ra tại Công ty ALC II mà cơ quan điều tra cho rằng có hàng trăm tỷ đồng được giải ngân trái pháp luật, đã được tách ra để tiếp tục thu thập tài liệu, xác minh và xử lý sau. Tại phiên tòa, Hội đồng xét xử Tòa án nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh đã tuyên phạt: bị cáo Vũ Quốc Hảo tử hình về tội “Tham ô tài sản”, 15 năm tù về tội “Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong thi hành công vụ”, 25 năm tù về tội “Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng”, tổng hợp hình phạt buộc bị cáo Hảo phải chấp hành hình phạt chung cho cả 3 tội là tử hình; bị cáo Đặng Văn tử hình về tội “Tham ô tài sản”, tù chung thân về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”, 18 năm tù về tội “Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng”, tổng hợp hình phạt buộc bị cáo Hai phải chấp hành hình phạt chung cho cả 3 tội là tử hình; bị cáo Tô Quang Việt (nguyên Phó phòng cho thuê ALC II) 5 năm tù về tội “Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ”; Phạm Xuân Nghị (nguyên Trưởng phòng cho thuê ACL II) 14 năm tù; Nguyễn Văn Tài (Phó Tổng giám đốc ALC II) 14 năm tù; Nguyễn Văn Thọ (Phó Trưởng phòng cho thuê ALC II) 13 năm tù; Lê Thị Tám ((Phó phòng kế toán ALC II) 5 năm tù; Phạm Minh Tuấn (Giám đốc Cty TNHH Xuân Việt) 6 năm tù; Lê Văn Phong (Tổng Giám đốc Cty CP Hàm Rồng) 6 năm tù; Hoàng Quốc Thịnh (cán bộ Phòng cho thuê ALC II): 6 năm tù; Khương Minh Hiệp (Tổng Giám đốc Cty CP Đại Phú Gia) 3 năm tù về tội “Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng”. Ngoài trách nhiệm hình sự, các bị cáo cũng bị tuyên buộc phải liên đới bồi thường thiệt hại hơn 531 tỷ đồng cho Công ty ALCII, trong đó Vũ Quốc Hảo phải trả lại gần 80 tỷ đồng đã tham ô của Công ty ALCII. | ||
|
Theo cáo trạng, từ khoảng tháng 3/2011 đến tháng 11/2012, doanh nghiệp tư nhân trạm cấp phát xăng dầu số 1 (do chị Hồ Ngọc Loan, sinh năm 1980, trú tại khóm Xuân Hòa, thị trấn Tịnh Biên, huyện Tịnh Biên là đại diện theo ủy quyền) thuê Nguyễn Bình An, Trần Ngọc Nhơn, Nguyễn Văn Ngợi, Nguyễn Hoàng Mạnh bán xăng dầu, mỗi người được giao một quyển sổ để đối chiếu sổ sách, giao tiền cho chị Loan mỗi ngày bốn lần. Lợi dụng lúc chị Loan không cảnh giác, thiếu kiểm tra, An, Nhơn, Ngợi và Mạnh đã nhiều lần thực hiện hành vi chỉnh sửa số trong sổ giao nhận của chị Loan để chiếm đoạt tiền. Cụ thể: Nguyễn Bình An đã chỉnh sửa số khoảng 50 lần, chiếm đoạt 153.600.000 đồng; sau khi chiếm đoạt được tiền, sợ bị phát hiện nên An đã cho những người khác 92.600.000 đồng, còn lại 61.000.000 đồng An dùng mua xe Airblade trị giá 42.000.000 đồng và máy Laptop trị giá 19.000.000 đồng; ngoài ra, An còn khai nhận khi Mạnh sửa số chiếm đoạt tiền của chị Loan, Mạnh đã cho An được 25.400.000 đồng; tổng số An đã chiếm đoạt tiền của chị Loan là 179.000.000 đồng. Ba đối tượng: Trần Ngọc Nhơn, Nguyễn Văn Ngợi, Nguyễn Hoàng Mạnh chỉnh sửa từ 5 đến 11 lần, chiếm đoạt hơn 140 triệu đồng, dùng vào việc mua xe gắn máy và tiêu xài hết. Tại Bản án hình sự sơ thẩm số 51/2013/HSST ngày 27/8/2013, TAND huyện Tịnh Biên đã quyết định xử phạt Nguyễn Bình An 02 năm tù về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”, công nhận sự tự nguyện của bị cáo An bồi thường cho anh Dương Văn Tưởng chủ Doanh nghiệp tư nhân trạm cấp phát xăng dầu số 1 số tiền 108.600.000 đồng; xử phạt bị cáo Trần Ngọc Nhơn và Nguyễn Văn Ngợi 01 năm tù, nhưng cho hưởng án treo; Nguyễn Hoàng Mạnh chưa đủ tuổi chịu trách nhiệm hình sự, nên chỉ bị đề nghị xử lý hành chính. Ngày 04/9/2013, bị cáo Nguyễn Bình An có đơn kháng cáo yêu cầu Tòa án cấp phúc thẩm xem xét giảm nhẹ hình phạt, xin được hưởng án treo và xem xét lại về phần trách nhiệm dân sự. Hội đồng xét xử nhận định: án sơ thẩm đã đánh giá đúng và đầy đủ tính chất mức độ và vai trò phạm tội và tuyên phạt bị cáo Nguyễn Bình An 02 năm tù là có căn cứ, nên cần giữ nguyên mức án sơ thẩm về phần hình phạt. Tuy nhiên, về phần trách nhiệm dân sự thì thấy: tổng số tiền bị cáo chiếm đoạt là 153.600.000 đồng và số tiền thu lợi bất chính do Mạnh chia cho bị cáo là 25.400.000 đồng; tổng cộng là 179.000.000 đồng; bị cáo đã khắc phục hậu quả được 70.400.000 đồng; lẽ ra phải buộc bị cáo có trách nhiệm bồi thường tiếp cho người bị hại là 108.600.000 đồng, nhưng sau khi chiếm đoạt số tiền trên thì bị cáo đã chia cho Nhơn 38.600.000 đồng và chia cho Mạnh 24.000.000 đồng; tổng cộng là 62.600.000 đồng; số tiền này đã được Nhơn giao nộp để trả cho người bị hại xong, còn đối với Mạnh cũng đã tự nguyện trả cho người bị hại (theo phần quyết định của bản án sơ thẩm đã công nhận); do đó cần phải được khấu trừ nghĩa vụ của bị cáo; Tòa án cấp sơ thẩm không xem xét là gây thiệt hại đến quyền và lợi ích hợp pháp của bị cáo. Vì vậy, Hội đồng xét xử phúc thẩm đã chấp nhận một phần yêu cầu kháng cáo của bị cáo về phần trách nhiệm dân sự, không chấp nhận yêu cầu kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt, xin hưởng án treo của bị cáo, xử phạt bị cáo Nguyễn Bình An 02 năm tù về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”; buộc bị cáo Nguyễn Bình An có trách nhiệm bồi thường cho anh Dương Văn Tưởng – chủ Doanh nghiệp tư nhân trạm cấp phát xăng dầu số 1 số tiền 46 triệu đồng. |
Theo cáo trạng, băng nhóm giang hồ này do Võ Ngọc Thạch (sinh năm 1979, trú tại khu vực Lân Thạnh 1, phường Trung Kiên, quận Thốt Nốt, TP. Cần Thơ) cầm đầu, cùng 9 đàn em của Thạch gồm: Tô Minh Vũ (20 tuổi) A Sáng (27 tuổi), Dư Minh Nhựt (A Lủi, 26 tuổi), Lê Nhật Thanh (A Voi, 18 tuổi) Phạm Việt Triều (A Nhí, 21 tuổi), Nguyễn Tuấn Anh (A Đóm, 24 tuổi) cùng quê TP.Cần Thơ, Đinh Văn Đông (A Chảy, 23 tuổi, quê TP.Vũng Tàu), Trần Trường Nhân (25 tuổi) và Trần Quang Thái (A Sao, 21 tuổi) cùng quê Sóc Trăng. Vừa mới vừa chấp hành xong hình phạt 8 năm tù về tội “Cướp tài sản”, Võ Ngọc Thạch sống chung như vợ chồng với Nguyễn Thị Ngọc Huệ (cùng ở khóm Lân Thạnh 1, phường Trung Kiên, quận Thốt Nốt, TP. Cần Thơ) và đã nhanh chóng lôi kéo, thu nhận nhiều thành phần bất hảo, có tiền án, tiền sự để thành lập băng nhóm giang hồ bảo kê trường gà, sòng bài, cho vay nặng lãi, đòi nợ thuê…ở khu vực quận Bình Thủy và quận Thốt Nốt, thậm chí chúng còn “vươn vòi” sang các địa bàn lân cận. Cuối năm 2011, Thạch và đồng bọn từ Thốt Nốt kéo đến Nhà hàng Bảo Giang 1 (TP. Long Xuyên) ăn uống và quen biết với Nguyễn Hồng Hải (sinh năm 1980, trú tại ấp An Thuận, xã Hòa Bình, Chợ Mới). Thông qua mối quan hệ quen biết, đến tháng 04/2012, Thạch cho Hải vay 30 triệu đồng, lãi suất 13,67%/tháng. Đến tháng 05/2012, Hải còn nợ vốn và lãi tổng cộng 40 triệu đồng, bị bọn Thạch đòi nhiều lần, nhưng Hải không trả. Ngày 31/05/2012, biết Hải đang ở phòng 202 khách sạn Nguyễn An, thuộc phường Mỹ Thạnh, TP. Long Xuyên, tỉnh An Giang, Thạch cùng đàn em gồm Vũ, Sáng, Nhựt và Nhân mang theo một khẩu súng Colt (loại súng dùng khí nén bắn đạn bi) đến tận nơi đòi nợ. Hải nói không có tiền, Thạch liền dùng súng chĩa vào đầu uy hiếp, buộc Hải theo về nhà bạn gái Nguyễn Thị Ngọc Huệ ở Thốt Nốt. Đến nơi, Thạch cho đàn em dùng xích khóa chân Hải buộc đối tượng trả tiền. Hoảng sợ, Hải điện thoại về cho gia đình nhờ Nguyễn Bảo Kỳ đem xe môtô Suzuki Sport xuống Thốt Nốt giao Thạch trừ nợ, chuộc mình về. Khi về, Hải kể lại toàn bộ sự việc cho Kỳ, Trần Huỳnh Tô Vít (bạn của Hải) biết. Tức giận, nhóm của Hải liền điện thoại cho Thạch, Sáng thách thức đánh nhau vào 20 giờ ngày 03/06/2012, tại địa điểm cầu Trại Mai thuộc quận Thốt Nốt. Nhận lời quyết đấu của bọn Hải, khoảng 20 giờ ngày 03/06/2012, nhóm của Thạch và A Sáng đi trên 7 xe máy, mang theo dao tự chế để trong 2 giỏ đựng vợt tennis và 2 lít xăng đựng trong 6 vỏ chai bia Sài Gòn làm hung khí đánh nhau. Đến nơi, do không gặp nhóm của Hải, nhóm của Thạch chia nhau đứng phục kích. Đến 00 giờ 30 phút ngày 04/06/2012, khi thấy Phan Văn Tạo (sinh 1994, khóm Hòa Thạnh, phường Mỹ Thạnh, TP. Long Xuyên) điều khiển xe mô tô chở Vít trên Quốc lộ 91, từ hướng Cần Thơ về TP. Long Xuyên, Thạch tưởng là đồng bọn của Hải, nên tri hô “Nó kìa” và cùng đồng bọn đuổi theo. Khi đến trước cổng Trường tiểu học Trần Phú (phường Mỹ Thạnh, TP. Long Xuyên), Đông và Thanh đuổi kịp, vượt xe lên trước để ép và đạp ngã xe của Tạo. Khi đó, Đông cầm dao đuổi theo Vít; còn Nhật Thanh, Bình và Vũ đuổi theo Tạo đến tận hẻm vào chợ Cái Sắn được khoảng 100 m thì cùng đường, Vũ liền rút dao tự chế đâm 2 nhát vào lưng và ngực trái của Phan Văn Tạo, khiến nạn nhân bất tỉnh và chết ngay sau đó. Gây án xong, cả nhóm của Vũ quay về cầu Cái Sắn ném bỏ hung khí xuống sông, chạy về nhà trọ Ngọc Hân thuộc quận Bình Thủy, TP. Cần Thơ. Tại đây, Vũ cho cả nhóm biết đã đâm chết Tạo. Đến sáng ngày 06/06/2012, Sáng chở Triều về nhà, gia đình của Triều đã đưa Triều ra đầu thú. Sau đó, các đối tượng lần lượt bị bắt và bị khởi tố điều tra. Đối với hành vi cho vay nặng lãi, tham gia đánh bạc của Võ Ngọc Thạch, A Sáng và đồng phạm xảy ra trên địa bàn TP. Cần Thơ, Cơ quan điều tra tỉnh An Giang đã có công văn đề nghị Công an TP. Cần Thơ xác minh, xử lý theo luật định. Nguyễn Hồng Hải, Trần Huỳnh Tô Vít, Nguyễn Bảo Kỳ có hành vi thách thức đánh nhau với nhóm Võ Ngọc Thạch là trái pháp luật, nhưng sau đó không tham gia đánh nhau, nên chỉ cần công khai giáo dục tại phiên tòa. Nguyễn Thị Ngọc Huệ không biết việc Thạch cùng đồng bọn bắt Hải đưa về nhà dùng dây xích xiềng chân để giữ Hải, nên cơ quan điều tra không truy cứu trách nhiệm hình sự… Phiên tòa dự kiến sẽ diễn ra trong 05 ngày, tuyên án vào ngày 25/11/2013. | ||
| 21-NOV-2013 | |||
|
Theo cáo trạng, trong khoảng thời gian từ ngày 21/8/2012 đến ngày 9/10/2012, Lã Đức Lân đã móc nối với Huỳnh Tăng Quang (153 Bà Triệu-TP Huế) và giao cho Quang một trang mạng tài khoản cá độ bóng đá để tổ chức đánh bạc tại thành phố Huế. Quang chia trang mạng tài khoản bóng đá này thành 10 tài khoản con rồi giao cho Võ Linh Nghiệm, Nguyễn Thịnh, Nguyễn Đức Hiếu, Trần Thị Diễm , Huỳnh Công Phong, Huỳnh Hoàng Oanh, Hồ Công Danh đều trú tại thành phố Huế để tổ chức đánh bạc và đánh bạc. Ngoài ra, từ ngày 29/5/2011 đến ngày 9/10/2012, Quang còn trực tiếp cá độ bóng đá với Huỳnh Tăng Hùng (48 Trần Văn Ơn, thành phố Huế) bằng tin nhắn điện thoại. Lân tổ chức cá độ bóng đá (CĐBĐ) 358 trận với tổng số tiền phải chịu trách nhiệm hình sự (TNHS) gần 15 tỷ đồng, thu lợi bất chính gần 550 triệu đồng và CĐBĐ 881 trận với tổng số tiền phải chịu TNHS hơn 7,8 tỷ đồng, thu lợi bất chính gần 2,6 tỷ đồng. Quang tổ chức CĐBĐ 454 trận với tổng số tiền phải chịu TNHS gần 20 tỷ đồng, thu lợi bất chính gần 4 tỷ đồng và CĐBĐ 893 trận với tổng số tiền phải chịu TNHS gần 10 tỷ đồng, thu lợi bất chính hơn 2,3 tỷ đồng. Nghiệm tổ chức CĐBĐ 74 trận với tổng số tiền phải chịu TNHS gần 2,6 tỷ đồng thu lợi bất chính hơn 500 triệu đồng và CĐBĐ 65 trận với tổng số tiền phải chịu TNHS gần 1 tỷ đồng thu lợi bất chính gần 94 triệu đồng. Danh CĐBĐ 210 trận với tổng số tiền phải chịu TNHS gần 7 tỷ đồng, thu lợi bất chính gần 1,8 tỷ đồng. Hiếu CĐBĐ 562 trận với tổng số tiền phải chịu TNHS gần 11 tỷ đồng thu lợi bất chính gần 2,5 tỷ đồng. Thúy CĐBĐ 466 trận với tổng số tiền phải chịu TNHS hơn 4 tỷ đồng thu lợi bất chính hơn 1 tỷ đồng. Thịnh CĐBĐ 466 trận với tổng số tiền phải chịu TNHS gần 2,7 tỷ đồng thu lợi bất chính gần 500 triệu đồng. Hùng CĐBĐ 33 trận với tổng số tiền phải chịu TNHS gần 320 triệu đồng, thu lợi bất chính gần 150 triệu đồng. Anh CĐBĐ 5 trận, với số tiền phải chịu TNHS 67,5 triệu đồng thu lợi bất chính 675 nghìn đồng. Phong CĐBĐ 1 trận với số tiền phải chịu TNHS 8,3 triệu đồng thu lợi bất chính 83 nghìn đồng. Tại phiên tòa, các BC thành khẩn khai nhận hành vi phạm tội, xin tòa xem xét giảm nhẹ mức án. Đặc biệt cha con bị cáo Hùng Dinh bật khóc nghẹn ngào vì ân hận, lúc nói lời sau cùng trước khi Hội đồng xét xử nghị án. Căn cứ kết quả tranh luận tại phiên tòa, trên cơ sở xem xét đầy đủ toàn diện chứng cứ, ý kiến của Kiểm sát viên, bị cáo, người bào chữa và những người tham gia tố tụng khác, từ những phân tích, đánh giá nêu trên, TAND TP Huế phạt Lân 10 năm tù cho cả 2 tội; Quang 9 năm 6 tháng tù cho cả 2 tội; Nghiệm 6 năm tù cho cả 2 tội; Danh và Hiếu mỗi bị cáo 3 năm 6 tháng tù; Thúy 3 năm tù; Thịnh 2 năm 6 tháng tù; Hùng 1 năm 9 tháng tù; Anh 1 năm 6 tháng tù; Phong 8 tháng 6 ngày tù (bằng thời gian tạm giam). Ngoài ra, các bị cáo còn bị phạt tiền từ 3 triệu đồng đến 50 triệu đồng (tổng cộng số tiền phạt 263 triệu đồng đối với 10 bị cáo). | |||
| 22-NOV-2013 | |||
|
Theo cáo trạng, do làm ăn thua lỗ, không có tiền để thanh toán các khoản nợ, Nguyễn Tuấn Anh đã nảy sinh ý định lừa đảo chiếm đoạt tài sản để lấy tiền trả nợ. Ngày 03/5/2013 Tuấn Anh gọi điện thoại nói dối người quen là anh Nguyễn Mạnh Dũng trú tại Bảo Hà, Bảo Yên, Lào Cai là có bác ở bên Mỹ mới về Việt Nam muốn đi lên Lào Cai đi du lịch, Tuấn Anh nhờ Dũng thuê hộ chiếc xe ô tô để đón bác đi chơi. Dũng nhất trí và gọi điện nhờ Lâm Văn Đạo ở thị trấn Phố Lu, Bảo Thắng thuê hộ cho Tuấn Anh chiếc xe ô tô. Trưa ngày 07/5/2013, anh Dũng gọi điện cho Tuấn Anh nói là đã thuê được xe, Tuấn Anh đi xe tacxi từ Lào Cai xuống Bảo Hà gặp Dũng. Do Tuấn Anh không có giấy phép lái xe nên anh Dũng gọi điện cho anh Trần Tuấn Hùng ở thôn Tân An 2, xã Tân An, Văn Bàn, Lào Cai để nhờ anh Hùng dùng giấy phép lái xe ô tô thuê xe giúp Tuấn Anh. Do giấy phép lái xe của anh Hùng bị Công an tạm giữ nên anh Hùng gọi điện mượn giấy phép lái xe của anh Hoàng Văn Anh ở thôn Tân An 1, xã Tân An, Văn Bàn, Lào Cai để giúp Tuấn Anh làm hợp đồng thuê xe. Anh Dũng cho Tuấn Anh số điện thoại của anh Hùng và anh Đạo để Tuấn Anh liên lạc. Tuấn Anh đi xe tacxi đi đón anh Hùng, khi gặp anh Hùng thì anh Hùng đưa Tuấn Anh đến nhà Hoàng Văn Anh để mượn giấy phép lái xe ô tô rồi đi lên thị trấn Phố Lu gặp Lâm Văn Đạo. Đến thị trấn Phố Lu anh Đạo dẫn Tuấn Anh và Hùng đến nhà anh Trần Trọng Toàn ở thôn Phú Long 2, thị trấn Phố Lu, Bảo Thắng, Lào Cai để thuê xe ô tô. Tại nhà anh Toàn, Tuấn Anh đặt vấn đề thuê xe ô tô. Anh Toàn nói “ở đây chỉ quen biết Đạo, nếu Đạo đứng ra thuê xe và chịu trách nhiệm về chiếc xe thì mới cho thuê”. Nghe anh Toàn nói vậy, anh Đạo nhất trí đứng ra thuê xe hộ cho Tuấn Anh.
Quá trình làm hợp đồng thuê xe anh Đạo là đại diện thuê xe, anh Hùng sử dụng giấy phép lái xe của Hoàng Văn Anh để đứng tên lái xe. Tuấn Anh thỏa thuận với anh Toàn thời gian thuê xe từ ngày 07/5/2013 đến ngày 11/6/2013 với giá là 25.000.000 đồng, Tuấn Anh trả trước 15.000.000 đồng còn lại 10.000.000 đồng khi trả xe thì thanh toán số tiền còn lại. Sau khi nhận tiền, anh Toàn giao xe TOYOTA INOVA G, màu ghi bạc, BKS 24A- 015.36 cùng đăng ký xe, giấy kiểm định, bảo hiểm xe cho Tuấn Anh. Hùng điều khiển xe chở Tuấn Anh và Đạo đi về nhà anh Dũng ở Bảo Hà. Ngày 08/5/2013 Tuấn Anh điều khiển xe lên thành phố Lào Cai đến một địa điểm vay tiền nhưng không được. Buổi tối cùng ngày, Tuấn Anh gọi điện cho người quen là Nguyễn Mạnh Thắng ở Phú Thọ nhờ Thắng tìm nơi cầm đồ chiếc xe INOVA, Thắng bảo Tuấn Anh đi xe sang thành phố Thái Nguyên. Khoảng 22h ngày 08/5/2013 Tuấn Anh điều khiển xe ô tô sang thành phố Thái Nguyên. Ngày 09/5/2013, Thắng đưa Tuấn Anh đến hiệu cầm đồ của anh Kiều Xuân Long ở phường Tân Thịnh, TP Thái Nguyên để thỏa thuận việc cầm đồ. Anh Long hỏi Tuấn Anh về nguồn gốc của chiếc xe ô tô đem cầm đồ, Tuấn Anh nói là xe mới mua chưa sang tên đổi chủ. Anh Long tin tưởng nên đã cầm chiếc xe INOVA BKS 24A - 015.36 của Tuấn Anh trong thời hạn 01 tháng với số tiền cầm đồ là 300.000.000 đồng. Khi làm thủ tục cầm đồ, hai bên thống nhất làm 01 hợp đồng cầm đồ và 01 giấy bán xe ô tô để khi hết hạn hợp đồng cầm đồ mà Tuấn Anh không có tiền chuộc xe thì xe ô tô thuộc quyền sở hữu của anh Long. Khi giao xe, Tuấn Anh đưa đăng ký xe, giấy kiểm định, bảo hiểm xe và 01 bản sao CMTND mang tên Nguyễn Tuấn Anh cho anh Long. Có được tiền cầm đồ Tuấn Anh trả Nguyễn Mạnh Thắng 130.000.000 đồng và đưa thêm cho Thắng 5.000.000 đồng tiền môi giới cầm đồ, còn 165.000.000 đồng Tuấn Anh gửi vào tài khoản cá nhân của mình và đã ăn chơi hết. Ngày 03/7/2013 được gia đình động viên, Nguyễn Tuấn Anh đến cơ quan Công an huyện Bảo Thắng đầu thú về hành vi phạm tội của bản thân. Sau khi bị cáo ra đầu thú thì anh Quyền là anh trai của bị cáo đã sang thành phố Thái Nguyên tìm gặp anh Long để chuộc chiếc xe ô tô INOVA BKS 24A - 015.36 với số tiền 390.000.000 đồng. Ngày 07/7/2013 anh Quyền đem xe ô tô đến Công an huyện Bảo Thắng giao nộp. Tại biên bản định giá tài sản chiếc ô tô TOYOTA INOVA G màu ghi bạc BKS 24A - 015.36 trị giá là 371.800.000 đồng. Cơ quan điều tra quyết định xử lý vật chứng trả lại tài sản cho anh Trần Trọng Toàn. Sau khi nhận xe anh Toàn yêu cầu bị cáo thanh toán khoản tiền thuê xe 10.000.000 đồng còn thiếu theo hợp đồng thuê xe và 5.000.000 đồng tiền phát sinh do vượt quá thời hạn thuê xe. Bị cáo và gia đình đã thanh toán đủ cho anh Toàn, anh Toàn viết đơn xin giảm nhẹ trách nhiệm hình sự cho bị cáo. Liên quan trong vụ án còn có anh Dũng, anh Đạo, anh Hùng, anh Hoàng Văn Anh là những người trực tiếp và gián tiếp giúp bị cáo Tuấn Anh thuê xe ô tô. Tuy nhiên quá trình điều tra xác định được trước và trong khi Tuấn Anh nhờ thuê xe ô tô những người này không biết được ý định lừa đảo nhằm chiếm đoạt tài sản của Tuấn Anh. Mặt khác sau khi thuê được xe những người này không được Tuấn Anh trả thù lao, do đó không đủ căn cứ xử lý đối với họ. Đối với Thắng là người đã giúp Tuấn Anh cầm đồ chiếc xe ô tô, quá trình điều tra xác minh, do không xác định được hiện Thắng đang ở đâu nên cơ quan điều tra không có căn cứ xử lý. Đối với anh Long là người đã cầm cố chiếc xe ô tô, quá trình giao dịch anh Long không biết chiếc xe ô tô do phạm tội mà có, việc giao dịch thể hiện hai bên tự nguyện thỏa thuận ngay thẳng nên không đề cập xử lý trách nhiệm đối với anh Long. Tại phiên tòa bị cáo khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội và tỏ ra ăn năn hối hận. Căn cứ tính chất và mức độ của hành vi phạm tội, Hội đồng xét xử tuyên phạt bị cáo Nguyễn Tuấn Anh 09 năm tù về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”. |
Theo cáo trạng, khoảng 11h30 phút ngày 30/05/2013, tại số nhà 20, ngõ 102 đường Huyền Quang, phường Hoàng Văn Thụ, thành phố Bắc Giang, Nguyễn Thị Quyên (sinh năm 1994, trú tại thôn Thượng, xã Xuân Phú, huyện Yên Dũng, tỉnh Bắc Giang) có hành vi dùng khóa cửa để giữ người trái pháp luật đối với chị Trần Thị Hằng, (sinh ngày 01/02/1998, trú tại thôn Hà My, xã Chu Điện, huyện Lục Nam, tỉnh Bắc Giang) và chị Nguyễn Thị Thanh (sinh ngày 14/10/1996, trú tại thôn Xuân Phong, xã Chu Điện, huyện Lục Nam, tỉnh Bắc Giang), mục đích ép chị Thanh và chị Hằng đi bán dâm. Khoảng 12 giờ cùng ngày, lợi dụng lúc Quyên mở cửa cho bà Đỗ Thị Toàn là mẹ chồng Quyên vào trông con cho Quyên, chị Thanh đã bỏ chạy thoát và báo Công an phường Hoàng Văn Thụ. Hồi 15 giờ 30 phút cùng ngày, Công an phường Hoàng Văn Thụ đến kiểm tra phát hiện Quyên đang có hành vi giữ người trái pháp luật đối với chị Hằng nên đã đưa Quyên và chị Hằng về Công an phường lập biên bản bắt giữ người có hành vi phạm tội quả tang đối với Nguyễn Thị Quyên. Với hành vi phạm tội của bị cáo nêu trên, Hội đồng xét xử sơ thẩm tuyên phạt bị cáo Nguyễn Thị Quyên 1 năm 3 tháng tù về tội “Giữ người trái pháp luật” được quy định tại điểm đ khoản 2 Điều 123 Bộ luật hình sự. | ||
|
Theo cáo trạng, do có mâu thuẫn từ trước, nên khoảng 14 giờ ngày 14/05/2013, Lê Tuấn Kiệt hẹn với Vũ Hải Đăng đến bãi cát thuộc khu dân cư khóm III, thị trấn Tri Tôn, huyện Tri Tôn để giải quyết. Kiệt rủ thêm Long Cobra, Đỗ Minh Đạt và Phạm Tố Uyên đi cùng. Khi đi, Đạt lấy một cây dao dài 22,5 cm giấu sẵn trong người, rồi cả ba đến điểm hẹn để gặp Đăng cùng nhóm bạn gồm: Nguyễn Quốc Cường, Trần Ngọc Sơn, Nguyễn Trương Đăng Khoa, Nguyễn Văn Minh... Tại đây, Đạt vẽ một vòng tròn đường kính khoảng 5m trên sân cát để Kiệt và Đăng vào đánh nhau. Trong lúc đánh nhau, thấy Đăng yếu thế hơn, nên Cường, Sơn bênh vực Đăng xông vào đánh Kiệt, còn Minh và Khoa dùng tay, chân đánh, đá trúng vào người của Đạt nhiều cái, Đạt liền móc dao ra đâm nhiều nhát trúng vai, bụng của Minh làm sứt cán dao và lưỡi dao dính vào vùng bụng. Minh được mọi người phát hiện kịp thời đưa đi cấp cứu, điều trị, đến ngày 22/05/2013 thì ra viện, nhưng mang thương tật 50%. Gây án xong, Đạt ném dao tại hiện trường và bị bắt giữ ngay sau đó. Ngày 23/05/2013, Đạt bị khởi tố, điều tra. Hội đồng xét xử nhận định hành vi phạm tội của bị cáo là rất nguy hiểm cho xã hội, đã trực tiếp xâm phạm đến tính mạng, sức khỏe của người khác, gây mất an ninh trật tự tại địa phương; việc nạn nhân không chết là do được cứu chữa kịp thời, nằm ngoài mong muốn của bị cáo, nên cần có hình phạt nghiêm để răn đe, giáo dục bị cáo, góp phần phòng ngừa chung cho xã hội. Song Hội đồng xét xử cũng quan tâm, xem xét đến nhiều tình tiết giảm nhẹ cho bị cáo như: thành khẩn khai báo, ăn năn, hối cải, nhân thân chưa có tiền án, tiền sự; thuộc thành phần lao động nghèo; trình độ học vấn thấp, khi phạm tội là người chưa thành niên, nên nhận thức pháp luật có phần hạn chế, gia đình bị cáo đã tự nguyện bồi thường 20 triệu đồng, được người bị hại xin giảm nhẹ hình phạt và không yêu cầu bồi thường thêm khoản tiền nào, nên đã tuyên phạt bị cáo 05 năm tù về tội “Giết người” (dưới mức thấp nhất của khung hình phạt quy định từ 07 năm đến 15 năm). |
Theo cáo trạng của Viện kiểm sát nhân dân tỉnh Lào Cai, hồi 20h00 phút ngày 15/06/2013 tại khu vực tổ 2A, thị trấn Phố Ràng, huyện Bảo Yên, tỉnh Lào Cai, tổ công tác Công an huyện Bảo Yên, tỉnh Lào Cai phát hiện, bắt quả tang Thào Seo Chắng (sinh ngày 03/08/1993, trú quán tại bản 4, xã Điện Quan, huyện Bảo Yên, tỉnh Lào Cai) về hành vi “Mua bán trái phép chất ma túy”. Vật chứng thu giữ được tại hiện trường gồm: 02 gói nilon bên trong có chứa chất bột khô màu trắng, tổng trọng lượng là 114,71 gam. Thào Seo Chắng khai nhận là hêrôin. Kết luận giám định số 115 ngày 17/06/2013 của Phòng Kỹ thuật hình sự Công an tỉnh Lào Cai kết luận: 114,71 gam chất bột khô màu trắng mà cơ quan CSĐT gửi đến giám định là hêrôin. Quá trình điều tra xác định, khoảng đầu tháng 06/2013, Hảng Văn Bình (sinh ngày 03/08/1997, trú quán tại bản 4, xã Điện Quan, huyện Bảo Yên, tỉnh Lào Cai) gặp và làm quen một người đàn ông tên là Giả ở tỉnh Lai Châu. Khoảng 10 giờ ngày 14/06/2013, Giả gọi điện rủ Bình đi Lai Châu mua hêrôin, Bình đồng ý và hẹn gặp nhau ở Lào Cai. Đến 17 giờ cùng ngày, cả hai đi xe khách lên Lai Châu, trên đường đi Giả đưa cho Bình một bọc tiền và nói là 66.000.000 đồng. Khi đến tỉnh Lai Châu, Giả gọi Bình dậy xuống xe và gặp một người đàn ông Bình không quen biết. Giả bảo Bình đưa bọc tiền cho người đàn ông, người đàn ông cầm bọc tiền, đưa lại cho Bình 1.000.000 đồng và gói hêrôin. Bình cất tiền và gói ma tuý vào túi quần đang mặc. Đến 06 giờ sáng ngày 15/06/2013, Giả và Bình đi xe khách quay về Lào Cai. Đến Lào Cai, Giả nói với Bình khi nào bán được thì cầm tiền lên thành phố Lào Cai cho Giả và Giả sẽ trả công cho Bình 4.000.000 đồng. Bình cầm hêrôin, đi xe khách về huyện Bảo Yên rồi lấy xe mô tô đi tìm Thào Seo Chắng. Khi gặp Chắng, Bình và Chắng mở gói hêrôin ra để kiểm tra. Bình nói với Chắng gói hêrôin là 03 cây, Bình mua ở Lai Châu với giá 66.000.000 đồng, Chắng bán được Bình sẽ cho Chắng 1.000.000 đồng đến 2.000.000 đồng. Chắng đồng ý và bảo mang hêrôin bán cho người phụ nữ tên là Thanh rồi cùng Bình lấy một ít hêrôin gói riêng để làm mẫu. Bình cầm gói hêrôin to, còn Chắng cầm gói Hêrôin nhỏ. Đến Km 7 thuộc xã Thượng Hà, huyện Bảo Yên thì Bình xuống xe, Chắng đi gặp Thanh để thống nhất mua bán rồi quay lại chỗ Bình, Bình đút gói hêrôin vào túi quần của Chắng rồi ngồi đợi. Chắng đi xe đem hêrôin đi bán thì bị bắt quả tang. Sau đó, Bình bị Cơ quan cảnh sát điều tra Công an huyện Bảo Yên, tỉnh Lào Cai bắt khẩn cấp. Xét hành vi phạm tội của các bị cáo, Hội đồng xét xử đã áp dụng điểm b khoản 4 Điều 194; điểm p khoản 1 Điều 46, các Điều 20, 53, 69, 74 BLHS xử phạt Hảng Văn Bình 10 năm tù; áp dụng điểm b khoản 4 và khoản 5 Điều 194, điểm p khoản 1 Điều 46, các Điều 20, 53 BLHS xử phạt Thào Seo Chắng 18 năm tù và phạt bị cáo 15.000.000 đồng về tội “Mua bán trái phép chất ma túy”. | ||
|
Các bị cáo bị Viện kiểm sát nhân dân tỉnh Lào Cai truy tố về hành vi phạm tội như sau: Trong năm 2012 và đầu năm 2013, Toả đã cùng các bị cáo khác thực hiện 03 vụ mua bán 02 phụ nữ và 03 trẻ em đưa sang Trung Quốc, cụ thể: Vụ thứ nhất: Qua mối quan hệ quen biết của Sùng Seo Chúng với Giàng Thị Táu, sinh năm 1997; Triệu Thị Náy và Phan Thị Trà My đều sinh năm 1997 là học sinh trường dân tộc nội trú huyện Bảo Thắng. Ngày 12/5/2012 các bị cáo Sùng Seo Chúng, Thào Seo Sù, Thào Seo Hồng, Thào Seo Toả, Tráng Seo Chung, Giàng Seo Sàng bàn nhau lừa đưa Táu, Náy, My sang Trung Quốc bán. Sau đó Chúng bảo Hồng, Sù, Tỏa đưa Táu, Náy, My đi theo đường thôn Nậm Sò - xã Bản Phiệt để lên thôn Na Lốc - xã Bản Lầu - Mường Khương, Chúng đi trước dẫn đường. Tới cầu sắt thuộc thôn Nậm Sò - xã Bản Phiệt Hồng, Sù, Tỏa cùng đưa Táu, Náy, My lội qua suối đi sang Trung Quốc, khi đó thì Chung, Sàng đi xe máy của Hồng, Tỏa đem về phòng trọ của mình ở thành phố Lào Cai. Sang tới Trung Quốc, Chúng bảo Hồng, Sù, Tỏa đợi Chúng sẽ gọi người đến đón. Khoảng 30 phút sau thì có một người Trung Quốc đi xe ô tô đến, Sù, Hồng, Tỏa đưa Táu, Náy, My lên xe ô tô đi sâu vào nội địa Trung Quốc bán. Sau đó, Chúng chia cho Tỏa, Hồng, Sù mỗi người 10.000.000 đồng, Chung 2.000.000 đồng, Sàng 1.500.000 đồng. Vụ thứ hai: Sáng ngày 27/6/2012, Tỏa đến phòng trọ của Tráng A Chính, Tráng Seo Vàng chơi thì gặp Hoàng Thị Huê, sinh năm 1995 là người yêu của Vàng. Tỏa ngồi chơi với Huê còn Vàng, Chính đi học. Tỏa nảy sinh ý định lừa đưa Huê sang Trung Quốc bán, Tỏa gọi điện cho Sùng Seo Phong rủ Phong đến để lừa Huê đem bán, Phong đồng ý. Chiều tối ngày 27/6/2012, Tỏa rủ Chính, Vàng lừa Huê đưa sang Trung Quốc bán lấy tiền chia nhau, Chính và Vàng đồng ý. Tỏa bảo Chính gọi điện cho Thào Seo Hồng rủ tham gia cùng, sau khi Hồng đến, Tỏa bàn và thống nhất với Hồng, Phong, Chính nói dối Huê là anh trai của Tỏa bị tai nạn đang nằm ở bệnh viện Trung Quốc và rủ Huê cùng mọi người sang Trung Quốc thăm anh trai mình, Huê đồng ý. Thế là cả bọn đưa Huê lội suối sang Trung Quốc bán với giá 5.000NDT, Tỏa cầm số tiền trên đi về Việt Nam đổi ra tiền Việt Nam được 15.000.000 đồng và dùng số tiền này chia cho Hồng, Chính, Vàng mỗi người được 3.500.000 đồng, Phong được chia 2.000.000 đồng, còn lại Tỏa được 2.500.000 đồng. Đến ngày 20/7/2012, Hoàng Thị Huê đã được trao trả về Việt Nam và đã làm đơn tố cáo hành vi phạm tội của Tỏa cùng đồng bọn. Vụ thứ ba: Vào tháng 9/2012, Tỏa đi lên chợ Cán Cấu - xã Cán Cấu - Si Ma Cai chơi và làm quen được với hai chị em Giàng Thị Sơ, sinh năm1995; Giàng Thị Dung, sinh năm 1989. Tỏa rủ Sùng Seo Chớ lừa Sơ sang Trung quốc bán lấy tiền chia nhau, Chớ đồng ý. Đến ngày 21/02/2013, Tỏa rủ Sơ đi chơi và bảo Chớ đi cùng để đưa Sơ đi sang Trung Quốc bán. Sau đó, Tỏa đưa Sơ lội suối sang Trung Quốc còn Chớ lái xe máy của Tỏa về. Tỏa bán Sơ cho người Trung Quốc được 5.000NDT, đổi ra được 16.300.000 đồng và chia cho Chớ 6.000.000 đồng. Đối với Giàng Thị Sơ, sau khi bị Tỏa đưa sang Trung Quốc bán hiện không rõ ở đâu, chưa có tin tức gì về địa chỉ của Sơ ở bên Trung Quốc nên Cơ quan điều tra chưa có cơ sở để phối hợp xác minh, giải cứu được. Xét tính chất mức độ phạm tội của các bị cáo, Hội đồng xét xử đã tuyên phạt bị cáo Thào Seo Toả 07 năm tù và 7.000.000 đồng về tội “Mua bán người”; 13 năm tù và 10 triệu đồng về tội “Mua bán trẻ em”. Tổng hợp hình phạt chung cho cả hai tội là 20 năm tù và 17 triệu đồng. Phạt các bị cáo Thào Seo Sù 11 năm 06 tháng tù và 10 triệu đồng về tội “Mua bán trẻ em”; bị cáo Thào Seo Hồng 06 năm tù về tội “Mua bán trẻ em”; bị cáo Tráng Seo Chung 04 năm 06 tháng tù về tội “Mua bán trẻ em”; bị cáo Giàng Seo Sàng 06 năm tù và 07 triệu đồng về tội “Mua bán trẻ em”; bị cáo Sùng Seo Chớ 04 năm 06 tháng tù và 05 triệu đồng về tội “Mua bán người”. Ngoài ra Hội đồng xét xử còn buộc các bị cáo phải bồi thường về trách nhiệm dân sự cho các bị hại và đại diện bị hại theo quy định của pháp luật. |
Theo cáo trạng, khoảng cuối năm 2012 và đầu năm 2013, Lý Văn Sáng (sinh năm 1980, nơi ĐKNKTT: Bản 9, xã Long Khánh, huyện Bảo Yên, tỉnh Lào Cai) đã 02 lần thực hiện hành vi hiếp dâm con đẻ của mình là cháu Lý Thị Sinh. Cụ thể, lần 1: vào khoảng thời gian cuối tháng 12 năm 2012, Lý Văn Sáng ở nhà cùng với hai con đẻ là cháu Lý Thị Sinh và cháu Lý Quang Ngọc, còn vợ là Đặng Thị Lan đi ăn cưới không có ở nhà. Đến khoảng 21 giờ cùng ngày, cháu Sinh lên giường ngủ, lúc này Sáng nảy sinh ý định quan hệ tình dục với Sinh, Sáng đi đến vén màn và lên giường thì cháu Sinh ngồi dậy, Sáng đè cháu Sinh nằm ngửa ra giường và thực hiện hành vi hiếp dâm cháu Sinh, cháu Sinh bị đau giãy dụa kêu, khóc và đẩy Sáng ra nhưng không đẩy được Sáng dọa và bắt cháu Sinh không được khóc. Sau khi thỏa mãn thú tính, Sáng đi ngủ cùng con trai. Sau đó do sợ bố đánh nên cháu Sinh không dám nói với ai về việc bị bố hãm hiếp. Lần 2 là vào đầu tháng 01/2013, Sáng ở nhà còn vợ Sáng là Đặng Thị Lan đi làm giúp người trong thôn; khoảng hơn 12 giờ cháu Sinh đi học về và cùng Sáng ăn cơm. Sau đó, Sáng bảo Sinh lên đồi sau nhà để lấy củi về nấu cám lợn. Một lúc sau, Sáng nảy sinh ý định quan hệ tình dục với Sinh nên đi lên đồi mỡ sau nhà, khi đi cách nhà khoảng 80m thì thấy Sinh đang nhặt củi, Sáng lại ôm Sinh và thực hiện hành vi cưỡng bức cháu Sinh. Sau khi thỏa mãn dục vọng, Sáng bảo cháu Sinh là về nhà không được nói cho ai biết. Mấy ngày sau khi Sinh đi chăn trâu cùng bà Bàn Thị Dần là người ở cùng thôn, cháu Sinh kể cho bàn Dần biết việc bị bố đẻ là Sáng quan hệ tình dục. Sau đó bà Bàn Thị Dần đã kể cho chị Lan là mẹ đẻ của Sinh nghe, chị Lan đã đến Ban Công an xã Long Khánh để tố cáo việc Sáng hiếp dâm con gái là Lý Thị Sinh. Đến ngày 04/06/2013, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an huyện Bảo Yên đã quyết định khởi tố bị can và bắt tạm giam đối với Lý Văn Sáng về hành vi hiếp dâm trẻ em. Tại cơ quan điều tra và tại phiên tòa, Sáng khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình. Hội đồng xét xử xét thấy hành vi thực hiện tội phạm của bị cáo Sáng là nguy hiểm cho xã hội, bởi lẽ bị cáo Lý Văn Sáng là ng¬ười có đầy đủ năng lực trách nhiệm hình sự, bị cáo nhận thức rất rõ việc giao cấu trái ý muốn người khác là vi phạm pháp luật, song do không kiềm chế đư¬ợc bản thân nên bị cáo đã hai lần thực hiện hành vi giao cấu trái ý muốn nhiều lần với chính con đẻ của mình là cháu Lý Thị Sinh khi cháu Sinh mới 12 tuổi 05 tháng 03 ngày. Hành vi của bị cáo Lý Văn Sáng đã xâm phạm trực tiếp đến sức khỏe, nhân phẩm và danh dự của cháu Lý Thị Sinh; đồng thời gây ảnh hưởng xấu đến tình hình an ninh trật tự ở địa phương. Bản thân bị cáo Sáng là người mới được xóa án cũng về tội hiếp dâm trẻ em nay lại tiếp tục phạm tội hiếp dâm trẻ em mà người bị bị cáo hiếp lại chính là con đẻ của bị cáo. Vì vậy cần phải xử lý bị cáo nghiêm minh trước pháp luật và tuyên phạt bị cáo với mức án thật nghiêm khắc và tách ly bị cáo ra khỏi đời sống xã hội một thời gian nhất định mới có đủ tác dụng giáo dục bị cáo và phòng ngừa chung. Hội đồng xét xử đã xử phạt bị cào Lý Văn Sáng 20 năm tù về tội "Hiếp dâm trẻ em". | ||
|
Theo cáo trạng, khoảng 17 giờ ngày 16/6/2013 Hậu đi chăn bò bằng xe đạp ở bãi gần nhà, lấy lý do khát nước vào nhà chị Nguyễn thị Dân cùng thôn để uống nước. Cùng vào với Hậu lúc đó có chị Hoàn cũng đang khát nước muốn vào uống cùng Hậu. Thấy nhà chị Dân người lớn đi làm hết, chỉ có cháu bé con chị Dân là cháu Bùi Thị D đang ở nhà. Hậu nấn ná chờ chị Hoàn đi khỏi để có cơ hội thực hiện “ý đồ”. Đúng như dự đoán, chị Hoàn đi khỏi, y tiến đến chỗ cháu D đang nằm và co chân lên giường để đóng cửa sổ. Thấy cháu bé không nói gì, y đưa tay sờ soạng và bắt đầu thực hiện hành vi đồi bại. Thật không may cho y, khi ngoài cửa có tiếng động cũng là lúc mẹ của cháu bé là chị Dân đang về. Chưa kịp thực hiện xong, y vội vàng kéo quần lên đi ra ngoài cửa nghe ngóng. Thấy không có ai nên y lại quay vào và tiếp tục “hành sự”, y giật mình khi có tiếng quát “Mày làm gì con tao đấy" của chị Dân. Chị Dân đuổi y ra khỏi nhà và gọi mẹ của Hậu để nói chuyện cho bà nghe về hành vi hiếp dâm của con trai mình. Đến 22 giờ cùng ngày, Bùi Văn Hậu bị bắt. Trước cơ quan điều tra, y không hề quanh co chối tội và khai nhận ngoài lần phạm tội giao cấu với cháu D tại nhà chị Dân, trước đó cũng trong năm 2013 y đã 05 lần thực hiện hành vi giao cấu với cháu D. Địa điểm thực hiện hành vi giao cấu là ở chính nhà y, nhà anh trai y, ngoài vườn keo và vườn chuối nơi vắng người qua lại. Tuy nhiên y nói rằng cháu D còn bé nên những lần giao cấu, y chỉ “hành sự” được ở bên ngoài. Tại bản giám định pháp y của trung tâm pháp y tỉnh Hòa Bình kết luận: “Trên cơ thể của cháu Bùi Thị D không thấy dấu vết của thương tích". Đứng trước vành móng ngựa, Bùi Văn Hậu rất ăn năn hối lỗi về hành vi phạm tội của mình. Vị Chủ tọa đã phân tích cho bị cáo thấy được mức độ nguy hiểm của hành vi phạm tội mà bị cáo đã gây ra đã xâm phạm trực tiếp đến quyền bất khả xâm phạm về tình dục, sự phát triển về thể chất và tinh thần, đồng thời ảnh hưởng đến tương lai sau này của bị hại. Không những thế còn gây mất trật tự trị an tại địa phương. Hội đồng xét xử tuyên bố bị cáo Bùi Văn Hậu phạm tội "Hiếp dâm trẻ em" và tuyên phạt bị cáo 12 năm tù. Về trách nhiệm dân sự bị cáo và gia đình bị hại thỏa thuận bồi thường cho bị hại là cháu Bùi Thị D số tiền 20 triệu đồng. |
Theo cáo trạng, hồi 20 giờ ngày 09/06/2013, tổ Công tác điều tra tội phạm về ma tuý Công an thành phố Lào Cai đang làm nhiệm vụ tại khu vực gác chắn cầu Chung thuộc thôn Hoà Lạc, xã Gia Phú, huyện Bảo Thắng, tỉnh Lào Cai phát hiện 02 đối tượng là Lưu Thị Mỳ (Sinh ngày 22/12/1969, thường trú tại tổ 19B, phường Duyên Hải, thành phố Lào Cai, tỉnh Lào Cai) và Trương Văn Hiếu đi trên chiếc xe mô tô nhãn hiệu Sirius, biển kiểm soát 22B1-119.97 từ Bảo Thắng lên Lào Cai có biểu hiện nghi vấn. Tổ công tác yêu cầu dừng xe để kiểm tra thì Lưu Thị Mỳ vứt xuống đường 01 gói bên ngoài bọc bằng lá chuối khô buộc dây chun màu vàng. Lực lượng công an tiến hành thu giữ và kiểm tra thấy bên trong gói có chứa các cục chất bột khô, vón cục màu trắng nghi là Hêrôin và thu ở túi quần bên phải của Lưu Thị Mỳ đang mặc trên người có 01 gói bên ngoài được gói bằng giấy, bên trong có chứa các cục chất bột khô, vón cục màu trắng, Mỳ khai là Hêrôin. Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an thành phố Lào Cai đã tiến hành lập biên bản phạm tội quả tang và thu giữ vật chứng trên và niêm phong theo quy định ký hiệu là M1 và M2. Tại bản kết luận giám định số 107 ngày 11/06/2013 của Phòng Kỹ thuật hình sự Công an tỉnh Lào Cai kết luận: 36,19 gam đựng trong bì M1 và 0,16 gam đựng trong bì M2 do cơ quan Cảnh sát điều tra Công an thành phố Lào Cai gửi đến giám định đều là chế phẩm Hêrôin có tổng trọng lượng là 36,35 gam. Quá trình điều tra và xét hỏi tại phiên tòa, Lưu Thị Mỳ khai nhận: vào khoảng 8 giờ ngày 09/06/2013, Mỳ đi chợ trung tâm huyện Bát Xát gặp và làm quen với 01 người phụ nữ có tên là Hồng ở Phố Lu – Bảo Thắng, Hồng đặt vấn đề thuê Mỳ vận chuyển ma tuý cho Hồng, Mỳ đồng ý. Sau đó, Hồng dặn Mỳ đến 20 giờ cùng ngày thì xuống khu vực gần cầu Phố Lu – Bảo Thắng gặp Hồng để lấy ma tuý. Đến 19 giờ cùng ngày, Mỳ đi gặp Trương Văn Hiếu nhờ Hiếu chở đi Phố Lu có việc, Hiếu đồng ý. Mỳ lấy chiếc xe mô tô nhãn hiệu Sirius biển kiểm soát 22B1-119.97 của anh Trần Văn Tài gửi ở nhà Mỳ và giao cho Hiếu điều khiển. Khoảng 20 giờ thì đến khu vực cầu Lu – Bảo Thắng, Mỳ bảo Hiếu dừng xe đứng đợi, còn Mỳ đi bộ khoảng 500 m thì thấy Hồng đang đứng đợi ở bụi cây ven đường, Hồng đưa cho Mỳ 02 gói ma tuý, trong đó có một gói to bên ngoài được gói bằng lá chuối khô và một gói nhỏ bên ngoài được gói bằng giấy, Hồng nói là Hêrôin và dặn Mỳ đem lên khu vực bờ hồ Trung tâm huyện Bát Xát sẽ có người ra nhận và trả tiền công là 400.000 đồng cho Mỳ. Hồng không nói cho Mỳ biết tên, tuổi, địa chỉ người nhận Hêrôin. Mỳ cho gói Hêrôin nhỏ vào túi quần bên phải đang mặc trên người, còn gói Hêrôin to thì cầm ở tay trái rồi đi bộ ra chỗ Hiếu đang đứng đợi và bảo Hiếu chở về Bát Xát – Lào Cai. Khi đi đến khu vực gác chắn cầu Chung thuộc thôn Hoà Lạc, xã Gia Phú, huyện Bảo Thắng thì bị lực lượng Công an thành phố Lào Cai phát hiện bắt giữ cùng tang vật như đã nêu trên. Xét hành vi phạm tội của bị cáo, Hội đồng xét xử đã áp dụng điểm b khoản 3 và khoản 5 Điều 194; điểm p khoản 1 Điều 46 Bộ luật hình sự, xử phạt bị cáo Lưu Thị Mỳ 12 năm tù và phạt 5.000.000 đồng về tộị ‘‘Vận chuyển trái phép chất ma túy’’. | ||
|
Theo cáo trạng, vào hồi 18h45 ngày 25/7/2013 tại nhà riêng của Nguyễn Thị Hoa thuộc tổ dân phố số 4, thị trấn Tằng Loỏng, Bảo Thắng, Lào Cai, Công an huyện Bảo Thắng bắt quả tang Nguyễn Xuân Hòa đang bán ma túy cho Phạm Văn Giáp (trú tại xã Gia Phú, huyện Bảo Thắng, tỉnh Lào Cai) và Nguyễn Đức Giang (trú tại xã Xuân Giao, huyệnn Bảo Thắng, tỉnh Lào Cai). Vật chứng thu được của Giáp một gói chất bột khô màu trắng vón cục có trọng lượng 0,02g và của Giang một gói chất bột khô màu trắng vón cục có trọng lượng 0,03g, thu của Nguyên Xuân Hòa 200.000đ. Theo Hòa khai đó là tiền bán ma túy cho Giáp và Giang mà có. Tiến hành khám xét nơi ở của Nguyễn Thị Hoa, Công an thu giữ được 02 cục chất bột khô màu trắng vón cục có tổng trọng lượng 0,44g để trong quyển vở học sinh cất trong buồng của Hoa. Tại kết luận giám định của phòng kỹ thuật hình sự Công an tỉnh Lào Cai kết luận 0,02g chất bột khô màu trắng vón cục thu của Giáp; 0,03g chất bột khô màu trắng vón cục thu của Giang và 0,44g chất bột khô màu trắng vón cục thu của Hoa ngày 27/7/2013 là chế phẩm Hêrôin. Quá trình điều tra Hòa và Hoa khai nhận: Do có quen biết nhau từ trước nên khoảng đầu tháng 7/2013 Hòa đến nhà Hoa xin ở nhờ và giúp việc cho Hoa. Đến 15h ngày 23/7/2013 trên đường đi chợ về nhà Hoa nhặt được 1 túi nilon bên trong có chứa chất ma túy, Hoa đem về nhà cất giấu, 15h ngày 27/7/2013 do biết Hoa có ma túy nên Hòa hỏi xin Hoa một ít, Hoa nhất trí cho Hòa một ít trong số ma túy nhặt được, số còn lại Hoa cất trong quyển vở học sinh để trong buồng. Sau khi xin được ma túy Hòa chia thành 2 gói chờ có người mua bán kiếm lời. 18h45 cùng ngày Giáp và Giang đến hỏi mua ma túy Hòa nhất trí bán ma túy cho Giáp và Giang mỗi người một gói, khi việc mua bán vừa xong thì công an bắt quả tang. Do Giáp và Giang là đối tượng nghiện chất ma túy, số lượng ma túy các đối tượng mua nhằm sử dụng không đủ yếu tố cấu thành tội phạm, cơ quan điều tra đã ra quyết định xử phạt hành chính. Đối với Nguyễn Xuân Hòa và Nguyễn Thị Hoa, HĐXX đã căn cứ vào tính chất và hành vi phạm tội của các bị cáo, Hội đồng xét xử áp dụng điểm b khoản 2, khoản 5 Điều 194 BLHS tuyên phạt Nguyễn Xuân Hòa 07 năm tù về tội mua bán trái phép chất ma túy và phạt tiền đối với bị cáo Hòa là 5.000.000đ để sung công quỹ Nhà nước; Áp dụng khoản 1 Điều 194 BLHS tuyên phạt bị cáo Nguyễn Thị Hoa 02 năm 3 tháng tù về tội Tàng trữ trái phép chất ma túy. |
Theo cáo trạng, trong khoảng thời gian từ ngày 21/8/2012 đến ngày 9/10/2012, Lã Đức Lân đã móc nối với Huỳnh Tăng Quang (153 Bà Triệu-TP Huế) và giao cho Quang một trang mạng tài khoản cá độ bóng đá để tổ chức đánh bạc tại thành phố Huế. Quang chia trang mạng tài khoản bóng đá này thành 10 tài khoản con rồi giao cho Võ Linh Nghiệm, Nguyễn Thịnh, Nguyễn Đức Hiếu, Trần Thị Diễm , Huỳnh Công Phong, Huỳnh Hoàng Oanh, Hồ Công Danh đều trú tại thành phố Huế để tổ chức đánh bạc và đánh bạc. Ngoài ra, từ ngày 29/5/2011 đến ngày 9/10/2012, Quang còn trực tiếp cá độ bóng đá với Huỳnh Tăng Hùng (48 Trần Văn Ơn, thành phố Huế) bằng tin nhắn điện thoại. Lân tổ chức cá độ bóng đá (CĐBĐ) 358 trận với tổng số tiền phải chịu trách nhiệm hình sự (TNHS) gần 15 tỷ đồng, thu lợi bất chính gần 550 triệu đồng và CĐBĐ 881 trận với tổng số tiền phải chịu TNHS hơn 7,8 tỷ đồng, thu lợi bất chính gần 2,6 tỷ đồng. Quang tổ chức CĐBĐ 454 trận với tổng số tiền phải chịu TNHS gần 20 tỷ đồng, thu lợi bất chính gần 4 tỷ đồng và CĐBĐ 893 trận với tổng số tiền phải chịu TNHS gần 10 tỷ đồng, thu lợi bất chính hơn 2,3 tỷ đồng. Nghiệm tổ chức CĐBĐ 74 trận với tổng số tiền phải chịu TNHS gần 2,6 tỷ đồng thu lợi bất chính hơn 500 triệu đồng và CĐBĐ 65 trận với tổng số tiền phải chịu TNHS gần 1 tỷ đồng thu lợi bất chính gần 94 triệu đồng. Danh CĐBĐ 210 trận với tổng số tiền phải chịu TNHS gần 7 tỷ đồng, thu lợi bất chính gần 1,8 tỷ đồng. Hiếu CĐBĐ 562 trận với tổng số tiền phải chịu TNHS gần 11 tỷ đồng thu lợi bất chính gần 2,5 tỷ đồng. Thúy CĐBĐ 466 trận với tổng số tiền phải chịu TNHS hơn 4 tỷ đồng thu lợi bất chính hơn 1 tỷ đồng. Thịnh CĐBĐ 466 trận với tổng số tiền phải chịu TNHS gần 2,7 tỷ đồng thu lợi bất chính gần 500 triệu đồng. Hùng CĐBĐ 33 trận với tổng số tiền phải chịu TNHS gần 320 triệu đồng, thu lợi bất chính gần 150 triệu đồng. Anh CĐBĐ 5 trận, với số tiền phải chịu TNHS 67,5 triệu đồng thu lợi bất chính 675 nghìn đồng. Phong CĐBĐ 1 trận với số tiền phải chịu TNHS 8,3 triệu đồng thu lợi bất chính 83 nghìn đồng. Tại phiên tòa, các BC thành khẩn khai nhận hành vi phạm tội, xin tòa xem xét giảm nhẹ mức án. Đặc biệt cha con bị cáo Hùng Dinh bật khóc nghẹn ngào vì ân hận, lúc nói lời sau cùng trước khi Hội đồng xét xử nghị án. Căn cứ kết quả tranh luận tại phiên tòa, trên cơ sở xem xét đầy đủ toàn diện chứng cứ, ý kiến của Kiểm sát viên, bị cáo, người bào chữa và những người tham gia tố tụng khác, từ những phân tích, đánh giá nêu trên, TAND TP Huế phạt Lân 10 năm tù cho cả 2 tội; Quang 9 năm 6 tháng tù cho cả 2 tội; Nghiệm 6 năm tù cho cả 2 tội; Danh và Hiếu mỗi bị cáo 3 năm 6 tháng tù; Thúy 3 năm tù; Thịnh 2 năm 6 tháng tù; Hùng 1 năm 9 tháng tù; Anh 1 năm 6 tháng tù; Phong 8 tháng 6 ngày tù (bằng thời gian tạm giam). Ngoài ra, các bị cáo còn bị phạt tiền từ 3 triệu đồng đến 50 triệu đồng (tổng cộng số tiền phạt 263 triệu đồng đối với 10 bị cáo). | ||
|
Theo cáo trạng, vào khoảng 03h00 ngày 31/7/2013, Nguyễn Duy Phong đi tàu khách từ ga Yên Bái lên Lào Cai. Khi tàu đến ga Phố Lu, huyện Bảo Thắng thì Phong xuống tàu. Do toa số 6 nơi Phong ngồi không mở cửa lên xuống nên Phong đi sang toa số 7 để xuống tàu. Khi đi qua toa số 7, Phong thấy chỉ có khoảng 4-5 khách, khoảng cách khách ngồi xa nhau, cuối toa bên phải anh Đỗ Mạnh Hà đang ngủ úp mặt xuống bàn giữa 2 hàng ghế, bên cạnh anh Hà có túi xách màu đen có dây nhưng không đeo vào người. Phong quan sát thấy không có người để ý liền nảy sinh ý định trộm cắp tài sản. Phong mở túi thấy có 1 máy tính xách tay màu trắng hiệu SONY VAIO, Phong lấy máy tính kẹp ở sườn rồi xuống tàu vào nhà người quen là anh Nguyễn Thanh Bình và chị Vũ Thị Lan ở tổ dân phố số 3, thị trấn Phố Lu chơi. Đến nhà anh Bình, chị Lan, Phong thấy có mình cháu Nguyễn Cao Kỳ Duyên ở nhà, Phong hỏi mượn cháu Duyên chìa khóa kho của nhà anh Bình để cất giấu máy tính vừa trộm cắp, đồng thời Phong ngủ luôn tại kho. Đến khoảng 01h ngày 01/8/2013, Phong bị Công an thị trấn Phố Lu đến kiểm tra hành chính và phát hiện thu giữ 01 máy tính xách tay hiệu SONY VAIO. Qua đấu tranh khai thác Nguyễn Duy Phong đã khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội.
Tại biên bản định giá chiếc máy tính xách tay hiệu Sony VAIO của anh Hà do Phong trộm cắp có giá trị là 9.500.000 đồng. Cơ quan điều tra đã trao trả tài sản cho anh Đỗ Mạnh Hà, sau khi nhận lại tài sản, anh Hà không yêu cầu Nguyễn Duy Phong phải bồi thường thiệt hại. Nhận thấy bị cáo là người có sức khỏe, hiểu biết pháp luật, khi thấy chủ tài sản sơ hở bị cáo đã nảy lòng tham trộm cắp tài sản thuộc sở hữu của người khác. Xét quá khứ nhân thân bị cáo là người có nhân thân xấu, đã từng có 3 tiền án về tội Cướp tài sản, gây rối trật tự công công và chống người thi hành công vụ..., bản thân là đối tượng nghiện ma túy, lười lao động. Xét tính chất và mức độ của hành vi phạm tội, ngày 21/11/2013 Hội đồng xét xử TAND huyện Bảo Thắng, tỉnh Lào Cai tuyên phạt bị cáo Nguyễn Duy Phong 01 năm 03 tháng tù về tội "Trộm cắp tài sản". | |||
| 25-NOV-2013 | |||
|
Theo cáo trạng, do không có tiền ăn tiêu nên Đoàn Thành Công bàn với Nguyễn Quang Hưng và Hoàng Minh Hiếu đi cướp xe đạp điện của học sinh bán lấy tiền ăn tiêu. Khoảng 18h ngày 23/3/2013, Hưng gọi điện thoại cho Công và Hiếu hẹn 19h gặp nhau tại đầu ngõ 31 Nguyễn Bỉnh Khiêm để cùng đi cướp xe đạp điện, tất cả đồng ý. Đến 19h Hưng đi xe đạp điện đến đón Công và Hiếu tại đầu ngõ 38 An Đà, Lạch Tray, Ngô Quyền, Hải Phòng. Công điều khiển xe chở Hưng và Hiếu đi đến đầu ngõ 31 Nguyễn Bỉnh Khiêm, bàn bạc khi nào thấy học sinh đi xe đạp điện qua thì cướp. Khoảng 15 phút sau có cháu Nguyễn Tiến Đạt, sinh năm 2000, trú tại 20 Nguyễn Bỉnh Khiêm, quận Ngô Quyền, thành phố Hải Phòng đi xe đạp điện đến. Hiếu xông ra chặn đầu xe của cháu Đạt và kéo vào trong ngõ, Hưng ngồi lên xe, tắt chìa khóa điện rồi cùng Hiếu kéo cháu Đạt ra khỏi xe và dùng tay chân đấm đá cháu Đạt. Ngay lúc đó, Công lấy xe của cháu Đạt bỏ chạy, thấy vậy Hưng và Hiếu cũng lấy xe đạp điện của Hưng bỏ chạy theo Công. Công đi xe đạp điện vừa cướp được đến cửa hàng cầm đồ số 73 Chợ Hàng, Hồ Nam, Lê Chân, Hải Phòng cầm cố cho anh Vũ Đình Thư, sinh năm 1957 lấy số tiền 5,5 triệu đồng. Công đưa cho Hưng 2,5 triệu đồng, đưa cho Hiếu 400.000 đồng, còn lại 2,6 triệu đồng Công chi tiêu cá nhân. Chiếc xe đạp điện Công, Hưng, Hiếu cướp của cháu Đạt trị giá 7 triệu đồng. Ngày 20/8/2013, TAND quận Ngô Quyền, thành phố Hải Phòng xét xử sơ thẩm xử phạt Đoàn Công Thành 30 tháng tù về tội “Cướp tài sản” theo Khoản 1, Điều 133 BLHS. Bản án sơ thẩm còn quyết định về hình phạt đối với các bị cáo khác, về trách nhiệm dân sự, án phí hình sự sơ thẩm và tuyên quyền kháng cáo. Ngày 27/8/2013, bị cáo Đoàn Thành Công có đơn kháng cáo với nội dung xin giảm nhẹ hình phạt. Tại phiên tòa phúc thẩm, Nguyễn Tuấn Anh đã khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình. Căn cứ các chứng cứ, tài liệu đã được thẩm tra tại phiên tòa phúc thẩm; căn cứ vào kết quả tranh luận tại phiên tòa, tại giai đoạn xét xử phúc thẩm, bị cáo không có tình tiết giảm nhẹ trách nhiệm hình sự nào mới. Do đó, Hội đồng xét xử không chấp nhận đơn kháng cáo của bị cáo, giữ nguyên bản án sơ đã tuyên. |
Theo cáo trạng, khoảng 12 giờ ngày 03/04/2012, Chau Chư, sinh năm 1977; Chau Đốc, sinh năm 1989 (cùng ngụ tổ 17, ấp Srây Skốt, xã Văn Giáo, huyện Tịnh Biên, tỉnh An Giang); Lâm Thành Phước ( sinh năm 1976, ngụ ấp Khoang Tang, thị trấn Long Phú, huyện Long Phú, tỉnh Sóc Trăng) cùng với Chau Suônh, Chau Rết, Chau Phon, Hong Sóc Chia, Săn Sa Wúth, ArKhơmao, Chau Hom, Rôm, Hel (quốc tịch Campuchia) tổ chức uống rượu tại nhà Suônh. Trong lúc uống rượu, Chau Suônh rủ cả nhóm đến nhà Chau Thai tại ấp Sơn Tây, xã Thới Sơn, huyện Tịnh Biên cướp tài sản chia nhau tiêu xài. Suônh bảo Chau Đốc chở Hong Sóc Chia đến nhà của Thai quan sát và đưa 200.000 đồng cho Chau Chư mua 10m dây dù, 01 đèn pin. Đến khoảng 21 giờ 15 phút cùng ngày, Arkhơmao cầm cây sà beng, Phon cầm cây vuông, Hel, Rôm mỗi người đem theo 01 khẩu súng ngắn, Hom cầm cây súng AK cùng Wúth, Rết đến nhà khống chế, dùng cây vuông đánh nhiều cái vào người Thai, Néang Bích Thủy, Néang Kon (vợ và con Thai), đập vỡ tủ kính lấy 71 chỉ vàng 24K, 27 chỉ vàng 18K, 07 điện thoại di động và số tiền 68.570.000 đồng, tổng cộng hơn 435 triệu đồng. Rồi chúng dùng dây, băng keo trói, bịt miệng những người trong gia đình của Thai, rồi tẩu thoát. Sau đó, các nạn nhân được người dân phát hiện đưa đi điều trị, đến ngày 09/04/2012 thì ra viện, với tỷ lệ thương tật của ba người là 10%. Sau khi cướp được tài sản, cả nhóm đem về nhà Suônh chia nhau, Suônh chia cho Chư 500.000 đồng, Đốc 200.000 đồng, rồi cùng nhau bỏ trốn. Sau đó, Chau Đốc, Chau Chư và Lâm Thành Phước bị phát hiện bắt giữ. Ngoài ra, quá trình điều tra còn xác định, vào năm 2010, Chau Đốc và Chau Chư còn thực hiện trót lọt hai vụ trộm cắp xe mô tô của hai anh Chau Chách Ra và Mai Trí Bình, trị giá hơn 9,3 triệu đồng. Ngày 24/07/2013, Hội đồng xét xử Tòa án nhân dân tỉnh An Giang đã tuyên phạt Chau Chư và Chau Đốc mỗi bị cáo 14 năm tù về tội “Cướp tài sản” và 01 năm tù về tội “Trộm cắp tài sản”, tổng hợp hình phạt chung buộc mỗi bị cáo phải chấp hành là 15 năm tù; Lâm Thành Phước 01 năm tù, nhưng cho hưởng án treo về tội “Không tố giác tội phạm”. Ngoài ra, về trách nhiệm dân sự, tòa còn buộc hai bị cáo Chau Chư và Chau Đốc phải có trách nhiệm liên đới hoàn trả lại cho gia đình ông Chau Thi số tiền hơn 435 triệu đồng đã chiếm đoạt, chi phí điều trị, tổn thất tinh thần 30 triệu đồng và bồi thường cho hai anh Chau Chách Ra, Mai Trí Bình trị giá hai chiếc xe mô tô đã chiếm đoạt với số tiền hơn 9,3 triệu đồng. Sau khi xử sơ thẩm, hai bị cáo Chau Chư và Chau Đốc kháng cáo xin được giảm nhẹ hình phạt. Hội đồng xét xử phúc thẩm thấy rằng, mức án mà cấp sơ thẩm xử phạt là tương xứng với tính chất, mức độ hành vi phạm tội của hai bị cáo, nên đã giữ nguyên án sơ thẩm. | ||
|
Theo cáo trạng, hồi 14 giờ,ngày 19/06/2013, đội Cảnh sát Điều tra tội phạm về ma túy Công an huyện Bảo Thắng làm nhiệm vụ tại khu vực ngã ba giữa tỉnh lộ 151 và đường N7 thuộc địa phận thôn Cù 1, xã Xuân Giao, huyện Bảo Thắng, tỉnh Lào Cai phát hiện và bắt quả tang Đỗ Thị Miền đang có hành vi tàng trữ, mua bán trái phép chất ma túy. Khi bị tổ công tác phát hiện Đỗ Thị Miền đã ném hộp giấy đựng ma túy xuống đường và ngay sau đó tự nhặt lên thừa nhận là của mình. Tang vật thu giữ gồm: 01 hộp giấy mầu hồng bên trong có 07 gói đều chứa các cục chất bột khô, màu trắng có trọng lượng 151,74 gam, Miền khai là hêrôin. Bản kết luận giám định của Phòng kỹ thuật hình sự Công an tỉnh Lào Cai kết luận: 151,74 gam của số cục chất bột khô, mầu trắng do CQCSĐT Công an huyện Bảo Thắng gửi đến giám định là hêrôin. Quá trình điều tra Miền khai nhận: Khoảng trưa ngày 19/06/2013, Trịnh Mai Nhung cùng với một số người trong gia đình, nhà ở thành phố Hà Nội lên chơi nhà bà Trịnh Thị Tuyết, là mẹ đẻ của Miền. Sau khi ăn cơm trưa xong thì Trịnh Mai Nhung nói với Miền là có “hàng” tức là hêrôin để bán, Nhung lấy từ trong túi xách đưa cho Miền 01 hộp giấy mầu hồng bên trong có 07 gói nhỏ hêrôin bảo Miền mang đi bán với giá 120 triệu đồng, bán được Nhung sẽ cho 3 triệu đồng. Miền đồng ý, cầm gói hêrôin đi mục đích để bán thì bị bắt quả tang. Đến 15 giờ cùng ngày, Công an huyện Bảo Thắng đã triệu tập ngay Nhung đến làm việc, tại Công an huyện Bảo Thắng, Trịnh Mai Nhung đã tự giao nộp 03 gói ma túy (loại Letamine), mục đích tàng trữ để sử dụng cho bản thân. Cơ quan điều tra đã cho Miền đối chất với Trịnh Mai Nhung, nhưng Trịnh Mai Nhung không thừa nhận số hêrôin cơ quan điều tra đã thu giữ của Miền là của mình đưa cho Miền mang đi bán. Xét hành vi vi phạm của bị cáo, Hội đồng xét xử đã xử phạt bị cáo Đỗ Thị Miền 20 năm tù và phạt 10 triệu đồng sung quỹ nhà nước về tội “Mua bán trái phép chất ma túy” |
Theo cáo trạng, Đỗ Thanh Sơn từng có 01 tiền án về tội “Trộm cắp tài sản” chưa được xóa án tích, ngày 20/07/2013, Sơn lại có hành vi trộm cắp xe đạp, cơ quan Công an đã khởi tố vụ án để điều tra theo thẩm quyền. Tiếp tục, vào hồi 13h ngày 30/07/2013, Đỗ Thanh Sơn mang theo 01 lưỡi cưa sắt trèo qua tường bao vào bên trong kho vật tư Quảng Tây thuộc Nhà máy nhiệt điện Hải Phòng I, Công ty điện khí Đông Phương, Trung Quốc ở xã Tam Hưng, huyện Thuỷ Nguyên, Hải Phòng. Sơn đi vòng qua phía sau nhà kho đến gian thứ 5 của kho vật tư Quảng Tây thấy cửa sổ phía sau khép hờ và quan sát vào bên trong thấy có nhiều ống cút bằng kim loại màu đen kích cỡ khác nhau. Sơn đã dùng cưa mang theo để cưa đứt một song sắt cửa sổ, sau đó quay về để rủ người trộm cắp cùng. Trên đường đi vào khu chung cư 2 thuộc thôn 10, Sơn gặp bạn là Lại Thế Thái và rủ Thái đi trộm cắp cùng. Thái đồng ý. Cả hai đi bộ qua cổng và trèo qua bờ tường bao vào trong kho vật tư Quảng Tây, Trung Quốc. Đến vị trí song cửa đã cưa lúc trước Sơn bảo Thái đứng bên ngoài còn Sơn chui vào bên trong nhà kho lấy được 28 ống cút bằng kim loại màu đen đưa cho Thái ở bên ngoài cửa sổ đỡ để xuống đất. Sau khi lấy xong các ống cút, Sơn chui ra ngoài còn Thái tiếp tục trèo lên bờ tường bao giáp với nhà ông Mai Văn Điệp, sinh năm 1960, ở thôn 9, xã Tam Hưng, Thuỷ Nguyên, Hải Phòng. Sơn đứng ở dưới đưa từng ống cho Thái ở trên bờ tường vứt xuống vườn nhà ông Điệp. Sơn lấy 04 bao dứa màu trắng ở trong vườn và cùng Thái xếp các ống cút trộm cắp được vào bao thì bị lực lượng Công an bắt quả tang, 28 ống cút nối bằng thép hình chữ T mà Sơn, Thái trộm cắp tổng trị giá 5.279.000 đồng. Tại phiên tòa, Đỗ Thanh Sơn, Lại Thế Thái đã khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình. Hội đồng xét xử đã xử phạt Đỗ Thanh Sơn 18 tháng tù; Lại Thế Thái 6 tháng tù cùng về tội “Trộm cắp tài sản”. | ||
|
Theo cáo trạng, Công ty Cổ phần Hàng Hải MACS hoạt động trong lĩnh vực vận tải biển Quốc tế và đại lý chính thức tại Việt Nam cho hãng tàu STX- Panocean của Hàn Quốc. Nguyễn Tuấn Anh là nhân viên Công ty tại Chi nhánh Hải Phòng, được giao nhiệm vụ làm việc ở bộ phận cấp lệnh cấp container, có trách nhiệm ký lệnh cấp vỏ container cho khách hàng mượn vỏ container đóng hàng xuất khẩu theo số Booking khách hàng đã đăng ký với Công ty; cập nhật số liệu xuất nhập vỏ container hàng ngày, lập báo cáo gửi Công ty và Hãng tàu tại Hàn Quốc. Khi Tuấn Anh vắng mặt, Công ty giao nhiệm vụ cấp lệnh cấp container cho nhân viên khác. Từ tháng 11/2011 đến tháng 10/2012, lợi dụng nhiệm vụ được giao, Nguyễn Tuấn Anh đã lấy một số lượng lớn vỏ container của Hãng tàu bán cho một số cá nhân và doanh nghiệp, với giá khoảng từ 22 triệu đồng đến 27 triệu đồng/ 01 container loại 20 feet; khoảng từ 45 triệu đồng đến 47 triệu đồng/ 01 container loại 40 feet để lấy tiền chi tiêu. Khi thỏa thuận bán vỏ container, Tuấn Anh nói là vỏ container của Công ty thanh lý, Tuấn Anh sẽ cung cấp giấy tờ sau. Nguyễn Tuấn Anh in một danh sách các vỏ container đưa cho người mua đến bãi để vỏ container xem và chọn container cần mua. Sau khi nhận tiền tại điểm hẹn do Tuấn Anh chỉ định, Tuấn Anh ký 01 lệnh cấp container, đóng dấu nghiệp vụ của Công ty Cổ phần Hàng Hải MACS giao cho người mua tự đến Bãi Cảng Đình Vũ, Hải Phòng làm thủ tục lấy vỏ container ra khỏi bãi. Để tránh sự phát hiện của Công ty, Tuấn Anh đã dùng thủ đoạn: Lợi dụng quy định của Hãng tàu, các vỏ container rỗng được lưu tại Việt Nam 60 ngày và quy định của Cơ quan Hải quan, các container có hàng được lưu tại Việt Nam 30 ngày, nên khi làm báo cáo hàng ngày về xuất, nhập vỏ container cho Công ty, Tuấn Anh đã cập nhật các thông tin của vỏ container đã bán phù hợp với quy định trên, do vậy trong một thời gian dài, Công ty Cổ phần Hàng Hải MACS và Hãng tàu tại Hàn Quốc không phát hiện được hành vi bán vỏ container ra ngoài thị trường của Nguyễn Tuấn Anh. Tháng 10/2012, Hãng tàu tại Hàn Quốc yêu cầu Công ty Cổ phần Hàng Hải MACS kiểm tra số lượng container thực tế để tại Bãi Đình Vũ đối chiếu với số liệu báo cáo, phát hiện số lượng container thiếu hụt khoảng 215 vỏ (gồm loại 20 feet và loại 40 feet). Đồng thời, Công ty còn phát hiện một số doanh ngiệp đang sử dụng vỏ container nhưng không có quan hệ vận chuyển quốc tế với Hãng tàu. Ngày 20/10/2012, Công ty Cổ phần Hàng Hải MACS có đơn trình báo Cơ quan cảnh sát điều tra Công an thành phố Hải Phòng, ngày 02/11/2012, Nguyễn Tuấn Anh bị bắt. Cơ quan cảnh sát điều tra đã tiến hành thu giữ được 95 vỏ container, trị giá 4.116.500.000 đồng. Tại phiên tòa, Nguyễn Tuấn Anh đã khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình. Xét tính chất vụ án là đặc biệt nghiêm trọng, Hội đồng xét xử đã xử phạt Nguyễn Tuấn Anh 18 năm tù về tội “Trộm cắp tài sản”, phạt tiền bị cáo 4,1 tỷ đồng để sung quỹ Nhà nước. |
Theo cáo trạng, khoảng 22 giờ, ngày 19/09/2012, Thịnh, Tùng, Hải cùng với Nguyễn Vũ và Trần Văn Huế (sinh năm 2000) tổ chức uống rượu tại quán của Lê Thị Thu Hà thuộc ấp Thị, thị trấn Chợ Mới, huyện Chợ Mới. Trong lúc uống rượu thấy Nguyễn Trọng Hữu cùng nhóm bạn đến quán của chị Trần Thị Nhung cách đó khoảng 200m uống rượu, Hải nhớ lại việc trước đây bị Hữu cầm cây đuổi đánh, nên rủ cả nhóm đánh trả thù. Thịnh đến khu vực bơm cát lấy một cây dao tự chế giấu trong người và cùng cả nhóm đến bàn Hữu uống rượu. Hải xô bàn và dùng tay đánh Hữu vào mặt, các đối tượng còn lại dùng tay và ghế đánh Hữu nhiều cái, Hữu dùng ghế chống đỡ, Thịnh lấy dao tự chế ra chém nhiều nhát trúng vào đầu, cổ tay phải và lưng của Hữu. Còn Tùng câu cổ Hữu để cho Hải cầm cục gạch đánh vào đầu. Hữu cố gượng bỏ chạy được một đoạn thì ngã xuống đất bất tỉnh, được mọi người đưa đến bệnh viện cấp cứu, điều trị đến ngày 21/09/2012 thì tử vong. Gây án xong, Thịnh đến Công an thị trấn Chợ Mới đầu thú, giao nộp hung khí, còn Hải và Tùng bị bắt giữ ngay sau đó. Ngày 06/09/2013, TAND tỉnh An Giang xét xử sơ thẩm, đã tuyên phạt Nuyễn Phước Thịnh 9 năm tù, Đinh Văn Tùng 14 năm tù và Nguyễn Hoàng Hải 10 năm tù cùng về tội “Giết người”. Ngoài ra, về trách nhiệm dân sự, tòa còn buộc các bị cáo cùng có nghĩa vụ liên đới bồi thường cho gia đình bị hại số tiền 47 triệu đồng. Sau đó, cả ba bị cáo đều kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt. Hội đồng xét xử cho rằng mức án mà cấp sơ thẩm xử phạt là tương xứng với tính chất, mức độ hành vi phạm tội của các bị cáo. Qua phân tích, hai bị cáo Tùng và Hải đã tự nguyện rút lại kháng cáo được tòa chấp nhận, còn bị cáo Thịnh vẫn giữ nguyên yêu cầu kháng cáo, nhưng không được chấp nhận, Hội đồng xét xử giữ nguyên án sơ thẩm. | ||
|
Theo cáo trạng, do làm ăn thua lỗ, nên Trần Thị Tuyết có nhờ Nguyễn Tất Thắng tìm mối để mua tiền giả về tiêu thụ nhằm kiếm lợi nhuận, Nguyễn Tất Thắng đã giới thiệu và cho Tuyết số điện thoại của Dương Thị Thủy ở Lạng Sơn, để Tuyết liên lạc với Thuỷ mua tiền giả. Từ cuối tháng 12/2012 đến khoảng đầu tháng 01/2013, Dương Thị Thủy đã 2 lần đưa cho Tuyết 137.800.000 đồng tiền giả, gồm tiền mệnh giá 200.000 đồng và 500.000 đồng. Số tiền giả nhận từ Thủy, Tuyết đã dùng trả nợ cho Trần Thị Thư 38.000.000 đồng, trong đó có 18.600.000 đồng tiền giả; trả nợ cho Nguyễn Thị Thanh 10.700.000 đồng đều là tiền giả; giao cho Phạm Văn Liễu 20.000.000 đồng, Phạm Ngọc Lâm đi tiêu thụ 88.500.000 đồng. Trần Thị Thư và Nguyễn Thị Thanh sau khi nhận số tiền của Tuyết đưa, ban đầu không biết là tiền giả nên đã dùng để trả nợ và mua hàng nhưng bị người dân phát hiện, các bị cáo đã điện thoại cho Tuyết, yêu cầu Tuyết nhận lại số tiền giả. Nhưng khi nghe tin Phạm Ngọc Lâm và Trần Thị Tuyết bị công an bắt giữ, Tuyết và Thanh đã không giao nộp cho cơ quan chức năng số tiền giả mà đem cất giấu. Tại phiên tòa, Hội đồng xét xử đã làm rõ hành vi phạm tội của các bị cáo và tuyên phạt Trần Thị Tuyết 11 năm tù, Dương Thị Thủy 10 năm tù, Phạm Ngọc Lâm 6 năm tù, Phạm Văn Liệu 5 năm tù, Trần Thị Thư 3 năm tù cho hưởng án treo, Nguyễn Thị Thanh 2 năm tù cho hưởng án treo. |
Theo cáo trạng, Phạm Khắc Hiền từng có 04 tiền án về các tội cướp tài sản, trộm cắp tài sản và lừa đảo chiếm đoạt tài sản nhưng do nghiện ma túy nên Hiền vẫn ngựa quen đường cũ. Do quen biết nên từ tháng 02/2013, Hiền được bà Phùng Lệ Ngọc thuê làm công việc phụ giúp quán bán hàng ăn của bà. Đã nhiều lần bà Ngọc giao tiền và xe đạp của mình cho Hiền sử dụng để đi lấy hàng. Khoảng 20h ngày 26/05/2013, bà Ngọc đưa cho Hiền 1,5 triệu đồng và chìa khóa cổng và nói với Hiền sáng hôm sau đến lấy xe đạp để đi mua hàng. Do có ý định chiếm đoạt số tiền 1,5 triệu đồng và chiếc xe đạp của bà Ngọc nên khoảng 8h ngày 27/05/2013, Hiền đến nhà bà Ngọc mở cổng vào nhà lấy xe đạp dựng ở chân cầu thang, đi thẳng ra chợ xe Phạm Hồng Thái bán cho người phụ nữ không quen biết với giá 1,5 triệu đồng (Chiếc xe đạp của bà Ngọc trị giá 1,8 triệu đồng).Toàn bộ số tiền bà Ngọc đưa và tiền bán xe, Hiền mua ma túy sử dụng. Ngày 28/08/2013, TAND quận Lê Chân, thành phố Hải Phòng xét xử sơ thẩm xử phạt Phạm Khắc Hiền 48 tháng tù về tội “Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản” theo Khoản 2, Điều 140 BLHS. Ngày 18/09/2013, Viện Kiểm sát nhân dân thành phố Hải Phòng kháng nghị đề nghị cấp phúc thẩm xem xét lại về tình tiết định khung hình phạt, xét xử bị cáo Hiền theo Khoản 1, Điều 140 BLHS và giảm nhẹ hình phạt cho bị cáo. Tại phiên tòa phúc thẩm, Phạm Khắc Hiền đã khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình. Căn cứ các chứng cứ, tài liệu đã được thẩm tra tại phiên tòa phúc thẩm; căn cứ vào kết quả tranh luận tại phiên tòa, Hội đồng xét xử chấp nhận kháng nghị của Viện Kiểm sát nhân dân thành phố Hải Phòng; sửa bản án sơ thẩm: xử phạt Phạm Khắc Hiền 12 tháng tù về tội “Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản” theo Khoản 1, Điều 140 BLHS. | ||
| 27-NOV-2013 | |||
|
Theo cáo trạng, trong thời gian làm nghề buôn bán các mặt hàng tạp hóa, phát hiện mặt hàng nước mắm Nam Ngư, sản phẩm của công ty Masan và dầu thực vật Neptune, sản phẩm của công ty dầu thực vật Cái Lân trên thị trường được nhiều người tiêu dùng sử dụng. Ánh đã mượn địa điểm, mua nguyên vật liệu không rõ nguồn gốc, chất lượng, công cụ sản xuất và thuê Vững, Duyên cùng thực hiện việc sản xuất, chế biến nước mắm, dầu thực vật giả của hai công ty nêu trên để đem đi tiêu thụ, cụ thể: Về nước mắm: Ánh Cho 5 lít nước mắm cốt + 50kg muối trắng + 200 lít nước giếng + 0,2kg đường hóa học + 10ml hương liệu tạo mùi + 1,5 lít chất chống thối vào 01 chiếc thùng phi, dùng gậy khuấy đều, đậy nắp ủ trong thời hạn 7 ngày. Sau đó, hút ra và vận chuyển đến nhà vợ chồng Vững, Duyên kèm theo các công cụ để đóng chai, đóng thùng theo quy cách: nước mắm Chinsu Nam Ngư loại 0,5 lít/chai, đóng 24 chai/thùng; Chinsu Nam Ngư 0,75 lít/chai, đóng 18 chai/thùng; Nam Ngư Đệ Nhị đóng 15 chai/thùng; Nam Ngư siêu tiết kiệm đóng 18 chai/thùng. Bằng cách thức trên, từ tháng 02/2013 đến khi bị bắt Ánh đã sản xuất, chế biến được trên 2000 lít nước mắm giả, cùng vợ, chồng Vững, Duyên đóng được 2.490 chai tương đương 1.526,8 lít nước mắm thành phẩm giả. Đã tiêu thụ được tổng cộng 65 thùng = 1.416 chai = 808,5 lít, thu lợi 9.702.000 đồng. Ánh trả công đóng chai, vận chuyển nước mắm đi tiêu thụ cho vợ chồng Vững, Duyên hết 880.000 đồng, còn lại hưởng 8.822. 000 đồng. Về dầu thực vật: Ánh mua dầu thực vật Cái Lân, đựng trong túi nilon loại 18kg/túi; mua chai nhựa loại 05 lít và 01 lít, tem nhãn Neptune, mang về hướng dẫn và thuê Vững thực hiện việc sang chiết từ túi nilon vào chai, dán tem nhãn, in ngày sản xuất, hạn sử dụng lên cổ chai. Sau đó đóng vào thùng cát tông loại 01 lít đóng 12 chai/1 thùng, loại 05 lít đóng 4 chai/1 thùng. Tổng cộng đã đóng được 80 chai loại 05 lít và 311 loại 01 lít giả nhãn hiệu Neptune. Toàn bộ số dầu thực vật giả trên, Ánh chưa tiêu thụ được chai nào. Kết luận giám định kết luận: Tất cả số nước mắm và dầu ăn trên của Ánh đều là giả nhãn mác, không cùng loại với sản phẩm của công ty Masan và công ty dầu thực vật Cái Lân. Xét tính chất, mức độ của hành vi phạm tội của các bị cáo là nguy hiểm cho xã hội, xâm phạm đến trật tự quản lý kinh tế nhà nước về sản xuất thực phẩm, ảnh hưởng đến chất lượng hàng hóa, gây thiệt hại đến quyền, lợi ích, sức khỏe của người tiêu dùng khi sử dụng sản phẩm giả, gây mất trật tự trị an trên địa bàn huyện Tam Dương nói riêng và tỉnh Vĩnh Phúc nói chung, Hội đồng xét xử áp dụng khoản 1 Điều 157 Bộ luật hình sự tuyên phạt Đỗ Thị Ánh 01 năm 06 tháng tù, Nguyễn Văn Vững 01 năm 03 tháng tù, Nguyễn Thị Duyên 01 năm tù cho hưởng án treo, về tội “Sản xuất hàng giả là thực phẩm”. |
Theo cáo trạng, khoảng 11 giờ 30 phút ngày 31/01/2013, Lê Văn Tuyển (làm nghề đạp xích lô) đạp xe xích lô đi qua đường Hùng Vương, thành phố Huế để đón khách thì thấy anh Lê Văn Hoà (làm nghề xe thồ), đang đứng ở trước khách sạn Duy Tân. Sẵn có mâu thuẫn từ trước về việc tranh giành khách, nên Tuyển dừng xe lại chửi anh Hoà. Anh Hoà chửi lại thì bị Tuyển lấy 01 đùi gỗ gác trên xe xích lô của mình, xông đến đánh vào đầu và chân làm anh Hoà ngã xuống đường, gây thương tích 17%. Tại bản án sơ thẩm số 211/2013/HSST ngày 29/8/2013, Tòa án nhân dân thành phố Huế đã xử phạt Lê Văn Tuyển 3 năm tù về tội “Cố ý gây thương tích”. Ngày 09/9/2013 bị cáo Lê Văn Tuyển có đơn kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt. Tại phiên tòa xét xử phúc thẩm, Hội đồng xét xử nhận định: hành vi của bị cáo có tính chất côn đồ hung hãn, thể hiện tính quyết liệt khi hành động; công cụ bị cáo gây án là loại hung khí nguy hiểm; hành vi của bị cáo không những xâm phạm sức khỏe của người khác, mà còn ảnh hưởng đến an ninh trật tự tại địa phương; bị cáo có nhân thân rất xấu, đã bnhiều lần bị Tòa án xử phạt tù, mới ra tù chưa được xóa án tích nay lại tiếp tục phạm tội nên lần phạm tội này của bị cáo là “tái phạm”, phạm vào tình tiết tăng nặng quy định tại điểm g khoản 1 Điều 48 Bộ luật tố tụng hình sự; do đó, cần xử lý nghiêm để giáo dục bị cáo và răn đe phòng ngừa chung. Tại cấp phúc thẩm, bị cáo không đưa ra được tình tiết nào mới để có thể giảm nhẹ hình phạt nên Hội đồng xét xử không chấp nhận kháng cáo của bị cáo Lê Văn Tuyển, quyết định giữ nguyên bản án sơ thẩm. | ||
|
Theo cáo trạng, vào khoảng 23 giờ ngày 18/02/2013, sau khi nghe Đặng Thành Dương (con ruột) nói cha đi đám về nhưng không ghé nhà, Trần Thị Phỉ nghi ngờ chồng có quan hệ với chị Mai Thị Thảo nên cùng với Dương chạy xe đạp đến nhà chị Thảo để đánh ghen. Trước khi đi Phỉ mang theo 01 con dao (loại dao cạo mặt có gắn lưỡi lam) và 01 cây kéo bỏ vào túi áo khoác. Lúc đến gần nhà chị Thảo thì thấy anh Đặng Thành Long (chồng của Phỉ) ngồi trên xe đang ôm chị Thảo, Phỉ liền xông vào dùng tay đánh chị Thảo 02 cái. Thấy vậy anh Long can ngăn và đạp Phỉ té xuống đất. Phỉ ngồi dậy tiếp tục nhào đến đánh chị Thảo, nhưng bị anh Long đánh trúng lần nữa. Thấy mẹ bị đánh, Dương nhào vào ôm cha lại, Phỉ liền móc cây kéo trong áo khoác ra nhưng bị rơi xuống đất, Phỉ lấy cây dao cạo xông đến nắm đầu chị Thảo, rạch nhiều nhát vào mặt và người của chị Thảo gây thương tích. Thấy vậy, anh Long xông vào can ngăn thì bị Phỉ cầm dao rạch trúng bụng và tay phải chảy máu. Gây án xong, Phỉ chạy đến công an xã Phú Xuân đầu thú, còn chị Thảo và anh Long được gia đình đưa đến Bệnh viện điều trị đến ngày 26/02/2013 thì xuất viện. Chị Thảo bị thương tật là 12% . Tại Bản án hình sự sơ thẩm số 36/2013/HS-ST ngày 06/9/2013, TAND huyện Phú Tân đã tuyên phạt Trần Thị Phỉ 01 năm 06 tháng tù và buộc bị cáo bồi thường cho chị Mai Thị Thảo số tiền 30.855.000 đồng, khấu trừ số tiền 5.000.000 đồng do gia đình bị cáo đã nộp, còn lại số tiền 25.855.000 đồng bị cáo phải tiếp tục bồi thường. Ngày 06/9/2013, người bị hại Mai Thị Thảo có đơn kháng cáo yêu cầu Tòa án cấp phúc thẩm tăng hình phạt đối với bị cáo, buộc bồi thường số tiền thiệt hại và chi phí điều trị, tổng cộng là 56.194.970 đồng. Ngày 16/9/2013, bị cáo Trần Thị Phỉ có đơn kháng cáo yêu cầu được hưởng án treo; giảm mức bồi thường do người bị hại cũng có lỗi. Xét yêu cầu kháng cáo của bị cáo và của người bị hại, Hội đồng xét xử cấp phúc thẩm cho rằng hành vi phạm tội của bị cáo là rất nguy hiểm cho xã hội, đã trực tiếp xâm hại đến sức khỏe của người khác, làm mất an ninh trật tự tại địa phương. Bị cáo là người trưởng thành, có đủ khả năng nhận thức và điều khiển được hành vi của mình nhưng đã bất chấp pháp luật, xem thường tính mạng, sức khỏe của người khác, đã dùng hung khí nguy hiểm là cây dao cạo mặt có lưỡi lam để rạch nhiều nhát vào mặt, ngực, trán và cổ của chị Thảo... Mức hình phạt của Tòa án cấp sơ thẩm đã tuyên đối với bị cáo là có căn cứ, vì đã đánh giá đúng tính chất, mức bộ, hành vi phạm tội của bị cáo và khi lượng hình đã xem xét cho bị cáo nhiều tình tiết giảm nhẹ; căn cứ vào các tài liệu có trong hồ sơ vụ án buộc bị cáo phải bồi thường cho người bị hại (chị Thảo) 30.855.000 đồng là có cơ sở. Bị cáo và người bị hại kháng cáo nhưng không nêu được những tình tiết gì mới nên Hội đồng xét xử quyết định đã giữ nguyên bản án sơ thẩm. |
Theo cáo trạng, khoảng 10 giờ ngày 19/12/2012, Tươi rủ Trần Thị Y B (sinh ngày 15/8/2006) là con của chú ruột đến nhà chơi. Thấy nhà vắng người, Tươi nảy sinh ý định giao cấu với B, nên rủ B vào phòng chơi nhà chòi và lấy mền căng làm màn che giường ngủ, rồi thực hiện hành vi giao cấu, được khoảng 3 phút thì chị Lê Thị Thùy Dung (mẹ của B) gọi tìm. Sợ bị phát hiện, cả hai mặc quần áo vào, Tươi kêu B về nhà. Tối đến, B đi tiểu bị đau bộ phận sinh dục, nên đã kể lại cho mẹ ruột biết. Chị Lê Thị Thùy Dung đã làm đơn tố giác đến Công an xã Vĩnh Khánh, huyện Thoại Sơn về hành vi của Tươi. Kết luận giám định pháp y ngày 24/12/2012 của Tổ chức giám định pháp y và Pháp y tâm thần tỉnh An Giang đã kết luận: nạn nhân Trần Thị Y B: màng trinh rộng, có vết rách cũ. Ngày 10/01/2013, Tươi bị khởi tố điều tra. Tại phiên tòa, bị cáo thừa nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình như cáo trạng đã nêu. Hội đồng xét xử nhận định hành vi phạm tội của bị cáo là đặc biệt nghiêm trọng, đã trực tiếp xâm hại đến sức khỏe, nhân phẩm và sự phát triển bình thường của trẻ em, làm tổn hại đến thuần phong mỹ tục của dân tộc, nên cần có mức án nghiêm mới đủ tác dụng giáo dục, răn đe bị cáo, góp phần phòng ngừa chung cho xã hội. Tuy nhiên, xét thấy trong quá trình điều tra và tại phiên tòa, bị cáo đã thành khẩn khai báo, tỏ rõ thái độ ăn năn hối cải; nhân thân chưa có tiền án, tiền sự; là người chưa thành niên, thuộc thành phần lao động nghèo, trình độ học vấn thấp, hiểu biết pháp luật có phần hạn chế; gia đình bị cáo đã tự nguyện bồi thường, khắc phục một phần hậu quả và được gia đình bị hại xin giảm nhẹ hình phạt, nên Hội đồng xét xử đã tuyên phạt Trần Văn Tươi 05 năm tù về tội “Hiếp dâm trẻ em” và buộc cha mẹ bị cáo bồi thường cho gia đình người bị hại số tiền 10 triệu đồng. | ||
|
Theo cáo trạng, tối ngày 07/3/2013, sau khi uống rượu tại trung tâm thương mại huyện Phú Tân xong, Hiếu điện thoại rủ hai nữ tiếp viên quán cà phê Trung Nguyên tên Nguyễn Thị Bích Tuyền và Nguyễn Thị D (sinh năm 1998) đi nhậu tiếp; được cả hai đồng ý. Hiếu liền dùng xe gắn máy chở D chạy đi trước, nói là tìm quán nhậu. Trên đường đi Hiếu nảy sinh ý định xấu, nên chở D thẳng vào nhà trọ “9999” thuộc khu vực cấp Thượng 3, thị trấn Phú Tân, huyện Phú Tân để giao cấu, nhưng D không đồng ý, thì bị Hiếu nắm tay lôi vào phòng số 7 khóa cửa lại, xô D ngã xuống giường, rồi dùng vũ lực thực hiện hành vi hiếp dâm. Trong lúc đang quan hệ thì nghe bên ngoài có tiếng kêu của người bạn, nên Hiếu buông D ra và D bỏ chạy ra ngoài về quán. Sau đó, D kể lại toàn bộ sự việc cho gia đình nghe và tố giác với Công an thị trấn Phú Mỹ, huyện Phú Tân. Ngày 28/3/2013, Hiếu bị bắt giữ, sau đó bị khởi tố, truy tố về tội “Hiếp dâm trẻ em”. Ngày 12/9/2013, TAND huyện Phú Tân đã tuyên phạt Đỗ Văn Hiếu 07 năm tù về tội “Hiếp dâm trẻ em”. Sau khi xét xử sơ thẩm, ngày 24/9/2013, người đại diện hợp pháp của người bị hại có đơn kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt cho bị cáo Đỗ Văn Hiếu. Tại phiên tòa phúc thẩm, Hội đồng xét xử nhận định hình phạt mà Tòa án cấp sơ thẩm đã tuyên là tương xứng với tính chất, hành vi phạm tội của bị cáo Đỗ Văn Hiếu. Do đó, Hội đồng xét xử đã đã bác đơn kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt của đại diện hợp pháp người bị hại, giữ nguyên án sơ thẩm, xử phạt Đỗ Văn Hiếu 07 năm tù về tội “Hiếp dâm trẻ em”. |
Theo cáo trạng, vào hồi 13h30’ ngày 28/05/2013, tổ công tác Điều tra tội phạm về ma túy Công an tỉnh Lào Cai đang làm nhiệm vụ tại khu vực thôn Bản Hồ, xã Dền Thàng, huyện Bát Xát, tỉnh Lào Cai phát hiện, bắt quả tang Chảo Láo Sử đang có hành vi vận chuyển trái phép chất ma túy. Tổ công tác đưa Sử về UBND xã Dền Thàng để lập biên bản. Tang vật thu giữ gồm 01 gói nilon màu trắng, bên trong chứa các cục chất bột khô màu trắng, Sử khai là hêrôin, có trọng lượng 187,58 gam. Kết luận giám định của phòng Kỹ thuật hình sự Công an tỉnh Lào Cai kết luận 187,58 gam chất bột khô màu trắng thu giữ của Sử là hêrôin. Trong quá trình điều tra, Sử khai nhận: khoảng cuối tháng 05/2013, Sử quen một người tên Chuyên ở Lai Châu. Sau đó có một người phụ nữ tên Mẩy gọi điện cho Sử hẹn gặp ở Mường Hum – Bát Xát để trao đổi mua bán ma túy, Sử nhận lời. Tối 26/05/2013, Sử đến chỗ hẹn thì gặp Tẩn Tả Mẩy và Tẩn San Mẩy. Tẩn Tả Mẩy đưa cho Sử một gói hêrôin và bảo bán với giá 109 triệu đồng, nếu bán được Tẩn Tả Mẩy sẽ trả công cho Sử 200.000 đồng. Sử mang gói ma túy về cất giấu; đến ngày 28/05/2013, Sử mang gói ma túy đi bán thì bị bắt. Mở rộng điều tra, ngày 03/06/2013, Cơ quan Cảnh sát Điều tra tiến hành khởi tố và bắt tạm giam đối với Tẩn San Mẩy về hành vi mua bán trái phép chất ma túy. Tẩn San Mẩy khai nhận, chiều 26/05/2013, Tẩn Tả Mẩy rủ Tẩn San Mẩy đi sang Mường Hum – Bát Xát chơi, trên đường đi Tẩn Tả Mẩy nói có ít thuốc phiện trắng (hêrôin) mang sang Mường Hum bán nhưng không nói bán cho ai và giá cả thế nào. Đến 20h30’ cùng ngày thì gặp Chảo Láo Sử, Tẩn Tả Mẩy bảo Tẩn San Mẩy lấy gói ma túy trong xe mô tô đưa cho Sử và Tẩn Tả Mẩy trả cho Tẩn San Mẩy 1.000.000 đồng tiền công. Ngày 18/06/2013, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Lào Cai khởi tố đối với Tẩn Tả Mẩy. Ngày 02/09/2013, Tẩn Tả Mẩy bị bắt theo lệnh truy nã. Tại cơ quan điều tra, Tẩn Tả Mẩy khai nhận vào cuối tháng 05/2013, Sử gọi điện cho Mẩy hỏi mua 04 lạng thuốc phiện trắng (hêrôin) với giá 18 triệu đồng/lạng. Tẩn Tả Mẩy cùng Tẩn San Mẩy đi mua của một người đàn ông không quen biết tại chợ thị xã Lai Châu 04 lạng heroin với giá 16 triệu đồng/lạng (Tẩn Tả Mẩy trực tiếp là người mua) rồi cả hai mang đến Mường Hum – Lào Cai bán cho Chảo Láo Sử. Quá trình điều tra, cơ quan Điều tra đã cho các bị cáo đối chất với nhau: Chảo Láo Sử thừa nhận là do quen biết, Sử đã điện thoại cho Tẩn Tả Mẩy hỏi mua 05 cây hêrôin với giá 20 triệu đồng/cây, mục đích để bán cho người khác với giá 21 triệu đồng/cây. Tối 26/05/2013, Tẩn Tả Mẩy và Tẩn San Mẩy đã mang 05 cây hêrôin sang Lào Cai bán cho Sử. Tẩn Tả Mẩy là người trực tiếp trao đổi giá cả, phương thức thanh toán. Tẩn San Mẩy trực tiếp giao ma túy cho Sử. Tẩn San Mẩy thừa nhận ngày 26/05/2013, đã cùng Tẩn Tả Mẩy đi đến chợ thị xã Lai Châu mua của một người đàn ông không quen biết 04 lạng hêrôin với giá 16 triệu đồng/lạng và trực tiếp nhận gói ma túy. Sau đó, cả hai đi xe môtô sang Mường Hum - Bát Xát- Lào Cai bán cho Sử. Tại phiên tòa, các bị cáo thành khẩn khai nhận hành vi phạm tội. Xét tính chất mức độ phạm tội của các bị cáo, Hội đồng xét xử đã áp dụng điểm b khoản 4, khoản 5 điều 194, điểm p khoản 1 điều 46 Bộ luật hình sự, xử phạt Chảo Láo Sử 20 năm tù và 10 triệu đồng về tội “Mua bán trái phép chất ma túy”; áp dụng điểm b khoản 4, khoản 5 điều 194, điểm p khoản 1 điều 46; điểm g khoản 1 điều 48, điều 20, 53 Bộ luật hình sự, xử phạt Tẩn Tả Mẩy 20 năm tù và 10 triệu đồng về tội “Mua bán trái phép chất ma túy”, tổng hợp hình phạt với bản án số 16/2011/HSST ngày 28/12/2011 của TAND huyện Phong Thổ, tỉnh Lai châu, buộc bị cáo Tẩn Tả Mẩy phải chấp hành hình phạt chung của cả hai bản án là 23 năm tù; áp dụng điểm b khoản 4, khoản 5 điều 194, điểm p khoản 1 điều 46, các Điều 20, 53 Bộ luật hình sự xử phạt Tẩn San 18 năm tù và 08 triệu đồng về tội “Mua bán trái phép chất ma túy”. | ||
|
Như tin đã đưa, vào sáng ngày 19/11/2013, TAND tỉnh An Giang mở phiên tòa xét xử băng nhóm giang hồ do Võ Ngọc Thạch cầm đầu cùng 9 đàn em về các tội “Giết người”, “Bắt, giữ người trái pháp luật” và “Cưỡng đoạt tài sản”. Ngày 31/05/2012, Võ Ngọc Thạch đã cùng đàn em gồm: Dư Minh Nhựt (A Lủi), Tô Minh Vũ, A Sáng và Trần Trường Nhân mang theo một khẩu súng Colt (loại súng dùng khí nén bắn đạn bi) đến đòi nợ anh Nguyễn Hồng Hải (sinh năm 1980, ấp An Thuận, xã Hòa Bình, Chợ Mới). Hải nói không có tiền để trả nợ, Thạch liền dùng súng chĩa vào đầu uy hiếp, buộc Hải theo về nhà bạn gái của Thạch là Nguyễn Thị Ngọc Huệ ở Thốt Nốt. Đến nơi, Thạch cho đàn em dùng xích khóa chân Hải buộc đối tượng trả tiền. Hoảng sợ, Hải điện thoại về cho gia đình nhờ Nguyễn Bảo Kỳ đem xe môtô Suzuki Sport xuống Thốt Nốt giao Thạch trừ nợ, chuộc mình về. Khi về, Hải kể lại toàn bộ sự việc cho Kỳ, Trần Huỳnh Tô Vít (bạn của Hải) biết. Tức giận, nhóm của Hải liền điện thoại cho Thạch, Sáng thách thức đánh nhau. Nhận lời quyết đấu của bọn Hải, khoảng 20 giờ ngày 03/06/2012, nhóm của Thạch gồm Thạch, A Sáng, Đinh Văn Đông, Lê Nhựt Thanh, Phạm Việt Triều, Tô Minh Vũ, Nguyễn Tuấn Anh và Lê Nhựt Thanh đi trên 7 xe máy, mang theo dao tự chế để trong 2 giỏ đựng vợt tennis và 2 lít xăng đựng trong 6 vỏ chai bia Sài Gòn làm hung khí đánh nhau. Đến nơi do không gặp nhóm của Hải, nhóm của Thạch chia nhau đứng phục kích. Đến 0 giờ 30 phút ngày 04/06/2012, khi thấy anh Phan Văn Tạo (sinh 1994, khóm Hòa Thạnh, phường Mỹ Thạnh, TP. Long Xuyên) điều khiển xe mô tô chở Vít trên Quốc lộ 91, từ hướng Cần Thơ về TP. Long Xuyên, Thạch tưởng là đồng bọn của Hải, nên tri hô “Nó kìa” và cùng đồng bọn đuổi theo. Khi đến trước cổng Trường tiểu học Trần Phú (phường Mỹ Thạnh, TP. Long Xuyên), Đông và Thanh đuổi kịp, vượt xe lên trước để ép và đạp ngã xe của anh Tạo. Khi đó, Đông cầm dao đuổi theo Vít; còn Nhật Thanh, Bình và Vũ đuổi theo anh Tạo đến tận hẻm vào chợ Cái Sắn được khoảng 100m thì cùng đường, Vũ liền rút dao tự chế đâm 2 nhát vào lưng và ngực trái của anh Tạo, làm anh Tạo bất tỉnh và chết ngay sau đó. Gây án xong, cả nhóm của Vũ quay về cầu Cái Sắn ném bỏ hung khí xuống sông, chạy về nhà trọ Ngọc Hân thuộc quận Bình Thủy, TP. Cần Thơ. Đến sáng ngày 06/06/2012, Sáng chở Triều về cho gia đình của Triều đưa Triều ra đầu thú. Sau đó, thì các đối tượng lần lượt bị bắt và bị khởi tố điều tra. Nhận thấy hành vi của các bị cáo là rất nguy hiểm cho xã hội, cần phải có biện pháp trừng phạt thích đáng nhằm răn đe và giáo dục, Hội đồng xét xử đã tuyên phạt: Võ Ngọc Thạch 15 năm tù về tội “Giết người”, 2 năm tù về tội “Bắt giữ người trái pháp luật”, 4 năm tù về tội “Cưỡng đoạt tài sản”, tổng hợp hình phạt chung buộc bị cáo Võ Ngọc Thạch phải chấp hành là 21 năm tù; các bị cáo Dư Minh Nhựt (A Lủi) 12 năm tù, Tô Minh Vũ 19 năm tù, A sáng 17,6 năm tù, Trần Trường Nhân 12 năm tù cùng về các tội “Giết người”, “Bắt giữ người trái pháp luật” và “Cưỡng đoạt tài sản”; các bị cáo Đinh Văn Đông 12 năm tù, Phạm Việt Triều 8 năm tù, Tô Minh Vũ 8 năm tù, Nguyễn Tuấn Anh 8 năm tù và Lê Nhựt Thanh 7 năm tù cùng về tội “Giết người”. Ngoài ra, Hội đồng xét xử còn buộc các bị cáo cùng có trách nhiệm liên đới bồi thường cho gia đình người bị hại số tiền tổn thất tinh thần là 69 triệu đồng. | |||
| 28-NOV-2013 | |||
|
Theo cáo trạng, Lợi bàn với Hoàng Thanh Nam (ở phường Hương Long, thành phố Huế) cùng đi trộm cắp tài sản, bán lấy tiền tiêu xài. Sau khi Nam đồng ý, ngày 14/5/2013, Lợi chạy xe máy đến nhà Nam chở Nam đi lòng vòng trên địa bàn thành phố Huế tìm chỗ nào sơ hở để chiếm đoạt tài sản. Khi đến dãy phòng trọ ở 38 Nguyễn Khoa Vy, phường Vỹ Dạ , thành phố Huế, cả hai dựng xe ở ngoài rồi lén lút vào trước cửa phòng chị Ngô Thị Xuân. Nam đứng ngoài cảnh giới, còn Lợi lẻn vào trong lấy 1 máy tính xách tay trị giá 7 triệu đồng, nhưng bị phát hiện bắt giữ. Với hành vi nêu trên, ngày 28/8/2013 Toà án nhân dân thành phố Huế đã xử phạt bị cáo Lê Tâm Lợi 01 năm tù về tội “Trộm cắp tài sản”. Bị cáo Lê Tâm Lợi có đơn kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt. Tại phiên tòa phúc thẩm đại diện Viện kiểm sát nhân dân tỉnh Thừa Thiên Huế không chấp nhận kháng cáo của bị cáo Lê Tâm Lợi và đề nghị Hội đồng xét xử phúc thẩm giữ nguyên bản án sơ thẩm. Sau khi nghiên cứu hồ sơ vụ án, các chứng cứ, tài liệu đã được thẩm tra tại phiên toà phúc thẩm, căn cứ vào kết quả tranh luận tại phiên toà trên cơ sở xem xét đầy đủ, toàn diện chứng cứ, ý kiến của Kiểm sát viên, bị cáo, hội đồng xét xử phúc thẩm quyết định giữ nguyên bản án sơ thẩm, phạt Lợi 1 năm tù. |
Theo cáo trạng, khoảng 17 giờ 30 phút ngày 04/6/2013 Nguyễn Văn Châu Phong ngồi uống rượu cùng các anh Nguyễn Văn Lầm, Phan Văn Cường và Trần Văn Tuệ tại chòi lá của khu vực vườn rau của bà Nhàn. Trong lúc uống rượu, Phong và anhTuệ xảy ra mâu thuẫn, xô xát, Phong đã dùng kéo đâm nhiều nhát vào vùng ngực, lưng của anh Tuệ gây thủng tim, thủng phổi chảy mất máu không hồi phục dẫn đến tử vong. Tại phiên tòa, Hội đồng xét xử nhận định hành vi của bị cáo Phong là nguy hiểm cho xã hội, có tính chất hung hãn, côn đồ và xem thường pháp luật, xem thường tính mạng người khác gây mất trật tự trị an tại địa phương, gây tâm lý hoang mang lo sợ cho người dân bình thường khác, gây mất mát đau thương cho gia đình người bị hại; do đó, hành vi của bị cáo cần phải bị nghiêm trị nhằm giáo dục răn đe bị cáo và phòng ngừa chung cho xã hội. Sau khi xem xét các tình tiết tăng nặng, giảm nhẹ, Hội đồng xét xử đã tuyên phạt Nguyễn Văn Châu Phong 15 năm tù về tội “Giết người”. | ||
|
Theo cáo trạng, khoảng 14 giờ 15 phút ngày 08/04/2013, Đội Cảnh sát Điều tra về trật tự xã hội – Công an thành phố Long Xuyên, tỉnh An Giang phát hiện và bắt quả tang Huỳnh Minh Tơ, Huỳnh Long Vân, Trương Minh Kha và Huỳnh Hồng Nhựt đang lắc tài xỉu với Dương Thị Lý, Lê Thị Hồng Châu, Phạm Quang Luật, Nguyễn Thị Tuyết Lan, Võ Ngọc Bích Em, Trần Xuân Hà, Nguyễn Thị Năm và một số người khác tại khu đất trống của ông Trần Ngọc Xuân, tại số 6/10, khóm Hòa Thạnh, phường Mỹ Thạnh, TP. Long Xuyên. Tang vật thu giữ gồm: 01 tấm nhựa màu trắng có chữ tài, xỉu và các số từ 4 đến số 17; 40 tấm kim loại hình tròn; 434.500 đồng cách nơi lắc tài xỉu khoảng 02 m; thu giữ trên người của Huỳnh Minh Tơ 88 triệu đồng, 01 điện thoại di động hiệu Nokia 6300; Phạm Quang Luật 12.500.000 đồng, Võ Ngọc Bích Em 2.005.000 đồng, 01 điện thoại di động Viettel màu đen; Dương Thị Lý 925.000 đồng, 01 điện thoại di động và nhiều tang vật khác. Ngày 07/09/2013, Toà án nhân dân thành phố Long Xuyên xét xử sơ thẩm tuyên phạt Huỳnh Minh Tơ 03 năm tù về tội “tổ chức đánh bạc” và 02 năm 06 tháng tù về tội “đánh bạc”, tổng hợp hình phạt buộc bị cáo phải chấp hành hình phạt chung là 05 năm 06 tháng tù, phạt bổ sung 40 triệu đồng sung quỹ Nhà nước; bị cáo Huỳnh Long Vân 01 năm 06 tháng tù về tội “tổ chức đánh bạc” và 01 năm 06 tháng tù về tội “đánh bạc”, tổng hợp hình phạt buộc bị cáo phải chấp hành hình phạt chung là 03 năm tù, phạt bổ sung 13 triệu đồng sung quỹ Nhà nước; bị cáo Trương Minh Kha 02 năm tù về tội “đánh bạc”, phạt bổ sung 8 triệu đồng sung quỹ Nhà nước; bị cáo Huỳnh Hồng Nhựt 02 năm tù về tội “đánh bạc”, phạt bổ sung 8 triệu đồng sung quỹ Nhà nước. Ngày 16/09/2013 và ngày 18/09/2013, các bị cáo: Huỳnh Minh Tơ, Huỳnh Long Vân, Trương Minh Kha, Huỳnh Hồng Nhựt có đơn kháng cáo xin giảm nhẹ một phần hình phạt. Hội đồng xét xử phúc thẩm nhận định, cấp sơ thẩm đã đánh giá đúng tính chất vụ án, phân hóa vai trò từng bị cáo trong vụ án là chính xác, mức án tuyên phạt cho từng bị cáo là thỏa đáng, phù hợp với tính chất, mức độ phạm tội của từng bị cáo, lẽ ra cần giữ nguyên mức án sơ thẩm. Tuy nhiên, xét thấy sau khi xét xử sơ thẩm các bị cáo đã vận động gia đình nộp xong số tiền phạt mà án sơ thẩm đã tuyên. Điều này thể hiện sự ăn năn hối cải của các bị cáo nên Hội đồng xét xử phúc thẩm quyết định chấp nhận yêu cầu kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt của các bị cáo, tuyên phạt bị cáo Huỳnh Minh Tơ 02 năm 06 tháng tù về tội “tổ chức đánh bạc” và 02 năm tù về tội “đánh bạc”, tổng hợp hình phạt buộc bị cáo Tơ phải chấp hành hình phạt chung là 04 năm 06 tháng tù; bị cáo Huỳnh Long Vân 01 năm tù về tội “tổ chức đánh bạc” và 01 năm tù về tội “đánh bạc”, tổng hợp hình phạt buộc bị cáo Vân phải chấp hành hình phạt chung là 02 năm tù, bị cáo Trương Minh Kha và Huỳnh Hồng Nhựt mỗi bị cáo 01 năm 06 tháng tù về tội “đánh bạc”. Ngoài ra, Hội đồng xét xử còn áp dụng hình phạt bổ sung đối với các bị cáo. |
Dọa giết con, đập đầu vợ cũ xuống đường bê tông cho đến chết Theo cáo trạng, Nguyễn Công Tuấn (sinh năm 1981) và Ngô Thị Hằng (sinh năm 1983) kết hôn từ năm 2001 và có với nhau 3 mặt con. Nguyễn Công Tuấn có tiền án về tội “Đánh bạc” và nhân thân đã bị phạt tù về tội “Trộm cắp tài sản”, “Trốn khỏi nơi giam giữ”. Cuộc sống vợ chồng không hòa thuận nên tháng 11/2012 vợ chồng đã ly hôn nhau, sau khi ly hôn Tuấn nuôi cả 03 con chung. Mặc dù đã ly hôn nhưng Tuấn và chị Hằng vẫn liên lạc với nhau qua điện thoại, đôi khi chị Hằng vẫn về nhà Tuấn để thăm con. Trưa ngày 27/6/2013, Tuấn gọi điện cho chị Hằng yêu cầu chị Hằng tối về nhà Tuấn. Khoảng 21 giờ cùng ngày Tuấn rủ con trai là Nguyễn Công Tài (sinh năm 2005) đi xuống chỗ mẹ. Chị Hằng không muốn gặp Tuấn nên chị Hằng đã bảo em ruột là Ngô Thị Vân làm cùng công ty ra cổng hậu để về nhà trọ. Không gặp được chị Hằng, Tuấn đèo cháu Tài về khu nhà trọ của chị Hằng để chờ. Đến khoảng 23 giờ cùng ngày, chị Hằng đèo chị Vân về nhà trọ thì gặp Tuấn cùng cháu Tài. Tuấn thuyết phục chị Hằng về với mình, lời qua tiếng lại chị Hằng vẫn không đồng ý về, Tuấn đe dọa sẽ thả con trai xuống ao nhưng chị Hằng vẫn không đồng ý. Ngay lập tức Tuấn thả cháu Tài xuống ao, nước ngập đến cổ cháu Tài, thấy vậy chị Hằng nhảy xuống ao vớt cháu Tài lên và đồng ý về nhà với Tuấn. Sau khi đưa em gái về nhà trọ, mặc cho em gái can ngăn, chị Hằng vẫn ra chỗ Tuấn và con trai đang chờ vì sợ Tuấn tiếp tục ném cháu Tài xuống ao. Khoảng 01 giờ 30 phút ngày 28/6/2013, khi đi đến đoạn đường bê tông thuộc địa phận xã Phù Khê, thị xã Từ Sơn, thì chị Hằng đổi ý quay đầu xe không muốn đi về với Tuấn nữa, Tuấn đi đến chỗ chị Hằng và hỏi “Tại sao quay đầu xe máy”. Hai bên lời qua tiếng lại, chị Hằng tỏ thái độ dứt khoát không muốn đi cùng với Tuấn. Tuấn đã đấm vào mặt, sau đó túm hai tay và hai bả vai, đập mạnh chị Hằng ngã ngửa ra phía sau, đầu đập xuống nền đường bê tông, khi chị Hằng bò dậy và ngồi nhổm chửi Tuấn, Tuấn tiếp tục đập đầu chị Hằng xuống nền đường bê tông mạnh hơn lần trước. Sau lần đập này chị Hằng không dậy được nữa, nhưng vẫn thấy chị Hằng chửi, Tuấn tiếp tục túm tóc, đập đầu chị Hằng xuống nền đường bê tông. Khi thấy chị Hằng không nói gì được nữa và nằm im bất động, máu ở đầu chảy ra nhiều và không còn phản ứng gì nữa, Tuấn chở hai mẹ con về gọi người nhà đưa chị Hằng đi cấp cứu. Nhưng vì thương tích quá nặng nên 10 giờ 30 phút ngày 30/6/2013 chị Hằng đã tử vong. Tại phiên tòa, bị Tuấn chỉ thừa nhận có túm hai tay vào bả vai của chị Hằng và đẩy chị ngã đập đầu xuống nền bê tông hai lần và 02 lần túm tóc chị đập đầu xuống nền bê tông, bị cáo không thừa nhận có đánh chị Hằng và khai trong quá trình đi với bị cáo, chị Hằng cũng không bị ngã lần nào. Tuy nhiên, căn cứ vào lời khai của cháu Tài và các dấu vết có trên thân thể chị Hằng, như những vết bầm tụ máu mắt trái, vết bầm tụ máu vùng cằm, vết bầm tím, sưng nề vùng tai bên trái…đủ chứng minh bị cáo đã không thành khẩn khai báo về việc gây ra thương tích dẫn đến cái chết của chị Hằng. Căn cứ điểm n khoản 1 Điều 93; điểm p khoản 1, khoản 2 Điều 46; điểm g khoản 1 Điều 48; điều 34 BLHS; Điều 228 BLTTHS Hội đồng xét xử tuyên phạt bị cáo Nguyễn Công Tuấn tù chung thân về tội “giết người”. Hòa giải không thành, cầm dao giết vợ cũ Chiều cùng ngày, TAND tỉnh Bắc Ninh mở phiên tòa xét xử và tuyên phạt chung thân đối với bị cáo Lưu Xuân Việt về tội “giết người”. Theo cáo trạng, Lưu Xuân Việt và chị Trần Thị Nhung kết hôn từ năm 2011 và đã có 01 con chung. Do vợ chồng mâu thuẫn nên hai bên thuận tình ly hôn. Việt được nuôi con chung là cháu Lưu Trần Hùng (sinh ngày 28/01/2012) nhưng do con nhỏ, hay quấy khóc nên ngày 30/6/2013, Việt đã đem con đến gặp chị Nhung tại nơi chị Nhung làm việc. Tại đây, do chị Nhung không đồng ý về cùng chung sống nên Việt đã dùng mảnh gạch đá hoa, chân, tay đập, đấm, đá chị Nhung rồi dùng máy điện thoại di động nhắn tin, đe dọa tính mạng chị Nhung. Cùng ngày, chị Nhung đã làm đơn tố cáo hành vi của Việt tới công an xã Bình Dương. Ngày 01/7/2013, công an xã Bình Dương đã mời Việt và chị Nhung đến trụ sở để làm việc và tiếp tục yêu cầu Việt và chị Nhung có mặt tại trụ sở Công an xã vào sáng 09/7/2013 để giải quyết. Khoảng 8h ngày 9/7/2013, Việt, chị Nhung và ông Trần Văn Soạn (là ông nội của chị Nhung) có mặt tại Công an xã Bình Dương. Sau khi chị Nhung và Việt viết bản tường trình sự việc, Công an xã đã buộc Việt phải viết cam kết không được đánh hoặc nhắn tin đe dọa chị Nhung. Quá trình làm việc, Việt đã xin lỗi ông Soạn và xin phép cho chị Nhung về với bố con Việt, nhưng ông Soạn không đồng ý, còn chị Nhung thì kiên quyết yêu cầu Công an xã xử lý Việt về hành vi đánh và nhắn tin đe dọa chị. Việt đi xe máy về nhà mình lấy con dao nhọn để vào cốp xe máy rồi đến trụ sở Công an xã để đe dọa chị Nhung, buộc chị Nhung phải về chung sống với Việt. Việt và chị Nhung ra hiên của UBND xã. Tại đây, Việt cầm dao, túm tóc, kéo đầu chị Nhung sát vào người Việt rồi dùng dao đâm một nhát trúng vào má trái của Nhung. Việt vẫn túm tóc và xoay người chị Nhung rồi đâm tiếp một nhát vào cổ chị Nhung. Sau đó, Việt kéo lê chị Nhung ra phía giữa thềm bậc lên xuống của hiên thì bị mọi người đang làm việc tại Công an xã đến bắt giữ. Chị Nhung được đưa đi cấp cứu nhưng đã bị chết trên đường đến bệnh viện. Tại phiên tòa, bị cáo Việt thành khẩn khai nhận toàn bộ diễn biến vụ án và hành vi phạm tội. Hội đồng xét xử căn cứ điểm n khoản 1 Điều 93; các điểm b, p khoản 1 Điều 46; điểm e khoản 1 điều 48; Điều 34; Điều 41, 42 Bộ luật hình sự, Điều 76, Điều 228 Bộ luật tố tụng hình sự xử phạt bị cáo Lưu Xuân Việt tù chung thân về tội “giết người”. | ||
|
Theo cáo trạng, khoảng 18 giờ 30 phút ngày 11/05/2013, trong lúc đang uống rượu tại nhà trọ của Nguyễn Văn Thuận ở phường Bình Đức, thành phố Long Xuyên, Đức rủ Tâm, Thắng, Thuận và Tài đến nhà chị Trần Thị Nguyệt thuộc tổ 3, khóm Tây Huề 1, phường Mỹ Hòa, thành phố Long Xuyên lấy tài sản đem bán chia nhau tiêu xài, nếu ai ngăn cản sẽ đánh thì được cả nhóm đồng ý. Trên đường đi, mỗi người nhặt 02 cục đá, riêng Tâm nhặt 03 cục đá (loại 4 x 6 cm) mang theo. Đến nhà Nguyệt, thấy anh Trần Hòa Hưng (con Nguyệt) đang ngồi xem tivi, nên cả nhóm đã dùng đá ném vào nhà để uy hiếp tinh thần. Ngay sau đó, Đức tiếp tục dùng đá ném vỡ 01 tivi hiệu Sony 21 inch và 01 tấm kính tủ ly, còn Tài và Thuận xông vào đánh Hưng để Đức tiến đến tủ thờ lấy 01 bộ lư đồng đem ra ngoài đưa cho Thắng và lấy 01 điện thoại di động hiệu Nokia 1280 đưa cho Tài cất giữ. Lúc này ông Trần Văn Miên (chồng chị Nguyệt) về nhà thì Thắng đã đe dọa và bảo cả nhóm đuổi đánh nên ông Miên bỏ chạy. Sau khi chiếm đoạt được tài sản, cả nhóm đem bộ lư đồng bán cho ông Ngô Bùn Sên ở phường Mỹ Long, thành phố Long Xuyên được 500.000 đồng, còn điện thoại di động thì Thắng mua lại với giá 200.000 đồng, rồi dùng số tiền này để ăn nhậu hết. Theo kết luận định giá, tổng trị giá tài sản của nhà chị Nguyệt bị nhóm của Tâm chiếm đoạt là 2.561.000 đồng, anh Trần Hòa Hưng bị thương tật với tỷ lệ 08% (Tám phần trăm). Ngày 13/05/2013, Đức, Tâm, Thắng và Thuận bị Cơ quan cảnh sát điều tra Công an thành phố bắt giữ. Riêng Tài bỏ trốn, đến ngày 22/05/2013 ra đầu thú tại Công an thành phố Long Xuyên. Tại bản án hình sự sơ thẩm số 89/2013/HS-ST ngày 17/8/2013, TAND thành phố Long Xuyên đã tuyên phạt Phạm Hữu Tài 06 năm tù, Nguyễn Thành Thắng 05 năm 06 tháng tù, Nguyễn Thành Tâm 06 năm tù, bị cáo Nguyễn Ngọc Đức (Đen) 07 năm tù và bị cáo Nguyễn Văn Thuận (Hòa) 06 năm tù cùng về tội “Cướp tài sản”. Ngày 21/8/2013, các bị cáo Phạm Hữu Tài (Tý), Nguyễn Thành Thắng và Nguyễn Thành Tâm có đơn kháng cáo với nội dung xin được giảm nhẹ hình phạt. Ngày 30/8/2013 ông Trần Văn Miên và bà Nguyễn Thị Nguyệt (người bị hại có đơn kháng cáo với nội dung xin giảm nhẹ hình phạt cho các bị cáo Phạm Hữu Tài (Tý), Nguyễn Thành Thắng và Nguyễn Thành Tâm. Hội đồng xét xử nhận định, cấp sơ thẩm đánh giá đúng tính chất vụ án và khi lượng hình đã xem xét toàn diện vụ án, đã phân hóa trách nhiệm hình sự đối với các bị cáo, xem xét đầy đủ các tình tiết tăng nặng, giảm nhẹ nên xử phạt các bị cáo mức án như trên là thoả đáng, tương xứng với hành vi phạm tội của các bị cáo. Lẽ ra cần giữ nguyên bản án sơ thẩm. Tuy nhiên, xét thấy, sau khi xét xử sơ thẩm, các bị cáo đã tác động tích cực đến gia đình mình để bồi thường thiệt hại cho người bị hại theo bản án sơ thẩm đã tuyên với số tiền tổng cộng là 1.800.000 đồng, các bị cáo đã thể hiện thái độ chấp hành pháp luật; người bị hại cũng có đơn kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt cho các bị cáo và tại phiên tòa phúc thẩm các bị cáo cũng đã tỏ rõ thái độ ăn năn hối cải đối với hành vi phạm tội của mình; đây là những tình tiết giảm nhẹ phát sinh trong giai đoạn chuẩn bị xét xử phúc thẩm, nên Hội đồng xét xử đã giảm cho mỗi bị cáo 3 tháng tù, tuyên phạt Phạm Hữu Tài 05 năm 09 tháng tù, Nguyễn Thành Thắng 05 năm 03 tháng tù và Nguyễn Thành Tâm 05 năm 09 tháng tù về tội “cướp tài sản”. |
Theo cáo trạng, vào khoảng 10 giờ 30 phút ngày 10/4/2013, Đặng Văn Sang nảy ý định trộm cắp tài sản bán lấy tiền tiêu sài nên Sang thuê xe mô tô chở đến cửa hàng xăng dầu của chị Dương Tuyết Vân thuộc khóm 3, thị trấn Tri Tôn, huyện Tri Tôn, tỉnh An Giang, Sang lén vào trong cửa hàng lấy trộm 01 Can nhớt 25 lít (trị giá 1.000.000 đồng) rồi lên xe bỏ đi đến khu vực gần chân cầu Cây Me thì bị các anh Hồ Văn Thiện và Chau Lâm rượt theo bắt lại, sau đó trình báo Công an thị trấn Tri Tôn đến lập biên bản bắt quả tang và thu hồi tang vật. Qua trình điều tra, Sang còn khai nhận, bằng thủ đoạn nêu trên, trong hai ngày 8 và 9/4/2013, Sang còn lẻn vào của hàng xăng dầu Dương Tuyết Vân lấy trộm hai can dầu Diesel (loại 27 và 28 lít), trị giá là 1.177.000 đồng, nên tổng giá trị tài sản mà Sang trộm ba lần là 2.177.000 đồng. Ngoài ra, trước đó vào ngày 06/4/2013, Đặng Văn Sang bị UBND thi trấn Chi Lăng, huyện Tịnh Biên xử phạt hành chính với số tiền 1.500.000 đồng về hành vi trộm cắp tài sản. Ngày 27/6/2013, Sang bị khởi tố để điều tra. Ngày 06/9/2013, TAND huyện Tri Tôn đã tuyên phạt Đặng Văn Sang 01 năm 06 tháng tù về tội “Trộm cắp tài sản”. Ngày 10/9/2013, bị cáo Đặng Văn Sang có đơn kháng cáo với nội dung: xin giảm nhẹ hình phạt. Tại phiên tòa phúc thẩm, qua phân tích của Hội đồng xét xử, bị cáo nhận thấy hành vi phạm tội của mình là nguy hiểm cho xã hội, đã trực tiếp xâm phạm đến quyền sở hữu của người khác, gây mất an ninh trật tự tại địa phương, án sơ thẩm xử phạt bị cáo mức án trên là tương xứng với tính chất và mức độ hành vi phạm tội của mình, nên đã tự nguyện rút lại yêu cầu kháng cáo, được Hội đồng xét xử chấp nhận, quyết định đình chỉ xét xử phúc thẩm, án sơ thẩm có hiệu lực, xử phạt bị cáo Đặng Văn Sang 01 năm 06 tháng tù về tội “Trộm cắp tài sản”. | ||
|
Theo cáo trạng, khoảng 7 giờ ngày 09/5/2012, tại khu vực nhà hàng 559, phường Bình Hàn, thành phố Hải Dương, Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy Công an thành phố Hải Phòng phối hợp với C47 Bộ Công an bắt quả tang Phạm Văn Tiền đang trên đường vận chuyển trái phép chất ma túy bằng ô tô từ Sơn La về Hải Phòng tiêu thụ. Khám xét xe ô tô tacxi BKS: 15A-042.23 do Đoàn Trọng Hùng thuộc Công ty tacxi Xuân Trường điều khiển, Cơ quan Công an phát hiện và thu giữ 04 bánh Hêrôin có trọng lượng 1.393,24 gam và một ổn áp Lioa. Khám xét xe tắc xi BKS: 16N-2070 do Vũ Văn Dũng thuộc Công ty tắc xi Én Vàng điều khiển, Cơ quan Công an thu giữ: một ắc quy màu đen; một thùng hình khối màu đỏ quai đen; một thùng nhựa đựng đá hình tròn màu mận và một ba lô màu xanh bên trong có 01 loa nhỏ, 01 máy cắt; 01 máy khoan và một số mét dây điện. Căn cứ lời khai của Phạm Văn Tiền và các lái xe Đoàn Trọng Hùng, Vũ Văn Dũng, Cơ quan điều tra ra lệnh bắt khẩn cấp Nguyễn Văn Ngọc là người tổ chức mua bán 4 bánh Hêrôin nêu trên. Quá trình điều tra Nguyễn Văn Ngọc khai nhận: Khoảng cuối năm 2011, do có mối quan hệ quen biết từ trước nên Ngọc được anh em Lê Quang Phượng và Lê Công Minh rủ cùng tham gia mua bán trái phép chất ma túy. Ngọc đồng ý nhưng với điều kiện chỉ tham gia làm thuê vì không có tiền góp chung. Cũng thời gian sau đó không lâu, Ngọc được Đỗ Thái Chuyển ở thành phố Hải Dương và Trịnh Doãn Phồi ở Vĩnh Bảo, Hải Phòng cũng rủ tham gia mua bán ma túy nên Ngọc đã giới thiệu Chuyển với Minh. Sau khi gặp nhau và được Minh bán cho 3 bánh Hêrôin để làm tin thì từ đó Minh và Chuyển hình thành đường dây mua bán Hêrôin từ Mộc Châu, Sơn La về Hải Dương, Hải Phòng tiêu thụ. Qua tìm hiểu và gặp thực tế, Ngọc thấy cùng tham gia mua bán ma túy với anh em Minh còn có Hằng “nấm”, Hằng “chị dâu”, Mạnh “quạ” và Hưng “chợ Lũng”. Từ tháng 2/2012 đến khi bị bắt vào tháng 5/2012, Ngọc đã 14 lần lên Mộc Châu, Sơn La làm nhiệm vụ áp tải Hêrôin về Hải Dương và Hải Phòng tiêu thụ. Ngày 08/5/2012, Minh giao cho Ngọc 16.000 USD và 50 triệu đồng mang lên Mộc Châu cho Minh. Chiều 08/5/2012, Ngọc hướng dẫn Tiền cho số tiền trên vào một thùng đá rồi cho đá lên trên tránh sự khám xét của Công an và thuê sẵn một xe tacxi của Vũ Văn Dũng để Tiền mang số tiền trên lên Mộc Châu cho Ngọc, còn Ngọc thuê một xe tắc xi của Công ty Xuân Trường do Đoàn Trọng Hùng điều khiển chở đi Mộc Châu trước. Khi đến cách Sơn La khoảng 150 km, Ngọc được một người dân tộc ra đón, Ngọc bảo người dân tộc dẫn Hùng vào nhà tranh thủ ngủ còn Ngọc ở lại trông xe để Minh cho Mạnh bí mật cất giấu Hêrôin vào xe. Cũng trong thời gian này thì Ngọc liên lạc với Tiền và cho người dân tộc ra đón xe ô tô chở Tiền và nhận thùng đá đựng tiền mang vào cho Ngọc để Ngọc giao cho Minh. Đồng thời Ngọc bảo Tiền cho lái xe vượt lên một quãng nghỉ để chờ Ngọc cùng về. Khoảng hơn 1 giờ ngày 09/5/2012, Ngọc gọi Hùng dậy đưa cho Hùng thêm 1 triệu đồng tiền xe(trước đó đã đưa 2 triệu đồng) và bảo Hùng chở hộ một chiếc Lioa về nhà hàng 559 Hải Dương sẽ có người nhận. Sau khi xe của Hùng xuất phát thì Ngọc gọi xe của Tiền do Vũ Văn Dũng điều khiển quay lại đón Ngọc bám theo xe của Hùng. Khi xe của Dũng vượt qua Hải Dương khoảng 3 km thì Ngọc bảo Dũng cho xe quay lại, đi vượt qua nhà hàng 559 khoảng 1 km thì tạt xe vào một ngã ba bên phải đường. Ngọc xuống xe bảo Tiền dẫn Dũng đi ăn sáng, Ngọc đưa cho Tiền một điện thoại có số của Hùng bảo đón bằng được Hùng và có gì thì báo cho Ngọc biết. Sau đó Ngọc gọi lại cho Tiền không được thì Ngọc bắt xe tacxi trốn về Hải Phòng thì bị bắt giữ. Như vậy, trong khoảng thời gian từ tháng 2/2012 đến tháng 5/2012, Lê Công Minh, Đỗ Thái Chuyển, Nguyễn Văn Ngọc, Phạm Văn Tiền cùng các đối tượng khác đã nhiều lần lên Mộc Châu, Sơn La mua ma túy về Hải Dương, Hải Phòng tiêu thụ. Trong đó, Nguyễn Văn Ngọc đã 7 lần lên Mộc Châu, Sơn La mua 19 bánh Hêrôin, Phạm Văn Tiền tham gia giúp sức cho Ngọc 2 lần mua 6 bánh Hêrôin nên Nguyễn Văn Ngọc, Phạm Văn Tiền phạm tội “Mua bán trái phép chất ma túy”; Lê Quang Phượng biết các bị cáo Nguyễn Văn Ngọc và đối tượng Lê Công Minh mua bán ma túy nhưng không báo cho cơ quan Công an nên phạm tội “Không tố giác tội phạm”. Tại phiên tòa, Nguyễn Văn Ngọc, Phạm Văn Tiền, Lê Quang Phượng đã khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình. Xét tính chất vụ án là đặc biệt nghiêm trọng, hành vi phạm tội của các bị cáo đã xâm phạm đến chính sách thống nhất quản lý của Nhà nước đối với các chất ma tuý, gây mất trật tự an toàn xã hội, ảnh hưởng đến sức khỏe con người và làm lan tràn tệ nạn nghiện hút ma túy; do đó, cần phải xét xử thật nghiêm khắc đối với các bị cáo. Hội đồng xét xử áp dụng khoản 4, khoản 5 Điều 194 BLHS xử phạt Nguyễn Văn Ngọc tử hình; Phạm Văn Tiền tù chung thân cùng về tội “Mua bán trái phép chất ma túy”, áp dụng khoản 1 Điều 314 BLHS xử phạt Lê Quang Phượng 15 tháng tù về tội “Không tố giác tội phạm”. |
Theo cáo trạng, khoảng 03h40’ ngày 13/01/2013, Diệp Xì Hà điều khiển xe ôtô tải biển số 79C-00019, chạy theo hướng Huế - Đà Nẵng. Trên xe có chở anh Nguyễn Văn Đua, sinh năm 1979 là phụ xe đang ngồi ở ghế phụ bên phải. Khi đến km 892+ 700 Quốc lộ 1A thuộc thị trấn Lăng Cô, huyện Phú Lộc do không giảm tốc độ đến mức không nguy hiểm khi đi qua khu vực đông dân cư, có chướng ngại vật trên đường nên đã đâm vào phía sau xe ôtô tải biển số 79C-01288 do Trần Tuấn Khanh điều khiển đỗ cùng chiều phía trước, đẩy xe ôtô này về phía trước, va vào phía sau xe ôtô 81M-1127 do anh Trương Văn Hiền cũng đang đỗ cùng chiều phía trước. Vụ tai nạn khiến anh Nguyễn Văn Đua chết trên đường đưa đi cấp cứu, xe ôtô biển số 79C-00019 và xe ôtô ôtô biển số 79C-01288 bị hư hỏng. Ngày 28/8/2013, Toà án nhân dân huyện Phú Lộc đã đưa vụ án ra xét xử sơ thẩm, xử phạt Diệp Xì Hà 01 năm tù nhưng cho bị cáo được hưởng án treo. Ngày 24/9/2013, Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân tỉnh Thừa Thiên Huế kháng nghị, đề nghị Tòa án nhân dân tỉnh Thừa Thiên Huế không áp dụng Điều 60 Bộ luật hình sự đối với bị cáo Diệp Xì Hà và xử phạt bị cáo 12 tháng tù. Hội đồng xét xử phúc thẩm Toà án nhân dân tỉnh Thừa Thiên Huế nhận định: nguyên nhân xảy ra vụ tai nạn là do lỗi chung của 2 bị cáo Diệp Xì Hà và bị cáo Trần Tuấn Khanh. Trong đó, lỗi của bị cáo Diệp Xì Hà là nguyên nhân chính gây ra vụ tai nạn. Bị cáo Diệp Xì Hà đã điều khiển xe ô tô không giảm tốc độ đến mức không nguy hiểm khi có chướng ngại vật trên đường. Bị cáo Trần Tuấn Khanh cũng có một phần lỗi là đỗ xe không sát lề đường phía bên phải theo chiều đi của mình. Bị cáo Diệp Xì Hà có nhiều tình tiết giảm nhẹ trách nhiệm hình sự như tự nguyện sửa chữa, bồi thường thiệt hại; thành khẩn khai báo, ăn năn hối cải; người đại diện hợp pháp của người bị hại có đơn bãi nại cho bị cáo. Bị cáo Diệp Xì Hà có nhân thân tốt nên cấp sơ thẩm áp dụng Điều 60 của Bộ luật hình sự, cho bị cáo Diệp Xì Hà được hưởng án treo là hoàn toàn có căn cứ, đúng pháp luật; do vậy, không có cơ sở để chấp nhận kháng nghị của Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân tỉnh Thừa Thiên Huế, giữ nguyên bản án sơ thẩm. | ||
|
Theo cáo trạng, vào 21h30 ngày 20/10/2012, trên đường 351 thuộc thôn Hòa Nhất, xã Đặng Cương, huyện An Dương, Hải Phòng, Phạm Tiến Vinh (không có giấy phép lái xe) điều khiển xe máy BKS: 16N-0809 chạy hướng Kiến An về thị trấn An Dương, sau xe chở chị Trần Thị Thu Hiền sinh 1989 và anh Cao Minh Thức sinh 1986, đều ở thôn Văn Phong, xã Đồng Thái, huyện An Dương. Do phóng nhanh, không làm chủ tốc độ nên Vinh đã va chạm với xe máy BKS: 16R7-1021, do chị Cao Thúy Hằng điều khiển chạy hướng ngược lại, chở con nhỏ là cháu Phạm Thị Bảo Vân sinh 2006. Hậu quả vụ tai nạn làm chị Hiền tử vong, cháu Vân, chị Hằng, anh Thức và Vinh đều bị thương, hai xe máy hư hỏng. Phòng Kỹ thuật hình sự Công an thành phố Hải Phòng kết luận: nạn nhân Trần Thị Thu Hiền chết do sốc đa chấn thương vùng sọ - mặt. Tại cơ quan điều tra, Vinh khai nhận: tối 20/10/2012, Vinh đang ở nhà thì anh Thức gọi điện thoại bảo đến thôn Kiều Đông, xã Hồng Thái, huyện An Dương để chở anh Thức và chị Hiền về (do Thức bị say rượu). Vinh nhờ anh trai chở xuống thôn Kiều Đông, sau đó vào uống rượu bia với anh Thức, chị Hiền và một số người bạn khác. Đến 21h15 cùng ngày, anh Thức bảo Vinh điều khiển xe máy BKS: 16N6-0809 chở chị Hiền ngồi giữa, anh Thức ngồi sau để về nhà ở thôn Văn Phong. Khi xe chạy đến đoạn đường 351 thuộc thôn Hòa Nhất thì xe của Vinh bị một xe máy zin 3 thanh niên chạy từ phía sau vượt lên bên phải, va chạm vào đầu xe bên phải của Vinh. Thấy vậy, Vinh đánh tay lái sang trái đường để tránh thì va chạm với xe của chị Hằng. Ngày 30/8/2013, TAND huyện An Dương đã tuyên phạt Phạm Tiến Vinh 04 năm tù về tội “Vi phạm quy định về điều khiển phương tiện giao thông đường bộ”. Ngoài ra án sơ thẩm còn quyết định về bồi thường dân sự. Ngày 10/9/2013, Phạm Tiến Vinh kháng cáo xin giảm hình phạt và giảm mức bồi thường thiệt hại. Tại phiên tòa phúc thẩm, Phạm Tiến Vinh đã khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình. Căn cứ các chứng cứ, tài liệu đã được thẩm tra tại phiên tòa phúc thẩm; căn cứ vào kết quả tranh luận tại phiên tòa, Hội đồng xét xử không chấp nhận kháng cáo của bị cáo, quyết định giữ nguyên bản án sơ thẩm, xử phạt Phạm Tiến Vinh 04 năm tù về tội “Vi phạm quy định về điều khiển phương tiện giao thông đường bộ” theo khoản 2 Điều 202 BLHS, buộc bị cáo bồi thường cho gia đình nạn nhân Hiền số tiền 48.805.000 đồng, đồng thời cấp dưỡng cho cháu nhỏ con chị Hiền mỗi tháng 600.000 đồng cho đến khi cháu đủ 18 tuổi. | |||
| 29-NOV-2013 | |||
|
Theo cáo trạng, Bùi Văn Tú, sinh năm 1990, trú tại xã Ngũ Đoan, huyện Kiến Thụy, thành phố Hải Phòng có nợ tiền hàng của anh Trần Quốc Tuấn nên anh Tuấn đến nhà bố vợ Tú là Vũ Duy Linh tìm Tú để đòi nợ. Khi đến cổng gia đình Vũ Duy Linh, anh Tuấn có gọi và vỗ tay vào cổng sắt của gia đình Linh. Bực tức, Linh từ trong nhà chạy ra cãi nhau với anh Tuấn. Thấy vậy, chị Trần Thị Hồng là vợ của Linh ra can ngăn, đẩy Linh vào trong sân của gia đình. Anh Tuấn đứng ở bên ngoài cổng vẫn tiếp tục cãi nhau với Linh ở trong sân. Vũ Duy Định là anh trai của Linh, nhà ở cùng xóm với Linh, thấy Linh cãi nhau với anh Tuấn liền chạy sang cãi nhau với anh Tuấn. Sau đó, anh Tuấn và Định xảy ra xô xát, Định xông vào đấm liên tiếp vào đầu, vào bụng anh Tuấn. Cùng lúc đó, Linh từ trong sân lao ra cùng đánh anh Tuấn. Vũ Duy Quảng là em trai của Linh và Vũ Duy Nam là anh trai của Linh cũng xông tới đấm vào đầu, vào ngực anh Tuấn. Định hô “Đấm chết mẹ nó đi” rồi nhặt nửa viên gạch chỉ ở rìa đường đập vào đầu anh Tuấn làm anh Tuấn gục ngã. Anh Tuấn được mọi người đưa đi cấp cứu tại Bệnh viện Việt Tiệp, Hải Phòng, các thương tích làm anh Tuấn giảm 12% sức lao động. Ngày 16/8/2013, TAND quận Dương Kinh, thành phố Hải Phòng đã tuyên phạt Vũ Duy Định 36 tháng tù, Vũ Duy Linh 30 tháng tù, Vũ Duy Quảng 24 tháng tù nhưng cho hưởng án treo, Vũ Duy Nam 30 tháng tù nhưng cho hưởng án treo cùng về tội “Cố ý gây thương tích”. Sau phiên toà, Định, Linh kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt; anh Tuấn kháng cáo đề nghị tăng hình phạt đối với Định, Linh và áp dụng hình phạt tù giam đối với Nam. Tại phiên tòa phúc thẩm, Vũ Duy Định, Vũ Duy Linh, Vũ Duy Nam đã khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình. Vũ Duy Nam có thời gian phục vụ trong quân đội, hiện đang được hưởng chính sách người có công. Do đó, căn cứ các chứng cứ, tài liệu đã được thẩm tra tại phiên tòa phúc thẩm; căn cứ vào kết quả tranh luận tại phiên tòa, Hội đồng xét xử không chấp nhận kháng cáo của các bị cáo và người bị hại, giữ nguyên bản án sơ thẩm, tuyên phạt Vũ Duy Định 36 tháng tù, Vũ Duy Linh 30 tháng tù, Vũ Duy Nam 30 tháng tù nhưng cho hưởng án treo cùng về tội “Cố ý gây thương tích” theo Khoản 2, Điều 104 BLHS. |
Theo cáo trạng, khoảng 12 giờ ngày 05/02/2013, Nguyễn Văn Quang cùng Trần Văn Phú đến nhà Đỗ Văn Cương chơi. Quang ra ngoài sân gọi điện thoại cho Nguyễn Văn Tưởng bảo về nhà Cương để đánh bạc, Tưởng đồng ý. Khoảng 30 phút sau, Tưởng cùng Phùng Minh Tân, Bùi Văn Vũ đến nhà Cương. Thấy nhóm của Tưởng đến, Quang nói với Tưởng có đánh xóc đĩa thì đánh còn không đánh lốc, nhưng Tưởng không đồng ý, cùng Tân, Vũ đi về. Khoảng 10 phút sau, Tưởng, Tân, Vũ quay lại thống nhất với Quang chơi xóc đĩa. Cả nhóm vào phòng khách nhà Cương ngồi, Tưởng đi vào gian trong nơi Cương, Phú đang nằm ngủ hỏi mượn bát đĩa, Cương dậy lấy 01 bát, 01 đĩa cho Tưởng rồi tiếp tục vào ngủ. Tưởng mang bộ bát đĩa ra ngoài, dùng kéo ở gầm bàn nhà Cương và lấy quân bài 10 tép trong bộ tú lơ khơ mà Tưởng cầm theo cắt 04 quân bài vị, mỗi quân có đường kính 1,5cm. Quy ước chơi đặt 2 cửa chẵn lẻ tùy theo người đặt với mệnh giá từ 10.000 đồng đến 200.000 đồng, Tưởng là người cầm cái cho Quang, Tân, Vũ chơi được thua bằng tiền, chơi được 15 phút thì mẹ Tưởng sang tìm nên Tưởng về nhà, còn Tân, Vũ, Quang đi ra bụi chuối sát bờ kênh, cách nhà Cương khoảng 15m chơi tiếp. Quang, Tân, Vũ thay nhau cầm cái, một lúc sau Tưởng lại sang tham gia đánh bạc. Trong lúc chơi, Tân thua hết tiền đã bảo Quang cầm cố chiếc nhẫn kim loại màu vàng, Quang đồng ý, đưa cho Tân 2 lần số tiền 3 triệu đồng để Tân tiếp tục chơi. Khoảng 20 phút sau, Tường, Tân, Vũ đều thua hết tiền, Vũ bảo Quang cầm cố xe máy lấy 5 triệu đồng để đánh bạc nhưng Quang không đồng ý. Khi Tưởng, Tân, Vũ đều thua hết tiền, Quang không chơi nữa, định về thì bị Tưởng lao tới giật tiền đang cầm trên tay, vừa giật vừa chửi đe dọa Quang, trong lúc Quang cố giằng lại thì bị ngã xuống đất, cùng lúc đó Tân, Vũ xông vào đè ấn đầu Quang xuống đất không cho dậy. Tưởng lục lấy hết tiền trong người Quang, Tân giằng lại chiếc nhẫn Quang đang cầm ở tay. Sau khi lấy tài sản của Quang thì Tưởng, Tân, Vũ về sân nhà Cương lấy xe máy đi ra khu vực nghĩa trang thôn Kính trực, bỏ số tiền lấy của Quang ra đếm được 11,7 triệu đồng, Tưởng lấy lại số tiền bị thua 6 triệu đồng, Tân lấy lại số tiền bị thua 1,3 triệu đồng, Vũ lấy lại số tiền bị thua 950.000 đồng, còn lại 3.450.000 đồng cả nhóm ăn tiêu hết. Ngày 14/8/2013, TAND huyện Kiến Thụy, thành phố Hải Phòng xét xử sơ thẩm xử phạt Phùng Minh Tân 48 tháng tù về tội “Cướp tài sản”, 09 tháng tù về tội “Đánh bạc”, tổng hợp buộc bị cáo chấp hành hình phạt chung của 2 tội là 57 tháng tù. Phạt tiền bị cáo 3 triệu đồng và buộc bị cáo nộp lại số tiền 3.025.000 đồng để sung quỹ Nhà nước. Ngoài ra án sơ thẩm còn quyết định về hình phạt đối với các bị cáo khác, hình phạt bổ sung, quyết định xử lý vật chứng, án phí và tuyên quyền kháng cáo. Ngày 28/8/2013, Phùng Minh Tân kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt. Tại phiên tòa phúc thẩm, Phùng Minh Tân đã khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình. Căn cứ các chứng cứ, tài liệu đã được thẩm tra tại phiên tòa phúc thẩm; căn cứ vào kết quả tranh luận tại phiên tòa. Tại giai đoạn xét xử phúc thẩm, bị cáo đã nộp tiền phạt 3 triệu đồng và 3.025.000 đồng để sung quỹ Nhà nước theo quyết định của bản án sơ thẩm. Hội đồng xét xử chấp nhận kháng cáo của bị cáo; sửa bản án sơ thẩm xử phạt Phùng Minh Tân 42 tháng tù về tội “Cướp tài sản” theo Khoản 1, Điều 133 BLHS, 09 tháng tù về tội “Đánh bạc” theo Khoản 1, Điều 248 BLHS, tổng hợp buộc bị cáo chấp hành hình phạt chung của 2 tội là 51 tháng tù. | ||
|
Theo cáo trạng, tối ngày 24/8/2006, Đoàn Tiến Hội (sinh năm 1975, ở xã Hiệp Hòa, huyện Vĩnh Bảo) cùng Nguyễn Huy Hoàn (sinh năm 1972, ở An Hưng, huyện An Dương), Lưu Văn Tĩnh (sinh năm 1983, ở xã Tân Tiến, huyện An Dương), Vũ Vinh Quang và Bùi Văn Sòn (là bảo vệ công ty TNHH dịch vụ Hoàng Gia), Trần Văn Hoàn (sinh năm 1984, ở huyện Kim Sơn, Ninh Bình) và Nguyễn Văn Long (sinh năm 1986, là công nhân của công ty Yazaki) hẹn nhau tới quán cà phê Tân Huy Hoàn thuộc xã Tân Tiến, huyện An Dương, Hải Phòng để bàn phương án vào công ty Yazaki trộm cắp. Cả bọn thống nhất, đến khoảng 20h ngày 26/8/2006, cả bọn tập trung trước cổng Khu công nghiệp Nomura. Thực hiện kế hoạch đã bàn, Nguyễn Văn Long, Đinh Công Khánh, Vũ Vinh Quang đi vào trong công ty Yazaki để trộm cắp. Còn Hoàn ở ngoài gọi điện thoại cho Nguyễn Đắc Hùng đến chở hàng trộm cắp. Sau đó, Tĩnh, Hội và Nguyễn Huy Hoàn đi xe tắc xi của Hùng đến khu vực sát tường rào của công ty Yazaki còn Trần Văn Hoàn sử dụng xe mô tô đi cảnh giới cho đồng bọn trộm cắp. Lúc này, ở phía trong công ty Long, Khánh, Quang đã trộm cắp được 66 cuộn dây điện tử trong kho chuyển ra khu vực tường rào để đồng bọn vận chuyển lên xe tắc xi. Nguyễn Đắc Hùng cùng đồng bọn vận chuyển 66 cuộn dây điện ra đến cổng chính của Khu công nghiệp Nomura thì bị bảo vệ phát hiện, bắt quả tang cùng tang vật trị giá 106.124.794 đồng. Trong các ngày 20/3/2007, 26/7/2007 và ngày 07/9/2012, TAND thành phố Hải Phòng đã đưa vụ án ra xét xử đối với Đoàn Tiến Hội, Nguyễn Huy Hoàn, Bùi Văn Sòn, Đinh Công Khánh, Nguyễn Đắc Hùng, Vũ Vinh Quang, Lưu Văn Tĩnh, Trần Văn Hoàn về tội “Trộm cắp tài sản” theo Khoản 2, Điều 138 BLHS. Còn đối với Nguyễn Văn Long, sau khi phạm tội đã bỏ trốn tại địa phương, cơ quan điều tra đã ra quyết định truy nã. Đến ngày 08/9/2013, biết không thể trốn tội, Long đã ra đầu thú. Tại phiên tòa, Nguyễn Văn Long đã khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình. Hội đồng xét xử áp dụng Khoản 2, Điều 138 BLHS tuyên phạt Nguyễn Văn Long 30 tháng tù về tội “Trộm cắp tài sản”. |
Theo cáo trạng, 28/5/2013 Tạ Văn Tuấn và Lê Văn Giang xích mích, mâu thuẫn với nhau trong lúc uống bia. Khi về nhà Giang có gọi điện thoại nói cho Lê Quyền là bạn biết việc vừa xích mích với Tuấn, đồng thời cho số điện thoại của Tuấn. Quyền nói chuyện đó cho Nguyễn Đình Hồng là bạn biết việc xích mích giữa Giang và Tuấn. Sau đó Hồng điện thoại chửi và hẹn gặp Tuấn để đánh nhau. Hồng gọi thuê xe taxi do Trần Chiến Thắng là người cùng quê điều khiển chở Hồng, Quyền đi tìm Tuấn. Khi ngồi trên xe Quyền gọi điện chửi Tuấn và hẹn gặp nhau tại đầu làng Vị Trù, Thanh Trù để đánh nhau. Trên đường đi Hồng lấy một khẩu súng tự chế đem lên xe và Quyền cũng gửi tin nhắn qua điện thoại di động cho Tuấn với nội dung thách đố sống chết với Tuấn. Khi gặp Tuấn, Quyền bảo Thắng đỗ xe lại, Hồng cầm súng đã nạp đạn sẵn chạy thẳng về phía Tuấn đứng, Hồng chửi Tuấn và chĩa súng thẳng vào người anh Tuấn. Tuấn hoảng sợ bỏ chạy bị trượt chân ngã xuống ven đường bên phải, khi thấy anh Thi chạy đến chỗ Tuấn, khi cách Hồng khoảng 5mét thì Hồng chĩa thẳng súng vào người Thi bóp cò, súng nổ các mảnh đạn bắn trúng vào ngực, đùi phải anh Thi. Kết luận giám định anh Thi bị tổn hại sức khỏe ở thời điểm hiện tại là 12%. Gây án xong Hồng, Quyền bỏ trốn lên Hà Nội. Đến ngày 10/6/2013 ra cơ quan Công an đầu thú. Trần Chiến Thắng biết và nhìn rõ toàn bộ sự việc như trên nhưng vẫn lái xe đưa Hồng, Quyền mang theo súng bỏ chạy và sau đó đưa Hồng, Quyền đi Hà Nội trốn mà không báo cho chính quyền địa phương hoặc cơ quan có thẩm quyền, gây khó khăn cho công tác điều tra. Hành vi phạm tội của bị cáo Hồng, Quyền là đặc biệt nghiêm trọng, mang tính chất côn đồ, chỉ vì mâu thuẫn nhỏ mà bị cáo cầm súng bắn vào anh Thi; việc người bị hại không chết nằm ngoài ý muốn của bị cáo, do đó cần có hình phạt nghiêm để răn đe, giáo dục bị cáo, góp phần phòng ngừa chung cho xã hội. Hội đồng xét xử tuyên phạt Nguyễn Đình Hồng 13 năm tù; Lê Quyền 12 năm tù, theo điểm n khoản 1 Điều 93; Trần Chiến Thắng 06 tháng tù, theo khoản 1 Điều 314 Bộ luật hình sự. | ||
|
Theo cáo trạng, khoảng 5 giờ 30 phút ngày 03/02/2013, Vũ Thị Phương Thảo không có giấy phép lái xe, điều khiển xe mô tô BKS: 16N1–6409, đi một mình trên đường Trần Nhân Tông theo hướng ngã 5 Kiến An đi Quán Trữ. Khi đi hết đường Trần Nhân Tông, qua phần đường dành cho người đi bộ, vào đến khu vực vòng xuyến ngã 6 Quán Trữ thì Thảo phát hiện ở phía trước khoảng 14 m có bà Vũ Thị Chiến đang bắt đầu đi bộ qua đường theo hướng từ bên phải sang bên trái đường theo chiều đi của Thảo. Thấy vậy, Thảo giảm tốc độ, khi cách bà Chiến khoảng 02 mét thì bà Chiến quay mặt về phía Thảo và vừa kêu vừa tiếp tục bước qua đường. Thảo không dừng xe mà đánh tay lái, điều khiển xe tránh sang bên trái đường theo chiều đi của Thảo nhằm mục đích tránh bà Chiến nhưng không kịp nên phần gương, tay lái và yếm bên trái xe của Thảo đã va vào bắp tay, sườn bên trái của bà Chiến làm bà Chiến bị đẩy xoay một vòng rồi ngã đập mặt xuống đường. Theo quán tính, xe do Vũ Thị Phương Thảo điều khiển vượt qua nơi bà Chiến ngã khoảng 05 mét thì dừng lại. Phát hiện bà Chiến bị ngã, Thảo đã dựng xe, chạy lại chỗ bà Chiến đưa bà Chiến lên xe mô tô của mình để anh Vũ Hữu Tuấn, là người làm nghề xe ôm, đưa bà Chiến đi cấp cứu tại Bệnh viện Việt Tiệp. Đến 0 giờ 28 phút ngày 04/02/2013, bà Chiến đã chết do sốc chấn thương sọ não. Ngày 25/6/2013, TAND quận Kiến An, thành phố Hải Phòng xét xử sơ thẩm xử phạt Vũ Thị Phương Thảo 42 tháng tù về tội “Vi phạm quy định về điều khiển phương tiện giao thông đường bộ” theo Khoản 2, Điều 202 BLHS. Ngày 03/7/2013, Vũ Thị Phương Thảo có đơn kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt và xin hưởng án treo; người đại diện hợp pháp cho người bị hại cũng có đơn kháng cáo xin cho Thảo được hưởng án treo. Tại phiên tòa phúc thẩm, Vũ Thị Phương Thảo đã khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình. Căn cứ các chứng cứ, tài liệu đã được thẩm tra tại phiên tòa phúc thẩm; căn cứ vào kết quả tranh luận tại phiên tòa. Tại giai đoạn xét xử phúc thẩm, bị cáo có đơn trình bày hoàn cảnh gia đình khó khăn, các con bị cáo còn nhỏ, chồng bị cáo không có việc làm, bị cáo là lao động chính trong gia đình có xác nhận của UBND xã An Thọ, huyện An Lão, thành phố Hải Phòng và xác nhận của Hội phụ nữ xã; người đại diện hợp pháp cho người bị hại tiếp tục có đơn xin giảm nhẹ hình phạt cho bị cáo và xin cho bị cáo được hưởng án treo. Do đó, Hội đồng xét xử chấp nhận đơn kháng cáo của bị cáo và người đại diện hợp pháp cho người bị hại; sửa bản án sơ thẩm xử phạt Vũ Thị Phương Thảo 36 tháng tù nhưng cho hưởng án treo về tội “Vi phạm quy định về điều khiển phương tiện giao thông đường bộ” theo Khoản 2, Điều 202 BLHS |
Theo cáo trạng, khoảng 23 giờ ngày 22/6/2009, tại cầu Thuận An thuộc thị trấn Thuận An, huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên Huế, Trần Quốc và 6 tên đồng phạm khác đã vi chặn hai anh Phương và Phước (đang đi lên cầu Thuận An) đánh đập, đe dọa và chiếm đoạt chiếc điện thoại di động nhãn hiệu K850 trị giá 600.000 đồng, một chiếc xe mô tô biển kiểm soát 75K2-6502 trị giá 1.305.000 đồng của anh La Văn Phương và 20.000 đồng của anh Hà Phước. Với hành vi trên, TAND huyện Phú Vang kết án bị cáo Trần Quốc về tội “Cướp tài sản” theo khoản 1 Điều 133 của Bộ luật hình sự và xử phạt 3 năm tù. Bị cáo Quốc có kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt. Tại phiên tòa xét xử phúc thẩm, bị cáo đã khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình và xin cấp phúc thẩm giảm nhẹ một phần hình phạt. Hội đồng xét xử phúc thẩm TAND tỉnh Thừa Thiên Huế nhận định: Bị cáo là người có năng lực trách nhiệm hình sự, nhận thức rõ hành vi dùng chân đá vào người anh Phước nhằm uy hiếp tinh thần, giúp sức cho đồng bọn chiếm đoạt tài sản của người khác là trái pháp luật, nhưng vẫn thực hiện. Bị cáo còn là người trực tiếp điều khiển xe cướp được đi cầm cố. Hành vi phạm tội của bị cáo Trần Quốc là nguy hiểm cho xã hội, không chỉ xâm phạm đến quyền sở hữu về tài sản của người khác được pháp luật bảo hộ, mà còn tác động xấu đến trật tự trị an tại địa phương. Bị cáo có nhân thân xấu, đã bị xử phạt hành chính về hành vi đánh nhau, không lấy đó làm bài học để tu dưỡng rèn luyện mà lại thực hiện hành vi phạm tội. Vì vậy, Tòa án cấp phúc thẩm không chấp nhận kháng cáo của Quốc, giữ nguyên bản án sơ thẩm. | ||
| 03-DEC-2013 | |||
|
Theo cáo trạng, ngày 15/05/2013, tại khu vực nghĩa địa thuộc tổ 15, khu vực 4 phường Thuỷ Xuân, thành phố Huế, Nguyễn Văn Phước, Phạm Thị Sương (phường Thuỷ Xuân), Trần Thị Diễm Thuý (phường Đúc), Nguyễn Thị Cúc (phường Thuỷ Biều), Đặng Văn Thi (phường Đúc) đang đánh bạc bằng hình thức đánh bài “xì tẩy” thì bị phát hiện bắt quả tang. Tổng số tiền các bị cáo dùng để đánh bạc là 5.375.000 đồng. Tại phiên tòa xét xử sơ thẩm, các bị cáo đã khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình. Sau khi nghiên cứu hồ sơ vụ án, căn cứ kết quả tranh luận tại phiên tòa, trên cơ sở xem xét đầy đủ, toàn diện các tài liệu chứng cứ, Hội đồng xét xử đã tuyên phạt: bị cáo Nguyễn Văn Phước 3 tháng tù; các bị cáo Phạm Thị Sương, Trần Thị Diễm Thuý, Nguyễn Thị Cúc và Đặng Văn Thi Sương, mỗi bị cáo 1 năm cải tạo không giam giữ về tội đánh bạc; đồng thời, mỗi bị cáo còn phải nộp phạt 3 triệu đồng. |
Theo cáo trạng, Dương Văn Bé là nhân viên bán hàng của Công ty cổ phần Phương Hải. Trong thời gian từ tháng 3/2009 đến tháng 5/2013 bị cáo đã có các hành vi lợi dụng chức vụ được giao thu tiền từ các khách hàng nhưng không nộp về Công ty mà chiếm đoạt của Công ty cổ phần Phương Hải với tổng số tiền là 1.319.507.500 đồng, với thủ đoạn như sau: Từ tháng 3/2009 đến tháng 11/2011: cuối mỗi quý theo yêu cầu của Công ty, Dương Văn Bé phải xác nhận công nợ với các khách hàng (bằng biên bản đối chiếu công nợ quý) do Bé quản lý để công ty kiểm tra đối chiếu số tiền đã thanh toán trong kỳ (đối chiếu với thẻ công nợ khách hàng). Do đã có hành vi chiếm đoạt tiền của khách hàng từ trước và không giao nộp về công ty nên Bé đã lợi dụng sự tin tưởng tín nhiệm của khách hàng và đưa cho các khách hàng ký trước vào biên bản đối chiếu công nợ (lúc này biên bản đối chiếu công nợ chưa thể hiện số tiền khách hàng nợ) sau đó Bé về tự ghi số tiền khách hàng còn nợ lên trên bảng đối chiếu nhằm để phù hợp với số tiền đã chiếm đoạt và phù hợp với thẻ công nợ khách hàng, tránh sự phát hiện của công ty và khách hàng. Đối với khách hàng cẩn thận kỹ tính Bé không đưa biên bản đối chiếu công nợ cho khách hàng ký xác nhận mà tự ghi số tiền vào bản đối chiếu và giả chữ ký khách hàng ký xác nhận vào biên bản đối chiếu công nợ và nộp về cho công ty. Cũng bằng thủ đoạn trên, từ tháng 12/2011 đến tháng 05/2013 do yêu cầu của Giám đốc công ty cuối mỗi quý, Kế toán bán hàng phải in biên bản đối chiếu công nợ của từng khách hàng trong đó đã thể hiện rõ số tiền khách hàng còn nợ để đưa cho Dương Văn Bé đi xác nhận đối chiếu công nợ. Bản đối chiếu công nợ phải có con dấu, chữ ký đầy đủ của các khách hàng để xác nhận công nợ. Để đối phó và tránh sự phát hiện của công ty, Bé đã giả chữ kỹ khách hàng (đối với những khách hàng không có đăng ký con dấu và chữ ký) đồng thời Bé giả chữ ký và dùng con dấu giả đóng xác nhận trên biên bản đối chiếu công nợ (đối với những khách hàng có đăng ký con dấu và chữ ký), sau đó đem nộp lại cho công ty. Lợi dụng chức trách nhiệm vụ được giao, Dương Văn Bé đã nhận hàng từ Công ty cổ phần Phương Hải và trực tiếp bán lẻ cho các khách hàng có nhu cầu sử dụng. Sau khi thu tiền từ các khách hàng, Bé đã không giao nộp về công ty mà chiếm đoạt sử dụng vào mục đích cá nhân. Với phương pháp và thủ đoạn nêu trên; từ tháng 3/2009 đến tháng 5/2013 Dương Văn Bé đã bán hàng và thu tiền của 30 khách hàng nhưng không nộp về công ty là 1.319.506.950 đồng. Số tiền chiếm đoạt trên Bé đã sử dụng vào việc tiêu xài cá nhân hết. Ngày 23/5/2013 Công ty cổ phần Phương Hải đã có văn bản báo cáo sự việc nêu trên với Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Ninh Thuận. Ngày 19/7/2013, Dương Văn Bé bị Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Ninh Thuận khởi tố về tội “Tham ô tài sản”. Quá trình điều tra Dương Văn Bé và gia đình đã tự nguyện giao nộp số tiền 148.010.000đ. Tại phiên tòa, bị cáo đã thừa nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình như cáo trạng đã nêu. Lời khai của bị cáo phù hợp với các tài liệu, hồ sơ thu thập được trong quá trình điều tra và đã được xét hỏi công khai tại phiên tòa. Sau khi xem xét toàn diện các tài liệu, chứng cứ, cũng như cân nhắc những tình tiết tăng nặng, giảm nhẹ trách nhiệm hình sự và đặc điểm nhân thân của bị cáo, Hội đồng xét xử đã tuyên phạt Dương Văn Bé 15 năm tù giam về tội “Tham ô tài sản” theo điểm a khoản 4 Điều 278 BLHS. Ngoài ra, Hội đồng xét xử còn buộc bị cáo bồi thường cho Công ty cổ phần Phương Hải số tiền 1.171.496.950đ. | ||
|
Theo cáo trạng, vào hồi 05 giờ 40 phút ngày 13/6/2013 tại khu vực 24A phường Phố Mới, thành phố Lào Cai, tỉnh Lào Cai, công an tỉnh Lào Cai bắt quả tang Lò Văn Trường, sinh năm 1986, trú tại xã Thanh Chăn, huyện Điện Biên, tỉnh Điện Biên đang có hành vi vận chuyển 04 bánh hêrôin. Quá trình điều tra cũng như tại phiên tòa, Trường khai khoảng cuối tháng 5/2013 có gặp một người đàn ông mang quốc tịch Lào tại khu vực đường biên giới Việt Nam - Lào thuộc xã Thanh Chăn, huyện Điện Biên, tỉnh Điện Biên. Trường hỏi mua hêrôin, người đàn ông này đã bán cho Trường 04 bánh hêrôin với giá 110.000.000đ một bánh và thỏa thuận khi nào bán được sẽ trả tiền sau. Trường mang 04 bánh hêrôin về nhà cất giấu tại gầm giường ngủ của mình. Ngày 05/6/2013, Trường đến thành phố Lào Cai chơi gặp người phụ nữ tên Hà, Hà xin số điện thoại của Trường, ngày 08/6/2013 Hà điện thoại cho Trường hỏi mua ma túy và nói có bao nhiêu thì mua hết với giá 150.000.000đ một bánh, Trường nói đã có sẵn 04 bánh hêrôin và hẹn ngày 13/6/2013 giao hàng tại một nhà nghỉ gần khi vực chợ Cốc Lếu, thành phố Lào Cai. Khoảng 18 giờ ngày 12/6/2013, Trường điều khiển xe mô tô biển kiểm soát 27F7-0449 vận chuyển 04 bánh hêrôin đến bến xe khách tỉnh Điện Biên để lên xe khách đi Lào Cai. Khoảng 05 giờ ngày 13/6/2013, Trường xuống xe đi xe ôm đến chợ Cốc Lếu để bán hêrôin, nhưng chưa kịp bán thì bị Công an tỉnh Lào Cai bắt quả tang, thu giữ toàn bộ 04 bánh hêrôin có trọng lượng là 1.378 gam. Ngày 28/11/2013, TAND tỉnh Lào Cai đã đưa vụ án ra xét xử công khai, sau khi cân nhắc các tình tiết tăng nặng, giảm nhẹ, Hội đồng xét xử tuyên phạt Lò Văn Trường tử hình về tội “mua bán trái phép chất ma túy” và phạt bổ sung 20.000.000đ sung quỹ Nhà nước. |
Theo cáo trạng, khoảng 17 giờ ngày 16/06/2013, Nguyên đến nhà anh Đinh Công Cương để chơi. Tại đó, y gặp ba bố con nhà ông bạn hàng xóm là anh Bùi Văn Nghĩa và hai con anh Nghĩa, trong đó có cháu Bùi Thị H (SN 2003). Ngồi chưa dứt câu chuyện thì anh Nghĩa rủ Nguyên về nhà mình uống rượu bù khú cho vui. Không chút đắn đo, Nguyên đồng ý ngay và xung phong lấy xe máy của mình để chở ba bố con anh Nghĩa về. Khi đến lối rẽ chuẩn bị về đến nhà của bạn rượu thì y lấy lý do đi mua rượu để rủ cháu H đi cùng, còn anh Nghĩa và con trai về nhà chuẩn bị đồ “nhắm” trước. Được sự đồng ý của bạn, y đang nung nấu ý định xấu nên dắt xe đèo cháu H chạy thẳng về hướng xã Ba Khan(cùng huyện), đến vị trí cách trường tiểu học khoảng 500m, y dừng xe lại rồi đưa cháu H lên vườn nhà ông Khuỷu. Đến gốc mít to thì y dừng lại, lúc này, do thấy nhiều xe máy đi qua, y sợ bị lộ nên vòng tay ôm lưng cháu H nằm đè xuống đất. Đợi một lúc thấy yên ắng, y thực hiện hành vi đồi bại với cháu H. Xong việc, y dặn cháu H về nhà không được kể với ai, và dọa nếu nói thì sẽ đánh chết. Khi Nguyên trèo lên xe để nổ máy thì không thấy chìa khóa xe của mình đâu cả, hắn quay lại chỗ cũ để tìm, trời sâm sẩm tối nên y dùng đèn pin điện thoại soi khắp vườn nhưng không thấy. Chẳng còn cách nào để về, y đành gọi thím của mình mang đèn pin ra soi và nhờ thím đưa cháu H về nhà. Bước chân về đến nhà, cháu H sà vào lòng bố và kể lại toàn bộ sự việc cho anh Nghĩa nghe về việc bị Đinh Văn Nguyên hãm hiếp. Quá đau lòng trước sự kiện trên, anh Nghĩa tìm gặp Nguyên để chửi bới. Do hoảng sợ, Nguyên lấy dao ra để phòng thân và dọa nếu ai tiến đến gần thì sẽ chém. Mọi người can ngăn và đưa y về nhà. Sáng ngày 17/06/2013, Nguyên bị bắt khẩn cấp. Trước cơ quan điều tra, y khai nhận, ngoài lần giao cấu trên, vào khoảng đầu tháng 03/2013, y đang cởi quần cháu H tại khu vực gốc luồng gần nhà nạn nhân thì anh Nghĩa bố cháu H về nên y chưa kịp thực hiện hành vi giao cấu với cháu H. Xuất thân từ gia đình thuần nông, Đinh Văn Nguyên là con trai một, trên y có một chị gái. Từ nhỏ y đã được cưng chiều, học hết lớp 9, y bỏ học ở nhà làm ruộng. Chưa có vợ con, chỉ vì không kìm chế được dục vọng thấp hèn nên y vướng vào vòng lao lý. Rồi đây, tương lai phía trước sẽ ra sao khi tháng ngày ngồi tù còn dài đằng đẵng, tuổi xuân bị chôn vùi ở chốn lao tù. Án tích có thể được xóa, nhưng lương tâm của bị cáo có thật sự thanh thản đối mặt với xóm bản, dân làng khi họ vẫn còn ám ảnh bởi hành vi phạm tội của y đã gây ra. Xét hành vi phạm tội của bị cáo là nguy hiểm cho xã hội, cần phải có biện pháp trừng pháp thích đáng, Hội đồng xét xử TAND tỉnh Hòa Bình đã tuyên phạt bị cáo Đinh Văn Nguyên 13 năm tù về tội “Hiếp dâm trẻ em”. | ||
|
Theo cáo trạng, khoảng đầu năm 2012, Phạm Thị Lan Anh (ở tại số 38/21/170 Phạm Hữu Điều, quận Lê Chân, thành phố Hải Phòng) nhận lời bán lô đề thuê cho Bùi Thị Kim Phượng để hưởng % trên tổng số tiền bán được theo tỷ lệ như sau: 15,5% tiền bán số đề; 6,5% tiền bán số bao; 30,5% tiền bán số lô tô (ba càng); 20,5% tiền lô xiên. Hàng ngày, Lan Anh có trách nhiệm thanh toán tiền cho các đối tượng bán đề thuê để trả cho khách trúng thưởng. Nếu khách không trúng thưởng sẽ mất toàn bộ số tiền mua lô đề, Lan Anh được hưởng số tiền này. Khoảng 19h ngày 15/01/2013, tổ công tác Cảnh sát Điều tra tội phạm về trật tự xã hội Công an quận Lê Chân bắt quả tang Phạm Thị Lan Anh, Phạm Văn Trường (ở thôn Hầu, xã Lâm Động, huyện Thủy Nguyên, thành phố Hải Phòng), Trần Thị Dung (ở số 48/169 Phạm Hữu Điều, quận Lê Chân, thành phố Hải Phòng) có hành vi tổ chức đánh bạc dưới hình thức số đề tại nhà Lan Anh. Tại đây có một số đối tượng đến nộp bảng đề. Cơ quan Công an thu giữ của Lan Anh số tiền đã thuê các đối tượng bán và tự mình bán với tổng số tiền là 21.387.000 đồng. Ngày 25/09/2013, TAND quận Lê Chân, thành phố Hải Phòng đã tuyên phạt Phạm Thị Lan Anh 18 tháng tù, Phạm Văn Trường 15 tháng tù, Trần Hà Dung 12 tháng tù cùng về tội “Tổ chức đánh bạc”, đồng thời phạt tiền bị cáo Lan Anh 7 triệu đồng; các bị cáo Trường, Dung mỗi bị cáo 5 triệu đồng để sung quỹ Nhà nước. Toà án cấp sơ thẩm còn tuyên hình phạt đối với bị cáo khác trong vụ án, xử lý vật chứng, tuyên án phí và quyền kháng cáo theo quy định của pháp luật. Sau khi xét xử sơ thẩm, Phạm Thị Lan Anh, Phạm Văn Trường và Trần Hà Dung có đơn kháng cáo xin được giảm nhẹ hình phạt. Tại phiên tòa phúc thẩm, Phạm Thị Lan Anh, Phạm Văn Trường và Trần Hà Dung đã khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình. Căn cứ các chứng cứ, tài liệu đã được thẩm tra tại phiên tòa phúc thẩm; căn cứ vào kết quả tranh luận tại phiên tòa, Hội đồng xét xử không chấp nhận kháng cáo của bị cáo Phạm Thị Lan Anh, giữ nguyên bản án sơ thẩm, xử phạt Phạm Thị Lan Anh 18 tháng tù về tội “Tổ chức đánh bạc”, chấp nhận một phần kháng cáo của bị cáo Phạm Văn Trường và Trần Thị Dung, xử phạt Phạm Văn Trường 15 tháng tù nhưng cho hưởng án treo, Trần Hà Dung 12 tháng tù nhưng cho hưởng án treo cùng về tội “Tổ chức đánh bạc” theo Điều 249 BLHS. |
Theo cáo trạng, vào hồi 11giờ 05 phút ngày 08/9/2013, tổ công tác tội phạm về ma túy Công an tỉnh Lào Cai đang làm nhiệm vụ tại khu vực cổng Bệnh viện đa khoa tỉnh Lào Cai phát hiện bắt giữ quả tang Lương Thị Tấm đang có hành vi mua bán trái phép chất ma tuý. Tang vật thu giữ gồm: 01 gói được gói bằng nilon màu trắng bên trong có chứa chất bột khô, vón cục, màu trắng có trọng lượng 36,86 gam, Tấm khai là Hêrôin. Quá trình điều tra xác định: Chiều ngày 07/9/2013 Lương Thị Tấm đi xe ôm đến khu vực đường B8 thuộc phường Bình Minh, thành phố Lào Cai mua một gói Hêrôin của một người đàn ông không biết họ tên, địa chỉ với giá 10.000.000 đồng. Tấm mang gói Hêrôin cất giấu vào bụi cây ở gần đó rồi đi về nhà, đến khoảng 11 giờ ngày 08/9/2013 Tấm đi xe ôm ra lấy gói Hêrôin đem đi bán ở khu vực cổng Bệnh viện đa khoa tỉnh Lào Cai để kiếm lời, thì bị tổ công tác thuộc Phòng CSĐT tội phạm về ma túy công an tỉnh Lào Cai đang làm nhiệm vụ phát hiện, bắt giữ cùng tang vật. Xét hành vi phạm tội của bị cáo, Hội đồng xét xử đã áp dụng điểm b khoản 3, khoản 5 Điều 194; điểm p khoản 1 Điều 46 Bộ luật hình sự, xử phạt bị cáo Lương Thị Tấm 15 năm tù và 10.000.000 đồng về tội “Mua bán trái phép chất ma túy”. | ||
|
Theo cáo trạng, vào hồi 13h ngày 22/8/2013, tại khu vực xã Đồng Tuyển thành phố Lào Cai, Công an thành phố Lào Cai phát hiện Lý Văn Sơn đang vận chuyển 01 gói nilon màu xanh, bên trong có chứa chất bột khô màu trắng, Sơn khai là Hêrôin. Kết quả giám định kết luận chất bột màu trắng có trọng lượng 36,53 gam là Hêrôin). Quá trình điều tra Sơn khai nhận: khoảng 12h ngày 22/8/2013, Sơn điều khiển xe máy BKS 24B1 – 174.52 từ nhà ra cây xăng Cốc San, huyện Bát Xát để mua xăng thì gặp một người đàn ông dân tộc Mông. Qua nói chuyện, người đàn ông đặt vấn đề thuê Sơn vận chuyển một cây Hêrôin ra khu vực cầu Kim Tân, thành phố Lào Cai để giao cho một người khác. Sơn đồng ý và được người đàn ông đó trả 300.000đ tiền công. Sơn nhận gói Hêrôin và 300.000đ rồi điều khiển xe máy ra thành phố Lào Cai. Khi đến khu vực xã Đồng tuyển, thành phố Lào Cai thì bị Công an thành phố Lào Cai bắt và thu giữ gói Hê rô in. Tại phiên tòa, bị cáo khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội. Xét tính chất, mức độ phạm tội của bị cáo. Hội đồng xét xử đã áp dụng điểm b khoản 3, khoản 5 điều 194, điểm p khoản 1 điều 46 BLHS, xử phạt Lý Văn Sơn 15 năm tù và 07 triệu đồng về tội “Vận chuyển trái phép chất ma túy”. |
Theo cáo trạng, vào khoảng 17 giờ ngày 01/9/2013, Mai Văn Thuận cùng bạn là Lương Văn Cương, Nguyễn Kim Thương và Phan Văn Bắc uống bia tại khu vực phường Pom Hán. Đến khoảng 18 giờ Thuận rủ tất cả cùng về nhà Thuận, sau khi về nhà Thuận lấy xe máy đi đón vợ là Đỗ Thị Ánh Ngọc. Khi Thuận và Ngọc về đến nhà thấy chị Bùi Thị Kim Hồng là hàng xóm cạnh nhà Thuận đang đứng ở bên nhà chị Hồng chửi đổng vợ chồng Thuận. Chị Ngọc chửi lại, Thuận đi vào trong bếp lấy 01 con dao (dài 33 cm chuôi gỗ, phần lưỡi dài 24 cm, lưỡi sắc, mũi nhọn bản dao phần rộng nhất 3 cm) giấu vào túi quần đi ra cổng. Lúc này anh Lê Mạnh Tuấn là chồng chị Hồng đang lùi xe máy ra cổng để đi đón con, Thuận liền chạy về phía anh Tuấn, vung dao đâm một nhát trượt vào mạng sườn phải anh Tuấn. Thuận tiếp tục đâm liên tiếp hai nhát vào vùng ngực anh Tuấn. Thuận đâm tiếp nhát thứ tư thì anh Tuấn dùng tay trái đỡ, mũi dao trúng vào lòng bàn tay trái của ánh Tuấn. Anh Tuấn bỏ chạy ra phía ngoài đường, Thuận đuổi theo, anh Tuấn chạy được khoảng 7m thì lấy mũ bảo hiểm đang đội trên đầu đánh về phía Thuận, Thuận gạt mũ bảo hiểm ra, anh Tuấn trượt chân bị ngã nghiêng về bên trái. Khi anh Tuấn đang đứng dậy thì bị Thuận đâm một nhát trúng vào lưng (phía dưới bả vai trái). Cùng lúc đó chị Hồng cầm thanh củi gỗ dài khoảng 60 cm đường kính khoảng 06cm chạy ra, khi cách Thuận khoảng 2m chị Hồng ném về phía Thuận, Thuận gạt ra và lao về phía chị Hồng. Khi cách chị Hồng khoảng 1m, Thuận bị trượt chân phải khiến trọng tâm người bị thấp xuống, Thuận dùng chân trái làm trụ nhoài người đâm một nhát về phía bụng chị Hồng và trúng vào mặt trước phía trên đùi phải chị Hồng, chị Hồng ngã khụy xuống, Thuận đâm tiếp một nhát vào vùng cánh tay trái của chị Hồng. Sau đó Thuận đi vứt dao ở vuờn nhà và lấy xe máy bỏ đi, chị Hồng và anh Tuấn được đưa đi cấp cứu tại Bệnh viện đa khoa tỉnh Lào Cai, đến 22h23phút cùng ngày chị Hồng tử vong. Khoảng 19 giờ cùng ngày Thuận đến cơ quan Công an trình diện và bị bắt giữ. Tại bản kết luận giám định về tử thi số 33 ngày 30/9/2013 của phòng kỹ thuật hình sự Công an tỉnh Lào Cai kết luận: Nguyên nhân tử vong của chị Bùi Thị Kim Hồng do vết thương vùng mặt trước đùi phải làm đứt động mạch đùi phải, do tác động của vật sắc nhọn làm mất máu cấp số lượng lớn gây sốc, trụy tim mạch không hồi phục, suy hô hấp kèm theo vết thương vùng 1/3 trên mặt ngoài cánh tay trái và sây xước da nông rải rác. Anh Lê Mạnh Tuấn được điều trị tại bệnh viện từ ngày 01/9/2013 đến ngày 12/9/2013 thì ra viện. Tại bản kết luận giám định pháp y về thương tích số 60 ngày 03/10/2013 của Trung tâm pháp y tỉnh Lào Cai kết luận: Tổng tổn hại sức khỏe thời điểm giám định của anh Lê Mạnh Tuấn là 20% vĩnh viễn. Hội đồng xét xử nhận định: hành vi phạm tội của bị cáo là đặc biệt nghiêm trọng, gây nên sự phẫn nộ trong cộng đồng dân cư, gây mất trật tự trị an ở địa phương; hậu quả do hành vi phạm tội của bị cáo là đặc biệt nghiêm trọng, đã xâm phạm đến tính mạng và sức khỏe của 2 người là vợ chồng, làm 01 người bị chết và 01 người bị thương; do đó, cần phải xử một mức phạt cao mới có tác dụng giáo dục, cải tạo bị cáo cũng như làm bài học cho công tác đấu tranh phòng chống tội phạm. Vì vậy, Hội đồng xét xử đã áp dụng các điểm a, n khoản 1 Điều 93; điểm p khoản 1, khoản 2 Điều 46 Bộ luật hình sự xử phạt bị cáo Mai Văn Thuận tù Chung thân về tội “giết người”; đồng thời áp dụng điều 42 Bộ luật hình sự; Điều 604, 609, 610 Bộ luật dân sự: chấp nhận thoả thuận, bị cáo Mai Văn Thuận phải bồi thường cho anh Lê Mạnh Tuấn và những người thân thích thuộc hàng thừa kế thứ nhất của chị Hồng số tiền 161.268.000đ. Xác nhận bị cáo Mai văn Thuận đã bồi thường 20.000.000đ, bị cáo còn phải bồi thường 141.268.000đ. | ||
|
Theo cáo trạng, khoảng 18 giờ 40 phút ngày 03/03/2013, Công an huyện Kiến Thụy kết hợp cùng Công an xã Ngũ Phúc phát hiện tại khu vực bờ ao thuộc khu đất của nhà ông Kiều Hữu Bạn ở thôn Mai Dương, xã Ngũ Phúc, huyện Kiến Thụy có một số đối tượng đang đánh bạc, lực lượng Công an bắt giữ được Lương Văn Kên, còn các đối tượng khác bỏ chạy. Tại cơ quan điều tra, Kên khai: chiều ngày 03/03/2013 được Phạm Đức Sơn chỉ dẫn vào đánh bạc. Kên tham gia đánh bạc cùng Phạm Đức Đường, Bùi Thị Mười, Nguyễn Bình Minh, Mạnh Xuân Linh và một số người không quen biết, Sơn cảnh giới cho các đối tượng đánh bạc. Kên phải nộp 20.000 đồng tiền hồ cho Sơn. Ngày 07/03/2013, Phạm Đức Sơn, Phạm Đức Đường bị bắt khẩn cấp. Trong quá trình điều tra, Sơn khai: chiều ngày 03/03/2013, Sơn tổ chức cho Phạm Viết Phan, Lương Văn Kên, Phạm Đức Hưng, Nguyễn Đức Tuân, Nguyễn Quang Vương, Lê Thị Thu Huyền, Bùi Thị Mười, Nguyễn Bình Minh và một số người khác không biết tên, tuổi, địa chỉ vào đánh bạc bằng hình thức xóc đĩa, Sơn đứng ra cảnh giới và thu được tổng số 140.000 đồng tiền hồ. Số tiền các đối tượng sử dụng vào đánh bạc: Đường 130.000 đồng; Kên 3 triệu đồng; Linh 400.000 đồng; Hưng 250.000 đồng; Mười 200.000 đồng; Phan 200.000 đồng; Vương 200.000 đồng; Dương 185.000 đồng; Huyền 90.000 đồng; Minh 70.000 đồng; Tấn 50.000 đồng; Tuân 50.000 đồng; Sáu 20.000 đồng. Tổng số tiền là 4.845.000 đồng. Ngày 12/09/2013, TAND huyện Kiến Thuỵ, thành phố Hải Phòng xét xử sơ thẩm xử phạt Phạm Đức Sơn 12 tháng tù về tội “Tổ chức đánh bạc”; Phạm Đức Đường 09 tháng tù, Phạm Viết Phan, Phạm Đức Hưng, Lương Văn Kên mỗi bị cáo 06 tháng tù, Bùi Thị Mười, Nguyễn Bình Minh, Nguyễn Đức Tuân mỗi bị cáo 03 tháng tù cùng về tội “Đánh bạc”. Sau phiên toà, các bị cáo Sơn, Đường, Phan, Hưng, Kên, Mười, Minh, Tuân đều có đơn kháng cáo xin hưởng án treo. Tại phiên tòa phúc thẩm: Sơn, Đường, Phan, Hưng, Mười, Minh, Tuân tự nguyện rút đơn kháng cáo, Hội đồng xét xử chấp nhận, quyết định đình chỉ xét xử phúc thẩm đối với Sơn, Đường, Phan, Hưng, Mười, Minh, Tuân; án sơ thẩm có hiệu lực thi hành. Đối với Lương Văn Kên, căn cứ các chứng cứ, tài liệu đã được thẩm tra tại phiên tòa phúc thẩm; căn cứ vào kết quả tranh luận tại phiên tòa, Hội đồng xét xử chấp nhận kháng cáo của bị cáo Lương Văn Kên, sửa bản án sơ thẩm, xử phạt Lương Văn Kên 06 tháng tù nhưng cho hưởng án treo về tội “Đánh bạc” theo Khoản 1, Điều 248 BLHS. |
Theo cáo trạng, ngày 29/07/2012, Phùng Nhật Minh đến nhà anh Lê Bá Hiếu ở tổ 17, phường Thủy Dương, thị xã Hương Thủy và nói muốn mượn xe máy của anh Hiếu để đi mua quà cho người yêu. Sau đó, Minh đem xe đi cầm cố lấy tiền tiêu xài. Tiếp đến ngày 11/08/2012, cũng thủ đoạn như trên, Minh nói với anh Lê Quý Anh trú tại tổ 15, phường Thủy Dương, thị xã Hương Thủy cho mượn xe để đi chở bạn rồi mang đi cầm cố lấy tiền tiêu xài. Tổng giá trị tài sản 02 lần bị cáo Minh chiếm đoạt của người bị hại là 38.660.000 đồng. Bản thân bị cáo Phùng Nhật Minh đã có 02 tiền sự: Ngày 02/5/2012, Công an phường Thủy Dương xử phạt tiền 350.000đ về hành vi đánh người khác; ngày 16/7/2012 Chủ tịch Ủy ban nhân dân phường Thủy Dương Quyết định áp dụng biện pháp giáo dục tại xã 06 tháng từ ngày 16/7/2012. Ngày 21/01/2013, bị Tòa án nhân dân thành phố Huế xử phạt 09 tháng tù về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”; ngày 23/4/2013, bị Tòa án nhân dân thị xã Hương Thủy xử phạt 12 tháng tù về tội “Trộm cắp tài sản”. Tổng hợp hình phạt chung của hai bản án là 21 tháng tù, bị cáo Phùng Nhật Minh đang chấp hành án tại trại giam Nghĩa An, huyện Cam Lộ, tỉnh Quảng Trị Tại phiên tòa sơ thẩm, Hội đồng xét xử TAND thị xã Hương Thủy xử phạt bị cáo Phùng Nhật Minh 01 năm 03 tháng tù về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”. Tổng hợp hình phạt 21 tháng tù của bản án số 17/2013/HSST ngày 23/4/2013 của Tòa án nhân dân thị xã Hương Thủy, buộc bị cáo Phùng Nhật Minh phải chấp hành hình phạt chung là 03 năm tù. Ngày 18/9/2013 bị cáo Phùng Nhật Minh kháng cáo xin được giảm nhẹ hình phạt. Sau khi nghiên cứu toàn bộ hồ sơ vụ án, căn cứ vào các tài liệu, chứng cứ được thẩm tra tại phiên tòa phúc thẩm, Hội đồng xét xử Toà án nhân dân tỉnh Thừa Thiên Huế, không chấp nhận kháng cáo của bị cáo, giữ nguyên bản án sơ thẩm. | ||
|
Theo cáo trạng, khoảng 13 giờ ngày 05/6/2013, Nhân cùng Diệp Văn Mỹ và Trương Thị Quế Anh đến quán “Thanh Bình 1” thuộc ấp Bình Thành, xã Bình Mỹ, huyện Châu Phú do Nguyễn Thị Hải Yến làm chủ để hát Karaoke. Đến nơi, Mỹ dựng xe mô tô biển số 67L1- 8011 trong khuôn viên của quán. Đến khoảng 14 giờ cùng ngày, Nhân hỏi mượn của Mỹ 01 điện thoại di động hiệu Iphone 4 để ra ngoài gọi cho bạn. Sau khi ra khỏi phòng Karaoke, Nhân thấy xe của Mỹ, nên nảy sinh ý định chiếm đoạt điện thoại và xe mô tô của Mỹ để sử dụng. Nhân lẻn đến dắt xe mô tô của anh Mỹ ra khỏi quán, đi về hướng thành phố Long Xuyên được khoảng 500 mét, thì gặp 01 người phụ nữ (không rõ lai lịch) đang đậu xe cặp lề đường, Nhân liền mượn chìa khóa xe để mở khóa, rồi điều khiển xe đến khu vực ấp Kiên Bình, xã Sơn Kiên, huyện Hòn đất, tỉnh Kiên Giang thì gây tai nạn giao thông. Theo kết luận định giá: thì điện thoại hiệu Iphone 4 màu nâu đen giá 6.900.000 đồng, xe mô tô biển số 67L1 - 8011 loại xe Wave màu xanh - trắng do Trung quốc sản xuất giá 6.600.000 đồng, tổng giá trị tài sản là 13.500.000 đồng. Ngày 06/6/2013, Nhân bị Cơ quan Cảnh sát điều tra - Công an huyện Châu Phú bắt khẩn cấp, khởi tố, tạm giam Tại bản án hình sự sơ thẩm số 30/2013/HS-ST ngày 07/09/2013, TAND huyện Châu Phú đã tuyên phạt Đoàn Hoài Nhân 01 năm tù về tội “Trộm cắp tài sản”, 06 tháng tù về tội “Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản”, Tổng hợp hình phạt chung buộc bị cáo phải chấp hành là 01 năm 06 tháng tù. Sau khi xét xử sơ thẩm thì bị cáo Đoàn Hoài Nhân kháng cáo xin được giảm nhẹ hình phạt. Xét kháng cáo của bị cáo, Hội đồng xét xử phúc thẩm thấy rằng, Bị cáo có nhân thân xấu, đã nhiều lần trộm cắp tài sản, bị xử phạt hành chính và bị áp dụng biện pháp giáo dục tại xã, nhưng không lấy đó làm bài học để tu dưỡng bản thân, phấn đầu trở thành người tốt, mà còn thực hiện hành vi chiếm đoạt với hình thức ngày càng táo bạo hơn, nên Hội đồng xét xử đã bác kháng cáo, giữ nguyên án sơ thẩm. | |||
|
|
|
